Jump to content

Change

[Edit & Write] [Chương 16] Đi Tìm Hạnh Phúc I & II [Ruby, Sam, Jerry...]Tác giả: Louis


  • You cannot start a new topic
  • You cannot reply to this topic
102 replies to this topic

#1
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick

Đi Tìm Hạnh Phúc I
Tác giả: Louis @ RubyandMe.com


Posted Image




*Thể loại: Tình cảm
*Độ dài: 40 chương
*Tình trạng: Đã hoàn thành



Giới thiệu nhân vật:


Posted Image
*Ruby Lâm Tâm Như: 24 tuổi – thông minh, thẳng tính…nhưng đôi khi lại bốc đồng, mềm yếu, không biết rõ tình cảm của bản thân…rất yêu thương gia đình & chị gái Jessica.

Posted Image
*Sammul Trần Kiện Phong: 25 tuổi - tài hoa, giàu có nhưng cô đơn vì sống một mình, không có ai để chia sẻ…đang làm việc tại tập đoàn của gia đình Shirley.

Posted Image
*Jerry Ngôn Thừa Húc: 24 tuổi – sống một mình, nghèo khó nhưng luôn nỗ lực hết mình với mong muốn có cuộc sống hạnh phúc…và rất yêu Ruby.


*Jessica Tuyên Huyên: 27 tuổi – chị gái Ruby, vì nhà nghèo nên cô đã làm việc hết sức mình để lo cho gia đình, rất thương Ruby.


*Louis Cổ Thiên Lạc: 27 tuổi – một tay sát gái siêu hạng, anh muốn cưa đổ Shirley nhưng tình cờ lại quen với Jessica.


*Vic Chu Du Dân: 24 tuổi – bạn học cũ của Jerry & Ruby...đối với mọi người thường tỏ ra trầm lặng ít nói nhưng trong lòng rất đa cảm.


*Shirley Dương Tư Kỳ: 25 tuổi - con gái của ông chủ tập đoàn lớn...coi mọi người không ra gì, đối với tình yêu, cô coi đó như một trò chơi.


Những nhân vật khác sẽ giới thiệu sau.


::::::::::::::::::::::::::::::::::


*Notes:

- Fic này lúc trước đã post trên Ruby & Me với dàn diễn viên khác, giờ chỉ thay đổi diễn viên và chỉnh sửa lại thêm và bớt nội dung một ít mà thôi. Bạn nào đã đọc rồi không cần đọc lại, từ chương 17 của phần II mới là nội dung mới, các bạn ráng chờ nhé.

- Mình viết fic không theo một chuẩn mực nào hết, trình bày theo cách mình thích nên mọi người đừng thấy khó chịu.
“…” : đối thoại.
[…] : độc thoại, suy nghĩ.


- Fic viết đã lâu lắm rồi, văn vẻ giờ đọc lại chịu không nổi luôn vì tệ quá, mọi người thông cảm nhé.

- Và cuối cùng, vì type nhanh lại làm biếng đọc lại nên hay mắc lỗi chính tả + dùng từ nên mọi người thông cảm, có chỗ nào sai thì nhắc nhở, sửa giùm. Thanks.

#2
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 01: Lần Đầu Gặp Gỡ


HongKong, tháng 7 năm 2007...


12h đêm, trên một con phố nhỏ, đường phố vắng ngắt và lạnh lẽo. Một bóng người đi lảo đảo trên đường vì say rượu…

[Ta đang đi đâu đây? về nhà ư? Hum…Ta không muốn về cái nhà nghèo khổ đó...Ta đã say…đã say…sau một cuộc vui với đám bạn…đám bạn à? Bọn chúng không phải là bạn của ta, ta chỉ mới biết bọn chúng…một bọn người chẳng ra gì…tối ngày chỉ biết chơi bời…ta… cũng vậy. Nhưng mà hôm nay…hôm nay…là lần đầu tiên ta uống rượu, lần đầu tiên ta say… vớ vẩn…Ta vẫn chưa say, chưa đâu…người say thì sao biết mình say? Thật buồn chán…lúc trước ta chưa từng uống một giọt rượu nào, nhìn thấy rượu là ta đã tránh xa. Ba của ta cũng chưa từng uống rượu hoặc vì ông thấy gia đình túng thiếu quá nên cũng không muốn…Nó là thứ xa xỉ phẩm mà. Thế mà hôm nay…hôm nay…ta đã uống nguyên một chai…ôi…nhức đầu quá…buồn nôn quá…]

“Ta ghét…ngươi...” - Một bóng hình nhỏ bé đang lảo đảo trên đường hét lớn.

[Ta ghét gia đình…ta ghét cuộc đời…ta ghét ông trời…ông trời quá là bất công…Tại sao? Tại sao? Tại sao ông lại cho ta sinh ra trên đời này…cho ta sinh ra trong một gia đình nghèo khổ thế này? Có thà ông cho ta làm một trẻ mồ côi…cho ta sống trong cô nhi viện…Ta…muốn khóc…khóc thật to…Nhưng, ta không thể khóc…ta không có nước mắt… không còn nước mắt…Từ khi trưởng thành đến giờ ta chưa từng nhỏ một giọt lệ nào, kể cả khi bị ba ta la mắng . Ta làm gì phải khóc vì ngươi chứ, Jerry?]

“Ta ghét….ta hận ngươi…JERRY!!!” – Cô gái lại la lên.

[Ngươi…chính ngươi, ta đã rất yêu ngươi…Chỉ mới sớm hôm qua thôi, ta với ngươi còn cười nói vui vẻ…Thế mà, sáng nay…ngươi nói lời chia tay với ta chỉ vì…chỉ vì… ngươi chê gia đình ta nghèo, ngươi chê gia đình ta…ta hận ngươi. Ngươi đã làm cho trái tim ta tan nát…”

Một luồng gió mạnh thổi qua…Cô gái lảo đảo và ngã xuống đường…

“A..…” – Một tiếng người kêu lên vì đau.

[Ta ngã…vì gió thổi ư? Không phải…không phải…ta đâu có say đến mức đó, ta vấp phải cái gì đó…Ta ngã xuống đường mà sao ta không thấy đau? Hình như ta nằm lên một cái gì đó…] - Cô gái không thể ngồi dậy được nữa...


[Gru…ta đã nằm đây bao lâu rồi? 5 phút, 10 phút, 15 phút…không…30 phút rồi…ta chẳng còn sức gì mà ngồi dậy…không còn chút sức lực nào hết. Ta say, say thật rồi…Cái gì đè lên người ta…Ta đau quá, một cái bao tải? Không phải…thôi…cái gì thì mặc kệ nó…giờ ta chỉ thấy buồn. Ta buồn…vì cô ta…vì cô ta đã bỏ rơi ta…SHIRLEY…cô sẽ hối hận…hối hận…vì câu nói sáng nay của cô: “Chia tay…tôi muốn chia tay với anh…đối với anh, tôi chẳng còn thấy thích thú nữa…”] - Bóng người đó nằm trên một người khác cũng đang say và chẳng hay biết gì.

[Gru…cô chẳng còn thích nữa ah…cô xem ta như một món đồ chơi ah…khi mới mua thì dùng, dùng đến chán rồi thì bỏ ah? Cô phải hối hận vì dám coi ta là một món đồ chơi. Nhưng mà, ta làm gì phải buồn? Ta quen với cô chỉ vì ta cảm thấy cô đơn. Ta…ta đâu có yêu cô đâu SHIRLEY, cô đừng tưởng mà là con gái ông chủ tịch mà làm cao…Đối với ta, cô chẳng là gì cả, rồi ta sẽ tìm được một cô gái mà ta thích, một cô gái với mái tóc dài đen tuyền chứ không phải mái tóc cắt ngắn đủ màu của cô đâu, cô gái đó có má lúng đồng tiền và một nụ cười như thiên thần chứ không phải nụ cười ranh mãnh của cô đâu…rồi ta sẽ tìm được thôi…] - Người nằm đó vẫn đang suy nghĩ trong cơn say.


[Thì ra…ta nằm…nằm trên một cái đệm…cái đệm này làm ta cảm thấy êm & ấm áp nhưng nó hơi nghiêng…] - Cô gái nằm trên cựa mình.

“Cái gì đè lên người ta? Hãy cút ra khỏi người ta mau, ta đau quá!” – Chàng trai la lên.
“Cái đệm này…cho ta nằm một chút…ta chưa bao giờ thấy cái nệm nào làm cho ta thấy êm ái và ấm áp như ngươi…”
“Đệm ư? Ngươi kêu ta là đệm…”
“Đệm biết nói…, a…không phải…mà là người” – Cô gái giật mình.
“Cô…là ai?”
“Ta là ta chứ là ai…vậy cũng hỏi…còn ngươi?”
“Ta là ta chứ là ai…vậy cũng hỏi…Cô hãy xuống khỏi người ta đi” – Chàng trai bực bội.
“Cho ta nằm…cho ta nằm trên người ngươi một chút đi. Ta buồn chán…ta không muốn về nhà”.
“Ta cũng vậy…ta chẳng muốn về nhà…ngươi & ta đồng cảnh ngộ…Hay là…ta…chúng ta đi chơi tiếp đi”

“Đi nữa ah? Đi đâu…ta đã chán mấy cái quán bar quá rồi…đây là lần đầu tiên ta vào đó. Chẳng có gì thú vị…chúng chỉ làm ta chóng mặt, đau đầu thôi. Nhưng thôi được...ta không muốn về nhà, ta muốn đi tiếp, đi đâu cũng được…Đứng lên thôi nào…ta đi tiếp…” – Cô gái cố sức để ngồi dậy.

“Uh…ta đứng lên đi tiếp. Nhưng mà…cô đứng lên trước thì ta mới đứng lên được chứ” - Chàng trai gượng dậy.
“Ah, ta quên…để ta đứng lên, đứng lên được mà. Ta chưa say đâu…” - Cô gái cố đứng dậy một cách khó khăn.
“Rồi xong…Ta cũng đứng…đứng lên rồi nè…ta cũng chưa say như cô…” - Chàng trai đứng dậy cũng lắc lư không kém.

“Ơ…coi chừng té! Vậy mà ngươi nói chưa say…người ngươi lảo đảo như cây tre trước gió kìa…”
“Cô đỡ ta à? Ta chưa say mà, coi cô kìa…cô đỡ ta mà sắp té đến nơi rồi…”
“Thôi…chúng ta đi…ngươi dẫn ta đi mau, ta muốn đi…”
“Đi…đi...chúng ta đi thôi...” - Hai bóng người ngả nghiêng đang bước trên phố.

[Ta đang buồn…Đi đâu, đi đâu bây giờ??? Ta đi…đi đâu với cô ta bây giờ?] - Chàng trai thầm nghĩ.

[Hắn dẫn ta đi đâu vậy? Sao chỗ này xe cộ không vậy? Trước mắt ta là một ngôi nhà, ngôi nhà lớn quá, mấy chục tầng…]

“Qua đường, qua bên kia đường…ta với cô cùng qua đường”
“Uh…qua đường mau…”

“Két……………” - Tiếng xe thắng gấp “Ê…đồ khốn…2 ngươi muốn chết hả?”
“Ai mà hét lớn thế? Làm ta điếc cả tai” – Cô gái quát.
“Thằng nào lái xe tự nhiên chửi chúng ta, khùng quá. Ta với cô đi qua đường…làm gì mà nó chửi…có muốn ta đánh nó không?”
“Thôi, thôi, ngươi dẫn ta đi…đánh hắn làm gì cho mệt chứ”
“Uh…cô đi theo ta…”
“Hum…ngươi dẫn ta vào chỗ này…có gì mà chơi bời chứ?”
“Đi, đi vào đi…để ta thuê phòng…”


[Ta chóng mặt quá…đi hết nổi rồi. Tên này, hắn dẫn ta vô đây làm gì??? Ta...ta...muốn đi ngủ…] - Mắt cô gái đã lim dim không thể mở nổi.

[Sao tự nhiên ta dẫn cô ta đến chỗ này...khách sạn??? Ta đi đến chỗ này để làm gì? Nhưng ta buồn ngủ quá…ta muốn đi ngủ...] - Chàng trai nặng nhọc đỡ cô gái.


“Ê…cô tỉnh lại đi…đừng ngủ chứ…”
“Xin lỗi, anh muốn thuê phòng?” - Tiếp tân khách sạn tỏ vẻ niềm nở nhưng trong lòng thì đang mỉa mai "cặp đôi" này.
“Vâng…tôi muốn thuê một phòng…”
“Làm phiền anh đưa giấy tờ tùy thân…”
“Đây…đây…” - Chàng trai lấy giấy tờ của mình và giấy tờ của cô gái từ trong ví của cô ta.
“Xong rồi, anh có thể vào phòng 717…” - Tiếp tân đưa chìa khóa phòng cho chàng
“Ok…” - Chàng trai nhận chìa khóa phòng rồi lảo đảo dìu cô gái đi lên.

“Cô, tỉnh lại đi…Sao cô lại ngủ? Tỉnh lại, đến phòng rồi!”
“Ngươi…ngươi kêu ta làm gì? Để ta ngủ, ta muốn ngủ. Ngươi muốn gì thì mặc ngươi…để ta ngủ…”
“Ui da” – Chàng trai vấp khi vừa bước vào phòng khiến cô gái cũng ngã theo. Cả hai người không còn phân biệt được trời đất gì, mọi hình ảnh trước mắt họ chỉ là ảo giác, toàn thấy sao trên trời…

“Jerry!!! Là Jerry phải không?” – Cô gái nhìn chàng trai lại tưởng là Jerry của mình.
“Shirley!!! Là Shirley đang nói chuyện với anh đó phải ko?” - Chàng trai cũng gặp ảo giác như vậy.

…………………………

6h sáng hôm sau

“Oáppppp!!!” – Cô gái vươn vai ngáp với vẻ mệt mỏi.

[Thôi chết, chết mình rồi, vừa tỉnh dậy đã thấy cô gái này ngủ chung với mình…Cô ta là ai? Mình với cô ta tối qua đã làm gì? Sao mình không nhớ gì hết??? Mình định biến khỏi chỗ này cho mau nhưng chưa kịp biến thì cô ta đã thức dậy rồi…Khốn khổ cho mình…mình biết làm gì, làm gì bây giờ? Mình phải vờ ngủ tiếp…coi như không biết gì…] - Chàng trai vừa tỉnh giấc đã thấy cô gái nằm bên cạnh mình.

[Mình…mình đang ở đâu đây? Đau đầu quá…chuyện gì xảy ra tối qua? Lúc tối mình uống say, đi về một mình rồi bị ngã…Rồi mình đi cùng với một tên con trai…rồi hắn đưa mình…đưa mình…vào chỗ nào??? ...Vào…vào khách sạn…Thôi chết…thôi chết…trời ơi…] - Cô gái mở mắt ra rồi giật mình khi nhìn quanh và quay mặt về phía chàng trai.

[Hắn nằm kế bên mình…hắn và mình…sao mình không nhớ chuyện gì sau đó hết…không nhớ…không nhớ gì hết trời ơi…Sao mình lại say kia chứ? Sao mình lại đi chung với hắn…Mình ngủ chung giường với hắn, lại đắp chung chăn với hắn. May quá, mình vẫn còn mặc đồ, còn hắn…trời…chỉ vỏn vẹn một chiếc quần short trên người ah…chết mình rồi…] - Cô gái vén chăn lên nhìn muốn hét to lên nhưng không thể…cô sợ chàng trai thức dậy thì không biết phải làm sao.

[Trời, cô ta…sao lại kéo cái chăn mình đang đắp ra…Mình chỉ mặc mỗi chiếc quần short, sao lại như thế??? Nhưng mình không thể nhớ nổi chuyện đêm qua, đêm qua mình và cô ta đã làm gì?] - Chàng trai cũng hốt hoảng không kém cô gái.

[Mình và hắn đã làm gì? Mình không dám nghĩ nữa…tối hôm qua mình không về nhà…ba mẹ và chị Jess chắc là lo lắng lắm. Không được, mình phải đi về…hắn vẫn còn ngủ…tốt nhất là hắn còn ngủ, coi như không có chuyện gì xảy ra. Mình phải ra khỏi chỗ này…ra khỏi chỗ này ngay lập tức, đúng là đáng đời mày, RUBY ah. Tốt nhất là mình quên đi mọi việc tối hôm qua…quên đi, quên luôn tên này…Ôi trời mình còn nằm đây nghĩ, hắn mà tỉnh thì mệt…phải thay đồ rồi đi mau…] - Cô gái với cái tên Ruby lồm cồm ngồi dậy nhẹ nhàng…



[Phù…may quá cô ta đi rồi…Cô ta mà ở lại kêu mình gánh trách nhiệm thì lại rắc rối…Mình cũng phải về…xem như không có chuyện gì xảy ra…không có chuyện gì hết] - Chàng trai cũng ngồi dậy nhanh chóng sau khi Ruby đi mất.

“SAMMUL CHAN!!! Đây giấy tờ tùy thân của quý khách…” - Tiếp tân gọi lớn khi thấy chàng trai bước nhanh ra cổng khách sạn.
“Hả?…” - Chàng trai mang tên Sammul bối rối quay lại, mới nhớ ra mình chưa lấy lại giấy tờ.

[Thôi chết, lúc tối mình say quá. Ruby…cô ta tên là Ruby...Giờ mình tính sao đây?Không biết…giờ phải về nhà trước cái đã...] – Sammul vội chụp lấy giấy tờ rồi đi nhanh khỏi khách sạn.



Louis,
Edit: 12.05.2011


#3
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 02: Tình Chị Em

Trên đường về, Ruby cảm thấy xấu hổ và lo lắng…

[Rút cuộc thì mình và hắn ta…Thôi, nghĩ đến là mình nổi da gà…mệt mỏi và đau đầu quá! Gần tới nhà rồi, về nhà biết nói sao đây? Đây là đầu tiên mình đi qua đêm…Trời ơi, mình đã nói là không nghĩ đến chuyện với tên đó. Nhưng sao mình lại bỏ đi…phải ở lại. Hắn tỉnh dậy phải hỏi cho ra lẽ, hum…mình ngu quá. Bây giờ mình phải quay lại chỗ đó…]

Ruby đi ngược lại hướng khách sạn được một đoạn rồi dừng lại…
[Mình điên rồi, quay lại đó…hắn không chịu nhận rồi sao? Còn ba mẹ và chị Jess mà biết được thì…tốt nhất là không bao giờ gặp tên đó nữa, không bao giờ gặp lại hắn nữa…] - Ruby đang phân vân - [Mình phải làm sao bây giờ…?]

“Ru, phải em đó ko?” – JESSICA - người chị mà Ruby rất yêu quý - vội chạy đến chỗ Ruby tỏ ra vui mừng.
“Chị Jess…em đây…” – Ruby giật mình khi nghe tiếng chị mình.
“Con nhỏ này, tối qua em đi đâu vậy? Không về nhà mà cũng không gọi điện thọai báo gì hết…Làm cả nhà lo cho em quá!”
“Em xin lỗi chị…đám bạn học cũ rủ em đi chơi, do mệt quá nên em ngủ lại nhà…nhà nhỏ bạn luôn” – Ruby cố viện một lý do…
“Ra vậy, em cũng lớn rồi nên chị cũng không quản đâu nhưng lần sau đi qua đêm phải báo cho chị biết, để mắc công cả nhà lo cho em...”
“Em xin lỗi, lần sau em sẽ báo trước. Mà mới sáng sớm chị đi đâu ra ngoài này vậy?”
“Ah…ah…chị đi tập thể dục thôi, về nhà đi em…để ba mẹ lo”
“Uhm…chị em mình về ăn sáng, em cảm thấy hơi đói rồi”
“Tối qua đi chơi với bạn ăn không được gì à? Về nhà mẹ có nấu bữa sáng chắc là xong rồi”

[Tối qua sao mình lại nghĩ vậy? Mình đúng thật là một con điên…vì Jerry mà mình lại muốn không phải là con trong gia đình, mình thật là điên quá rồi. Trong nhà này nếu không có chị Jess thì sao mình có thể ăn học đến nơi đến chốn được…Thôi, không nghĩ nữa, mình hãy quên chuyện tối qua và quên luôn Jerry…chỉ cần có gia đình mình là được. Mà lạ quá, sao mình nhớ được chuyện này mà không thể nhớ được mình và tên đó đã xảy ra chuyện gì?] - Ruby vẫn không ngừng thắc mắc về chuyện tối qua nhưng không dám kể cho Jessica nghe.

“Em nghĩ gì mà mặt như mất hồn vậy Ru, em không khỏe à?” - Jessica quan tâm.
“Không có gì đâu chị, hôm qua đi chơi với lũ bạn khuya quá nên hơi đau đầu thôi”
“Em uống rượu ah? Con nhỏ này…không biết uống thì đừng có mà uống…”
“Uống một chút thôi chị…”
“Thôi được rồi, em đã lớn nên chị không thể quản em được nữa…nhưng em nhớ cẩn thận giữ gìn sức khỏe đó” - Vẫn giọng điệu quen thuộc Jessica nói chuyện với em gái mình, dù Ruby đã lớn rồi nhưng người chị gái này vẫn không ngừng quan tâm.
“Uhm..em biết rồi, biết rồi. Vô nhà thôi chị!”
“Em vô nhà giải thích rõ ràng với ba đó, ba có vẻ giận đó”
“Em cũng biết trước rồi…” - Ruby hơi lo lắng...

Ruby và Jessica bước vào nhà. Nơi đây là một căn nhà nhỏ rộng khoảng 70m2 với căn gác nhỏ…có Ruby, có Jessica, có ba mẹ của hai người…

“Ru, con về rồi đó hả? Vào ăn sáng đi, may cho con là ba con hôm nay đi làm sớm đó, đi đâu mà không chịu gọi điện về gì hết” - Giọng mẹ Ruby ôn nhu nói.

“Con xin lỗi, đêm qua họp mặt bạn học cũ…nên con mới…” - Ruby ấp úng nhìn mẹ mình rồi cảm thấy áy náy vì đã nói dối.
“Con Jess mới nói cho mẹ biết rồi…”
“Dạ…”
“Đêm qua nó lo cho con lắm đó. Có bao giờ con ngủ ở ngoài đâu nên sáng sớm nó đã đi tìm con rồi đó, mà hai chị em gặp nhau ở đâu vậy?”
“Mẹ nói sao? À, con gặp chị ấy ở ngã 3 trước nhà mình…”
“Con rửa tay chân, mặt mũi rồi vào ăn sáng đi”

[Hum…chị Jess này…đi kiếm mình thế mà khi mình hỏi lại còn nói đi tập thể dục. Mình biết chị ấy rất lo cho mình, cưng mình nhất mà] - Ruby mỉm cười hạnh phúc.

“Con nhỏ này…đứng đó cười gì nữa? Vào ăn sáng mau đi, hôm nay không đi làm à?” - Giọng Jessica từ trong bếp nói vọng ra.

“Thôi chết…em quên…” - Ruby luýnh quýnh chạy nhanh vào trong phòng rửa mặt rồi nhanh chóng ra ăn sáng.


Trong bữa ăn…

“Hôm nay chị có đi làm ko?”
“Có chứ…nhưng chị đang chán cái công ty đó lắm đây…”
“Sao vậy chị?”
“Còn sao nữa…ông giám đốc đó đưa con gái ổng vào làm trưởng phòng…cô ta chảnh không chịu nổi”
“Như vậy thì khó chịu lắm…”
“Uh…nhưng phải cố chịu, không thể nghỉ làm được vì công ty này lương cũng khá”
“Dạ…em cũng mới đi làm thôi…nhưng chị yên tâm đi, tuy là mới vào làm lương không cao nhưng cũng có thể phụ chị…”
“Em tự lo cho bản thân mình là chị vui rồi, để chị còn kiếm trai nữa chứ...haha...em ăn mau rồi đi làm, sắp trễ giờ rồi…Chị xong rồi, đi ra đón xe bus cho kịp giờ…bye em! Con đi làm đây nghe mẹ” – Jessica nói một hơi rồi nhanh chóng đi làm.

[Mình không hiểu nổi chị Jess, chị ấy làm việc từ sáng đến tối. Thế mà chẳng lo gì cho bản thân, chị ấy lo cho gia đình nhiều quá…không biết mình có thể làm được như vậy không nữa…Thôi mình phải cố lên…cố lên!!! Không nghĩ lung tung nữa…mọi chuyện cho nó qua hết…] - Ruby tự động viên bản thân mình.


7h55, tại công ty Star World - nơi Ruby làm việc...

[May quá…vừa đúng giờ vào làm…may quá, tưởng là trễ rồi chứ] - Ruby hối hả chạy vào phòng làm việc.

“Ruby…” – Có tiếng người gọi to ở phía sau lưng.
“Ai...” – Theo phản ứng tự nhiên, Ruby quay lại.
“Em vẫn ổn chứ?.” – Người đó nói chưa hết lời.
“JERRY…” – Ruby nói không nên lời, cảm thấy bực bội, muốn tát cho Jerry một cái.
“Thật ra thì…hôm qua, anh…không có ý vậy đâu…” – Jerry ấp úng.
“Cái gì? Anh nói là anh không có ý đó, nghĩa là sao?…Anh…” – Ruby bối rối.
“Anh…” – Jerry chưa kịp nói thì tiếng chuông báo vào làm việc reo lên.

“Thôi có chuyện gì xong việc hả nói…” – Ruby nói rồi vội ngồi vào bàn làm việc dù tâm trạng rất không thoải mái…

[Anh ta nói vậy có nghĩa là sao? Anh ta nói là không có ý đó…không có ý đó. Chẳng lẽ anh ta muốn nói là không có ý chia tay với mình? Trời, mình điên lên mất. Giờ anh ta nói thì có ích lợi gì nữa…tối qua…đã nói là không nghĩ đến chuyện tối qua mà…sao số mình đen thế này trời…Mình…] - Ruby bực bội như muốn vò đầu bức tóc vậy.

“Trong giờ làm việc mà suy nghĩ gì mà như người mất hồn vậy?” - Một chàng trai đi vào, vừa thấy Ruby đã vội lên tiếng.
“Trời…VIC…sao anh hay làm em giật mình quá vậy?”
“Hehe…tại em có tật giật mình thôi…” - Vic tỏ ra ranh mãnh với Ruby, dù bình thường với người khác, cậu ta rất ít nói.

“Ý anh muốn nói gì đây…” - Ruby liếc mắt nhìn Vic.

“Em và Jerry cãi nhau phải ko? Lần nào cãi nhau với Jerry em đều như người mất hồn vậy” - Vic tiếp tục trêu Ruby.

“Anh nói nhảm…em như người mất hồn hồi nào, anh lo làm việc của anh đi” - Ruby đanh đá.

“Anh, em và Jerry học cùng trường, tuy lúc đó anh ít nói nhưng mà cũng thường để ý hai người mà…hai người thường đi chung với nhau…” - Trước giờ Ruby & Jerry vẫn không thừa nhận với Vic họ là một cặp nên cậu ta suốt ngày cứ trêu chọc Ruby với Jerry.

“Đã bảo là…quản lí đến kìa, lo làm việc đi” - Ruby nổi khùng, vội đẩy Vic ra khỏi chỗ làm việc của mình. Tuy là bạn thời đại học, lại làm chung công ty, nhưng trước giờ Ruby cũng chỉ hay nói chuyện xã giao với Vic mà thôi nên không muốn Vic quan tâm đến chuyện riêng của mình...



Louis,
Edit: 12.05.2011


Thanked by 1 Member:

#4
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 03: Quá Khứ & Hiện Tại


Vic vội về chỗ làm việc…

Còn Ruby khi nghe Vic nhắc đến trường đại học, lại nhớ lại kỉ niệm giữa mình với Jerry.
[Mình với Jerry quen nhau ngay ngày đầu tiên của năm nhất…]


::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

5 năm trước…

“Mệt quá…ngày đầu tiên đến giảng đường đại học này đã bị trễ giờ rồi…đúng thật là…uida…” – Ruby vừa thở hổn hển vừa than thở thì bị Jerry va phải.
“Xin lỗi…xin lỗi bạn! Mình gấp quá nên đụng trúng…Bạn không sao chứ?” – Jerry bối rối nhìn Ruby với vẻ hối lỗi.

“Chạy thì cũng vừa thôi…tôi là người đâu phải con kiến đâu mà anh mù hay sao mà đụng tôi…” – Ruby cáu lên vì đau và sắp trễ học.
“Xin lỗi bạn…mình bị trễ học nên mới thế…Bạn ổn chứ?” – Jerry gãi gãi đầu rối rít xin lỗi.
“Thôi thôi…tôi cũng không sao đâu…anh vào đi…” – Ruby cũng không muốn chấp nhất nữa nhưng giọng vẫn còn khó chịu.
“Để mình đỡ bạn đứng lên?” – Jerry ân cần.
“Ok…tôi đứng lên được rồi…anh đi đi…âyda…” – Ruby cố gắng đứng lên nhưng chân đã bị trật rồi.
“Bạn bị sao vậy?” – Jerry lo lắng.
“Chân bị trật khớp rồi, xui quá…anh cứ đi vào học đi…tôi tự lo được…” – Ruby nhìn Jerry dù bực bội nhưng cũng không muốn phiền người khác.
“Bạn đi được không? Để mình dìu bạn vào?” – Jerry nhỏ nhẹ nói.

Cuối cùng thì Ruby cũng phải đồng ý với sự nhiệt tình của Jerry, dù bị trễ học Ruby đã không còn bực bội với Jerry nữa.


Sau giờ học…

“Chân bạn đỡ chưa?” – Jerry vẫn còn quan tâm.
“Chắc là không sao đâu, mình không trách bạn đâu, bạn đừng lo” – Ruby mỉm cười nói với Jerry khiến anh chàng đỏ mặt khi có dịp nhìn kỹ Ruby.

“Bạn về đâu?” – Jerry kịp hoàn hồn, vội chuyển đề tài.
“Nhà mình gần ngã 3 Cửu Long ” – Ruby thật thà nói.
“Vậy à? Về nhà mình cũng phải đi qua đường đó. Hay là chúng ta cùng về, mình thấy bạn đi còn khập khiểng lắm” – Jerry cũng thật lòng nói.
“Cũng được…đi xe bus phải không?”
“Ok…” – Jerry mỉm cười, lần nói đến lượt Ruby đỏ mặt, không hiểu sao cô lại đồng ý đi chung với người con trai lạ này.


Xe bus chạy đã gần tới trạm Ruby phải xuống…
“Nhà bạn cách ngã ba này xa hông?” – Ruby đứng lên nhìn Jerry hỏi.
“Khoảng 3km” – Jerry trả lời định đỡ Ruby nhưng Ruby vội xui tay bảo anh ngồi xuống.
“Tới nơi rồi…mình xuống đây. Bye bạn!” – Ruby xuống xe hơi khó khăn.
“Bye!” – Jerry giọng thỏ thẻ nói theo khi Ruby xuống xe.


Xe bắt đầu lăn bánh…
“Ê…bạn gì đó ơi…” – Jerry gọi nhưng Ruby không nghe thấy
“Bác tài…làm ơn dừng xe…cho tôi xuống…” – Jerry vội vã xuống xe.
“Bạn gì đó ơi…để quên túi xách trên xe nè…” – Jerry đuổi theo Ruby.

“Mình sơ ý quá…cám ơn bạn nhiều…” – Ruby tỏ ra xấu hổ vì cái tình quên trước quên sau của mình.
“Không có gì…” – Jerry gãi đầu cười cười.
“Làm bạn phải đợi chuyến xe bus khác…xin lỗi bạn nghe…” – Ruby tỏ ra áy náy.
“Không sao…10 phút nữa là có chuyến xe khác chạy qua đây mà”
“Quên nữa…bạn tên gì vậy?” – Đi chung với nhau cả buổi thế mà Ruby mới nhớ ra mình chưa hỏi tên.
“Jerry Yan…còn bạn?” – Jerry cũng ngượng ngùng hỏi.
“Ruby, Ruby Lin” – Ruby trả lời với một nụ cười thân thiện.

“Nhà bạn ở đây vậy?” – Jerry thắc mắc.
“Phía trước…cách đây 1km…” – Ruby chỉ tay về phía trước.
“Bạn về…” – Jerry ấp úng.
“Ah…không…mình nói chuyện với bạn cho đỡ buồn khi chờ xe bus nhé” – Ruby áy náy vì làm lỡ chuyến xe của Jerry.

“Lúc nãy trên xe bus, bạn nói bạn ở một mình. Vậy là phải đi làm thêm…” – Ruby bắt đầu đề tài.
“Tức nhiên, đi làm thêm mới có tiền đóng học phí” – Jerry ngồi bên cạnh Ruby trên hàng ghế của nhà chờ xe bus, lâu lâu lại trộm nhìn qua Ruby.

“Vậy là bạn khổ hơn mình rồi. Mình được chị gái tôi lo…”
“Chị của bạn chắc thương cô lắm”
“Tức nhiên…trong gia đình mình quý chị ấy nhất…”
“Bạn sướng quá…gia đình bạn chắc là vui vẻ lắm” – Jerry tỏ vẻ ganh tị.
“Đúng vậy, nhưng đôi khi cũng gây nhau um sùm…” – Ruby nhìn thẳng ra đường, ngại đối mặt với Jerry lúc nói chuyện, chắc là đang mắc cỡ.
“Có người để gây còn tốt hơn tôi không có ai để gây hết” – Jerry hơi buồn khi chỉ sống một mình nhưng cậu cũng quen rồi.
“Uh, nhưng anh có bạn thân không? Kiếm người đó gây lộn cũng được mà…hihi…” - Ruby lém lỉnh nói.
“Bạn để tâm sự thì tôi có chứ bạn thân đến mức có thể tìm để gây thì không đâu hahaha…” – Jerry đã nói chuyện cởi mở hơn.

Chỉ ngồi nói chuyện khoảng 10 phút nhưng hai người đã hiểu nhau hơn rất nhiều và không ngớt tiếng cười nói vui vẻ…

::::::::::::::::::::::::::::::::::::

[Mình với anh ta quen biết nhau là vậy. Từ hôm đó trở đi mình và anh ta thường đi học chung với nhau, dần dần rồi trở nên thân. Và cuối cùng là như bây giờ…Thế mà, hôm qua, anh ta lại nói ra mấy lời như vậy. Mình thất vọng, nhưng hôm nay anh ta lại nói là không có ý đó. Thiệt là làm mình rối bời…Coi như chuyện tối qua không xảy ra và vẫn vui vẻ với anh ta như xưa? Nhưng mà…chuyện đã xảy ra rồi thì sao có thể xem như là chưa có được. Mình…mình phải làm sao đây???] – Đan xen giữa thực tại và quá khứ, Ruby đang trong tâm trạng rối bời.

“Ruby, hôm nay cô sao vậy? Từ sáng đến giờ cứ mơ mơ màng màng…không muốn làm việc nữa ah…” – Người quản lí từ phía sau lưng Ruby đi tới nhắc nhở.

“Ah…xin lỗi quản lí, hồi tối em uống chút rượu nên hôm nay thấy hơi đau đầu thôi…em sẽ tập trung làm việc…” – Ruby giật mình quay lại nhìn.

“Ok, vậy thì được…cô lo làm việc và nhớ giữ gìn sức khỏe đó…” – Người quản lí nói xong bỏ đi chỗ khác…

[Không nghĩ nữa, mình phải lo làm việc nếu không bị đuổi việc thì khổ. Cứ để mọi chuyện theo tự nhiên vậy…] – Ruby lại hạ quyết tâm một lần nữa.


Sau giờ làm việc, tại quán nước Flash…

“Anh muốn nói gì? Hôm qua anh…” – Ruby vào đề ngay khi vừa ngồi vào chỗ mà Jerry đã đợi sẵn.
“Hôm qua anh không có ý vậy đâu. Anh xin lỗi em, anh không có ý định chia tay với em đâu, chưa bao giờ anh có ý định đó” – Jerry tỏ vẻ hối lỗi, nắm chặt tay Ruby năn nỉ.
“Hôm qua anh nói…thế mà bây giờ…” – Ruby bối rối.
“Hôm qua anh gặp chuyện bực mình nên có lớn tiếng với em, cho anh xin lỗi” – Jerry vẫn giữ thái độ thành khẩn.

“Anh, bây giờ…” – Ruby thật tình không biết phải làm sao.
“Người ta nói giận quá mất khôn, hôm qua anh chỉ nói bậy thôi. Anh xin lỗi mà, anh hứa sẽ không bao giờ lặp lại chuyện đó nữa” – Vẻ mặt Jerry bây giờ rất đáng thương khiến Ruby không tài nào giận nữa.
“Thật ra thì…nếu anh nói vậy. Em sẽ tha lỗi…nhưng mà…nhưng mà…chúng ta nên chấm dứt tại đây…bởi vì…bởi vì tối qua…” – Ruby cảm thấy chỉ sau một ngày mà mọi chuyện đã trở nên phức tạp, cô không biết có nên nói cho Jerry biết không.

“Em nói gì thế Ru? Em nói tha lỗi cho anh nhưng sao…Em đừng giận nữa mà Ru…Xin lỗi…xin lỗi…xin lỗi…” – Jerry với bộ mặt đáng yêu chấp tay trước mặt Ruby, không ngớt lời xin lỗi.
“Không phải anh…mà là em…” – Ruby ấp úng.
“Anh không hiểu…em nói ra coi có chuyện gì vậy?” – Jerry bắt đầu cảm thấy khó hiểu.
“À…không có chuyện gì hết…” – Ruby chọn giải pháp im lặng với sự việc tối qua.
“Không có chuyện gì…vậy coi như không có chuyện gì…chúng ta vẫn vui vẻ như lúc trước nha” – Jerry nở nụ cười vui vẻ.
“Nhưng mà…” – Ruby ngập ngừng.
“Thôi…em cười lên đi…coi như chuyện sáng hôm qua không có gì…” – Đôi tay Jerry sờ vào má Ruby khiến mặt cô ửng hồng.
“Được rồi…” – Ruby cười gượng.

[Sao mình lại thế? Mình làm vậy có bất công với Jerry không? Đáng lẽ mình phải nói ra sự thật, rồi để Jerry tự quyết định. Nhưng mà, mình còn không biết chuyện gì đã xảy ra, và cũng tại Jerry mới xảy ra chuyện tối hôm qua. Thôi, coi như là chuyện tối qua không có gì, mình với Jerry trở lại bình thường như lúc trước. Mọi chuyện rồi sẽ chìm vào quên lãng…cứ làm như vậy…] – Đã quyết định quên đi bao nhiêu lần nhưng trong lòng Ruby vẫn không tài nào quên được.


::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

Hai tháng sau, tại nhà Ruby…

“Ruby…ra ăn sáng nè em” – Giọng Jessica gọi vọng ra từ nhà bếp
“Dạ…em ra liền”
[Mấy hôm nay mình cảm thấy khó chịu trong người, buồn nôn hoài…chẳng lẽ mình bị đau dạ dày…không ăn uống được gì, thôi phải ra ngồi ăn cho có mất công chị Jess lại lo] – Ruby uể oải ra ngoài nhà bếp…

“Ọe…ọe…” – Ăn được vài miếng, Ruby đã chạy vào phòng vệ sinh.
“Ru, em bị sao vậy?” – Jessica lo lắng chạy theo.

“Em, em không sao đâu. Chị ra ngoài ăn sáng đi…em tự lo được” – Ruby cố gắng tỏ ra bình thường.
“Chắc là dạ dày em có vấn đề rồi…đi bệnh viện đi” – Jessica lo lắng.

“Đi bệnh viện tốn tiền lắm…uống vài viên thuốc là ổn thôi” – Ruby không muốn đến bệnh viện.
“Không được, chị thấy mặt em xanh quá…tốt nhất là đi bệnh viện khám đi” – Jessica kiên quyết.
“Em còn phải đi làm…em không bị gì đâu…” – Ruby cứng đầu.

“Như vậy đi, chiều em đi làm về rồi ghé bệnh viện đa khoa Hải Dương gần công ty chị. Em biết chứ? Em phải đến đó…không là chị giận à” – Jessica ra lệnh.
“Ok, vậy chiều nay em sẽ đến…” – Ruby không thể cãi lại.

[Khó chịu quá, sao mà kì cục, mình đâu có ăn gì bậy bạ đâu mà sao muốn nôn hoài…chán thiệt…]


Trước cổng tập đoàn New Star – nơi Jessica làm việc…

“Chào phó phòng Jessica!”
“Chào cô Shirley!”
“Cô vẫn như mọi hôm…đi làm sớm quá” – Shirley mỉa mai.
“Hôm nay cô cũng vậy” – Jessica nói rồi vào phòng làm việc.

“Shirley...sao hôm nay em đến công ty sớm thế?” – Giọng của Sam.
“Anh đó à? Tôi tưởng anh đã mất tích rồi chứ…2 tháng rồi không gặp” – Giọng Shirley vẫn trịch thượng.
“Ah…anh đi công tác…ba em không nói với em biết ah…ông ấy cử anh sang Trung Quốc kí mấy hợp đồng mua bán mà” – Sam cố tỏ vẻ bình tĩnh trước Shirley.
“Tôi biết…nhưng tôi tưởng anh sẽ ở bên đó cuối tháng sau mới về chứ” – Shirley vẫn thái độ coi thường đó nói chuyện với Sam.
“Ah…việc kí kết diễn ra rất suôn sẻ nên anh mới về sớm” – Sam vẫn cố tỏ vẻ bình thường dù trong lòng rất bực.

“Sao anh không ở bên Trung Quốc luôn cho rồi, để tôi kêu ba tôi cử anh đi công tác nữa, anh cứ bám theo tôi làm tôi bực mình”
“Em nói gì vậy?”
“Nói gì à? Anh còn giả bộ không nghe? Tôi nói là tôi sẽ kêu ba tôi cho anh đi công tác nữa” – Shirley cao giọng.
“Tôi không muốn nói chuyện với cô nữa…cô tưởng cô là ai?” – Sam tức giận bỏ đi.
“Anh…đứng lại…đứng lại đó…” – Shirley phát điên khi Sam bỏ đi.

[Cô ta tưởng cô ta là ai? Thì ra chính cô ta đã kêu ông tổng giám đốc cho mình sang Trung Quốc. Cô ta quá đề cao bản thân rồi, một người như mình đâu cần làm ở cái tập đoàn này. Còn cả đống công ty mời mình. Thế mà, được rồi, chia tay thì chia tay…] – Sam bực mình đưa ra quyết định cuối cùng. Ban đầu, cậu ta tưởng phát triển quan hệ với Shirley vừa tốt cho công việc, vừa đỡ thấy cô đơn trong lòng, nhưng tất cả chỉ là mơ mộng mà thôi.


Tại công ty Star World…
“Ru, chiều nay em rảnh ko? Sau giờ làm đi chơi với anh?” – Jerry muốn rủ Ruby đi chơi.
“Xin lỗi Jerry...chiều nay em phải đi đến bệnh viện…” – Ruby vẫn còn khó chịu trong người.
“Sao? Em bị bệnh à?” – Jerry lo lắng cho Ruby.
“Uh…mấy hôm nay hơi khó chịu…nên chị Jess bắt em phải đi khám bệnh”
“Để chiều nay anh đưa đi cho” – Jerry quan tâm.

“Thôi khỏi, chị Jess sẽ đến cùng với em, bệnh viện gần công ty chị ấy làm mà”
“Vậy em nhớ giữ gìn sức khỏe đó…dạo này anh thấy em cũng xanh xao lắm” – Jerry dù thế nào vẫn không yên tâm khi thấy Ruby không khỏe.


Trong phòng làm việc của Jessica…
“Trưởng phòng, chiều nay tôi xin về trước 1 tiếng để đưa em tôi đi khám bệnh…” – Jessica nhỏ nhẹ nói với Shirley, chủ yếu là không muốn cô ta gây khó dễ cho mình.
“Về sớm? Công việc của cô làm xong chưa?” – Shirley giả vờ hỏi hang.
“Sắp xong rồi…một chút nữa là xong” – Jessica vẫn nhỏ nhẹ nói.
“Ok, khi nào làm xong thì cô có thể về. Hôm nay tôi cũng về sớm để đi khám bệnh” – Giọng Shirley hơi khác với thường ngày.
“Vâng, tôi sẽ làm xong công việc rồi về…” – Jessica cũng khó hiểu, sao hôm nay cô ta không bắt bẻ mình gì hết.


4h25 chiều…
“Xong việc rồi…tôi về đây trưởng phòng” – Jessica thu xếp đồ đạc chuẩn bị về.
“Khoan đã…ba tôi mới chuyển xuống tập hồ sơ…Cô làm thêm tập hồ sơ này nữa rồi về…” – Bây giờ cô ta mới thể hiện rõ bản chất.
“Nhưng…” – Jessica giờ mới biết Shirley muốn chơi mình.
“Thôi tôi phải về đi khám bệnh đây, mấy hôm nay thấy đau đầu quá…cô làm xong rồi về sau nghe” – Shirley nhếch miệng cười một cách đắt ý.

[Con yêu tinh này, rõ ràng là tổng giám đốc nó kêu làm mà nó lại chuyển sang cho mình, làm sao bây giờ? Hẹn Ruby 4h30 mà giờ mình phải làm, ghét con Shirley này quá...Ruby không có di động, làm sao gọi cho nó biết đây? Tháng sau phải mua cho nó một cái thôi…bực mình quá] – Jessica nhăn nhó khó chịu sau khi Shirley bước ra khỏi phòng.

“Sam…anh cũng về đó ah? Có thể đưa tôi qua bệnh viện gần công ty khám bệnh được không?” – Thấy Sam đang đi ngoài hàng lang nên Shirley lại nhờ vả, chủ yếu là muốn hành hạ cậu ta mà thôi.

[Sao mà cô ta thay đổi thái độ nhanh quá vậy? Không mắc lừa cô ta nữa, 2 tháng trước cô ta đòi chia tay với mình. Rồi ngay ngày sau đó lại nói là cô ta nói chơi thôi. Thật là rắc rối…

2 tháng trước, nói đến mình mới nhớ, cô gái đêm đó…mình vẫn còn giữ CMT của cô ta…rút cuộc thì mình và cô ta có gì với nhau không? Đã 2 tháng trôi qua rồi, chắc là mọi chuyện đã vào quên lãng, tốt nhất là mình đừng nhớ nữa, mắc công rắc rối…] – Sam chìm trong dòng suy nghĩ mặc cho Shirley đang chờ câu trả lời của cậu ta.


“Sam!!!!!! Rút cuộc anh có đưa tôi đi không đó? Làm gì mà tôi nhờ nãy giờ mà đứng đó như tượng gỗ vậy?” – Shirley hét lớn.
“Hả??? Ah...đi đâu?” – Sam giật mình “tỉnh giấc”.
“Trời, đi mau….chở tôi đến bệnh viện đa khoa gần công ty này. Mau lên đi, tôi đau đầu quá” – Shirley lại mắc bệnh của tiểu thư nhà giàu.
“Gru..uh..uh…” - Sam bực mình nhưng cuối cùng lại chấp nhận.


Trước cổng bệnh viện đa khoa Hải Dương…

[4h45, sao chị Jess vẫn chưa đến? Chẳng lẻ chị ấy quên rồi? Thôi mình đi về, không được, đi về chị ấy đến rồi sao. Ôi, tự nhiên mình lại thấy khó chịu nữa rồi, buồn nôn quá. Phải vào nhà vệ sinh của bệnh viện thôi] - Ruby vội chạy vào nhà vệ sinh của bệnh viện.

“Đến rồi…cô vào đi…” – Sam nói cộc lốc.
“Anh vào với em đi, em sợ vào bệnh viện một mình lắm” – Shirley giở giọng ngọt ngào.
“Chờ tôi đi đậu xe đã…” – Sam miễn cưỡng chấp nhận nhưng trong lòng rất bực bội.

“Tiểu thư xinh đẹp, sao đứng đây một mình vậy?” – Một giọng nam lên tiếng ve vãn Shirley.
“Mặc kệ tôi…anh là ai vậy?” – Shirley khó chịu nhìn chàng trai trước mặt.
“Anh à? Anh là LOUIS. Nhìn em, anh thấy quen quá” – Chàng trai tên Louis nói lời đường mật.
“Quen? Tôi nhìn anh lạ hoắc. Tránh ra chỗ khác đi” – Shirley lớn tiếng xua đuổi.
“Sao em lại nói vậy? Hình như hai ta đã gặp nhau rồi mà…” – Louis cố gắng.
“À, tôi nhớ ra rồi, nhớ rồi, tôi gặp anh khi tôi vào thăm người…” – Shirley tỏ vẻ ngạc nhiên
“Đúng rồi…” – Louis khoái chí.
“Lúc tôi vào thăm người ở nhà thương điên ấy…tránh ra đi” – Shirley nói rồi cười ha hả.

Louis thấy cô nàng chảnh chọe quá nên đành bỏ đi…



Louis,
Edit: 12.05.2011


#5
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 04: Gặp Lại


[Nôn rồi cảm thấy dễ chịu lại. Giờ mình đi về hay sao? Thôi đã lỡ vào bệnh viện rồi đi khám luôn…] – Ruby bước về phía khu trung tâm bệnh viện.

“Số 69…mời bệnh nhân Ruby Lin…số 69…mời bệnh nhân Ruby Lin…”
“Hả? Tôi...tôi chưa đăng kí mà…” – Ruby hết hồn khi nghe y tá gọi tên mình khi vừa bước đến phòng khám.
“Có tôi đây…xin lỗi…” – Người tên Ruby Lin số 69 lên tiếng.

[Làm mình hết hồn…thì ra là trùng tên…mình đến đăng kí mới được]

“Tên gì?” “Ruby Lin”. “Ngày tháng năm sinh?” “27/01/1984”. “Giới tính?” “Nữ”.
[Cô y tá này đúng là bất lịch sự…cô ta không nhìn thấy mình đây sao mà hỏi mình giới tính…] - Ruby cảm thấy bực mình với người y tá đang ghi thông tin.

“Xong rồi…số của cô là 96…ngồi ở đó chờ đi…” - Nữ y tá tỏ vẻ khinh thường những bệnh nhân khám ở khu này, vì kế bên là khu V.I.P dành cho những người giàu có, họ thường không phải chờ đợi lâu như những người ở khu này.

“Hả? Tới 96 lận hả?” – Ruby phát mệt vì phải chờ đợi.
“Sao?” - Nữ y tá tỏ vẻ khó chịu.
“Xin lỗi, không có gì?” – Ruby bực bội đi về dãy ghế đợi.

[Đáng lẽ mình không nên vào đây khám, mình đâu có sao. Tại chị Jess kêu mình đến đây…Nhưng sao giờ vẫn chưa thấy chị ấy đến?] - Ruby cảm thấy không vui vì mọi chuyện.

“Số 70, mời bệnh nhân Annie…” - Tiếng gọi số của một nữ y tá khác vẫn vang lên đều đều cứ sau mỗi 5, 10 phút.


Tại cổng bệnh viện…
“Anh đậu xe gì mà lâu thế hả?” - Shirley càu nhàu khi phải chờ đợi Sam.
“Đi thôi, đừng có đứng đó mà la làng?” – Sam bực bội.
“Sao dạo này anh nói chuyện với em toàn như thế…” - Shirley cố kìm chế.
“Thôi mà…đi vào đi…” - Sam không quan tâm.

“Số 78, mời bệnh nhân Kenix…” - Hai người bọn họ đi lướt qua khu khám thường để đến khu V.I.P.

“Toàn là bọn người nghèo ngồi chờ khám…Ở phía trước mới là chỗ khám dành cho ta…” - Shirley nhép miệng cười khinh thường.
“Đi thì đi đi đừng có mà nói nữa” – Sam rất ghét cái tính tiểu thư đỏng đảnh của Shirley.

“Anh…” – Shirley bực bội…
“Cô vào khám đi…tôi chờ ở ngoài…” - Đến khu V.I.P, Sam muốn ngồi ngoài chờ cho thoải mái đầu óc.
“Anh nhớ chờ em đó”
“Uh…vào khám đi” - Sam ghét cái giọng ngọt ngào đến nhão nhẹt của Shirley.


Đã 5h50…Jessica vừa làm xong việc, vội đến bệnh viện...
[Trễ quá rồi…không biết Ruby nó có vào khám hay là về nhà rồi? Nói đến là thấy ghét con nhỏ Shirley đó rồi, đi mau lên mới được...]

Jessica va phải một người nam trên đường vì đang cố chạy nhanh đến bệnh viện.
“Đau quá! Cô đi mà không nhìn đường gì hết?” - Giọng nam bực bội.
“Xin lỗi, tôi đang vội…xin lỗi anh…” – Jessica lúi cúi đứng dậy phủi sạch quần áo và đỡ người thanh niên ngồi dậy mà còn chưa nhìn rõ mặt anh ta.
[Đáng lẽ hắn là đàn ông con trai thì phải làm việc này chứ, đằng này mình phải làm tất cả. Tên này đúng là không ra gì...]

“Cô làm gì vậy? Tôi đứng dậy được mà…Tôi đâu phải là con gái mà cô phải đỡ” - Vẫn giọng nói khó chịu.
“Thôi tôi đi đây, xin lỗi anh một lần nữa…” – Jessica nói rồi đi nhanh đến bệnh viện.
“Ê…cô…cô tên gì?” – Chàng trai vội lên tiếng sau khi đã trông kỹ mặt Jessica.
“Jessica. Còn anh?” – Jessica vừa đi vừa quay lại nói.
“Louis Koo…” – [Cô ta trông dễ thương quá nhưng có điều hơi lạc hậu...]
“Thôi…tôi đi đây…” – Jessica cười gượng.
“Uh…hẹn gặp lại…” – Louis cũng nở một nụ cười tạm biệt
.
[Mình mà mong gặp lại anh ta, có mà chết. <ong là đừng bao giờ gặp lại anh, đàn ông con trai gì mà đầu tóc, quần áo chải chuốt thấy mà ghê…] - Trong lúc chạy Jessica cũng không kiềm chế được dòng suy nghĩ của mình về Louis.


Trong phòng khám…
“Số 96…mời bệnh nhân Ruby Lin!”

[Yeah!!! Cuối cùng rồi cũng đến mình…mới 6h tối…chờ cũng không lâu lắm…] - Ruby vui mừng khi nghe tên mình được gọi.

[Cô ta khám cái gì vậy cà? Đã 1h rồi mà vẫn chưa ra…bực mình quá…bỏ về luôn…] - Sam bắt đầu bực bội vì phải chờ đợi.

“Ơ, anh đi đâu vậy?” – Shirley từ trong phòng khám đi ra.
“Ah, không, tôi đi qua lại thư giãn thôi. Khám xong rồi hả?” - Giọng Sam vẫn cộc lốc.
“Xong rồi, về được rồi…anh chở tôi về đi” - Shirley tỏ vẻ bình thãn, không một lời cảm ơn Sam.
“Ok…” – Sam đã quá mệt vì không phải ngồi chờ dài cổ nên vội vàng ra xe..

“Giờ này mà bọn người nghèo này vẫn còn chờ nhiều thế ah?” - Shirley vẫn tỏ thái độ khinh thường khi đi qua khu khám thường.
“Thôi, đừng có mà hách dịch nữa, đi thôi” – Sam vội kéo Shirley đi ra cổng bệnh viện.
“Xong rồi…chiều ngày mai cô đến sẽ có kết quả nhé!” - Vị bác sĩ khám cho Ruby nói.
“Vâng, cám ơn bác sĩ” – Ruby nói rồi bước ra khỏi phòng khám, vội đi ra cổng bệnh viện.


Tại cổng bệnh viện, Jessica vừa đến…
“Lên xe đi, Shirley!”
“Hôm nay sao bực mình quá, đến bệnh viện này không thích, rồi ngày mai lại phải đến mới biết kết quả”
“Thì ngày mai đến…lên xe đi” - Sam giục, cậu ta sắp chịu hết nổi với Shirley rồi.
“Lên thì lên...” – Shirley bực bội lên xe.

“Ru!!! Chị đây nè” – Jessica gọi lớn.
“Sao giờ này chị mới đến?” – Ruby làm mặt giận.
“Cho chị xin lỗi đi…làm gì mà mặt em như cái bánh bao vậy?” - Jessica năn nỉ.
“Chị này…hẹn em 4h30 thế mà 6h15 chị mới đến” - Ruby nũng nịu.
“Cho chị xin lỗi, đáng lẽ chị tới đúng giờ. Tại con nhỏ trưởng phòng đó kiếm chuyện thôi, lại đụng phải một tên ngoài đường nữa, em vô khám bác sĩ nói sao?” - Jessica quan tâm.
“Đau dạ dày….” - Ruby trả lời tỉnh bơ.
“Hả? Đau dạ dày? Con nhỏ này, bệnh này khó chịu lắm, sao mà em? Chị muốn đánh em quá. Hàng ngày chị đã bảo là ăn uống đúng giờ mà. Thấy chưa, không nghe lời chị nên bị vậy đó…” – Jessica lo lắng.
“Hahaha…” – Ruby cười ranh mãnh.
“Con nhỏ này, bị gì vậy? Bị bệnh mà còn cười được nữa hả? Có tin chị đánh em không?” - Jessica không hiểu Ruby cười gì.
“Em giả bộ thôi, ngày mai mới biết kết quả” - Ruby vừa nói vừa cười toe toét

Hai chị em khoác tay nhau đi tung tăng trên đường...
“Ngày mai em tự đến một mình là được rồi, khỏi phiền chị…”
“Em giận chị đến không đúng giờ hả?” - Jessica áy náy.
“Đâu có, chị có nhiều việc, vả lại em cũng lớn rồi, việc đi khám bệnh mà phiền chị nữa thì…” - Ruby tỏ ra người lớn hơn để Jessica quan tâm bản thân hơn.
“Em ít làm phiền chị để thời gian chị còn kiếm chồng nữa…” - Jessica nói đùa rồi lại cười sảng khoái.
“Coi chị kìa, muốn chồng ra mặt rồi kìa!” - Ruby cũng cười, trêu chị mình.
“Con nhỏ này, dám nói chị em thế hả. Cho em một chưởng bi giờ…đi thôi…


Chiều hôm sau, tại công ty New Star – nơi Jessica làm việc...
“Hôm nay tôi lại về sớm, xem kết quả khám bệnh, cô ở lại làm nốt công việc đi nha” – Shirley nói với vẻ mặt như mọi khi.
“Vâng, trưởng phòng” – Jessica bực bội vì cái mặt hách dịch của Shirley.
“Sam, anh ra lấy xe đi, em chờ anh trước cổng công ty” – Shirley gọi cho Sam.
“Sao nữa? Tôi còn chưa làm xong công việc…” – Sam bực bội.
“Bỏ nó đi…chở em đi đến bệnh viện” - Vẫn khăng khăng theo ý mình muốn sai bảo người khác.
“Cô tự đi đi…cần gì tôi đi…” - Sam bắt đầu lớn tiếng.
“Em muốn anh đi với em…mau lên ah...” – Shirley nói rồi vội cúp máy không cho Sam phản đối nữa.

[Gru…cô ta ngày càng quá quắt, mình đâu phải là tài xế của cô ta. Đây là lần cuối cùng mình chịu đựng…] - Sam vẫn cố gắng một lần nữa.


Tại phòng khám thường, bệnh viện đa khoa Hải Dương…
“Cô là Ruby Lin, hôm qua đến khám phải ko?” - Vị bác sĩ già từ tốn hỏi.
“Vâng, thưa bác sĩ” - Ruby nhẹ nhàng trả lời.
“Chúc mừng cô, anh nhà chắc là mừng lắm đây. Cô mang thai được 2 tháng rồi” - Giọng vị bác sĩ vẫn ôn nhu nói.
“Hả?” – Ruby vô cùng ngạc nhiên như bị đứng hình trong giây lát.
“Sao? Cô bị sao vậy? Chắc là cô mừng quá phải ko? Thôi hãy mau gọi điện báo cho anh nhà biết, cô có thai 2 tháng rồi, giờ cô qua khoa phụ sản để khám kỹ hơn…” - Vị bác sĩ vẫn thao thao nói trong khi Ruby muốn ngã quỵ xuống sàn.

[Bác sĩ vừa nói gì? Ông ta nói giỡn à? Ông ta, chỉ nói giỡn thôi, mình có thai 2 tháng…Hả? Ông ta nói là 2 tháng. Trời…không ngờ mình…mình tưởng chuyện đó, chuyện tối hôm đó. Nóđã đi vào quá khứ rồi, sao bây giờ. Trời ơi, mình chóng mặt, cả đầu choáng váng, mình không chịu nổi rồi, ngồi trong phòng này chắc mình sẽ chết ngạt, sao mà ít không khí thế? Sao mà nóng quá? Sao mà…lạnh…Mình phải chạy ra ngoài thôi…] – Ruby cầm tờ giấy kết quả chạy một mạch ra ngoài không một lời từ biệt khiến vị bác sĩ già ngạc nhiên…


Tại cổng bệnh viện…
“Lần này tôi sẽ đợi ở ngoài này, cô vào trong rồi mau ra nghe” - Sam không muốn vào trong nữa, cảm thấy bực bội khi phải chờ đợi trong khu đó.
“Hum…vào thì vào” – Shirley bỏ đi một nước một với vẻ tức tối.

Trong lúc chờ đợi, Sam đi dạo quanh bệnh viện, vừa đi vừa huýt gió thì va phải một người…
“Âyda…” – Sam la lên đau đớn khi va trúng người khác.
“Không, chuyện này không phải là sự thật. Ông bác sĩ đó muốn gạt mình mà...Sao lại có thể xảy ra chuyện đó được…” – Ruby hoảng hốt, còn chưa kịp nhận ra mình đã va phải ai.
“Xin lỗi, tôi không để ý va phải cô. AAA..., là cô hả?” – Sam la lớn, trố mắt nhìn với vẻ ngạc nhiên.
“AAA...tôi không biết anh là ai? Xin lỗi, tôi có việc gấp, tôi đi đây” – Ruby hoảng hồn khi gặp lại chàng trai hôm đó, chạy vội đi càng xa càng tốt.
“Ê, tôi…cô làm rơi tờ giấy kìa…ê…” – Sam gọi theo nhưng Ruby chạy thật nhanh, không nghe thấy.

[Cô ta chạy cũng tốt, mình cũng không muốn gặp lại cô ta. Mà cô ta vào bệnh viện làm gì? Thôi mặc kệ, đâu có liên quan đến mình. Vô ta đánh rơi tờ giấy mà còn không biết, chạy nhanh thấy sợ, làm như mình là ma vậy…Giấy kết quả khám bệnh. cô ta bị bệnh à? Trời, sao mình lại vậy nhỉ? Cô ta bị bệnh thì kệ cô ta, có liên quan gì đến mình? Bỏ đi…tốt nhất là đừng dính dáng gì với cô ta, bỏ tờ giấy này, bỏ luôn CMT của cô ta…bỏ sọt rác hết luôn cho rồi…coi như không dính dáng gì đến cô ta…] - Sam lấy CMT đang giữ trong ví và tờ giấy đang cầm trên tay định bỏ vào thùng rác…


[Hình như…khoan…Họ tên: Ruby Lin – Giới tính: Nữ - Ngày tháng năm sinh: 27/1/1984...mang thai 2 tháng. Trời, thì ra là cô ta có thai, vậy mà mình tưởng bị bệnh. Cũng chẳng có gì, bỏ vô sọt rác cho rồi, tưởng chuyện gì mà cô ta hốt hoảng như vậy...ai dè…” – Sam bỏ CTM của Ruby & tờ giấy khám bệnh vào thùng rác.

Gần 1 tiếng sau…
[Shirley làm gì mà lâu quá? Mình phải chờ bao lâu nữa đây? Còn cái cô Ruby hồi nãy, cô ta có thai…hahaha…người ốm nhom vậy mà mang thai nhìn chắc mắc cười lắm. Hả? Cô ta…bình tĩnh, mình phải bình tĩnh lại, cô ta mang thai 2 tháng, là 2 tháng…2 tháng trước mình và cô ta, mà là 2 tháng thiệt sao? Chắc là mình đọc lộn thôi…không có gì đâu, không có gì hết…bình tĩnh...] – Sam mặt mày biến sắc, đổ mồ hôi hột…vội lục giấy tờ lại trong thùng rác.

[Đây rồi…xem mau…] – Sam cầm tờ giấy mà tay run - [2 tháng……mang thai 2 tháng, đúng là 2 tháng…Bình tĩnh lại nào Sam, mình phải bình tĩnh lại, chưa chắc tờ giấy này là của cô ta, để đối chiếu lại CMT của cô ta xem sao. Tên thật: Ruby Lin – họ tên: Ruby Lin; Ngày tháng năm sinh: 27/01/1984 – Ngày…tháng…năm…sinh…] - Tay Sam run đến nổi cầm tờ giấy không…nổi.

[Ngày tháng năm sinh: 2…7…0…1…1…9…8…4…Chẳng lẽ là của…mình…mình phải làm gì đây? Mình còn chưa chuẩn bị tâm lí kết hôn, nói chi là có con. Mặc kệ cô ta, không có liên quan đến mình. Đêm đó mình có nhớ gì đâu, chưa chắc đó là con của mình, mình đã quá mất bình tĩnh rồi…] – Sam bối rối, không suy nghĩ được gì nữa.

[Sammul, mày sao vậy? Mọi ngày mày đâu có như vậy? Sao hôm nay mày lại thế này? Sam, mày phải làm gì đây? Không được, hiện giờ mày đang mất bình tĩnh, phải chờ bình tĩnh trở lại rồi mới nghĩ được] – Sam lái xe thật nhanh đi hóng mát để bình tĩnh trở lại, bỏ mặt Shirley ở lại bệnh viện…



Louis,
Edit: 12.05.2011


#6
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 05: Lựa Chọn Cuối Cùng


[Ruby, mày đang đi đâu thế này? Mày điên rồi sao? Mày đã đi lang thang ngoài này đã 3 tiếng rồ. Mày điên thật rồi, mày như vậy mà tin lời ông bác sĩ đó sao? Ông ta mà là bác sĩ ư? Chỉ biết nói bậy bạ. Mày phải đến bệnh viện khác để khám thôi. Cái bệnh viện chết tiệt này chỉ lừa gạt người ta chứ khám bệnh cái gì. Nhưng…mày lại buồn nôn rồi, sao mày lại nôn kia chứ? Mày không có thai sao mà mày lại nôn kia chứ? Ruby, mày đừng tự lừa gạt chính bản thân nữa, mày có thai rồi. Giờ mày phải làm sao đây???] – Ruby đi lang thang trên đường không mục đích - “Trời ơi, sao ông lại đối xử với tôi như vậy?” – Ruby hét lớn để giải tỏa căng thẳng nhưng cô lại càng tuyệt vọng.

[Thế là tiêu đời mày rồi Ruby, mày tưởng mọi chuyện đã đi vào quên lãng, mày tưởng có thể hạnh phúc với Jerry…Mày tưởng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp, thế mà bây giờ, bây giờ lại ra nông nổi này. Mày phải làm sao đây hả Ruby? Mày hãy phá bào thai này, hãy bỏ nó đi. Bỏ nó rồi là mọi chuyện sẽ như ban đầu. Uh, mày sẽ bỏ, ngày mai mày sẽ đến bệnh viện để bỏ nó đi. Nhưng mày làm vậy, mày làm vậy có ác quá không Ruby?Không…không...mày làm vậy là rất đúng, rồi mọi chuyện sẽ qua đi.
Hôm nay, mày gặp tên chết tiệt đó. Sao mày lại bỏ chạy? Đáng ra mày phải đánh cho hắn tiêu đời. Tại hắn mà mày phải thế này. Ruby, mày đừng suy nghĩ gì nữa, cứ quyết định như vậy. Mai, ngày mai qua đi là mọi chuyện sẽ ổn, không sao đâu, không có gì hết, bây giờ mày hãy vui vẻ về nhà…] – Ruby cố trấn an chính mình…

Sam lái xe ra bãi biển…
[Bây giờ mình phải làm sao đây? Mình phải làm sao đối với cô ta? Bỏ mặt cô ta xem như không có chuyện gì xảy ra? Hay là chịu gánh trách nhiệm, hay là kêu cô ta phá bào thai đó đi? Như vậy thì mình đâu còn là người…Gánh trách nhiệm? Mình mới gặp ta cô có hai lần, chưa biết gì về cô ta. Nếu cưới cô ta làm vợ thì sẽ sống không có hạnh phúc. Huống hồ là mình chưa có ý định lập gia đình. Kêu cô ta phá thai? Như vậy thì còn nhẫn tâm hơn nữa...] – Sam vẫn rối bời…không biết nên làm gì…
“Trời ơi, tôi phải làm sao mới đúng đây?” – Sam thét lớn để bớt rối…

[Cũng tại mình…tối hôm đó. Nhưng mà quả thật là mình không nhớ chuyện gì đã xảy ra, chẳng nhớ gì hết. Cũng có thể bào thai đó không phải là của mình…
Mày nói như vậy mà được hả Sam? Có thà mày nói mày không chịu nhận trách nhiệm thì còn nghe được hơn, cô ta đã bỏ chạy khi thấy mày mà, nếu không phải của mày, cô ta cần gì phải hoảng sợ khi gặp mày? Rõ ràng bào thai đó là của mày, thế mà mày nói vậy. Mày thật là tồi…Mình điên lên mất, mình phải về nhà ngủ một giấc, ngủ rồi mai mới nghĩ tiếp…mình mệt mỏi quá rồi…” - Sam vòng xe lại chạy về nhà.

11h đêm…
“Ru, sao giờ này em mới về? Kết quả khám bệnh sao rồi?” - Jessica thấy bóng dáng Ruby đi vào đã vội chạy ra.
“Dạ…em có chút việc nên về trễ…” - Ruby nói với giọng mệt mỏi.
“Kết quả sao rồi em?”
“À, không sao, bác sĩ nói em ăn uống thất thường nên bị rối loạn dạ dày thôi…bác sĩ nói là ăn uống điều độ từ từ rồi sẽ ổn” - Nghĩ ra từng câu nói dối với Ruby lúc này thật là khó khăn.

“Ru…” - Ruby đi vào nhà bếp nhưng bị Jessica gọi lại.
“Gì hả chị?” - Ruby giật mình quay lại nhìn chị mình.
“Em như người mất hồn vậy? Thật ra thì có chuyện gì vậy?” - Jessica vẫn nghi ngờ trước bộ dạng của em gái mình bây giờ.
“Không có gì đâu chị, có lẽ em mệt quá thôi…” - Ruby cố gắng viện một lý do.
“Con nhỏ này, thôi được rồi, chị không lo nữa…” - Nói rồi Jessica đi vào phòng ngủ trước, để mặc Ruby ngồi trong bếp nuốt từng miếng cơm một cái khó khăn.

[Tại sao mày không nói cho chị Jess biết hả Ruby? Chị ấy là người lo lắng cho mày nhất mà, tại sao mày lại không nói chuyện này? Uhm…chị ấy đã có nhiều việc để lo rồi, mình không muốn cho chị ấy lo thêm nữa., chuyện này để mình tự giải quyết] – Ruby vừa ăn cơm vừa suy nghĩ với tâm trạng rối bời…

11h30, Sam lái xe về nhà…
[Ngôi nhà này rộng lớn quá nhưng chỉ có một mình mày ở đây thôi Sam. Ngày nào cũng vậy, cứ đi làm về là mày lại về nhà, rồi ngủ…Mày không cảm thấy cô đơn à? Mày không chán cái cảnh này hả Sam? Bây giờ, mày phải làm gì đối với cô ta đây? Hay là mày hãy đón đại cô ta về đây sống với mày. Tuy là chưa có tình cảm nhưng từ từ sẽ có, cứ như vậy đi. Mày phải làm như vậy…nhưng…nhưng mà…không được. Chiều mai mày phải đi đến bệnh viện để hỏi rõ coi thực hư thế nào. Thôi giờ mày phải ngủ, mày đã mệt mỏi lắm rồi…]

:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

Chiều hôm sau tại bệnh viện đa khoa Hải Dương…

“Cô y tá, làm ơn giúp giùm, cho tôi tìm bác sĩ đã khám bệnh cho cô Ruby Lin được không?” - Sam hơi ngại ngùng hỏi nữ y tá, mục đích của Sam là muốn biết sự thật.
“Ruby Lin? Anh chờ tôi một chút”
“Vâng, cô ấy đến đây khám vào hôm kia…” - Sam hồi hộp chờ đợi.
“Đây rồi, cô Ruby Lin số 96. Bác sĩ Hứa, anh vào phòng 025 đó sẽ gặp”
“Cám ơn cô!” - Sam nhanh chóng đi đến phòng 025.

[Mình phải hỏi lại ông bác sĩ này, phải hỏi rõ rồi mới quyết định mọi chuyện] – Sam chưa thật sự tin vào chuyện cô gái đó mang thai.


Tại cổng bệnh viện, Ruby đang chừng chần bước từng bước chậm chạp vào trong...
[Ruby, mày đang làm gì thế này? Mày muốn phá thai, mày điên thật rồi, mày có còn là mày không vậy? Vì lợi ích của mày mà mày nhẫn tâm vậy sao? Mày có nên đi tiếp vào trong đó không? Phải đi, mày phải đi, vì mày yêu Jerry mà, phải không? Phải đi thôi…] - Nỗi đau khôn tả xiết nhưng Ruby lại quyết định phải nhẫn tâm thôi.


Tại phòng khám của bác sĩ Hứa…
“Ruby Lin à?” “Vâng, thưa bác sĩ” – Sam ngập ngừng…
“À, tôi nhớ ra rồi, nhưng mà anh là ai? Tôi không thể nói ra khi chưa được bệnh nhân đồng ý…”
“Tôi…tôi…là…chồng của cô ấy” - Sam đành liều nói xạo.
“Cô ấy chưa báo tin mừng cho anh à?” - Vị bác sĩ già thắc mắc.
“Tin mừng gì thưa bác sĩ?” - Sam vờ hỏi, cậu ta cũng đang hồi hộp.
“Cô ấy có thai được 2 tháng rồi”
“Đúng thật là vậy hả bác sĩ?” - Sam lại vờ tỏ ra ngạc nhiên, cậu ta cũng biết trước được chuyện này.
“Chính xác, nhưng hôm qua tôi thông báo tin này, cô ấy có vẻ bất ngờ…Anh là chồng của cô ấy thì nên quan tâm đến cô ấy...” - Bác sĩ vẫn ân cần căn dặn.
“À, tôi biết,chắc là do lần đầu tiên biết mình mang thai nên cô ấy mới vậy…” - Sam cố viện một lí do để rút lui.
“Uh..chắc là vậy…anh về kêu cô ấy đến khoa sản của bệnh viện này khám định kì 1 tháng 1 lần…”
“Vâng, tôi không làm phiền bác sĩ nữa, cám ơn bác sĩ nhiều” - Rút cuộc thì cũng xác thực được chuyện Ruby có thai là sự thật.

Sam suy tư bước ra ngoài…
[Như vậy là thật sự rồi, bây giờ mình...làm gì bây giờ? Phải gặp cô ta nói rõ chuyện này, nhưng mà cô ta ở đâu mới được?] – Suy nghĩ của Sam bị chặn lại bởi tiếng nói của nữ y tá, Sam quay lại nhìn…

“Phá thai? Cô muốn phá thai hả?” - Nữ y tá trố mắt nhìn Ruby.
“Đúng vậy…xin cô chỉ giùm...” – Ruby ngập ngừng, cảm thấy xấu hổ.
“À…cô đến phòng 056 gặp bác sĩ Nguyễn đi…”
“Cám ơn nhiều…” – Ruby quay người lại định đi đến phòng khám thì đối diện với Sam.

Ruby giật mình khi thấy Sam, hai người đứng im nhìn nhau chằm chằm không nói lời nào.

[Sao mà mình lại gặp hắn ta ở đây? Hắn ta đến đây làm gì? Mình phải làm gì đây? Bỏ đi, chạy mau, mình không muốn nói gì với hắn ta] – Ruby chạy nhanh ra cổng bệnh viện.

“Ê, cô đứng lại đó, cô có nghe tôi nói không?” – Sam chạy nhanh đuổi theo.
“Anh…làm gì mà đuổi theo tôi? Anh và tôi không quen biết nhau, đừng đuổi theo tôi nữa…” – Ruby vẫn chạy, quay người lại nói nhưng Sam đã đuổi theo đến nơi.
“Cô đứng lại mau, đừng chạy nữa, vấp ngã là nguy hiểm lắm…” – Sam đã nắm được tay Ruby.

“Anh thả tay tôi ra, thả ra…” – Ruby cố vùng vẫy ra khỏi tay Sam nhưng không đủ sức.
“Cô đứng im đó, tôi và cô phải nói chuyện rõ ràng…” – Sam vẫn nắm chặt tay Ruby không cho đi.

“Anh muốn gì, anh nói mau đi, tôi còn có việc…” - Cuối cùng Ruby cũng phải đứng lại nghe Sam nói.
“Cô đến bệnh viện này để làm gì?” - Sam bắt đầu câu chuyện.
“Tôi...tôi bị bệnh…” - Ruby ngập ngừng.
“Cô còn dám gạt tôi, lúc nãy tôi đã nghe rõ cô nói gì rồi…” - Sam tức giận.
“Thì tôi đến đây để phá thai, đâu dính dáng gì đến anh, anh buông tay tôi ra đi…” - Ruby cũng không kiềm chế được nữa.
“Không đính dáng đến tôi? Thế nó của ai?” - Sam không biết mình đang nói gì, Ruby rõ ràng không muốn liên quan đến mình mà Sam vẫn muốn biết sự thật.

“Anh…Chuyện đó...là chuyện riêng của tôi…không có liên quan gì đến anh hết?" - Ruby vẫn không muốn nói rõ ba mặt một lời với Sam.
“Cô chắc không liên quan gì đến tôi. Vậy cái này là cái gì?” - Sam chìa tờ giấy kết quả ra trước mặt Ruby.
“Giấy kết quả của tôi, sao anh lại có? Chuyện đó thì có sao chứ?” - Ruby hơi ngạc nhiên, nhưng cũng kịp nhớ lại sự việc hôm qua.
“Không có gì à...cô có thai được 2 tháng…” - Sam vẫn tiếp tục.
“Mang thai thì kệ tôi…” - Ruby lớn tiếng, cô không muốn nghe Sam nói nữa.
“Đêm hôm đó…cách đây 2 tháng…” - Sam muốn biết sự thật.
“Anh im đi. Giờ anh muốn gì? Anh cũng đâu muốn dính dáng gì đến tôi đâu…” – Ruby muốn thoát khỏi Sam càng nhanh càng tốt.
“Cô…” – Sam bối rối.
“Chuyện này để tôi tự lo, anh cứ xem như không có gì” - Ruby thấy mình không nên dính dáng gì đến người con trai này nữa.
“Cô…tôi sẽ…sẽ...chịu trách nhiệm” – Sam ngập ngừng, lỡ nói ra câu này làm Ruby không nói tiếp được gì…

[Mình đã nói gì vậy? Mình định làm người quân tử à? Trời, sao mình lại nói ra điều này? Ít nhất cũng phải chờ ít lâu sau, coi thế nào. Tự nhiên lại buột miệng nói ra điều này, điên rồi. Nhưng dù sao thì bào thai đó cũng là của mình, chỉ có điều mình không biết...sau này cô ta về sống về mình, mình có hạnh phúc không? Làm sao mà hạnh phúc được,k hi mình đâu có yêu cô ta…] – Sam thấy bối rối vì lời nói của mình…

[Anh ta nói gì vậy? Mình có nghe lộn không? Anh ta nói là sẽ gánh trách nhiệm…ý anh ta muốn sao? Khó hiểu quá, nhưng mà không được. Nếu mình giữ lại bào thai này thì Jerry và mình sẽ không còn gì hết. Mình phải làm sao đây? Đứa bé trong bụng vô tội. Mình muốn phá nó đi, thật là nhẫn tâm...Giờ mình phải làm sao?] - Ruby cũng bối rối không kém,.

“Cô làm gì mà đứng như trời trồng vậy?” - Sam lên tiếng khiến Ruby giật mình.
“Anh...nói là chịu trách nhiệm…anh muốn chịu trách nhiệm sao đây?” - Ruby kịp hoàn hồn để đối đáp.

“Tôi…tôi...sẽ cưới cô làm vợ…” – Sam không hiểu sao lại có thể nói ra lời này.
“Hả??? Anh vừa nói gì? Anh điên rồi…” - Ruby mở to mắt kinh ngạc nhìn Sam.
“Chứ cô muốn sao đây? Tôi muốn giữ lại đứa bé đó…”
“Tôi….” - Ruby ngập ngừng.
“Nếu không cưới cô là vợ thì làm sao cô có thể sinh nó ra khi sống một mình? Cô chịu được những lời dị nghị à?” - Sam thấy mình đi ngày càng xa nhưng không thể quay lại được.
“Giờ tôi không biết gì hết. Anh hãy về nhà suy nghĩ kỹ lại lời anh nói. Tôi cũng vậy, tôi sẽ suy nghĩ kỹ lại mọi điều…” - Không thể đối diện với sự việc này ngay lập tức, Ruby cần có thời gian suy nghĩ.
“Được rồi, hai ngày sau, tôi và cô sẽ gặp nhau ở đây. Lúc đó cô phải cho tôi câu trả lời…” - Sam nói giọng dứt khoát.
"Tôi sợ anh sẽ suy nghĩ lại không đến mà thôi..." - Ruby không tin Sam lắm.


Tối hôm đó, hai người đã suy nghĩ rất nhiều…
[Anh ta nói là sẽ cưới mình. Anh ta đâu có yêu mình? Anh ta chỉ có đứa con trong bụng mình, sống như thế có được hạnh phúc không? Mình không muốn như vậy. Vả lại còn Jerry, mình không muốn, nhưng cũng tại Jerry mà chuyện đêm đó mới xảy ra. Mình phải lựa chọn sao đây? Đứa bé là vô tội…mình không thể vì Jerry và hạnh phúc của mình mà bỏ nó. Mình thật không biết làm thế nào. Hay là, mình đặt điều kiện với anh ta, chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa mà thôi. Chờ sau khi đứa bé ra đời, mình hãy tính sau. Cứ như vậy, không thể suy nghĩ thêm nữa, chỉ còn cách này mà thôi...] - Sau một lúc suy nghĩ, Ruby cũng đã quyết định.


[Chiều nay sao mình toàn nói những điều gì không? Nào là gánh trách nhiệm, nào là cưới cô ta…đủ cả. Mình và cô ta đâu có yêu nhau, mình đúng là khùng rồi…nhưng ngôi nhà này…rộng quá…trống trải và...cô đơn. Có cô ta về và sau này là đứa con của mình. Như thế sẽ vui hơn, thôi mình đã nói rồi, không thể thay lời, cứ làm như vậy, đừng suy nghĩ thêm cho nhức đầu…] - Sam cũng đã đưa ra quyết định của mình.



Louis,
Edit: 12.05.2011


#7
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 06: Chia Tay


Sáng hôm sau tại công ty Star World, Ruby đi làm với một tâm trạng nặng nề…

[Mình phải nói sao với Jerry? Mình không thể…nói lời chia tay với Jerry được. Anh ấy sẽ đau khổ. Sau này không chừng mình sẽ hối hận, nhưng không thể không nói ra. Vì bào thai trong bụng mình, mình phải nói dứt khoát với Jerry. Cho dù anh ấy sẽ rất đau khổ và căm giận mình, mình cũng phải nói, dũng cảm lên nào Ruby…mày phải nói thôi…]

“Ru…mấy hôm nay em làm sao vậy? Đi khám bác sĩ sao rồi?” – Jerry đến từ lúc nào, bỗng dưng lên tiếng làm Ruby giật mình.
“Jer…không có gì…bác sĩ chỉ nói là em ăn uống không điều độ nên mới bị vậy thôi…” – Ruby ngập ngùng nói dối.
“Ra vậy, em phải giữ gìn sức khỏe đó” – Jerry quan tâm Ruby.
“Jer…chiều nay sau giờ làm việc, chúng ta ra quán nước, em có chuyện muốn nói với anh” – Ruby quyết định phải nói lời chia tay.
“Chuyện gì vậy? Sao anh thấy em tỏ ra nghiêm trọng lắm…” – Jerry thắc mắc.
“Anh nhớ ra đó, thôi em phải làm việc đây…” – Ruby thấy trong hoàn cảnh này không nên nói chuyện tiếp, cô sợ mình lại mềm lòng, không dứt khoát.
“Ok…chiều nay anh sẽ đến đúng giờ” – Jerry nhìn Ruby với vẻ mọi khó hiểu rồi trở về phòng làm việc.


Hết giờ làm việc đã được một lúc…
[Sao giờ này Jerry chưa đến? Đã 20 phút rồi, hay là anh ấy bị gì rồi. Chẳng lẽ anh ấy biết mình sẽ đề nghị chia tay nên tránh mặt. Chắc là không, hồi sáng anh ấy vẫn nói cười vui vẻ mà…Sau này mình và anh ấy sẽ ít gặp nhau nữa, bây giờ mình chưa nên nói, mình nên tận dụng khoảng thời gian này để cùng Jerry đi đây đó, nên vậy. Nhưng mình có quá tham lam không vậy?] – Ruby ngồi trong quán nước với dòng suy nghĩ miên man.

“Ru, chắc là em đợi anh lâu lắm rồi phải không? Xin lỗi, anh đến trễ vì…tặng em nè…” – Jerry vội vàng bước vào quán nước, nhanh chóng tiến đến bàn của Ruby.
“Hoa hồng? Anh đến trễ vì mua bó hoa này ah?” – Ruby ngạc nhiên khi thấy hoa hồng, lần đầu tiên Jerry tặng bó hoa lớn như vậy khiến Ruby cảm thấy xúc động.
“Em có thích không?” – Jerry nhẹ nhàng nói rồi ngồi xuống đối diện Ruby.
“Thích, thích lắm, em rất thích hoa hồng màu trắng” – Lòng Ruby lại xao động.
“Từ nay trở đi, anh sẽ thường xuyên tặng hoa cho em…” – Jerry tỏ ra nghiêm túc hơn.
“Sao vậy? Em thấy anh hôm nay kỳ quá” – Ruby thấy bất an.

“Ru, chúng ta biết nhau đã hơn 5 năm rồi, quen nhau cũng đã 3 năm. Bây giờ, chúng ta cũng đã có công việc ổn định. Anh muốn, chúng ta hãy kết hôn…” – Jerry với thái độ rất chân tình nói với Ruby.
“Anh, anh nói gì vậy Jer?” – Ruby kinh ngạc đến nổi không nói thành lời.
“Anh đã chính thức cầu hôn em rồi đó Ruby…” – Jerry với ánh mắt chứa chan tình cảm, nhìn Ruby đang đợi câu trả lời.

[Sự việc sao ra tới nông nổi này rồi? Jerry đang nói gì với mình? Mình nghe không rõ nữa rồi? Sao mọi việc tự nhiên dồn dập đổ lên người mình thế? Hôm nay mình định chia tay thì Jerry lại cầu hôn mình…đúng là ý trời mà…] – Ruby lòng dạ rối bời, không biết nên làm gì.

“Ru, em sao vậy?” – Jerry vẫn đang chờ câu trả lời của Ruby.
“Em…em cần có thời gian suy nghĩ. Ngày mai, ngày mai được nghỉ. Em hẹn anh đi chơi, rồi sẽ trả lời. Cứ quyết định vậy đi, em phải về đây…” – Ruby đứng lên nhanh chóng rời khỏi quán nước để Jerry không thể nói thêm gì nữa.
“Uh…ngày mai anh sẽ đến đón em…” – Jerry hơi thất vọng nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh nói vọng theo Ruby.

[Sao mình lại hẹn với Jerry? Mình muốn chia tay với anh ấy? Sao mình lại còn hẹn với Jerry làm gì? Mình quá tham lam, muốn có tất cả. Nhưng không sao…mình vẫn muốn được đi với Jerry vào ngày mai. Ngày mai, chiều mai, mình cũng có cái hẹn với tên Sam đó…] – Ruby bước ra khỏi quán với tâm trạng nặng nề.


10h sáng hôm sau…

“Jer, anh đến rồi đó hả? Sao lại chạy xe đạp đôi đến…” – Ruby vừa bước ra khỏi nhà đã thấy Jerry chờ sẵn.
“Em lên xe đi, hôm nay đi chơi mà, chúng ta đi giả ngoại…” – Jerry mỉm cười nói với Ruby, cậu ta cũng hy vọng hôm nay Ruby sẽ đồng ý lời cầu hôn.

“Đạp xe đạp, em thích lắm…” – Ruby leo lên xe đạp cùng chạy với Jerry, tâm trạng vẫn còn nối tiếc…

“Đến nơi rồi, chúng ta dừng lại đi dạo ở chỗ này đi…” – Gốc cây cổ thụ cành lá sum xuê, đây là nơi Jerry muốn Ruby nhận lời làm vợ mình.
“Ok…chỗ này cũng đẹp lắm…” – Ruby quan sát xung quanh, cảnh đẹp nhưng lòng người thì chẳng vui một chút nào.


3h chiều…
“Chắc em cũng mệt rồi…chúng ta đi hết mọi nơi trong đây rồi…” – Jerry thở dốc vì mệt nhưng được đi chung với Ruby thì có mệt đến mấy cũng vui.

[Bây giờ mình phải nói thôi, không thể để lâu thêm được. Mình sợ sẽ không còn can đảm để nói. Hôm nay mình cảm thấy rất vui, coi đây như là một kỉ niệm đẹp của mình. Như vậy cũng đủ rồi…] – Ruby quyết định nói lời chia tay ngay lúc này..

“Ru, em ngồi xuống, nhắm mắt lại đi…” – Jerry tỏ vẻ thần bí.
“Được rồi…anh muốn làm trò gì vậy?” – Ruby tò mò nhưng cũng nhắm mắt lại.
“Em mở mắt ra đi Ru…” – Jerry tiến sát Ruby.
“Có gì mà bí mật…em mở mắt ra đây” – Ruby vừa mở mắt ra thì Jerry đã vội hôn nhẹ lên môi, làm Ruby đỏ mặt.

“Anh yêu em, anh sẽ luôn bên em suốt cuộc đời. Em đồng ý không Ru?” – Chưa kịp hoàn hồn thì đã thấy chiếc nhẫn cầu hôn đang lắc lư trước mặt Ruby làm cô đã rối nay còn rối hơn.

“Jer, em xin lỗi, nhưng mà…em không thể nhận lời được…” – Ruby dù đau lòng nhưng đành phải nói ra điều này.
“Em nói gì vậy Ru?” – Jerry hơi bất ngờ và ngồi dậy nhìn Ruby khó hiểu.

“Thật ra hôm nay, em muốn nói với anh…Jer, chúng ta hãy chia tay” – Dằn lòng lại, Ruby buộc phải nó ra những lời này.
“Em nói gì vậy Ru? Chắc là anh làm em bất ngờ quá, nên em khó chịu à? Thôi, chuyện cầu hôn thì em trả lời sau cũng được, chúng ta tiếp tục đi giả ngoại đi…chuyện khác nói sau…” – Jerry cảm thấy chuyện không lành, vội chuyển đề tài.

“Jer, em xin lỗi…quả thật là em muốn chia tay với anh…” – Ruby cố kìm nước mắt.
“Đừng đùa nữa Ru…” – Jerry bắt đầu cảm thấy đau lòng.
“Em không đùa, em nói thật, anh đừng cho là em đùa…” – Ruby không muốn nói dài dòng, càng nói nhiều càng đau khổ mà thôi.

“Vì sao? Vì sao??? Em…” – Jerry lớn tiếng hỏi.
“Vì…vì…em sắp kết hôn, với một người khác…” – Nước mắt Ruby sắp rơi ra rồi.
“Em nói cái gì vậy Ru? Em đừng làm anh sợ, em kết hôn với ai?” – Jerry hoảng hốt và kinh ngạc khi nghe Ruby nói.

“Anh không biết đâu, em rất là xin lỗi, nhưng mà mọi chuyện đã đâu vào đấy rồi. Hôm nay đi với anh rất vui…giờ em có hẹn rồi…tạm biệt anh…” – Ruby nói rồi vội quay đi vì sợ Jerry thấy nước mắt của mình đang rơi.

“Ru, em đứng lại…” – Jerry nắm tay Ruby lại, không cho đi.
“Anh còn muốn em nói sao nữa, mong anh sẽ tìm được người khác tốt hơn em…” - Ruby đứng lại nhưng kiên quyết không quay mặt lại.
“Em phải nói cho rõ ràng…Vì sao em và người đó kết hôn. Còn anh đối với em, anh là gì?” – Jerry nắm chặt tay Ruby, cậu ta muốn phát điên lên.

“Lí do? Một lí do rất đơn giản, vì anh ta giàu có, đó cũng là lí do mà 2 tháng trước anh đã nói với em, anh muốn chia tay với em vì gia đình em nghèo…” – Cố gắng lắm Ruby mới nói ra được những lời này mà không bị Jerry phát hiện nước mắt mình đang rơi lả chả.

“Chuyện 2 tháng trước, anh đã biết mình sai rồi, em đừng giận, em hãy bình tĩnh, em đừng vì chuyện 2 tháng trước mà…” – Jerry thấy hối hận rất nhiều vì những lời 2 tháng trước nói với Ruby.
“Không phải., chuyện này là lỗi của em, em muốn chia tay, anh không có lỗi, chuyện cùa chúng ta xem như kết thúc tại đây. Em phải đi đây…” – Ruby giật mạnh tay ra khỏi Jerry rồi bỏ chạy thật nhanh trong làn nước mắt.


“Ru…” – Jerry gọi theo nhưng Ruby vẫn dứt khoát không dừng lại…

[Ruby, mày có quá nhẫn tâm không? Mình có nói quá lời không? Mày thật không ra gì mà. Nhưng mà những lời này nói ra sớm thì càng tốt, nói trễ thì Jerry sẽ đau khổ hơn, mày đừng có rơi nước mắt nữa Ruby. Mày đòi chia tay với người ta mà mày lại khóc, mày có điên không? Không khóc, không được khóc, không được quay lại nhìn anh ấy. Mày mà quay lại nhìn thì sẽ không thể đi tiếp được, mày phải tiến về phía trước, coi như không có gì. Giờ mày còn phải đi gặp tên Sam đó nói chuyện…] – Ruby chạy đến trạm đón xe bus, cô lau vội nước mắt và cố tỏ ra không có chuyện gì.


[Sao cô ấy lại nói như vậy? Chỉ mới lúc nãy mình với Ruby còn cười vui vẻ mà, sao mọi chuyện giờ lại như vậy? Không sao, không sao,chờ Ruby bình tĩnh lại,chờ ngày mai, cô ấy sẽ bình tĩnh lại. Cô ấy chỉ nói giỡn thôi, mình không tin, nhưng không thể được, mình không thể chờ đến ngày mai…mình phải…] – Jerry vội đuổi theo Ruby, tâm trạng rất hoang mang.

“Ru!!! Ruby!!!Em đứng lại, anh biết là em chỉ nói giỡn thôi. Em đừng lên xe, Ruby!!!” – Jerry đuổi theo nhưng không kịp, Ruby đã lên xe bus nhưng vẫn kịp nghe thấy lời Jerry nói, đau lòng thật nhưng Ruby tự nói với lòng không được lung lay.


4h chiều, trước cổng bệnh viện…

[Mình có nên làm vậy không? Mình làm vậy là đúng chứ? Sau này mình sẽ không hối hận chứ? Hắn ta ở phía trước kìa, mình phải nói thôi…] – Ruby có đôi chút lưỡng lự nhưng vẫn từng bước tiến đến chỗ Sam đang đứng.

[Cô ta kia rồi, mình tưởng cô ta không đến chứ, không biết cô ta nói gì nữa. Mình cũng không hiểu tại sao mình lại đến đây…trời…đến giờ mà mình vẫn thế, đúng là đồ khùng…] – Sam cũng bối rối không kém.
.
“Anh đến đúng giờ lắm!” – Ruby nói một câu xã giao.
“Cô cũng vậy…” – Sam cũng đáp lễ.
“Thôi được rồi, tôi nói mau rồi sẽ về…” – Ruby bắt đầu vào vấn đề.
“Cô quyết định thế nào rồi? Hình như cô mới khóc xong, có chuyện gì vậy?” – Thấy mắt Ruby đỏ hoe nên Sam có chút quan tâm.
“Anh đừng có hỏi nhiều, tôi đồng ý nhưng với một điều kiện” – Ruby không quan tâm, vội đi vào vấn đề nhanh gọn.

“Cái gì??? Cô còn đòi điều kiện? Tôi kết hôn với cô mà cô còn đòi điều kiện. nhưng cô muốn gì? Nói đi!” – Sam hơi bực bội nhưng cũng cố nói tiếp.
“Đơn giản lắm, tôi và anh kết hôn trên danh nghĩa thôi…” – Ruby nói không chút lưỡng lự.
“Hả??? Ý cô muốn nói là…” – Sam vẫn chưa hiểu lắm.
“Tôi và anh chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa…chuyện riêng của tôi, anh không được quan tâm…và ngược lại…” – Ruby tiếp tục.

“Ý cô nói thế là sao? Vậy sau khi kết hôn cô muốn quen ai cũng được à?”
“Bây giờ tôi sẽ không làm vậy,nhưng mà sau khi sinh con thì tôi muốn làm gì thì mặc tôi…” – Ruby dứt khoát.
“Cô…” - Sam bực mình.
“Thế nào? Anh đồng ý không?” – Vẫn thái độ nhanh gọn lẹ, Ruby làm Sam nổi điên.

[Cô ta cũng đáo để thiệt. Mình có chịu được vụ này hay không? Không được, mình muốn có cuộc sống hạnh phúc, chứ sau này mà như thế thì sẽ rối tung lung hết. Nhưng mà cô ta nói với giọng quyết đoán, mình phải nghĩ cách thôi…] – Sam im lặng nhìn Ruby trong đầu bắt đầu suy nghĩ.

“Tôi đồng ý nhưng với một điều kiện…” – Im lặng khoảng 1 phút sau, Sam lên tiếng với vẻ đắc ý.
“Hả??? Anh…” – Ruby trố mắt nhìn Sam với vẻ ngạc nhiên.
“Đơn giản thôi, 3 năm đầu chung sống, cô không được đi lại với bất kỳ thằng nào…sau đó thì cô muốn làm gì thì tùy…” – Sam nói giọng tự tin.

“Thôi được, nhưng mà tôi với anh cũng chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa…” – Điều kiện cũng không có gì khó, chỉ có 3 năm, Ruby suy nghĩ giây lát đã đồng ý.
“Ok…” - [3 năm…mình nghĩ với khoảng thời gian ấy, có thể mình sẽ yêu cô ta và mình cũng có thể làm cho cô ta yêu mình…] – Sam cười khoái chí với phong thái tự tin khiến Ruby có chút nghi ngờ.

“Thôi được rồi, ngày mai…cô làm ở công ty nào? Nghỉ lúc mấy giờ?” – Sam hỏi một lèo làm Ruby khó chịu.
“Anh hỏi chi vậy? Có liên quan gì đến anh?”
“Tôi sẽ đến đón cô, về ra mắt gia đình cô” – Sam nói giọng tỉnh bơ.
“Hả???Làm gì mà gấp vậy?” – Ruby lại bị Sam làm cho ngạc nhiên.
“Gấp gì? Kết hôn càng sớm thì càng tốt cho cô đó. Tôi định nửa tháng nữa sẽ làm lễ cưới…” – Sam đã vạch sẵn một kế hoạch cho tương lai gần trong tích tắc khiến Ruby không kịp đỡ.
“Trời…anh làm gì mà gấp vậy?” – Ruby chỉ biết nhìn Sam, không biết cậu ta đang nghĩ gì.

“Cứ quyết định như vậy…” – Sam nhất quyết không cho Ruby thay đổi kế hoạch của mình.
“Thôi được, tôi làm ở công ty Star World, nghỉ lúc 4h chiều” – Ruby đành chấp nhận.


[Thế là mọi chuyện cũng đâu vào đấy, giờ mình về chuẩn bị cho lễ cưới thôi, không nghĩ đến mấy việc khác nữa…] – Đã suy nghĩ nhiều, nay Sam đã quyết định kết hôn.

[15 ngày nữa kết hôn. Thôi vậy cũng được, giờ về nhà phải nói sao với chị Jess đây? Chị ấy biết mình quen với Jerry, giờ lại bất ngờ kết hôn với người khác, mình sợ chị ấy sẽ nghi ngờ…] – Ruby lo lắng…



Louis,
Edit: 12.05.2011


#8
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 07: Ra Mắt Gia Đình


Sáng hôm sau…tại công ty Star World…
“Jerry, sao mặt mày y hệt cái bánh bao chiều vậy?” – Vic quan tâm Jerry.
“Không…không có gì đâu…” – Jerry trả lời với vẻ mặt yếu ớt.
“Mày lại mới cãi nhau với Ruby à?” – Vic không buông tha.
“Sao mày nhiều chuyện vậy? Đã nói là không có gì” – Jerry cáu lên.
“Tao quan tâm đến mày nên mới hỏi vậy. Mà sao giờ này Ruby lại chưa đến vậy cà?” – Vic thấy Jerry lớn tiếng nên chuyển đề tài.

“Làm gì mà mày quan tâm Ruby quá vậy?” – Jerry bắt đầu suy nghĩ lung tung.
“Hả? Tao đâu có, mày chỉ giỏi tưởng tượng bậy bạ thôi…” – Vic bối rối khi nghe Jerry nói vậy - “Jerry, mày sao vậy? Đừng có tưởng tượng lung tung rồi nói bậy bạ với Ruby đi…”
“Sao mày khẩn trương vậy? Tao chỉ mới nói vậy thôi, mà mày đã cuống lên thanh minh…” – Jerry không tha cho Vic.

“Haha, mày ghen hả? Tao thấy mày cũng khẩn trương đó, sợ Ruby thích tao à?” – Vic cố nói cho qua chuyện.
“Thằng này, mày dám…Tao đang bực mình đây, tao và Ruby…” – Jerry chưa nói hết câu thì Ruby đi vào.

“Ruby, nãy giờ Jerry mong em lắm” – Vic còn đang thắc mắc Jerry muốn nói gì nhưng thấy Ruby đã vội quay qua hỏi chuyện.
“Thằng quỷ, mày hay tao?” – Jerry lúng túng khi thấy Ruby.

“Hôm nay em có việc nên đến trễ một tí, thôi em vào trong làm việc luôn…” – Ruby hơi ngượng ngùng nói chung chung với hai người rồi bỏ đi nhanh vào trong.

“Ruby, sao vậy? Em làm gì mà đi nhanh vậy?...” – Vic nói chưa xong thì Ruby đã vào phòng làm việc.

[Đợi hết giờ làm mình phải nói rõ ràng với Ruby, mình không tin Ruby lại như vậy. Chắc là hôm qua có chuyện gì nên mới thế, mong là hôm nay Ruby đã bình thường trở lại…] - Jerry vẫn còn hy vọng.


4h chiều…vừa hết giờ, Ruby đã đi nhanh ra trước cổng công ty đợi Sam, trong khi Vic & Jerry đang đi ra để nói chuyện với Ruby…

[Cái tên Sam này, nói sẽ đến đón mình giờ chưa thấy. Mau lên đi, mình không muốn gặp Jerry, mình không biết nói sao với anh ấy. Đúng là bực mình quá, mau đến đi tên Sam này…] – Ruby ngó trước ngó sau, sợ Jerry ra bắt chuyện với mình.

“Ruby…” – Vic & Jerry đang ở phía xa, đồng thanh gọi nhưng Ruby không nghe thấy…
“Ê, sao mày? Mày gọi Ruby làm gì?” – Jerry nghe giọng Vic sát sau lưng mình vội quay người lại nhìn Vic với ánh mắt khó hiểu.
“Thì hỏi chuyện…” – Vic trả lời tỉnh bơ.
“Mày nhiều chuyện quá, tao có chuyện muốn nói với Ruby, khi khác mày hãy nói” – Jerry nhăn mặt.

“Mà sao gọi Ruby, cô ấy không trả lời?” – Vic thắc mắc.
“Chắc là tiếng xe ngoài đường ồn quá nên không nghe…tao đi ra ngoài cổng đây…” - Jerry chạy mau ra cổng - “Ru…” – Jerry vừa chạy vừa gọi trong khi đó Vic cũng chạy theo sau.

“Cuối cùng thì anh cũng đến, tôi tưởng anh sợ nên không dám đến…” – Ruby cáu.

“Mới trễ có 10 phút, cô lên xe đi. Tôi trễ vì phải kiếm mua một món quà nào đó đến tặng ba mẹ cô…” – Sam giải thích.

“Không ngờ anh cũng biết chuyện…” – Ruby nói giọng chọc tức.
“Ê, ý cô muốn nói gì đây? Hình như tôi nghe có người gọi cô…” – Sam nhìn theo phía Ruby đang bước lên xe.

“Ru, em đang làm gì vậy?” – Jerry chạy đến cạnh chiếc xe hơi của Sam trong khi Ruby vừa bước lên xe.
“Jer…” – Ruby ấp úng.
“Tên này là ai vậy?” – Jerry hỏi với vẻ bực bội khi thấy Sam.
“Anh ấy là Sam, người mà em sắp kết hôn…” – Thấy tình hình không ổn nên Ruby phải nói ra sự thật để Jerry không theo nữa.
“Em, em nói gì vậy Ruby?” – Jerry hoảng hốt…

“Ruby, em làm gì mà để anh và Jerry gọi mãi mà không trả lời?” – Vic cũng vừa chạy đến chưa biết rõ tình hình.

[Sao mọi chuyện lại phức tạp đến thế? Mình đã không muốn Jerry gặp tên Sam này, lại còn xuất hiện thêm tên Vic, đúng là rối thiệt. Giờ phải làm gì đây] – Ruby lúng túng.

[Coi cô ta kìa, có tới 2 anh chàng chạy ra…làm như mình giành mất người yêu của họ vậy, cô ta cũng ghê quá…] – Sam bực bội vì vẫn chưa được đi.

[Tên ngồi trên xe là ai? Sao Ruby lại đi chung với hắn. Còn Jerry, sao đứng đó như trời trồng…] – Vic thắc mắc.

[Chẳng lẽ Ruby nói hôm qua là thật chứ không giỡn? Tên ngồi trên xe đó, nhìn cái mặt là biết giàu có rồi, chẳng lẽ hôm qua Ruby nói đều là sự thật?] – Jerry lo lắng.

“Vic, sẵn có anh ở đây. Em xin giới thiệu: Đây là Sam…chồng sắp cưới của em…” – Ruby đành phải nói vậy dù không muốn.
“Ruby…nói gì vậy? Jerry…sao mày đứng im đó…” – Vic bất ngờ không biết chuyện gì đã xảy ra.

“Xin lỗi 2 người, giờ tôi phải đưa cô ấy về nhà ra mắt gia đình. Khi nào kết hôn tôi sẽ gởi thiếp mời cho các bạn. Tạm biệt…” – Sam muốn đi cho nhanh.
“Em đi đây, có việc gì sẽ nói sau…” – Ruby lên xe ngồi trong khi Sam nhanh chóng lái xe đi.
“Jerry, sao mày không nói gì? Tao không hiểu gì hết…” – Vic đơ người ra vì thắc mắc..

[Sao mọi chuyện lại ra nông nổi này? Ruby & Jerry sao lại như thế? Bởi vì mình không muốn đánh mất tình bạn với hai người nên không dám nói với Ruby………Sao mọi chuyện lại ra như vậy? Mình không hiểu gì hết, sao Ruby lại kết hôn với tên đó…chắc mình điên lên mất…] – Vic miên man suy nghĩ mặc cho Jerry đứng đó như trời trồng.

“Jerry, mày lên tiếng đi, sao mà đứng đó như người mất hồn vậy?” – Vic bực mình.

[Thế là hết, mọi chuyện thế là hết, mình cứ tưởng Ruby chỉ giỡn thôi. Không ngờ, sao cô ấy lại làm vậy? Sao cô ấy lại nhẫn tâm như thế? Mình không tin, không tin đây là sự thật. Đây chỉ là giấc mơ thôi, mình đang nằm mơ,tỉnh lại mọi chuyện sẽ trở lại như cũ. mình và Ruby vẫn vui vẻ như ngày nào…] – Jerry tự an ủi mình nhưng anh biết, anh đang rất đau.


Trên xe hơi của Sam…
“Sao nãy giờ cô im lặng vậy?” – Sam muốn phá vỡ không khí nặng nề trên xe.
“Tôi không có chuyện gì để nói” – Ruby đưa mắt nhìn sang Sam, thật ra đang nghĩ về Jerry.
“Chứ không phải cô đang nghĩ về 2 gã hồi nãy à?” – Sam cảm thấy bực bội.
“Anh nghĩ sao thì tùy anh…” – Ruby tỏ vẻ không quan tâm đến lời nói của Sam.
“Tôi nói đúng rồi chứ gì? Không ngờ cô như thế mà cũng có nhiều người theo” – Ruby càng không muốn nói thì Sam càng muốn biết.
“Tôi như thế…ý anh muốn nói gì đây…” – Ruby liếc Sam, tỏ vẻ không bằng lòng.
“2 gã hồi nãy, cô thích ai?” – Sam vẫn tiếp tục nói dù biết Ruby không thích.
“Sao anh trơ trẽn quá vậy?” – Ruby bực mình nói.
“Ơ…vậy cô muốn tôi phải ghen hả? Tôi mà ghen thì 2 gã đó không yên đâu” – Sam nhìn Ruby với vẻ thách thức.

[Đúng là mình thấy thất vọng về tên Sam này, hắn kết hôn với mình chỉ vì đứa bé trong bụng. Hắn cũng chẳng thèm để ý đến mình…Sao mình lại vậy nhỉ? Mình cũng muốn hắn đừng quan tâm đến mình cơ mà, đúng là mình điên rồi. Lúc nãy, mình làm vậy đối với Jerry, có tàn nhẫn quá không? Chắc là anh ấy sẽ đau khổ…] – Bỏ mặt Sam, Ruby chìm vào dòng suy nghĩ.

[Cô ta muốn mình ghen ư? Thật ra khi thấy 2 tên đó mình có chút xíu cảm giác ghen tức. Nhưng chỉ là chút xíu thôi, chắc là tại mình chưa có cảm giác gì với cô ta. 2 gã hồi nãy, mình chẳng quan tâm...] – Thấy Ruby em im, Sam cũng không thèm nói nữa.


“Gần đến nhà tôi rồi đó, anh đến giờ này, chỉ có mẹ tôi ở nhà thôi.” – Ruby chỉ tay về phía trước nói.
“Trời, sao cô không nói? Để tôi đến trễ hơn có thể gặp ba cô một lần để nói luôn cho tiện.” – Sam càu nhàu.

“Anh nói là giờ này tới thôi sao tôi biết, không biết giờ này chị Jess về chưa?” – Ruby thắc mắc.
“Chị cô a? Tôi gặp chị ấy làm gì?” – Sam thắc mắc.
“Chỉ cần chị ấy thấy được...là ba mẹ tôi sẽ đồng ý thôi” – Ruby tin chắc như vậy, trước giờ việc gì liên quan đến mình, chỉ cần chị gái đồng ý là không ai phản đối cả.

“Trời, có phải không? căn nhà đó ah?” – Sam ngạc nhiên khi thấy ngôi nhà của Ruby, nó quá nhỏ so với căn biệt thự của cậu ta.
“Ê, anh muốn nói gì đây...” – Ruby lại liếc nhìn Sam với ánh mắt hình viên đạn.

[Coi nhà của cô ta kìa, mình biết là cô ta nghèo nhưng không ngờ lại đến mức này…]
[Coi mặt anh ta kìa, biết ngay là sẽ chê nhà mình mà. Kệ, mình không thèm để ý…]

“Anh có vào nhà không?” – Ruby lớn tiếng phá vỡ dòng suy nghĩ của Sam.
“Tức nhiên là có” – Sam giật mình, vội đi xuống xe vì Ruby đã xuống từ bao giờ.

Hôm nay có chị Jessica ở nhà, trong khi Sam trò chuyện với mẹ Ruby thì Ruby đi vào bếp để nói chuyện với Jessica.

“Em nói gì? Em nói sẽ kết hôn với người ngồi ngoài kia hả?” – Jessica ngạc nhiên nhìn Ruby với ánh mắt ngờ vực.
“Chị thấy anh ta thế nào?”
“Em giỡn hả Ruby, còn Jerry thì sao???” – Jessica vẫn không tin lời em gái mình nói.
“Em nói thật mà, chúng em dự định ngày 11 tháng sau sẽ kết hôn. Giờ em muốn hỏi ý kiến chị…” – Ruby với thái độ bình tĩnh làm cho chị gái mình hơi tin điều đó sẽ là sự thật.

“Anh ta cũng đẹp trai, lịch lãm. Nhưng có vẻ sang trọng quá, không hợp với gia đình mình mấy…” – Jessica đành đưa ra nhận xét thật lòng.
“Chị này, anh ấy giàu thì có sao đâu mà hợp với không hợp…” – Ruby bĩu môi nhìn chị gái mình.
“Uh…anh ta cũng được, cũng không thua gì Jerry nhưng mà anh ta giàu có…” – Jessica vẫn không thích người giàu có, sợ sau này em gái mình sẽ khổ vì tính đào hoa của Sam.
“Như vậy thôi được rồi, giàu nghèo em không quan tâm” – Ruby kiên quyết.


Hai chị em bước ra phòng khách với đĩa trái cây và mấy ly nước trên tay…

“Cậu nói sao? Muốn kết hôn với con bé Ruby vào ngày 11 tháng sau…” – Mẹ Ruby cũng hơi bất ngờ.
“Vâng, đúng vậy thưa bác…” – Giọng Sam tự tin nói.
“Có gấp quá không? Nhà tôi…” – Mẹ Ruby lại lo lắng về hoàn cảnh gia đình bà.

“Mẹ à? Không sao đâu, lễ cưới chỉ tổ chức đơn giản, không cần gì nhiều đâu…Anh Sam sẽ lo toàn bộ…” – Ruby nói thêm vào.
“Nhưng mà…” – Bà vẫn cảm thấy không an tâm.
“Dạ, con sẽ lo toàn bộ, bác yên tâm, con chỉ mong bác đồng ý thôi…” – Sam quyết tâm nói.
“Chuyện này thì, bác cần bàn lại với ông nhà…con bé Ruby kiếm được tấm chồng cũng tốt nhưng mà…”
“Dạ..bác cứ yên tâm…con sẽ lo cho Ruby đầy đủ…” – Sam vẫn tỏ ra quyết tâm mình sẽ làm tốt việc này.
“Thôi được rồi…chờ bác một chút” – Mẹ Ruby gọi Jessica vào trong nói chuyện.

Hai mẹ con xì xầm một lúc, cuối cùng cũng bước ra lại phòng khách…

“Thôi được rồi, miễn sao 2 đứa yêu nhau thì sao tôi cũng đồng ý, chỉ cần cậu đối xử tốt với con gái …” – Sau khi nói chuyện với Jessica, bà cũng đã chấp nhận.
“Vâng, con cám ơn bác rất nhiều…” – Sam cúi đầu cảm ơn giả bộ vui mừng.

“Mọi chuyện đã xong rồi, anh ấy có việc bận nên phải về” – Không muốn rắc rối, Ruby vội nói.
“Ơ, cậu ở lại ăn tối rồi về…”
“Không được mẹ ơi…anh ấy bận rồi…phải về…” – Ruby muốn đuổi Sam đi càng sớm càng tốt.

[Coi cô ta kìa, mình cũng muốn ở lại ăn tối, thế mà cô ta đuổi mình như đuổi tà vậy…Đúng là…] – Sam bực bội nhìn Ruby.

“Thôi vậy cậu về đi…khi khác ghé đây bàn kỹ hơn nghe…”
“Vâng, con xin phép bác và chị về…” – Sam đứng dậy, nhanh chóng bước ra khỏi nhà Ruby, thật ra từ phòng khác ra cổng nhà chỉ cần vài bước mà thôi.

“Ru, sao em còn đứng đó? Không ra tiễn à?” – Jessica nhìn Ruby với vẻ khó hiểu.
“Hả? Tức nhiên là ra rồi…” – Ruby lật đật đi ra theo.


Ngoài cổng nhà Ruby…
“Cô cũng ra tiễn tôi nữa ah?” – Sam hỏi với giọng trách móc.
“Thì phải ra tiễn, kẻo chị tôi nghi ngờ…” – Ruby trả lời tỉnh bơ.
“Thôi vậy cô vô được rồi đó, tôi về…bb…” – Sam bước lên xe vẫy tay chào Ruby một cách miễn cưỡng.
“Tạm biệt…” – Không đợi xe chạy, Ruby vẫy tay chào tạm biệt Sam cho có lệ rồi bước vô nhà.

[Phù, thế là mọi việc xong hết rồi. giờ chỉ chờ 2 tuần nữa kết hôn…Nhưng mà cái cô Ruby đó, chán chết. Cô ta đối với mình sao mà lạnh lùng thế, mong là sau khi kết hôn cô ta sẽ thay đổi…] – Sam nghĩ buâng quơ khi đang chạy xe về nhà.

[Mọi việc cũng xong, giờ mình chỉ chờ ngày làm lễ cưới và sinh con…Nhưng sao mình cứ thấy có lỗi với Jerry. Thôi, đừng suy nghĩ nữa, vào nhà ăn tối thôi…] – Ruby vội xóa sạch suy nghĩ về Jerry rồi nhanh chóng vào nhà bếp ăn cơm cùng mẹ và chị mình.



Louis,
Edit: 12.05.2011


#9
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 08: Nơi Tình Yêu Bắt Đầu


“Cậu ta về rồi à?” – Jessica vội hỏi.
“Vâng…” – Ruby trả lời với thái độ thờ ơ.
“Ruby, em nói thật cho chị nghe, có chuyện gì với em vậy?” – Jessica vẫn nghi ngờ.
“Đâu có gì đâu chị, sao chị không tin lời em?” – Ruby cố tỏ ra nghiêm chỉnh.
“Không phải, nhưng chị thấy chuyện này sao mà đến đột ngột quá!” – Jessica nhìn thẳng vào mắt Ruby với mục đích xem coi cô em mình có đang giấu chuyện gì không.
“Chị này, hay là chị ganh tị em lấy chồng trước chị” – Ruby cố nói đùa cho qua chuyện.
“Con nhỏ này, dám nói chị như vậy hả?”
“Mà chị thấy anh ấy cũng ok mà, nên chị đừng lo cho em” – Ruby cố tạo niềm tin về Sam cho chị gái mình.

“Nhưng lạ ở chỗ là em với Jerry…Chị thì biết Sam lâu rồi nhưng mà không có dịp nói chuyện, cậu ta làm việc rất tốt, nhưng mà chị không rõ tính cách của anh ta thế nào. Còn nữa, chị thấy cậu ta theo đuổi con nhỏ trưởng phòng Shirley…” – Jessica vẫn không an tâm.

“Chị đừng nhắc đến Jerry nữa…còn về Sam thì anh ấy sao cũng được miễn là bây giờ không có gì là ok…” – Ruby cố gắng nói cho qua chuyện.
“Em đáng nghi quá…” – Jessica tia mắt soi kỹ Ruby nhưng không phát hiện ra điều gì.
“Chị này…thôi em vô ngủ đây…” – Ruby tìm cách chuồn trước để không bị tra khảo.

“Vô ngủ? Con nhỏ này, chị nói trúng rồi phải không? Giờ mới có 7h00 mà đòi vô ngủ, còn chưa ăn tối…” – Jessica nói vọng theo Ruby.
“Thì tại em thấy buồn ngủ thôi…” – Ruby giả vờ ngáp rồi vội lên phòng ngủ.

[Đúng là khó mà qua mặt chị Jess, chị ấy nói tới nói lui làm mà nói tầm bậy luôn à…Mà sao mà mấy hôm nay mình không bị nôn nữa, thôi vậy cũng tốt…] – Có một chút thắc mắc nhưng Ruby lại cho qua.

“Ruby, chị quên nói với em, chị mới mua điện thoại bàn mới. Thay đổi số luôn rồi. Nếu em có cho ai số cũ thì cho lại số mới đi nhe” – Jessica đang trong nhà bếp ăn cơm, nói vọng lên trên gác.

“Em cũng không cho ai, chỉ có Jerry và Vic thôi…” – Ruby đang nằm trên gác giả vờ mơ màng.

“Mà nè…ngày 11 kết hôn, có gấp quá không?” – Jessica vẫn không tha.
“Không sao đâu chị, Sam nói là tổ chức buổi tiệc nhỏ mời vài chục người quen thôi nên cũng không chuẩn bị gì nhiều” – Ruby đang cố gắng làm cho chị mình yên tâm.

“Ờ, mà em và Sam định đi hưởng tuần trăng mật ở đâu?” – Jessica tiếp tục điều tra.
“Hả? Tuần trăng mật? Em…” – Ruby bị hỏi bất ngờ nên rối lên.
“Sao? Bộ 2 đứa không tính đi hả?”
“Tụi em chưa tính, để em hỏi Sam lại xem” – Ruby vội chữa cháy.
“Uh...em với Sam phải tính trước mọi chuyện đi, 2 tuần cũng qua mau lắm” – Jessica như người mẹ thứ 2 của Ruby vậy, căn dặn đủ điều.

[Trời, tuần trăng mật hả? Thôi khỏi đi, nhưng mà không đi thì sợ bị nghi ngờ, phải bàn lại với tên Sam mới được] – Ruby thầm nghĩ rồi trùm chăn kín mít cả người, không trả lời câu hỏi nào của chị mình nữa.


Chiều hôm sau tại công ty Star World, hết giờ làm việc…

“Ru, chúng ta phải nói chuyện rõ ràng” – Jerry kéo tay Ruby lại khi Ruby vừa bước ra cửa.
“Jer, em đã nói rõ với anh rồi mà” – Ruby quay lại nhìn Jerry tỏ thái độ lạnh nhạt.
“Anh không tin mọi việc lại như vậy?” – Jerry vẫn cố chấp.
“Không tin??? Chính miệng em nói mà anh còn nói không tin. Chúng ta đã cắt đứt quan hệ rồi, em đi về đây” – Ruby muốn nhanh chóng thoát khỏi tình cảnh này.

“Ruby…” – Jerry kéo tay Ruby lại, nắm thật chặt.
“Anh làm gì vậy? Thả tay em ra” – Ruby cảm thấy đau tay nhưng không tài nào thoát tay ra được.
“Em đi theo anh…” – Jerry kéo tay lôi Ruby đi theo mình.

“Anh muốn nói gì nói đi?” – Ruby tỏ vẻ lạnh lùng nói lớn để Jerry không kéo cô đi nữa, đã ra trước cổng công ty rồi.

[Mình đang làm gì vậy? Mình đối xử với Jerry như thế sao? Nhưng mà phải vậy, mình phải lạnh lùng hơn nữa, cho anh ấy đừng nghĩ đến mình nữa…] – Ruby cố kèm nén cảm xúc của mình.

“Em quen hắn ta bao giờ? – Jerry vào thẳng vấn đề muốn hỏi.
“3 tháng trước…” – Ruby buột miệng nói ra.
“3 tháng? Chỉ mới có 3 tháng mà em lại nhẫn tâm vứt bỏ tình cảm 5 năm qua của chúng ta ư?” – Jerry ngạc nhiên trước câu trả lời của Ruby.
“Tôi đã nói rõ với anh rồi…tôi quen với anh ấy vì anh ấy đẹp trai hơn anh, giàu có hơn anh…” – Ruby càng tỏ vẻ lạnh lùng.

“Thật vậy à? Em hãy nhìn thẳng vào mắt anh mà nói…” – Jerry vẫn không tin.
“Tại sao tôi phải làm vậy?” – Ruby cố né tránh.
“Ánh mắt của em đang cho biết rằng em đang nói dối” – Jerry cố cứu vãn.
“Được rồi, nhìn thì nhìn. Tôi nói là anh ấy đẹp trai hơn anh, giàu có hơn anh…được chưa, anh tin rồi chứ” – Ruby nhìn thẳng vào mắt Jerry, nắm tay thật chặt mà nói.
“Anh không tin…” – Jerry vẫn chưa tin lời Ruby nhưng cậu ta giờ cảm thấy rất đau trong tim.

“Nói thế đủ rồi, chúng ta không còn gì để nói nữa. Ngày 11 tháng sau tôi sẽ kết hôn, mong là khi đó anh cũng đến dự” – Ruby quay người bước đi mà nước mắt lại sắp trào ra vì đau khổ.
“Ru…” – Jerry chạy đến ôm Ruby lại, giữ chặt từ sau lưng.

[Anh ấy đang làm gì vậy? Mình đã nói thế rồi mà, anh ấy muốn mình phải làm sao đây? Sao mình lại không thoát ra khỏi vòng tay này, nước mắt đang rơi, mình đang muốn khóc thật to lên đây…Ruby, mày đừng nối tiếc nữa, phải cứng rắn, lạnh lùng lên đi nào…] – Ruby đứng yên đó được khoảng 30s suy nghĩ trong đau khổ rồi lại cứng rắn.

“Jerry, anh buông tôi ra, trước cổng công ty, anh thả tôi ra ngay. Anh làm tôi phát bực rồi đó. Sao anh mềm yếu thế này? Có phải là đàn ông con trai không? Anh phải cứng rắn lên, không có tôi, anh cũng quen được thiếu gì cô gái khác, buông ra…” – Ruby kéo tay của Jerry ra khỏi người mình.

“Ru…anh biết là em vẫn yêu anh và anh thì rất yêu em mà Ruby…” – Jerry hét lên trong đau khổ.
“Anh lầm rồi, tôi không còn tình cảm gì với anh hết…” – Ruby lại đi tiếp không quay đầu nhìn lại.
“Ru…” – Jerry cố gọi theo nhưng vô vọng trước thái độ lạnh lùng của Ruby.

[Sam, xe hắn đậu phía trước, hắn nhìn chằm chằm vào mình. Hắn đã ở đây từ lúc nào, sao mà mình không thấy hắn…coi hắn nhìn mình kìa. Đôi mắt của hắn làm mình sợ…không hề chớp. Nhưng mình đâu có làm gì đâu. hắn làm mình sợ thật sự…” – Ruby giật mình khi nhìn thấy Sam đang đậu xe bên đường gần đó.

[Coi cô ta kìa, nhìn thấy mình đã hết hồn rồi, nhìn là biết cô ta yêu tên đó rồi. Mình muốn kết hôn với cô ta là đúng hay sai? Bây giờ quay lại vẫn còn kịp. Kết hôn với cô ta có thể có chút hạnh phúc nào không? Bây giờ mình đối với cô ta cũng chỉ có chút tình cảm, mà không biết đó là thứ tình cảm gì hay là chỉ là tình cảm dành cho đứa con của mình…Thôi không nghĩ lung tung nữa” – Sam bước xuống xe, tiến đến gần Ruby.

“Sao vậy? Nãy giờ cô đứng nhìn tôi như trời trồng?” – Sam thắc mắc.
“Không...có gì…anh đến đây hồi nào vậy? Sao lại đến đây?” – Ruby nghi ngờ.
“Tôi đến nãy giờ rồi. Tại cô xúc động quá nên không nhìn thấy thôi, lên xe trước đi, mất công tên đó lại đây nữa thì mệt” – Sam nói xiên xỏ Ruby…

[Sao giọng nói của anh ta hôm nay nhỏ nhẹ quá vậy? Hồi nãy anh ta nhìn mình làm mình muốn đứng tim…] - Ruby hoài nghi thái độ của Sam.

[Coi cô ta kìa, sợ đến nói lắp bắp luôn. Hồi nãy mình trông thấy cảnh đó. Hình như mình có chút ghen tức thì phải, dù gì mình sắp kết hôn với cô ta. Vậy mà để một tên con trai khác ôm giữa nơi công cộng như vậy…] – Sam bước lên xe trong dòng suy nghĩ.

[Sao hôm nay trông anh ta khác lạ, không còn tỏ vẻ kiêu căng như mấy hôm trước, anh ta đổi tính rồi sao? Chắc là không phải vì mình chứ, tức nhiên là không rồi, đối với anh ta mình chẳng là gì để bận tâm] – Sam mở cửa xe cho Ruby bước lên một cách nhẹ nhàng khiến Ruby không thể hiểu nổi.

“Cô yêu tên hồi nãy phải không?” – Sam thấy mình hỏi thật ngớ ngẩn.
“Việc đó thì mắc mớ gì anh?” – Ruby ngạc nhiên trước câu hỏi của Sam.
“Trả lời tôi đi” – Giọng Sam nhẹ nhàng nhưng lại rất nghiêm túc.
“Không, chỉ là bạn thôi…” – Ruby ấp úng.
“Coi cô nói dối kìa…” – Sam không hiểu sao mình lại thấy hơi buồn.
“Tôi mệt anh quá, hôm nay anh sao ấy?” – Ruby thắc mắc.
“Thôi không nói việc đó nữa, cô cầm đi…” – Sam lấy một cái túi đưa cho Ruby.
“Điện thoại di động?” – Ruby lại ngạc nhiên tiếp.
“Uh, mua cho cô một cái, để tiện liên lạc…” – Sam nói tỉnh bơ.


“Tôi cũng ít nói chuyện với ai lắm, không cần thiết đâu” – Ruby không muốn nhận quà.
“Tôi mua là để tiện liên lạc với cô chứ đâu kêu cô gọi cho người khác đâu. Cầm lấy đi. Số của cô rất dễ nhớ 078788888” – Sam nói giọng bắt buộc làm Ruby không thể từ chối.

“Ê…mà anh đưa tôi đi đâu vậy? Đường này đâu phải về nhà tôi đâu?” – Ruby bỏ điện thoại vào túi xách rồi nhìn xung quanh mới phát hiện ra điều này.
“Về nhà tôi…” – Sam lại nói như thể chuyện đó là tức nhiên.
“Về nhà anh làm gì? Anh điên à?” – Ruby tự nhiên cảm thấy ngại ngùng.

“Tôi dẫn cô về tham quan nhà tôi trước cho biết” – Sam tiếp tục.
“Nhà anh là căn nhà bên kia phải không?” – Ruby chỉ tay về phía bên trái sau khi xuống xe.
“Không, là ngôi nhà cô đang đứng trước cổng đây nè” – Sam vẫn tỉnh bơ.
“Hả???” – Ruby trố mắt ngạc nhiên.

[Ngôi nhà này của hắn? Một mình hắn sống trong căn nhà này a? Hồ bơi, vườn hoa…Trời, hèn chi khi đến nhà mình hắn chê vậy…] – Ruby thỏa thích nhìn ngắm.

“Vô trong nhà đi, cô thích phòng nào để sau khi kết hôn thì cô ở phòng đó luôn” – Sam dẫn Ruby vào trong nhà tham quan.

“Ờ…” – Ruby thích thú nhìn ngắm mọi thứ trong căn biệt thự sang trọng này.

“Cô cứ tự nhiên tham quan…tôi đi vào nhà bếp uống nước…” – Sam quay qua nói với Ruby rồi nhanh chóng vào nhà bếp.
“Mà anh ở một mình à? Không thuê người làm luôn à?”
“Uh…” – Sam nói vọng ra từ trong bếp.
“Tôi lên trên tham quan nhé…” – Ruby bước lên cầu thang rồi nói vọng xuống.

[Tới 5 phòng ngủ lận, phòng nào cũng y như nhau và nằm kề nhau…Khi về đây mình muốn ở phòng nào thì ở. Để coi, phòng 2 có thể ngắm được toàn bộ hồ bơi và vườn hoa hồng, mình sẽ ở phòng này. Mà hình như tên đó đã ở phòng này rồi…ơ…tiếng dương cầm…tiếng hát…”– Ruby đang tưởng tượng về cuộc sống ở đây thì bị cắt ngang bởi tiếng dương cầm của Sam, cô chậm chạp đi xuống cầu thang và quan sát…

“……..” – Sam vừa chơi chơi cầm, vừa hát bài Forever Love một cách điêu nghệ.

[Hắn hát bài Forever Love…định lấy lòng mình à? Trời, mình lại tưởng tượng rồi, hắn đâu cần lấy lòng mình làm gì. Chắc là tự nhiên hắn hứng lên, hát bài này thôi. Sao dạo này mình hay tưởng tượng vậy cà] – Ruby vừa nghe Sam hát vừa chìm trong suy nghĩ.

“Không ngờ anh hát hay như vậy?” – Ruby vỗ tay bộp bộp khi Sam hát xong.
“Cô khen hay chê vậy?” – Sam nghi ngờ lời khen của Ruby.
“Khen chứ, bài hát này hay quá…” – Ruby vẫn khen nức nở khiến Sam ngại ngùng.

[Mình hát cho cô ta nghe, để khoảng cách giữa cô ta và mình xích lại gần nhau, không biết cô ta có hiểu ý mình muốn nói không nữa?] – Sam suy tư.

“Tôi xem phòng trên lầu 1. Thấy phòng ngủ số 2, rất thích…nhưng mà…” - Ruby ngập ngừng.
“Tôi ngủ phòng 2 rồi…cô kiếm phòng khác trong 4 phòng còn lại đi” – Sam nhanh chóng lên tiếng.
“Hum…” – Ruby bỉu môi.
“Cô còn cá chọn, vậy ngủ chung phòng với tôi luôn đi…” – Sam không thua kém, nói rồi cười lên khiến Ruby càng ngại.

“Không nói chuyện này nữa, anh định đi hưởng tuần trăng mặt ở đâu?” – Ruby chuyển đề tài.
“Hả??? Cô muốn đi hưởng tuần trăng mật à? Cô muốn làm vợ thật của tôi ah…” – Sam trố mắt nhìn Ruby nghi ngờ.

“Anh thật là…không phải, đi để cho gia đình khỏi nghi ngờ…” – Ruby vội giải thích.
“Ra vậy? Cô muốn đi đâu thì đi đó…” – Sam tỏ vẻ bất cần.
“Ờ…chỗ nào gần, đi vài ba ngày là được…” – Ruby cũng không suy nghĩ nhiều.

“Giờ 6h rồi, đói quá…để tôi đi làm vài món ăn. Cô ở lại chờ tôi làm một chút rồi ăn tối xong hãy về” – Sam nhanh chóng vào bếp.

“Ok…có cần tôi phụ không?” – Ruby nói vọng theo.
“Không cần…một mình tôi là đủ” – Sam phất tay ra hiệu.

[Không ngờ tên này cũng được quá, việc gì hắn cũng giỏi…] – Ruby dần cũng thấy không còn ác cảm với Sam nữa.

[Hôm nay mình muốn trở ra hết bản lĩnh để cho cô ta phải đổ vì mình, muốn cô ta khi về sống chung nhà dù không có tình yêu cũng không phải là xa lạ…] – Mục đích của Sam hôm nay đưa Ruby về nhà là vậy.


“Kính coong…” – Tiếng chuông vang lên làm Ruby giật mình, cô ta Sam chỉ sống một mình thôi.

[Ủa, ai vậy cà? Từ trước đến giờ đâu có ai đến nhà mình. Mình đang nấu ăn mà…]

“Ruby, cô ra mở cổng giùm tôi đi…” – Sam nói vọng ra từ nhà bếp.
“Uh…” – Ruby chạy vội ra ngoài.
“Cô là ai? Sao lại ở nhà Sam?” – Một cô gái nhìn Ruby với vẻ ngạc nhiên.
“Tôi là Ruby, còn cô?” – Ruby cũng đang thắc mắc.
“Tôi là Shirley…bạn gái của Sam…” – Cô ta lại tự tin giới thiệu.
“Bạn gái?” – Ruby hơi bất ngờ khi nghe Shirley nói…



Louis,
Edit: 12.05.2011


#10
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 09: Bước Ngoặt


[Thì ra là cô trưởng phòng đáng ghét mà chị Jessica nói. Trông cô ta kìa…kiêu ngạo quá, cô ta làm như cô ta là chủ ngôi nhà này vậy…chị Jess ghét là phải rồi…] – Ruby đứng đó suy nghĩ mà quên mất mình đang nói chuyện với Shirley.

“Ê, cô làm gì mà còn đứng cản đường không cho tôi vào, mà cô là ai?” – Giọng Shirley ngày càng khó ưa.
“Tôi…tôi là…” - Ruby bối rối.
“Ai đến vậy Ruby?” - Sam từ trong bếp đi ra.
“Sam, anh đây sao?” - Shirley bất ngờ.
“Shirley…cô đến đến làm gì?” – Sam cũng bất ngờ không kém.
“Tôi mắc cười quá…anh trong bộ dạng này, tôi không thể tưởng tượng nổi. Thường ngày anh ở công ty nhìn khác hoàn toàn bây giờ…” – Shirley cười mỉa mai.

“Cô đến đây làm gì?” - Sam bực mình trước thái độ của Shirley.
“Cô ta là ai vậy?” - Shirley tiếp tục hỏi về Ruby.
“Tôi…là…” - Ruby ngập ngừng không biết nói sao.

[Sao mình khó mở miệng để nói câu mình là vợ sắp cưới của anh ta quá vậy? Trông cô ta kìa, nhìn mình đầy soi mói. Cô ta chẳng ra làm sao, chị Jess còn thấy ghét huống chi là mình] – Ruby vẫn im lặng quan sát Shirley với thái độ khó chịu.

“Cô ấy là Ruby…là…” – Sam lên tiếng nhưng cũng ngập ngừng.
“Là gì?” - Shirley hỏi dồn.

[Sao kỳ vậy? Mình muốn nói cô ta sắp kết hôn với mình sao mà khó mở miệng quá vậy? Chẳng lẽ mình sợ Shirley giận. Mình đã thôi việc ở công ty 2 ngày nay rồi. Đối với mình, cô ta chẳng là gì nữa rồi, mình cần gì phải nghĩ đến cô ta…] – Sam suy nghĩ một lúc.

“Ruby là vợ sắp cưới của tôi” – Khẳng định chắc nịch khiến Ruby cũng hơi ngại.
“Hả??? Anh nói gì vậy Sam?” – Shirley há hốc miệng nhìn Sam không tin vào tai mình nữa.
“Cô ấy là vợ sắp cưới của tôi, cô nghe không rõ à?” – Sam lặp lại lớn tiếng hơn nữa.
“Anh, sao lại như vậy? Còn tôi?” – Shirley tức giận khi món đồ chơi của mình còn chưa bỏ đã bị cướp.

“Tôi và cô đã cắt đứt lâu rồi, hơn 2 tháng trước rồi mà. Tôi và cô giờ không có gì cả” – Sam lại khẳng định.
“Anh…anh…” - Shirley giận điên người.
“Còn nữa…tôi đã gửi đơn từ chức là cho ba cô 2 hôm trước rồi…3 hôm nữa là tôi chính thức nghỉ việc…” – Sam tiếp tục, bây giờ anh mới thấy mình thật thoải mái khi rời khỏi cô ta.

“Cái gì? Anh…” – Shirley trừng mắt, mặt đỏ, tía tai.
“Ngày 11 tháng sau tôi và Ruby sẽ kết hôn” – Sam nói rồi quàng tay qua vai Ruby tỏa vẻ thân mật.
“Tôi nghe không nhầm chứ Sam” - Shirley càng ngạc nhiên trong khi Ruby không nói nửa lời nào vì ngượng ngùng.

[Coi hắn ta kìa, thật là quá đáng. Lợi dụng tình thế này để quàng tay qua vai mình. Tên này, đã nói trước với hắn mà] - Ruby nhúng vai có ý muốn Sam buông ra.
“Thính giác cô có vấn đề à? Tôi nói là ngày 11 tháng sau tôi sẽ kết hôn với Ruby” - Sam còn quàng chặt thêm đẩy Ruby ngã đầu lên vai mình.
“Anh là đồ khốn khiếp…” – Shirley muốn bay tới tát cho Sam vài cái nhưng biết là mình không thể.
“Tôi à? Chứ không phải cô à? 2 tháng trước cô đã làm gì thì cô nhớ lấy…” – Sam chọc cho Shirley tức điên…

“Mà cô đến đây có việc gì? Sao tự nhiên đến nhà tôi?” – Sam chợt nhớ ra chuyện chính cần hỏi.
“Rồi anh sẽ hối hận vì chuyện này” - Shirley bỏ đi trong vẻ mặt giận dữ.

[Cô ta đi rồi, thật đúng là tiểu thư mà. Mình đâu phải là đầy tớ…lúc cần thì tìm mình lúc chán thì quăng đi, lần này mình đúng là hả giận. Coi cô ta giận đến điên người kìa…Kỳ lạ, khi quàng vai Ruby, mình có một cảm giác rất lạ…ấm áp…chẳng lẽ…chắc là mình nghĩ quá nhiều thôi…] – Sam hả hê vì đã chọc được Shirley tức điên.

[Thiệt không chịu nổi, mình gặp cô ta là muốn bỏ đi rồi. Còn tên này, coi hắn kìa, cô ta đã khuất bóng nãy giờ mà hắn vẫn giữa chặt đầu mình ngã lên vai hắn…]

“Anh sướng quá há?” - Ruby cáu.
“Hả??? Chuyện gì?” – Sam giật mình trở về hiện tại.
“Còn hỏi, tay phải của anh nãy giờ không mỏi à?” – Ruby nhúng vai, quay mặt nhìn Sam với ánh mắt nảy lửa.
“Sorry, vậy mà nãy giờ tôi tưởng đã buông rồi…” – Sam chống chế.
“Anh có nhớ anh và tôi đã hợp đồng như thế nào không?” – Ruby nhấn mạnh.
“Nhớ chứ, nhưng quàng tay qua vai cô thì có gì quá đáng đâu. Mệt cô quá…” – Sam nói rồi bước vô trong.
“Ơ…giờ ý anh muốn gì đâu…” – Ruby nhìn theo Sam.
“Ý tôi muốn vô ăn cơm, tôi làm xong rồi…” – Sam mỉm cười trong lúc đi vào bếp.

“Hahaha…trong bộ dạng anh mắc cười lắm đó. Hồi nãy lúc anh đi ra tôi cố nhịn cười” – Đi phía sau mà Ruby chợt nhớ ra bộ dạng của Sam nên đã không nhịn được cười.
“Cô thật là lắm chuyện, cô là người may mắn đó. Từ trước đến giờ tôi chỉ nấu cho mình tôi thôi, đây là lần đầu tiên tôi nấu cho người khác ăn đó” – Sam tự đắc.

“Vậy tôi phải cám ơn anh rồi, nhưng mà tôi sợ ăn xong chắc không còn người thứ 2 dám ăn đồ anh nấu đâu. Không biết tôi là người may mắn hay bất hạnh khi được ăn đồ do anh nấu nữa…” - Ruby mỉa mai Sam rồi cười ha hả vui vẻ.

[Hôm nay sao mình lại cười hoài vậy cà? Tại hắn làm mình vui ư? Mình đang buồn vì có lỗi với Jerry vậy mà mình cứ cười hoài. Đúng là mình vô tình quá rồi. Sam, anh ta đúng là không tệ nhưng mà chờ sau này coi sao cái đã…] – Ruby lại thầm nghĩ.

[Cô ta cười thật là dễ thương, mình chưa thấy ai cười đẹp vậy. Cô ta cũng vui tính nữa, mình lại sao vậy cà? Tự nhiên khen thầm cô ta. mình và cô ta kết hôn với nhau là vì đứa con thôi mà, nhưng mà mình cũng mong sao có được một gia đình hạnh phúc…] – Sam cũng nghĩ thầm rồi mỉm cười vui vẻ.


Sau bữa ăn…
“Giờ ăn xong rồi, cô muốn ở lại hay về nhà…” – Sam hỏi vô tư.
“Cái gì? Chuyện đó mà anh cũng hỏi, tức nhiên là về nhà. Tôi với anh chưa kết hôn mà ở lại nhà anh à, anh có điên không đó…” – Ruby la lên nhìn Sam với vẻ nghi ngờ.
“Vậy thì tôi đưa cô về…” – Sam nói tỉnh bơ.
“Vậy làm phiền anh” - Ruby đi ra trước cổng đợi Sam lấy xe.
“Không được rồi…xe tôi bị hư cái gì rồi…” – Sam nói vọng ra từ trong gara.
“Hả??? Trời…để tôi đi bộ về vậy” – Ruby không muốn phiền Sam nữa.

“Giờ này hơn 9h tối rồi, hết xe bus. Tuy là còn sớm nhưng mà chỗ này vắng vẻ, cô về nguy hiểm lắm…” – Sam muốn Ruby ở lại.
“Hum…không cần biết…tôi không ở lại đây đâu…” – Ruby một mực đòi về.
“Tôi có ăn thịt cô đâu mà sợ. Có nhiều phòng lắm, cô cứ chọn đại một phòng trên lầu mà ngủ lại đi, vả lại cô đang mang thai, đi bộ về không tiện…” – Sam lo lắng cho Ruby hay đứa bé trong bụng đây?

“Sao anh cứ nêu ra nhiều lí do để tôi ở lại vậy? Tôi…” – Ruby lại đề phòng.
“Cô đừng nghỉ bậy bạ, tôi chỉ có ý tốt thôi…” – Sam cũng tỏ ra trong sáng vô cùng.
“Thôi được rồi, để tôi gọi điện về nhà cái đã…” – Chừng chừ một lúc rồi Ruby cũng đồng ý.


[Ở lại thì ở lại, mình đâu có sợ anh ta đâu, anh ta đâu phải là ma đâu mà mình sợ] – Ruby tự tin ở lại.


“Sam, trong phòng ngủ của anh mà anh cũng để dương cầm nữa ah?” - Ruby đang ở trên lầu nói vọng xuống.
“Uh, tôi có 2 lận, không biết để đâu nên bỏ vào vào phòng ngủ, khi nào buồn đánh chơi. Thôi tôi đi tắm đây, nếu cô buồn ngủ thì qua phòng kế bên mà ngủ…” – Sam đang ngồi xem tivi dưới lầu nói vọng lên.
“Tôi biết rồi…phòng anh trang trí trông lãng mạn quá, hoa hồng trắng, tôi rất thích…” – Ruby vẫn không ngừng quan sát căn phòng.

[Có rượu nho, đây là loại mình thích phải không ta……buồn ngủ quá…] - Ruby ngồi xuống, uống vài ly rượu nho nhưng nó mạnh hơn sức tưởng tượng, Ruby hơi choáng nên nằm ngay trên giường Sam.

[Buồn ngủ quá! Không được, mình quên là phòng này của hắn, không được…phải đi sang phòng bên cạnh thôi, nhưng mình buồn ngủ quá. Không được rồi, ngủ đây luôn, có gì anh ta vào thấy sẽ qua phòng khác mà ngủ…] - Ruby chợp mắt nhanh chóng…

20 phút sau…
[Sao cô ta im lặng rồi? Chắc là ngủ rồi…] – Sam đang đi lên lầu - [Bực quá, phòng của mình vậy mà cô ta ngủ được. Cô ta có ý gì đây? Cô ta chiếm hết cái giường…gru…] – Sam rót một ly rượu ra uống như mọi ngày trước khi ngủ rồi chơi dương cầm, nãy ra ý nghĩ đàn lớn cho Ruby tỉnh dậy, rồi lập tức ngồi xuống…

[Sao mà, ai hát vậy? Làm giật mình, ngủ không được nữa rồi. Hình như hắn đang hát…] - Ruby mơ màng tỉnh dậy khi nghe tiếng đàn và giọng hát của Sam.

“Forever…love…” - Sam kết thúc bài hát, lại một ly rượu trên tay.
“Anh hát lại một lần nữa đi, anh hát đi. Tôi muốn nghe nữa, rất hay…” - Ruby vỗ tay trong khi còn mơ màng chưa tỉnh hẳn.
“Cô còn nói, sao lại ngủ trong phòng tôi?” – Sam nhăn mặt.
“Tôi xin lỗi, nhưng anh hát nữa đi, tôi muốn nghe anh hát…” – Ruby vẫn lâng lâng trong mơ màng.
“Được rồi, một lần này, để tôi uống ly rượu này rồi hát. Cô uống một ly chứ?” – Sam rót một ly khác mời Ruby.
“Thôi, thôi, tôi không uống, tôi không uống nhiều được…” – Ruby miệng thì từ chức nhưng tay đã cầm ly rồi.
“Cô uống với tôi, tôi mới có hứng hát chứ” – Sam uống một hơi hết sạch ly rượu.
“Thôi được rồi, một ly cũng không sao” – Ruby nhanh chóng cạn hết ly.

................

“Cô uống dở thế, để tôi hát một lần nữa…” - Sam lại một lần nữa hát bài Forever Love…Mỗi lần hát là lại thêm một ly. Sau cùng, cả hai không còn biết trời trăng gì nữa…



Louis,
Edit: 12.05.2011


#11
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 10: Trước Ngày Trọng Đại


Sáng hôm sau…

“Oápppp!!!” - Ruby mơ màng tỉnh dậy.

[Sao mà mình đau đầu quá! Sam, sao hắn lại nằm đây? Để mình nhớ lại coi. Tối qua, mình lên đây ngủ, do mình buồn ngủ quá nên đây là phòng của hắn mà mình vẫn nằm ngủ. Chắc là chỉ có vậy? Nhưng sao mình cảm thấy ê ẩm cả người] – Ruby giật mình khi thấy Sam nằm bên cạnh
“Ê, sao cô lại nằm ngủ ở đây?” - Sam cũng mơ màng tỉnh dậy nhìn thấy Ruby liền giật mình hỏi.
“Hả? Tôi hỏi anh mới đúng, dù tôi có ngủ phòng anh, anh cũng nên qua phòng khác mà ngủ. Sao lại ngủ ở phòng này?” – Ruby không chịu thua dù cô là người sai trước.

“Tôi đau đầu quá! Không biết chuyện gì nữa...” – Sam vén chăn đi xuống giường rồi đập đập đầu.
“Á, sao anh?” - [Hắn y như lần trước tỉnh dậy...mình gặp hắn cũng trong tình trạng này...chỉ có mỗi cái quần short]

“Sorry, ngày nào tôi ngủ cũng mặc vậy thôi, cô đừng tưởng tượng lung tung” - Sam giải thích.
“Ra vậy, thôi tôi về đây…” - Ruby ngượng ngùng vội bước ra khỏi phòng.
“Cô ăn sáng rồi về…” – Sam nói vọng theo trong lúc kiếm quần áo.
“Thôi khỏi, tôi về…” – Ruby vội xuống lầu.

[Để nhớ lại coi, tối qua mình vào phòng này, thấy cô ta ngủ ở đây. Mình muốn đánh thức cô ta dậy nên đàn hát um sùm, mình có uống vài ly rồi nhảy lên giường ngủ. Chỉ có vậy thôi, không có gì, mà có gì cũng không sao. Mình với cô ấy sắp kết hôn rồi] - Sam vừa suy nghĩ vừa thay đồ.

“Ruby, để tôi đưa cô về” – Sam chạy theo nói với Ruby.
“Đưa về? Xe anh bị hư mà?” - Ruby quay lại nhìn Sam với vẻ khó hiểu.
“Ý tôi nói là để tôi đi bộ cùng cô ra chỗ đón xe bus” – Sam ngập ngùng giải thích.
“Anh không phiền à?” – Ruby nhìn Sam với ánh mắt ngạc nhiên, tự nhiên tốt bụng.
“Không có, tôi nghỉ làm rồi nên cũng chẳng sao…” – Tự nhiên Sam cảm thấy mình viện cớ để tiễn Ruby về, thấy mình hơi khác với chính mình.
“Anh muốn đi bộ với tôi thì đi, nhưng mà đừng than mệt đó…” – Ruby gật đầu đồng ý rồi vội đi ra.


[Cô ấy trông cũng dễ thương lắm…không tệ như lúc đầu mình gặp…trông cô ấy bây giờ rất xinh đẹp….nữ tính…con mình thế nào sau này cũng rất đẹp trai xinh gái đây…] – Sam vừa nghĩ vừa cười thầm khi Ruby đã bước lên xe bus, vẫy tay chào tạm biệt cậu ta.



::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::



Tối ngày 10 tháng 10 năm 2007…

[Ngày mai, sáng sớm ngày mai, mình sẽ kết hôn với Sam…tuy là vợ chồng giả nhưng mà sao mình lại thấy hồi hộp thế này, mình ngủ không được…] – Ruby trằn trọc trên giường.

“Kính coong!” - Có tiếng chuông cổng nhà Ruby vang lên.
“Để chị ra mở cửa cho…” – Jessica vẫn còn đang ngồi làm việc, vội chạy ra mở cửa.

[Sam, anh ta trong những ngày vừa qua đã làm mình vui. Chẳng biết tại sao, có lẽ là anh ta muốn trước khi kết hôn tạo cho cả hai được thoải mái. Vậy cũng tốt, bây giờ, mình cũng có chút cảm tình với anh ta…Đối với mình, Jerry bây giờ tuy còn luyến tiếc nhưng mà không thể quay trở lại được rồi, mình cảm thấy có lỗi với anh ấy…] – Ruby trong dòng suy tư.

“Ruby, Jerry đến nè…” - Jessica bước vào với Jerry trong khi Ruby ngồi dậy ra phòng khách.

“Thôi, hai đứa ra ngoài vừa đi dạo vừa trò chuyện đi, Jerry đến tìm em chắc là cũng muốn nói gì đó, phải không? Chị phải làm hết đống hồ sơ đây, vì ngày mai xin nghỉ để…” - Jessica nói đến đây thì dừng lại vì nhớ Jerry có ở đây nên không muốn nói chuyện Ruby kết hôn.
“Vậy em đi ra ngoài chút nghe chị” – Ruby sợ Jerry lại kích động, lớn tiếng trong nhà thì thêm rắc rối nên cũng muốn ra ngoài.


Ruby & Jerry đi dạo dọc theo con đường gần nhà Ruby…

[Biết nói gì với anh ấy đây, Jer có biết ngày mai mình kết hôn không nhỉ? Mình phải nói gì đây? Khó nghĩ thật…] – Ruby bối rối.
[Mình đến đây để làm gì? Mình muốn nói rõ ràng với Ru. Mình không tin Ru lại như vậy…mọi chuyện diễn ra quá bất ngờ] - Jerry quyết tâm muốn biết rõ ràng mọi chuyện.

Sau một lúc trò chuyện, Ruby đã nói chuyện kết hôn cho Jerry nghe nhưng cậu ta lại kích động...
“Ru, kết hôn ư? Không thể được, em và hắn…”
“Thôi, em vào nhà đây, rất xin lỗi anh nhưng mọi việc đã ra thế rồi không thể thay đổi, ngày mai em mong anh sẽ đến dự, thấy được anh vẫn bình thường là em sẽ rất vui” - Ruby quay người đi về nhà…

“Ru…Ruby…” - Jerry chạy theo - “Em đứng lại nghe anh nói….anh chỉ nói một câu thôi…”
“Jer, như vậy là đủ rồi, anh hãy buông em ra. Từ nay chúng ta sẽ là bạn, bạn tốt…anh không chịu hiểu sao?” – Ruby không hiểu sao Jerry lại cố chấp đến vậy.
“Không, anh muốn giữ chặt em, không cho em đi…” – Jerry ôm thật chặt Ruby.
“Jer, anh mà vậy nữa là chúng ta sau này sẽ khó mà gặp nhau…” - Ruby cố vùng vẫy ra khỏi Jerry.
“Không, anh không tin, anh không muốn, anh biết em vẫn còn yêu anh mà Ruby…” – Jerry dứt khoát không thả Ruby ra.

“BỤP!” - Một cú đấm mạnh, gián vào mặt Jerry khiến cậu ta choáng váng buông Ruby ra ngã xuống đất.

“Sam…anh ở đây ra? Sao, anh đánh Jer?” - Ruby giật mình khi thấy Sam.
“Cô còn hỏi…” – Sam nóng mặt.
“Sao anh đánh Jer mạnh quá vậy? Anh có sao không?” - Ruby chạy đến đỡ Jerry dậy.
“Cô còn nói, ngày mai kết hôn với tôi mà bây giờ lại…” - Sam có vẻ bực tức khi thấy Ruby quan tâm đến Jerry như vậy.
“Jer, anh sao rồi? Làm gì mà anh ra tay mạnh thế?” - Ruby vừa nói vừa đỡ Jerry dậy trong khi Jerry còn choáng váng mặt mày không nói được lời nào.

[Đúng là mới nãy mình ra tay mạnh thiệt, mình muốn đánh cho hắn...chết luôn. Mình đang ghen ư? Những ngày qua đã làm cho mình có tình cảm với cô ấy…chắc là mình đang ghen thật rồi. Nhưng mà cô ấy, hình như rất có tình cảm với hắn ta, cô ấy đâu phải lấy mình gì yêu mình…thật là chán…] – Sam thất vọng.

“Anh còn đứng đơ người ra đó, làm ơn lái xe đưa Jerry về nhà giùm…” – Ruby nhìn Sam với vẻ mặt bực bội.
“Cô…thôi được để tôi chở hắn về…” – Sam cũng bực không kém khi phải chở Jerry trên xe của mình.


Ruby dìu Jerry lên xe Sam, hai người ngồi phía sau còn Sam thì cầm lái…
“Anh ấy mệt quá ngủ luôn rồi…” – Ruby nhìn Jerry đang ngồi dậy vào vai mình lại có cảm giác tội lỗi.
“Coi cô kìa, dù gì ngày mai tôi và cô sẽ kết hôn. Mà bây giờ cô lại để cho hắn dựa vào vai cô ngủ…” – Sam bực mình khi thấy cảnh này.
“Thế có sao đâu? Tôi và anh lấy nhau trên danh nghĩa thôi, tôi muốn làm gì thì tôi làm, anh làm gì mà chướng mắt…” – Ruby không chịu thua
“Cô giỏi lắm…” – Sam cáu.

[Ruby nói thế là thế nào nhỉ? Vậy là sao? Vậy rút cuộc thì đã xảy ra chuyện gì? Vậy là Ruby & hắn ta chỉ kết hôn giả thôi sao? Nhưng sao lại như vậy? Mình vẫn còn, vẫn còn cơ hội…] - Jerry chỉ giả vờ ngủ.

[Anh ta làm gì mà hôm nay nổi giận, mình có làm gì đâu chứ. Mà mình và anh ta cũng chẳng là gì vậy mà anh ta nói này nói nọ…thấy ghét…] – Ruby lại suy nghĩ vu vơ trên đường về nhà Jerry.


……………………….

Ruby đưa Jerry vào nhà, sau đó Sam chở Ruby về nhà…
“Tôi & cô sắp kết hôn mà ăn nói với nhau nghe khách sáo như người xa lạ…” – Sam dịu giọng.
“Được rồi, tôi sẽ cố sửa đổi…” – Ruby cũng bớt bực.
“Tôi cũng vậy…” – Sam giờ nhỏ nhẹ.
“Mà này, anh muốn đi hưởng tuần trăng mật ở đâu vậy?” – Ruby chợt nhớ ra chuyện này, hôm trước vẫn chưa chọn địa điểm.
“Sao cô hỏi ? Tôi vẫn chưa quyết định…đi đại thôi…” – Sam nhìn Ruby với vẻ bí ẩn.
“Thôi, tạm biệt nghe” – Ruby bước xuống xe…
“Tạm biệt…” – Sam vẫy tay chào rồi chờ Ruby đi vào rồi mới lái xe đi, trên miệng nở một nụ cười.


[Thế là ngày mai mình sẽ kết hôn, chuyện mà mình chưa nghĩ đến trước kia. Vậy mà bây giờ lại xảy ra trong bất ngờ? Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, thật khó mà tin là sự thật. Như một giấc mơ, không biết sau này sẽ ra sao? Nhưng mong là mình sẽ không hối hận vì lựa chọn hôm nay của mình. Mình cũng mong Sam sau khi kết hôn cũng đối xử với mình như những ngày vừa qua…như thế là cũng tốt lắm rồi…] – Ruby bước lên gác nằm suy tư trong khi Jessica đã yên giấc.

[Chuyện không thể tin nổi, cuối cùng rồi mình cũng lấy vợ…Ruby. Thật là chuyện như mơ, mình mong là mọi chuyện sẽ tốt đẹp, mong là cô ta và mình sẽ sống vui vẻ bên nhau…] – Sam cũng không ngủ được vì lễ cuới ngày mai…



Louis,
Edit: 13.05.2011


#12
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 11: Kết Hôn


Sau khi Ruby đưa Jerry vào phòng và ra về cùng Sam, cậu ta nằm trằn trọc nhớ lại toàn bộ cuộc nói chuyện của Ruby & Sam trên xe…

“Coi cô kìa, dù gì ngày mai tôi và cô sẽ kết hôn. Mà bây giờ cô lại để cho hắn dựa vào vai cô ngủ…” – Sam bực mình khi thấy cảnh này.
“Thế có sao đâu? Tôi và anh lấy nhau trên danh nghĩa thôi, tôi muốn làm gì thì tôi làm, anh làm gì mà chướng mắt…” – Ruby không chịu thua.
“Cô giỏi lắm…” – Sam cáu.
“Tôi đã nói trước với anh rồi. Tôi và anh cũng chỉ là hợp đồng với nhau thôi…” – Ruby nói nhỏ với Sam vì sợ Jerry nghe thấy.
“Cô đừng có nói kiểu đó được không? Cô định nói là vì đứa con của tôi trong bụng cô mà cô mới chịu lấy tôi phải không?” – Sam hơi lớn tiếng.
“Im, anh nói gì lớn vậy? Jerry tỉnh dậy thì…” – Ruby ra hiệu im lặng.

“Sao? Bộ chuyện này hắn chưa biết à? Vậy để tôi gọi hắn dậy nói cho biết luôn…” – Sam nhỏ giọng lại nhưng vẫn nói thách thức.
“Ah im đi, không nói đến chuyện này nữa, tôi không muốn gây với anh. Ngày mai đã kết hôn mà hôm nay còn gây với nhau thì chán lắm…” – Ruby hạ giọng nhúng nhường.
“Cô biết thế là tốt. Cô cũng nhớ cô đã giao ước với tôi là 3 năm đầu sau khi kết hôn cô chỉ có mỗi việc là chăm sóc con thôi chứ không được hẹn hò lung tung đặc biệt là với tên này…” – Sam nói rồi chỉ tay về phía Jerry.
“Hum, anh muốn gây với tôi lắm à? Đã bảo là đừng nói nữa, phía trước rẽ phải là đến nhà Jerry rồi đó…” – Ruby không thèm quan tâm lời Sam nói nữa.



Jerry đang rất bối rối, anh tình cờ nghe được sự thật này nên không biết xử lí ra sao.

[Vậy là sao? Vậy là Ruby bỏ mình vì có quan hệ với tên đó có con…Chẳng lẽ là cái đêm hơn 2 tháng trước, mình và Ruby cãi nhau nên mới ra nông nổi này? Hèn chi sáng hôm đó Ruby rất kỳ lạ, vì thế mà Ruby đồng ý kết hôn với tên đó. Mình phải làm sao đây, mình có thể chấp nhận được chuyện này không? Mình không thể chấp nhận được nhưng mà mình lại rất yêu cô ấy. Mình không thể mất cô ấy. Ngày mai, sáng sớm mai, mình sẽ đến nhà Ruby và nói là dù với bất kỳ lí do nào mình vẫn muốn kết hôn với Ruby. Mình có làm được điều đó không? Mình không thể chấp nhận được? Mình không biết phải làm sao đây? Sao mọi chuyện lại như vậy?” – Jerry suy nghĩ một lúc vẫn không quyết định được gì.


:::::::::::::::::::::::::::::::


Sáng hôm sau, tại nhà thờ…
“Ru, trông em đẹp quá!” – Jessica khen nức nở khi thấy Ruby bước ra với bộ áo cưới trên người.
“Chị Jess này, cứ chọc em hoài…” – Ruby bước đến bên Jessica, mắt đã rưng rưng vì không thể tin được là mình lại kết hôn trước chị gái.

“Thôi đừng có mít ướt, lấy chồng chứ đi đâu xa mà khóc, chút ba mẹ đến em phải tươi cười đó…Mà còn nửa tiếng nữa là đến giờ làm lễ rồi sao chưa thấy Sam đến?” – Jessica nhìn đồng hồ rồi thắc mắc.
“Em cũng không biết, để em gọi điện cho anh ấy…” – Ruby lấy điện thoại ra gọi cho Sam.

[Cái tên Sam này, đi sớm hơn một chút cũng không được à? Còn nói bị kẹt xe nữa. Hắn chẳng quan tâm gì đến chuyện này. Thật là chán…Trời, Jerry, mình tưởng hôm nay anh ấy không đến đây chứ, mong là không có gì…] – Ruby đang bực mình sau khi gọi điện cho Sam thì ngạc nhiên khi thấy Jerry đi vào. Lúc này Jessica đã ra ngoài tiếp đón quan khách rồi.

“Ru!!!” – Jerry gượng cười đi đến bên Ruby.
“Jer, anh đến…” – Ruby lúng túng không biết nói gì.
“Hôm nay trông em đẹp quá!” – Jerry quan sát từ đầu đến chân Ruby, trong lòng cảm thấy rất đau vì mình không phải là người làm lễ cùng Ruby trên thánh đường.
“Cám ơn Jer, anh vẫn ổn chứ?” – Ruby quan tâm về vết thương tối qua Sam đã đánh Jerry.
“Anh vẫn ổn…chuyện hôm qua, thật là xin lỗi em…” – Jerry ngập ngừng nói.
“Mọi chuyện đã qua, bây giờ anh khỏe là được rồi…” – Ruby mỉm cười nhìn Jerry nói với ánh mắt trìu mến.

“Ru…anh muốn nói, anh muốn…” – Nhìn nụ cười ấy lại làm Jerry không kiềm lòng được.
“Chuyện gì?” – Ruby thắc mắc.
“À, không, không có gì. Anh chỉ muốn…chúc em hạnh phúc…” – Jerry ngập ngừng nhưng cuối cùng lại quyết định không chọn Ruby.
“Cám ơn anh. Từ nay chúng ta vẫn là bạn tốt chứ?” - Ruby đưa tay ra trước mặt Jerry.
“OK. Vẫn là bạn tốt” - Jerry bắt tay Ruby nở một nụ cười nhưng nước mắt lại đang chảy vào trong.

[Thấy Jer như vậy mình cũng yên tâm, không còn lo nghĩ nữa. Mong là mọi chuyện sau này sẽ tốt đẹp] – Ruby đã yên lòng khi thấy Jerry đã hiểu chuyện.

[Mình, mình đã không thể chấp nhận được chuyện ấy. Có lẽ làm bạn với Ruby sẽ tốt hơn, mong cho cô ấy được hạnh phúc, mong cô ấy sẽ có cuộc sống êm đẹp...] – Suy nghĩ như vậy nhưng lòng Jerry vẫn đang rối bời. Sau khi bắt tay, Jerry lặng lẽ rời khỏi.


10 phút sau…
“Em gọi điện cho Sam lại lần nữa đi, 10 phút nữa là tới giờ rồi…” – Jessica đi vào hối hả.
“Uh, để em gọi…” – Ruby lại lấy chiếc điện thoại trên bàn trang điểm gọi cho Sam lần nữa.
“Alo, sao giờ này anh vẫn chưa tới, còn 10 phút nữa là tới giờ rồi…” – Giọng Ruby bực bội.
“Tôi biết, 5 phút nữa sẽ đến nơi, còn cách nhà thờ khoảng 1km nữa thôi” – Sam cũng nôn nóng không kém.


5 phút sau…
“Chuẩn bị ra đi em, chắc là Sam đến rồi đó…” – Jessica hồi hộp không kém Ruby.
“Ok, em chuẩn bị đây” – Ruby đứng lên khỏi bàn trang điểm để Jessica chỉnh lại áo cưới.
“Sao ba mẹ vẫn chưa đến?” – Ruby chợt nhớ ra nãy giờ không thấy ba mẹ mình đâu.
“Chị cũng không biết, chắc là kẹt xe thôi. Hay là đến rồi nhưng thấy trễ nên ngồi ở lễ đường luôn rồi, ra thôi em…” – Jessica cũng không rõ chuyện gì đang xảy ra, giờ cô chỉ tập trung cho lễ cưới của đứa em cưng của mình.

Ruby bước từng bước thanh thoát vào lễ đường với bộ áo cưới màu trắng rất đơn giản nhưng vẫn bật lên vẻ đẹp của cô. Đi bên cạnh không phải là ba Ruby mà là một người họ hàng khác. Chỉ có khoảng hơn chục người thân đến chia vui với cô...

[Tim mình đập rộn ràng, sao mình lại hồi hộp đến vậy? Ơ, sao không thấy Sam, mình đi vào rồi. Hắn đâu rồi? Chẳng lẽ hắn chưa đến? Đã 10 phút rồi mà, hắn nói 5 phút là đến nơi. Sao không thấy?] – Ruby bắt đầu hoảng khi không thấy Sam đâu, cả ba mẹ Ruby cũng chưa đến.

[Tên kia, tên ngồi ở đầu hàng ghế thứ 2 bên phải. Mình đã gặp hắn ở đâu rồi nhỉ? Nhìn quen quá. Nhớ rồi, tên hôm bữa mình va phải nhưng hắn đến đây làm gì nhỉ? Trong nhà mình, có ai quen với hắn đâu?] - Jessica đang nói đến Louis.

[Tên Sam này, nó kêu mình đến đây tham dự lễ cưới của nó mà giờ không thấy nó đâu, kỳ lạ. Còn cô gái đang ngồi cùng hàng ghế bên phải mình nhìn cũng quen lắm…nhớ rồi…Sao cô dâu ra rồi trông cũng đáng yêu lắm hèn chi nó bị cô gái này hút hồn…Trời, giờ này nó mới chạy vô, mình tưởng nó không đến chứ…] – Louis đang ngồi một mình, chả thấy ai quen biết hết nên cậu ta hơi buồn chán.

[Cuối cùng hắn cũng đến, làm mình đứng tim…] – Ruby thấy Sam đã bước vào thánh đường bằng cửa hông, mọi người đang thắc mắc chú rể đâu thì giờ đã yên tâm.

…………….

“Bây giờ ta chính thức tuyên bố 2 con đã là vợ chồng…Hai con có thể hôn nhau…” – Vị linh mục chủ trì hôn lễ chính thức kết thúc phần nghi lễ.

Tiếng vỗ tay vang lên khi Sam hôn nhẹ lên gò má Ruby. Jerry bước ra khỏi nhà thờ với vẻ mặt hơi buồn. anh định ở lại dự tiệc cưới nhưng không thể kèm nén cảm xúc của mình…


Tại tiệc cưới…
“Ru, chị mới gọi điện về nhà. Mẹ nói là ba tự nhiên cảm thấy mệt nên đành ở nhà…” – Jessica cố giữ bình tĩnh nói với Ruby.
“Thế ba có sao không?” – Ruby lo lắng.
“Mẹ nói không sao đâu, nói là em cứ vui vẻ, đừng lo lắng lung tung. Có gì khi hai đứa hưởng tuần trăng mật về thì đến nhà gặp ba mẹ luôn…” – Jessica tỏ vẻ bình tĩnh để Ruby yên tâm.

Phía bên kia, Sam đang trò chuyện với Louis…
“Vợ mày đẹp không chê vào đâu được…” - Louis lại nham nhở.
“Ê…đừng có mà nhòm ngó vợ tao nghe…” - Sam cười.
“Bạn bè nói chơi thôi, sao mày cứ nghĩ xấu…”
“Nghĩ xấu? Mày được mệnh danh là tay sát gái siêu hạng trong công ty cũ mà…” – Sam vẫn không ngừng bêu xấu Louis.
“Không nói chuyện này nữa, cho tao hỏi, cô gái mà đi với vợ mày là ai vậy?” – Louis đang hướng mắt nhìn về phía Ruby.
“Chị gái của Ruby. Mày đừng hướng mục tiêu vào chị ấy nghe…” – Sam cảnh cáo.
“Trời…mày yên tâm…” – Louis nói cho qua chuyện nhưng lòng lại nghĩ khác.

:::::::::::::::::::::::::::

Sau tiệc cưới, Sam và Ruby liền thay trang phục rồi lên xe để đi hưởng tuần trăng mật. Jessica vội chạy về nhà. Vừa về đến cô chạy vội vào phòng ba mẹ.
“Sao rồi mẹ? Ba có sao không?” – Giọng Jessica lo lắng.
“Sụyt! Con nhỏ tiếng, ông ấy mới ngủ”
“Ba bị sao vậy?”
“Mẹ cũng không rõ. Khi chuẩn bị đi đến nhà thờ thì ông ấy lên cơn đau dữ dội, mẹ định đưa đến bệnh viện thì ông ấy không chịu. Một lúc sau thì đỡ rồi nằm ngủ luôn…”
“Nhưng mà ngày mai, cũng phải đưa ba đến bệnh viện…” – Jessica muốn làm thế cho yên tâm…

:::::::::::::::::::::::::::

Trên xe hơi của Sam…

[Cô ấy ngủ ngon quá, mới chạy chưa được 1 giờ nữa đã nằm ngủ rồi. Còn ngã đầu lên vai mình nữa chứ. Mình cũng mệt quá, ngủ một lát. Đi đến hòn đảo đó không biết làm gì. Thôi kệ, ngủ trước cái đã. Có tài xế chở mà, đáng lẽ mình định chở đi nhưng cô ấy lại kêu tài xế, không biết muốn gì đây. Thôi ngủ…” – Sam ngã đầu lên đầu của Ruby ngủ thiếp đi trong lúc bác tài đang lái xe…

Hơn 3 tiếng sau…
“Oáp!!! Mình ngủ thiếp đi hồi nào vậy? Trời đã tối rồi, đã đến nơi chưa vậy cà?” - Ruby tỉnh dậy trong mơ màng.
“Cô tỉnh rồi đó hả? Ngủ gì mà ngủ dữ vậy? Vừa đến nơi đó, tôi nói bác tài đi rồi để xe lại thôi…” – Sam vẫn ngồi đó cho Ruby dựa vào cho đến khi Ruby thức giấc.
“Hả?” – Ruby trố mắt nhìn Sam với vẻ khó hiểu.
“Thôi tôi với cô vô khách sạn mau đi, tôi cũng mệt lắm rồi…” – Sam bước xuống xe hối Ruby.
“Mà này, khi có tôi với anh thôi thì anh xưng hô với tôi như vậy thì được, nhưng mà lúc về gia đình tôi đừng có mà ‘tôi với cô’ đó!” – Ruby vừa xuống xe vừa nói với Sam.
“Uhm…biết rồi. Tôi sẽ sửa lại cách xưng hô, vào thôi…” – Sam mệt khi nghe Ruby càu nhàu bên tai.
[Tự nhiên mình lại kêu hắn đi hưởng tuần trăng mật, biết làm gì bây giờ? Nhưng mà không đi thì chị Jess lại nghi ngờ, đi đến đây sao mà mình thấy mệt mỏi quá] – Ruby ngáp một hơi dài rồi đi vào khách sạn.

[Coi bộ mặt cô ấy kìa, làm gì mà nhăn nhó thế, mình có làm gì cô ấy đâu mà…] – Sam xách hành lý đi vào cùng Ruby.


:::::::::::::::::::::::::::::::::::


Sáng hôm sau…
“Anh thức hồi nào vậy?” – Ruby mơ màng tỉnh dậy sau giấc ngủ say.
“Mới thôi…” – Sam đã ngồi một đống ở đó nhìn Ruby.
“Cám ơn tối qua anh đã nhường cái giường cho tôi” – Ruby giả vờ khách sáo.
“Không có gì, cô vào rửa mặt rồi đi xuống nhà hàng ăn sáng…” – Sam hơi ngượng vì mình đang ngắm Ruby mà bất ngờ thức dậy nên cậu ta liền đứng dậy vờ kiếm quần áo để thay.

Dưới nhà hàng của khách sạn…
“Tối hôm qua tôi mệt quá nên nằm xuống là ngủ ngay” – Ruby vừa ăn vừa nói với bộ dạng rất mắc cười.
“Tôi cũng vậy nhưng mà tôi bái phục cô, trên xe cô ngủ hơn 3 tiếng thế mà vẫn ngủ được ngay” – Sam cũng đang ăn nhưng từ tốn ngước lên nhìn Ruby rồi mới nói chuyện.
“Tôi cũng chẳng biết, dạo này tôi hay buồn ngủ…” – Ruby tỏ ra bất cần.
“Chắc là cô ta mang thai nên mới vậy”. [Mà cô ta mang thai đã 3 tháng rồi mà chẳng thấy bụng to ra tí nào…] – Sam nhìn Ruby rồi thầm nghĩ.
“Tôi thấy hơi chán…” – Ruby đã ăn xong.
“Thôi vậy đi, đã đến đây rồi. Dù là kết hôn giả, tôi với cô cũng đi tham quan nơi đây cho thoải mái” – Sam đề nghị.
“Vậy cũng được, anh dẫn đi đâu cũng được, anh chọn nơi này mà” – Ruby gật đầu đồng ý.
“Ok…trước tiên là ra biển đi…biển ở đây rất đẹp…” – Sam đề nghị nơi tham quan cho ngày đầu tiên của tuần trăng mật.



Louis,
Edit: 13.05.2011


Thanked by 1 Member:

#13
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 12: Hạnh Phúc & Bất Ngờ


Ngày cuối cùng trong tuần trăng mật của Ruby & Sam…

8h sáng…

[Mệt quá, 2 ngày nay đi chơi với Sam thật là nhiều nơi, không ngờ anh ta thường ngày tỏ ra lạnh lùng như vậy nhưng lại rất vui tính. Hôm nay là ngày cuối cùng, không biết anh ta dẫn mình đi đâu nữa…] - Nghĩ rồi Ruby ngồi dậy hít một hơi rồi đi xuống giường vào phòng rửa mặt…

[Sao im lặng quá, anh ta chưa ngủ dậy? 2 hôm trước anh ta đều thức sớm mà, sao hôm nay giờ này còn chưa thức? Thôi chắc tại hôm qua đi nhiều nơi quá nên anh ta mệt mỏi, để cho anh ta ngủ thêm chút nữa] - Ruby rửa mặt xong bước ra ngoài thì thấy Sam vẫn nằm ngủ trên chiếc nệm ở dưới sàn.

9h sáng…

“Sam, anh thức đi chứ! Giờ đã 9h sáng rồi, ngủ vậy đã đủ rồi” - Ruby vừa tiến lại chỗ Sam vừa gọi nhưng Sam vẫn im lặng nằm đó.

“Anh còn nằm đó nữa à? Ngồi dậy đi…” - Ruby lây người Sam nhưng anh ta vẫn không mở mắt…

“Anh đừng có giả bộ nghe. Sao trán nóng dữ vậy nè, anh bị gì vậy?” – Ruby sờ trán Sam thì giật mình vì quá nóng.

[Anh ta sốt cao quá, chắc là tại chiều hôm qua trời mưa, anh ta chạy tìm chiếc ô cho mình…] - Ruby hơi bối rối, vội đi lấy khăn lạnh đắp lên trán Sam.
[Anh ta thật là, nếu bị bệnh thì nói với mình 1 tiếng, nếu mình không để ý thì khổ. Sao mà người anh ta vẫn nóng như lửa, chắc phải đưa đi bệnh viện…] - Ruby dùng khăn lau người cho Sam.

“Cô làm gì vậy?” - Sam lờ đờ mở mắt ra nói với Ruby.
“May quá, anh tỉnh rồi. Người anh nóng quá nên tôi dùng khăn lau cho đỡ. Hay là tôi đưa anh đến bệnh viện?” – Ruby vẫn không an tâm.
“Trời, tôi chỉ bị sốt chút xíu thôi, đi bệnh viện làm gì, nghỉ một chút là không có gì đâu” – Sam ngoan cố không chịu đi.
“Nhưng người anh nóng quá…” – Ruby vẫn giữ ý định.
“Đã bảo là không sao…” – Sam nói rồi quay người sang một bên nằm tiếp.
“Vậy thì thôi, anh ngồi dậy uống mấy viên thuốc tôi đem theo rồi lên giường nằm đi…” – Ruby đành bó tay.

“Xong rồi, tôi nằm nghỉ một chút chắc là ok, để chiều nay dẫn cô đi vài nơi còn lại…” – Sam uống thuốc xong vội lên giường nằm để Ruby không giảng đạo nữa.
“Anh nằm nghỉ đi, tôi đi xuống dưới ăn sáng rồi sẽ mang lên cho anh một phần…” – Ruby nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng để không phiền Sam nghỉ ngơi.

3h chiều…
[Coi anh ta ngủ kìa, ngon lành quá. Giờ đã 3h rồi mà chưa dậy, định gọi anh ta dậy ăn, nhưng mà anh ta bệnh nên tốt nhất là để ngủ…] – Ruby ngồi ở góc giường, nhìn Sam ngủ, hơi buồn chán nhưng không thể phá Sam được.

“Ruby!” – Bất ngờ nghe giọng Sam gọi.
“Hả?” - Ruby giật mình.

[Ủa? Thì ra anh ta nói mớ nhưng sao anh ta gọi tên mình, làm mình hết hồn…] – Ruby nhìn xung quanh không có gì khác lạ.

“Ruby…thật ra thì…tôi…” – Sam vẫn tiếp tục nói trong mơ màng.

[Thật ra chuyện gì? Khó hiểu quá, nói mớ mà cũng ấp a ấp úng. Anh ta muốn nói cái gì đây? Sao không nói tiếp? Đúng là từ sáng đến giờ ngồi trong này mệt quá, coi anh ta thế nào đã…anh ta hạ sốt rồi…] – Ruby nhìn Sam với vẻ khó hiểu nhưng cũng mừng vì Sam đã bớt nóng.


5h chiều…Sam giật mình tỉnh dậy…
[Không thấy mệt mỏi nữa. Thôi chết, mình ngủ quá giờ rồi, mau lên thôi…Cô ta đâu rồi?] - Sam ngồi dậy tức tốc thay quần áo và tìm kiếm Ruby - “Thì ra cô đứng ngoài này”.
“Anh dậy rồi đó hả? Anh khỏe chưa?” – Ruby quan tâm.
“Tôi ổn rồi, đi mau thôi…” – Sam cuống lên vì đã trễ.
“Đi đâu? Giờ đã hơn 5h chiều rồi”
“Sao cô không gọi tôi dậy sớm. Vậy là không đi được những nơi khác rồi, nhưng mà tôi còn một chỗ muốn đưa cô đi, vẫn còn thời gian…”
“Uhm…tùy anh” – Ruby ra hiệu đồng ý, sáng giờ cô ở trong phòng cũng buồn chán quá rồi.
“Đi mau thôi…” - Sam vội vàng nắm tay Ruby kéo đi…


Sam chở Ruby đến một đồng cỏ rộng lớn trên hòn đảo này. Khi đến nơi đã hơn 6h tối…
“Chỗ này ư?” - Ruby nhìn xung quanh rồi hỏi.
“Uh…cô xuống xe đi” – Sam xuống xe mở cửa cho Ruby.
“Chỗ này có gì? Một đồng cỏ rộng lớn xanh ngát mà thôi. Đi buổi sáng thì còn ngắm cảnh được, giờ trời đã lờ mờ tối rồi, thấy được gì nữa?” – Ruby thắc mắc.
“Đến hơi sớm, mới hơn 6h. Chúng ta lại quán ăn phía trước đi, tôi đói rồi” – Sáng giờ chưa ăn gì nên bụng Sam đã sôi lên.
“Anh thật là…” – Ruby nhìn Sam mỉm cười rồi đi đến quán ăn cùng cậu ta.

7h tối…
[Một tấm thảm, một chai rượu và mấy thứ khác. Chẳng lẽ anh ta muốn trải thảm trên đồng cỏ ngồi ngắm sao? Chắc là vậy rồi, nhưng mà mình thấy không ổn mấy…] – Sau khi đã ăn xong, Ruby thấy Sam lấy trong cốp xe ra một mớ đồ nên đứng đó suy nghĩ.

“Gì mà cô suy nghĩ quá vậy? Mang giúp tôi mấy thứ này đi. Nếu may mắn thì ước mơ sẽ thành hiện thực…” – Sam tỏ vẻ bí ẩn.
“Anh nói gì mà tôi không hiểu, anh định ngồi ngắm sao à? Tôi thấy không ổn…” – Ruby trề môi phản đối.
“Sao lại không ổn?” – Sam nhìn Ruby với vẻ khó hiểu.

[Mình thấy kỳ cục làm sao, mình và anh ta không phải là tình nhân. Mấy hôm trước anh ta dẫn đi chơi thì cũng nói vài ba câu thôi chứ đây có thân mật gì mà như vậy. Hình như mình vẫn chưa thể đón nhận anh ta…] – Ruby trầm tư.

“Tôi không làm gì cô đâu mà sợ, tôi chỉ muốn tạo cho cô 1 cảm giác mới thôi…” – Sam vừa trải thảm vừa nói làm cắt ngang dòng suy nghĩ của Ruby.
“Tôi làm gì sợ anh? Ngồi đây thì ngồi đây…” – Ruby liếc Sam rồi đi đến giúp.

……………………………

Hai người cùng ngồi ngắm sao, cùng uống rượu…
“Tưởng anh chở ra đây làm gì, chỉ có vậy thôi sao?” – Ngồi bên cạnh Sam, cầm ly rượu trên tay, mắt hướng lên trời, Ruby lại muốn chọc cậu ta.
“Cô cứ chờ xem, thế nào cũng có…Hết rượu rồi, để tôi đi mua…” – Sam quay qua nhìn Ruby nói.
“Không uống nữa, tôi hơi say rồi đó, không uống nữa…” – Ruby kéo tay Sam lại khi cậu ta đứng lên định đi.
“Ok, bây giờ cô thử nằm xuống, ngửa mặt lên trời sẽ thấy một cảm giác khác lạ…” – Sam nói rồi vội nằm xuống.
“Để tôi thử…” – Ruby cũng nằm theo sau.

[Một cảm giác khác lạ ư? Một bầu trời sâu thẳm đầy sao làm mình cảm thấy thế giới này bao la quá. Xung quanh đây chỉ toàn là đồng cỏ, bao la vô tận, làm mình suy nghĩ đến nhiều chuyện...] – Cảm xúc ùa đến trong lòng Ruby.

“Ê, cô không ngủ đó chứ?” – Sam thấy Ruby im lặng một lúc nên vội lên tiếng.
“Ngủ đâu mà ngủ, tôi đang cảm nhận điều mà anh nói đây…” – Ruby quay đầu qua nói với Sam.
“Thế thì cô cảm thấy thế nào rồi? Cảm thấy thế giới này bao la quá, cảm thấy mình cô độc phải không?” – Sam nói như người từng trải vậy.
“Sao anh biết? Cũng gần như điều anh nói, tôi chỉ thấy hơi cô đơn một chút thôi…” – Ruby không muốn thừa nhận Sam đúng hoàn toàn.
“Tại vì tôi đã đến đây 3 lần trước rồi,lần nào cũng cảm thấy như vậy” – Sam đúng thật là người từng trải.
“Vậy à?” – Ruby hướng mắt lên trời nói.
“Nhưng mà lần này, tôi không thấy vậy nữa, tôi cảm thấy rất là vui…vì…” – Sam ngập ngừng như có nhiều tâm sự nhưng chưa nói dứt lời thì đã thấy - “Sao băng, sao băng, cuối cùng thì cũng có, ngồi dậy mau đi Ruby”.

“Lần đầu tiên trong đời tôi thấy sao băng, không ngờ cũng đẹp quá…” – Ruby liền ngồi dậy mở to mắt mà ngắm.
“Cô còn không cầu nguyện đi…” – Sam nhắc nhở rồi vội nhắm mắt lại.
“Ah…để tôi…” – Ruby liền nhắm mắt cầu nguyện.

[Mình mong gia đình mình luôn vui vẻ, hạnh phúc. Ba mẹ luôn khỏe mạnh, chị Jess thì sẽ sớm tìm được người chồng như ý. Còn Jerry sớm tìm được người yêu mới. Còn mình, mình thì sao cũng được] – Đó là những mơ ước của Ruby.

“Làm gì mà cô cầu nguyện lâu vậy? Cầu nguyện nhiều điều quá sẽ không linh nghiệm đâu đó…” – Sam đã mở mắt ra từ lúc nào.
“Xong rồi, anh ước gì có thể nói cho tôi biết được không?” – Ruby cũng mở mắt ra quay qua Sam tò mò hỏi.
“Sao mà cho biết được, bí mật không thể bật mí…” – Sam tỏ vẻ thần bí.
“Hum…” – Ruby phụng phịu nhìn Sam với vẻ muốn biết.
“Trông cô giả mặt giận đáng yêu lắm” - Sam nói rồi vội hôn lên má Ruby một cái làm Ruby không kịp phản ứng.
“Anh, anh làm gì vậy? Anh…” - Ruby bất ngờ đỏ mặt nhưng dưới ánh sáng lập lờ của trăng sao Sam không thể thấy được.

[Anh ta hôn mình, chỉ lên hôn trên má thôi nhưng sao tim mình đập nhanh vậy trời? Chắc tại mình bất ngờ nên mới vậy…] – Ruby mặt vẫn chưa hết đỏ.
[Mình chỉ muốn hôn cô ta cho vui, không ngờ mình lại thấy trong lòng sao ấy, thật là kỳ lạ. Mình chưa bao giờ có cảm giác như thế này…] – Sam cũng cảm thấy hồi hộp trong lòng.

“Tôi cầu nguyện là tôi được cô hôn một cái. Cô hỏi tôi cầu nguyện gì, tôi đã nói ra rồi đó, khi tôi nói ra tức nhiên tôi phải hôn cô một cái trước để khỏi lỗ” – Sam cố lấy lại bình tĩnh để chọc ghẹo Ruby.
“Anh…anh…” – Ruby ngượng ngùng không nói nên lời.
“Cô làm gì mà nói không ra lời vậy? Tôi hôn má cô như vậy có gì đâu, cũng bình thường thôi mà, giờ cô có thể hôn tôi một cái, cho ước nguyện tôi thành sự thật không?” – Sam vẫn tiếp tục.

“Gru…anh đúng là cầu nguyện…không thể chịu nổi…” – Ruby giờ cũng lên tiếng được.
“Hôn qua hôn lại cho huề, cô hãy để cho ước nguyện tôi thành sự thật một lần đi, 3 lần trước đều không thành sự thật” – Sam vẫn nói đùa.
“Trời…anh thật là…” – Ruby lại mắc cỡ khi nghe những lời nói của Sam.
“Cô giúp tôi hoàn thành lần này đi…” – Cố gắng hết sức chọc ghẹo.
“CHỤT…” - Ruby bất ngờ hôn lên má Sam khi Sam đang cố thuyết phục khiến cho Sam vô cùng bất ngờ…

[Cô ta, cô ta hôn mình. Mình chỉ nói giỡn với cô ta, mình chỉ muốn đùa. không ngờ cô ta hôn mình thật. Mình…bây giờ tim mình đập rộn lên, cảm giác này thật là khó tả…] - Sam vui sướng đến ngất ngây dù chỉ là một cái hôn lên má.

[Không hiểu tại sao mình lại hôn anh ta. Chắc là mình điên rồi. Thôi cứ xem như là giúp anh ta hoàn thành ước nguyện…] – Ruby cũng ngượng ngùng nghĩ.

“Làm gì mà anh im lặng vậy?” – Sau một phút im lặng, cuối cùng Ruby cũng lên tiếng trước.
“Tôi…” - Lần này đến Sam bối rối không biết nói gì.
“Tôi đã giúp anh hoàn thành ước nguyện rồi đó. Vậy là cuối cùng anh cũng có được một lần ước nguyện thành sự thật” – Ruby mỉm cười, tỏ ra mình chỉ giỡn cho vui nhưng trong lòng lại rất hồi hộp.
“Uh, cám ơn cô. Cô cầu nguyện gì để tôi giúp cô?” - Sam cũng tỏ ra bình thường nhưng trong lòng thì lại khó tả…


::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::


Sáng hôm sau, hai người lên đường về nhà Ruby…
11h trưa về đến nơi…

“Vào nhà đi hai đứa, mẹ đợi từ sáng đến giờ” - Jessica ra mở cổng cho Ruby & Sam.
“Ba mẹ vẫn khỏe phải không chị?” – Ruby không quên hỏi thăm.
“À…uh…vẫn khỏe…thôi 2 đứa vào đi…mẹ đang đợi…” –Jessica ngập ngừng.

Trong khi Sam nói chuyện với mẹ vợ thì Ruby vào trong bếp nói chuyện với Jessica:
“Sao em không thấy ba ra?” – Ruby quan tâm.
“Ah…ba hơi mệt một chút nên nằm nghỉ thôi” – Jessica cố tỏ vẻ bình thường.
“Ba có sao không chị?” – Ruby lo lắng.
“Không có gì đâu…mà em với Sam có ngủ lại đây không để chị sắp xếp?” – Jessica muốn chuyển đề tài.
“Chắc là không, em sợ mất công chị nữa, Sam mà ở lại thì chỗ đâu mà ngủ, em ở đến tối, ăn tối xong là em và Sam sẽ về nhà anh ấy…” – Ruby đã tính trước việc này, sợ khi ở đâu, hai người làm miệng chuyện rối tung lên thì mắc công.


Sau bữa tối, Sam chở Ruby về nhà mình…
“Ln sau khi đến nhà tôi anh hành động và ăn nói cẩn thận, chị Jess có vẻ nghi ngờ…” – Ruby nhắc nhở.
“Chứ biết làm sao và nói sao bi giờ, tôi và cô cứ xưng hô như vậy quen rồi” – Sam giải thích.
“Thôi….chuyện đó để nói sau…” – Ruby cũng không muốn gây vì chuyện không đâu.
“Quên nữa, đã gần 1 tháng rồi cô chưa đến bệnh viện khám, ngày mai tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện” – Sam chợt nhớ ra chuyện Ruby mang thai, phải đi khám thường xuyên để con cậu ta sinh ra khỏe mạnh.
“Ok, tôi còn 2 ngày nghỉ phép nửa nên cũng không sao” – Ruby gật đầu đồng ý.
“Cứ vậy đi, mà nè tốt nhất là cô xin nghỉ việc luôn đi, mang thai mà còn đi làm cái gì nữa…” – Sam góp ý.
“Không được, chuyện này thì chờ vài tháng nữa hãy tính…” – Ruby phản đối.
“Cô muốn sao thì tùy cô…” – Sam cũng không muốn ép.


9h sáng hôm sau, tại bệnh viện đa khoa Hải Dương.

“Xin lỗi cô ý tá, bác sĩ Hứa còn ở đây không?” - Sam đang đứng cạnh Ruby, vội hỏi.
“Bác sĩ Hứa đang ở phòng nghỉ, anh đi thẳng rẽ trái, phòng thứ 3…” – Nữ y tá trả lời.
“Cám ơn cô” - Sam nói rồi cùng Ruby đi đến phòng nghỉ.

………………………………………

“Alo, có chuyện gì vậy mẹ?” - Jessica đang nghe điện thoại tại nơi làm việc.
“Jess, ba con tự nhiên ngất xỉu…mẹ…” – Giọng mẹ Ruby hoảng hốt.
“Ngất xỉu ư? Mẹ đưa ba đến bệnh viện đa khoa gần công ty con, con sẽ sắp xếp công việc rồi đến đó ngay” – Jessica lo lắng.
“Được rồi, mẹ sẽ đưa ba con vào bệnh viện…” – Bà cúp máy rồi nhanh chóng gọi xe.

………………………………………


“Chào bác sĩ, ông còn nhớ tôi không?” “Chào bác sĩ” - Sam và Ruby bước vào phòng nghỉ.
“Cậu là…à….tôi nhớ cậu rồi…còn cô…Ruby Lin…” – Đã qua một tháng mà hình như vị bác sĩ già này vẫn còn nhớ rõ về 2 người trong khi có vô số bệnh nhân đến đây.
“Vâng, vợ chồng tôi đến đây để xin bác sĩ chỉ bảo giúp về cách…” – Sam nói chưa dứt lời, muốn hỏi về chuyện khám phụ sản.

“Thật ra thì tôi đã muốn tìm 2 người lâu rồi nhưng liên lạc không được, tôi có gọi điện theo số điện thọai mà cô Ruby ghi trong hồ sơ nhưng lại không được. Chuyện này sớm muộn gì 2 người cũng sẽ biết. Hôm nay gặp 2 người thì thật là tốt quá. Tôi cảm thấy rất có lỗi” – Bác sĩ Hứa nói một lèo.
“Có chuyện gì vậy bác sĩ?” – Sam & Ruby đều thắc mắc.
“Trước hết tôi xin thành thật xin lỗi, thật ra thì…thật ra…cô Ruby đây không mang thai. Tôi rất là xin lỗi…" - Bác sĩ Hứa ấp úng nói...
“Bác sĩ đang nói đùa phải không, tôi nhớ là khi tôi đến hỏi bác sĩ thì rõ ràng nói là cô ấy mang thai…” – Sam bắt đầu nghe lùng bùng lỗ tai.

“Tôi thành thật xin lỗi, thật ra là do sai sót. Chắc cô đây còn nhớ hôm đó cũng có một người tên là Ruby Lin vào khám. Điều trùng hợp khó tin là ngày sinh của 2 người giống hệt nhau, cho nên bên phụ trách hồ sơ bệnh án bị nhầm lẫn. Thật ra thì cô Ruby Lin kêu mới là người có thai. Còn cô không có, chúng tôi thành thật xin lỗi 2 người” – Bác sĩ Hứa tỏ ra ân hận vì thiếu xót của bệnh viện.

[Ơ, chuyện gì thế này, sao mà??? Mình không có thai ư? Vậy mọi chuyện là sao? Tối hôm đó mình và anh ta thật sự có chuyện gì không? Sao mà mọi chuyện lại trở nên như vậy???] – Ruby bàng hoàng khi nghe bác sĩ nói.

“Vậy là cô ấy không có thai thật à?” – Sam vẫn chưa tin vào lời bác sĩ nói.
“Vâng, chúng tôi thành thật xin lỗi 2 người…” – Vị bác sĩ già vẫn cúi đầu xin lỗi.

[Vậy là sao? Mọi chuyện bây giờ rối tung lên, vậy là cô ấy và mình không có gì cả. Vậy mà vì lí do này mà mình đã kết hôn với cô ấy? Chỉ mới 4 ngày thôi, sao mình lại không đến đây sớm hơn 4 ngày, có lẽ bây giờ mọi chuyện đã không có gì. Mình giờ không biết làm gì hết, sao mọi chuyện lại thế này?] – Đầu óc Sam lại một lần nữa rối bời.



Louis,
Edit: 13.05.2011


#14
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 13: Bí Mật Hé Mở


“Alo! Jessica nghe đây” - Jessica đang ngồi trên taxi đến bệnh viện cho nhanh.
“Em, Jerry đây…” – Giọng Jerry đầu bên kia.
“Có chuyện gì vậy Jerry?” – Jessica hơi bất ngờ khi Jerry gọi điện.
“Em đang đưa ba chị đến bệnh viện?” – Jerry đang ngồi trên xe với ba mẹ Ruby.
“Vậy à? Sao em biết vậy? Cám ơn em nhiều” – Jessica lại càng ngạc nhiên nhưng cũng không quên cảm ơn.
“À, em đi đến nhà chị thì thấy mẹ chị đang lo lắng dìu bác trai ra đường để đón taxi nên em giúp bác ấy!” – Jerry kể lại sự việc.
“Ra vậy, cám ơn em nhiều, làm phiền em quá…” – Jessica cảm thấy áy náy vì dù gì Jerry cũng là bạn trai lúc trước của Ruby mà không thành.
“Không có gì, thôi, em gọi điện báo cho chị biết vậy. Đến bệnh viện rồi, chút chị đến rồi nói tiếp” – Jerry vội cúp máy..

Jerry cỏng ba Jessica đưa vào phòng cấp cứu rồi ra ngoài ngồi ở một góc khuất, nghỉ mệt trong khi mẹ Jessica ngồi đợi trước phòng cấp cứu. Khi đó thì Ruby & Sam cũng vừa đi ra. Hai người im lặng, không biết nói gì.

[Sao mọi chuyện lại như vậy? Sao lại thế? Mà đáng ra mình nên vui chứ, sao lại buồn nhỉ? Mình và anh ta không có thì nên mừng, nhưng mà…mình và anh ta đã kết hôn. Chẳng lẽ mới kết hôn có 4 ngày mà mình đã đòi ly hôn, đến lúc đó thì cả nhà mình chắc tức điên lên quá! Không được, giờ phải làm sao đây???] – Ruby im lặng suy nghĩ trong khi vẫn bước đi chậm chạp.

[Thật là chán, vậy là mình đã lầm tưởng, giờ mình phải làm sao, không biết làm sao hết? Mình thật là ngu, trước khi kết hôn nên đi kiểm tra rõ ràng để bây giờ thì chuyện đã đâu vào đấy rồi, chẳng lẽ mình lại đòi ly hôn nhưng vậy thì không được. Bây giờ mà ly hôn thì chắc cô ta sẽ không còn mặt mũi gì, mình cũng vậy. Dù không có chuyện gì, nhưng mình thấy cô ta cũng đáng yêu, rồi thời gian trôi qua mình cũng sẽ thích cô ta…Haiz…mình chỉ nghĩ vậy thôi, không biết rồi mọi chuyện sẽ ra sao…] – Sam cũng đang rầu rĩ.

“Anh…” “Cô…” – Hai người bất ngờ vừa đồng thanh nói.
“Cô nói trước đi…” “Anh nói trước đi…” – Hai người lại đồng thanh nhường nhau.
“Thôi, cô nói đi...” – Cuối cùng, Sam lên tiếng trước.
“Vậy tôi nói, tôi muốn hỏi anh, giờ anh muốn sao?” – Ruby ngập ngừng.
“Ý cô muốn nói gì?” – Sam không hỏi rõ.
“Thì tôi với anh không có gì với nhau hết, chuyện mà tôi tưởng tôi có thai chỉ là bậy bạ thôi, giờ thì anh tính làm sao?” – Ruby giải thích vấn đề mình nói rõ hơn.
“Cô không muốn sống chung với tôi à? Cô muốn ly hôn à?” – Sam buột miệng nói ra những điều này.
“Tôi…tôi không có ý đó, tại mọi chuyện…” – Ruby bối rối.
“Tôi biết là tôi với cô giờ chẳng có một mối ràng buộc gì mà sống chung với nhau, nhưng mà…” – Sam ngập ngừng muốn nói ra điều mình suy nghĩ nhưng lại thấy ngại.
“Chuyện này anh muốn làm sao cũng được, sao tôi cũng chịu” – Ruby cũng không biết tính sao.
“Nếu cô muốn ly hôn thì cũng nên chờ 6 tháng hay 1 năm sau rồi hãy tính, chứ giờ mới kết hôn…” – Sam cố đưa ra một lý do chính đáng cho việc hai người nên tiếp tục…
“Vậy cũng được nhưng nói trước là tôi với anh vẫn như cũ, không có gì thay đổi…” – Ruby cũng đồng ý với Sam về chuyện này.

Trong khi Ruby & Sam dừng lại nói chuyện thì Jerry cũng ngồi đó, khuất phía sau nên hai người không trông thấy nhưng Jerry thì lại nghe hết mọi chuyện.
[Vậy là sao? Ruby và hắn ta đang nói gì? Ruby và hắn ta không có gì với nhau hết. Vậy là mọi chuyện chỉ là hiểu lầm? Có đúng thật là vậy không? Nếu đúng thì còn gì bằng, nhưng mà Ruby đã kết hôn với hắn rồi, mọi chuyện có thể trở lại như ban đầu được không?] – Tia hy vọng bất ngờ lóe sáng lên trước mặt Jerry, nhưng còn nhiều điều cậu ta phải làm…Jerry vừa nghĩ vừa cố tìm chỗ trốn để Ruby & Sam không thấy mình…Ngay lúc đó thì Jessica chạy vào và gặp Ruby & Sam.

“Hai đứa em cũng đến à?” – Jessica ngạc nhiên hỏi vì cô không gọi báo cho Ruby biết.
“Sao? Có chuyện gì mà chị đến đây?” – Ruby thắc mắc.
“Vậy 2 đứa chưa biết chuyện gì à? Ba bị ngất đưa vào bệnh viện này…” – Jessica nói với giọng khó hiểu.

“Sao? Ba có sao không chị? Sao lại ra nông nổi này?” - Ruby lo lắng.
“Chị mới đến nên không rõ nhưng mà Jerry có đưa ba đến đây, chị đang tìm cậu ấy đây…” – Jessica nhìn xung quanh.
“Thôi chúng ta đi tìm phòng của ba đi…Sam, anh về trước đi, em sẽ về sau” – Ruby cũng nhìn xung quanh nhưng không thấy Jerry đâu, vội kêu Sam về nhà.
“Vậy cũng được, xin lỗi chị, em có chuyện nên phải về trước” – Sam cố tỏ ra bình thường nhưng trong lòng rất bực.

[Mình nói vậy mà anh ta cũng về, đáng lẽ phải nói ở lại chứ. Thật là chán anh ta, người gì mà vô tâm, dù mình và anh ta không có gì nhưng cũng nên tỏ ra quan tâm đến ba mẹ mình một chút chứ] – Ruby cũng không vui.

[Coi cô ta kìa, mình cũng muốn ở nhưng lần nào cũng vậy. Cô ta cứ bảo mình về trước đi. Thật là, xem mình như người ngoài. Dù không phải là người yêu nhưng cũng có danh nghĩa là vợ chồng mà…] – Sam buồn bực bước ra ngoài cổng.

Jessica và Ruby vội chạy đi kiếm mẹ mình để tìm phòng ba mình đang cấp cứu. Cuối cùng cũng tìm thấy, mọi người đều trong tâm trạng lo lắng…

1 tiếng sau, bác sĩ đi ra…

“Sao rồi bác sĩ, chồng tôi có sao không?” “Thế nào rồi bác sĩ, ba tôi sao rồi?” – Cả ba đều lo lắng hỏi gấp.
“Tình hình bệnh nhân hiện giờ rất phức tạp, chúng tôi chỉ mới giữ lại tính mạng cho ông ấy thôi. Còn mọi việc sau này vẫn chưa biết được, nên phải để bệnh nhân ở lại thôi dõi xem sao…” – Vị bác sĩ với vẻ mệt mỏi nói.
“Cám ơn bác sĩ, mong bác sĩ cố gắng chữa cho ba tôi…” – Jessica vội lên tiếng.
“Tôi sẽ cố gắng hết sức…”
“Bao giờ chúng tôi mới vào thăm được?” – Ruby hỏi.
“Giờ mọi người cứ về nghỉ ngơi và điều quan trọng là phải có một khoản tiền lớn để phẫu thuật cho ông ấy nếu được. Nói chung mọi chuyện chưa rõ nhưng mà nên chuẩn bị trước là hơn…” – Vị bác sĩ nhìn ba người với vẻ thông cảm.
“Vâng thưa bác sĩ…” – Lòng ai cũng nặng trĩu khi nghe nói vậy.

“2 đứa về nhà đi, mẹ ở lại là được rồi…”
“Mẹ về nghỉ đi, để con ở lại là được rồi, Ruby em cũng về đi đừng để Sam lo lắng…” – Jessica vội lên tiếng.
“Nhưng mà…em…” – Ruby không muốn về lúc này.
“Thôi con cũng về đi Jessica…để ngày mai còn đi làm…”
“Vậy con về, có gì gọi điện về cho con, mẹ đừng có lo lắng nữa, mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi…” – Jessica đành chấp nhận trước thái độ kiên quyết của mẹ mình.
“2 đứa về đi, nhớ cẩn thận đó…Ruby, con đi về một mình được không đó, có gì gọi chồng con lại đón về…” – Bà vẫn quan tâm cho con gái.
“Con về đây…mẹ đừng quá lo lắng, tụi con lớn rồi mà” – Ruby gượng cười để động viện mẹ mình.

:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

Hai người ra đến cổng bệnh viện thì thấy Jerry đang đứng đó…
“Jerry, em vẫn còn ở đây à?” – Jessica thấy thế liền hỏi.
“Ah…bác trai sao rồi?” – Jerry quan tâm.
“Hiện giờ thì tạm ổn nhưng sau này thì chị cũng không biết…” – Jess vẫn trả lời thay Ruby.
“2 người đừng quá lo lắng…” – Jerry động viên.
“Thôi…chị nói là về vậy chứ chị muốn đi mua ít đồ ăn cho mẹ, Ruby em về đi nghe, hay Jerry đưa Ruby về giùm chị đi” – Jessica quan tâm sợ Ruby về một mình nguy hiểm.
“Em về bằng taxi là được rồi…” – Ruby né tránh.
“Thôi mà, chỗ em ở hơi vắng vẻ, vậy đi, được không Jerry?” – Jessica sắp xếp không cho Ruby phản đối.

Cuối cùng Ruby cũng đồng ý trong khi Jessica rời khỏi đi mua thức ăn, Ruby & Jerry lên xe bus để về nhà, làm cho 2 người nhớ lại chuyện xưa khi lần đầu gặp nhau…

[Sao mình lại nhớ về những kỉ niệm đó nhỉ? Mình nên quên đó đi, mình với Jerry giờ chẳng còn gì. Mình cũng không nên hối tiếc, phải để cho Jerry tìm được tình yêu mới. Mình không nên làm cho anh ấy buồn bã nữa, sao mà có nhiều chuyện xảy ra hôm nay quá. Cầu trời cho mọi chuyện đều tốt lành. mong cho ba mình mau khỏi bệnh. không nghĩ đến chuyện gì khác nữa…]
[Giờ trong lòng mình rối quá, đáng lẽ mình không nên suy nghĩ nhiều về chuyện lúc nãy nghe được. Chẳng lẽ bây giờ mình hỏi thẳng Ruby luôn? Thật là không nên, sao mà mọi chuyện lại ra nông nổi này, thật là chán…]

“Jer, sao anh im re vậy?” – Ruby lên tiếng bắt chuyện.
“Anh đang nhớ lại lần đầu cùng em đi xe bus…” – Jerry giật mình buột miệng.
“Em cũng vậy…” – Ruby mỉm cười nhìn Jerry.
“Thật ra thì anh muốn hỏi chuyện em và Sam…” – Jerry ấp úng.
“Sao???” – Ruby tỏ ra thắc mắc nhìn Jerry.
“Anh muốn biết sự thật về mối quan hệ…” – Jerry vẫn ngập ngùng, khi định hỏi thì xe bus đã tới trạm xuống, hai người xuống xe mà Jerry vẫn không hỏi được gì.


…………………………….

(Tóm tắt một phần: Khi Jessica đi mua thứa ăn thì gặp Louis, tuy còn một số thành kiến với Louis nhưng Jessica cũng nói chuyện vài câu với, sau đó Louis tiễn Jessica về bệnh viện trong lòng rất vui vẻ…)
…………………………….


Nói lại về Ruby & Jerry...sau khi xuống xe…
“Có chuyện gì? Anh nói đi…” – Ruby thắc mắc.
“Thì…anh muốn hỏi…nhà em ở đâu? Đi bao xa nữa mới tới?” –Jerry không thể mở miệng hỏi, lại chuyển đề tài.
“1km nữa thôi, ngay phía trước…ngôi nhà có đèn sáng trước cổng ấy” – Ruby chỉ tay về phía căn biệt thự.

“Nhà đó ư? Ngôi nhà trông khang trang rộng rãi như ngôi biệt thự…” – Jerry trầm trồ.
“Thôi vậy anh đi, tới đây là được rồi…” – Ruby không muốn Sam trông thấy cô đi với Jerry, mắc công là có chuyện.
“Không được, anh phải đưa em tới cổng như lời chị Jessica nhờ…” – Jerry phản đối vì nhiều lý do.
“Anh muốn thì cũng được, nhưng chúng ta cùng chạy đua coi ai tới trước nghe?” – Ruby tự nhiên nổi hứng đột xuất.
“Cũng được…”
“Bắt đầu” – Ngay sau tiếng bắt đầu thì Ruby đã chạy một mạch trước Jerry.

………………………………………

“Mệt quá, chạy mới một chút mà em đã cảm thấy đau bụng rồi, đúng là không giống lúc trước nữa. Chạy xa hơn nhiều mà không bị sao…” – Ruby thở dốc.


“Thôi, tới nhà rồi, anh về cẩn thận nghe. Bye! - Ruby bị đau nên ngã người xuống.
“Ruby, em sao vậy…” - Jerry vội đỡ làm Ruby ngượng ngùng.

Sam thấy bóng người ở ngoài, biết Ruby về nên ra mở cổng nhưng lại thấy Jerry đang dìu Ruby…

“Em không sao, chẳng biết tại sao lại như vậy nữa/ Sau này chắc không chạy bộ nữa, đau quá. Cám ơn anh, thôi trễ rồi anh về đi…”
“Có gì mà em phải cám ơn, thôi anh về đây, em giữ gìn sức khỏe…bye!” – Jerry vẫy tay chào tạm biệt Ruby kèm theo một nụ cười động viên.
“Bye!” – Ruby vẫy tay chào tạm biệt.

[Nhìn hắn kìa, biết rõ là cô ta có chồng rồi mà còn. Thật là một tên bỉ ổi, còn cô ta, dám đưa hắn ta về tận đây mà còn ôm nhau trước cổng. Dù mình và cô ta không có gì nhưng cũng không nên tới mức đó. Thật là, làm mình tức điên lên…] – Chuyện ở bệnh viện vẫn còn tức, giờ lại găp cảnh này, Sam càng điên tiếc hơn.

“Ơ…anh đứng đây bao giờ vậy? Làm tôi giật mình…” – Ruby hoảng hồn thì thấy Sam đang đứng sau cánh cổng.
“Cô có tật giật mình hả?” – Sam mỉa mai.
“Ý anh là sao? Lần nào cũng vậy, anh toàn đứng sau tôi mà không nói gì…” – Ruby cũng không chịu thua.
“Tôi vậy đó, còn cô, lần nào tôi đứng sau cô thì cô cũng đi chung với tên đó” – Sam thấy ghen tức với Jerry.

“Chuyện này liên quan gì đến anh? Anh không cần quan tâm…” – Ruby không hiểu ý Sam muốn nói gì.
“Chuyện này không liên quan đến tôi nhưng dù gì tôi và cô cũng là vợ chồng, thế mà cô và hắn lại ôm nhau trước cổng nhà thế này, có coi tôi ra gì không?” – Không chịu được cuối cùng Sam cũng nói ra.
“Tôi và anh ấy có làm gì đâu, anh đừng có nói bậy…” – Ruby trừng mắt nhìn Sam rồi bỏ vô nhà.
“Hum…” – Sam ấm ức đi theo sau.
“Mà anh làm gì mà tức giận dữ vậy? Anh ghen hả?” – Ruby quay lại nói một câu trúng tim đen Sam.
“Tôi…cô nói tôi ghen? Cô có bị bệnh không vậy?” – Sam ấp úng rồi đánh trống lãng.

[Cô ta nói mình ghen, đúng là, mình làm gì phải ghen? Nhưng sao lúc nãy mình lại thấy bực bội? Cũng chẳng có gì, bực là chuyện thường thôi mà chẳng thèm quan tâm nữa…] – Sam tự nghĩ rồi tự mâu thuẫn.

[Mình nói anh ta ghen mà anh ta phản ứng không rõ ràng gì hết. làm mình chẳng biết trong lòng anh ta ra sao? Anh ta có chút cảm tình gì với mình không? Thật là khó đoán, mình định nhờ anh ta giúp chuyện tiền phẫu thuật cho ba mình nhưng, mình và anh ta…tốt nhất là mình phải tự lực...] – Ruby phân vân suy nghĩ nhưng rút cuộc lại đẩy Sam ra khỏi suy nghĩ…



Louis,
Edit: 13.05.2011


#15
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
*Nhân vật mới: Ady An Dĩ Hiên: Bạn gái cũ của Sam, 5 năm trước vì danh lợi mà chia tay với Sam để qua US định cư.


Chương 14: Ngọt Ngào


Sáng hôm sau, một ngày khá đẹp trời…
[Mệt mỏi, sao mà mình thấy cả người uể oải, hôm nay chủ nhật, ngày mai mình mới đi làm trở lại. Hôm nay mình phải làm gì? Ở nhà với Sam ư? Rõ chán, anh ta lúc thì vui vẻ nhưng có lúc là chán ngắt. Thôi, mình ngủ thêm một chút nữa rồi đến thăm ba, cứ như vậy đi…] - Ruby kéo chăn che mặt định ngủ tiếp.

“Sáng rồi, đã hơn 8h rồi cô còn không dậy mau” - Sam đi vào kéo chăn ra khỏi người Ruby.
“Anh làm gì vậy? Sao tự tiện vô phòng tôi? Anh muốn chết phải không?” - Ruby giật lại chăn lại trùm lên người.
“Cô làm gì mà sợ dữ vậy? Cô vẫn mặc đồ chứ đâu phải không mặc mà nổi nóng với tôi…” – Sam đùa.
“Anh vô duyên, ra ngoài đi…” – Ruby lớn tiếng ‘xua đuổi’.
“Tôi nói giỡn thôi mà, cô chuẩn bị đi, tôi sẽ chở cô đi chơi, hôm nay chủ nhật mà…” – Mục đích nãy giờ vô phòng Ruby là đây.

[Tự nhiên lại tốt bụng chở mình đi chơi, có nên đi với anh ta không? Mình và anh ta giờ xem như không có ràng buộc gì, đi với anh ta cũng được nhưng mà mình không còn tâm trí đâu để đi chơi…] – Ruby lại nghĩ tới ba mình đang nằm trong bệnh viện.

“Sao cô im re vậy? Không muốn đi với tôi à? Hôm qua tôi thấy cô gặp nhiều việc không vui nên hôm nay tôi mới chở cô đi hóng mát thôi…” – Sam nêu ra một lí do khá là chính đáng để “dụ” Ruby đi.
“Đi thì đi…” – Ruby cũng không “phụ” lòng hảo tâm của Sam nên đã đồng ý.
“Ok, tôi xuống dưới chờ cô, xuống mau nghe” – Sam vui vẻ đi xuống.
“Được rồi, 10 phút nữa tôi xuống”

Sam đi xuống dưới nhà, Ruby cũng lật đật ngồi dậy thay quần áo…

[Mặc bộ nào bây giờ? Bộ đầm này…trông rực rỡ quá, không hợp với mình. Bộ đồ mặc thường ngày, cũ quá rồi. Không biết mặc bộ nào đây? Mình có mấy bộ đồ thôi mà cũng lựa chọn, mình điên mất rồi, đi với anh ta mà lại đi chọn đồ để mặc. Hôm nay chắc mình bị nóng đầu, mặc bộ đồ anh ta mới mua cho mình vậy…...Trời, hơn 15 phút rồi mà mình còn chưa thay đồ xong. Sao hôm nay mình lề mề quá, thiệt là mình cũng không hiểu mình đang làm gì nữa? Đi xuống dưới mau, kẻo anh ta lại la lối…] - Ruby vội thay mau bộ đồ mà Sam mua tặng hôm đi hưởng tuần trăng mật rồi đi mau xuống dưới lầu…

[Cô ta làm gì vậy trời? Đã hơn 20 phút rồi mà còn chưa xuống. Cô ta có muốn đi không đây? Thật là…] - Sam nhăn nhó đi ra phía cửa chính.

“Ê, anh đi một mình hả? Không đợi tôi à?” - Ruby lật đật chạy từ trên lầu xuống.
“Cô còn nói, cô nói là 10 phút mà đã hơn 20 phút…” - Sam với vẻ mặt nhăn nhó quay người lại phía Ruby nói…
“Xin lỗi mà, anh sao vậy? Làm gì đứng đơ người ra vậy, bộ giận quá nói không nên lời hả?” – Ruby vừa nói lời xin lỗi đã thấy Sam đứng như tượng đá.

[Cô ta là Ruby đây sao? Trông khác mọi ngày quá. Mọi ngày cô ta ăn mặc đơn giản trông rất đáng yêu…Hôm nay cô ta mặc bộ này trông đẹp nữ tính đến lạ lùng luôn à. Có phải là cô ta không đây?] – Sam há hốc miệng ngắm Ruby, trông thật dịu dàng
Nhưng lại rất quyến rũ.

“Ê, anh đừng làm tôi sợ, làm gì đứng yên nhìn tôi trân trân mà không nói gì vậy? Bộ tôi mặc bộ đồ này xấu lắm à? Bộ này anh mua cho tôi mà, tôi không biết mặc bộ nào nên lấy bộ này ra mặc thôi. Nè, anh lên tiếng đi chứ” – Ruby nhìn Sam với vẻ khó hiểu.

“À, đi thôi…” – Sam giờ mới ‘bình tĩnh’ lại được.
“Sao hôm nay anh với tôi ai cũng lạ hết…thật là khó hiểu…” – Ruby lầm bầm…

Sam nắm tay Ruby cùng đi ra mở cửa chính thì có tiếng chuông cổng vang lên…

“Lạ quá, ai đến vậy cà? Chẳng lẻ lại là Shirley?” - Sam vội đi mau đến mở cửa với vẻ khó chịu.
“Sammul Chan…” - Một cô gái chợt ôm chầm lấy Sam.
“Cô làm gì vậy? Buông tôi ra…” - Sam hơi bất ngờ
“Em đây, anh không còn nhớ sao? Ady đây…” – Cô gái có tên Ady tỏ vẻ hớn hở.
“Ady? cô là Ady” – Sam vẫn chưa kịp nhận ra khuôn mặt này.
“Em đây mà, mới xa nhau có 5 năm mà anh không nhớ mặt em à?” – Cô ta vẫn tỏ ra mình rất thân với Sam.
“Cô thật là Ady?” – Sam vẫn còn nghi ngờ.
“Đúng vậy, 5 năm không gặp trông anh khác trước quá…Ơ, ai đây?” – Ady giờ mới để ý thấy Ruby đang đứng bên cạnh Sam, trong khi Ruby cũng đang thắc mắc thật sự cô gái này là ai.
“Chờ chút, để tôi bình tĩnh nhớ lại” - Sam tập trung cao độ để nhớ lại khuôn mặt của Ady của 5 năm trước.

[Cô ta là Ady? Là bạn gái trước kia của mình à? Sao chẳng giống trước gì hết, bây giờ trông cô ta còn già hơn mình, mặt mày gì đâu mà son phấn tùm lum làm mình không nhận ra…] – Sam vừa nhìn cô Ady của hiện tại vừa suy tư.

“Em nhớ anh quá nên mới về ở đây luôn nè…” – Ady nói ra không biết ngượng ngùng.
“Đúng thật là Ady, .không ngờ cô thay đổi nhiều quá. Ruby, em đi ra ngoài cổng chờ anh đi, anh sẽ ra liền” – Sam không muốn Ruby biết về người bạn gái cũ trước đây của cậu ta.

“Đến giờ anh mới nhớ ra em, thật là phí công em ngày nào cũng mong nhớ anh…” – Cái miệng dẻo nói lung tung.

[Cô ta nói gì mà mình không hiểu? Rõ ràng 5 năm trước cô ta đòi chia tay với mình để sang US định cư. Giờ về đây lại nói vậy, cô ta bị điên rồi, trông người ngượm cô ta thế này chắc sang đó hư đốn lắm đây. Mình giờ không còn gì với cô ta nữa. Đúng thật là mất hứng, mình định dẫn Ruby đi chơi thì lại gặp cô ta…] – Sam lầm bầm trong miệng tỏ ra khó chịu.

“Bây giờ tôi có việc bận, khi khác cô hãy ghé nghe, tôi phải đi đây…” – Sam tỏ ra xa lạ, không muốn tiếp đón cô Ady này.

“Sao? Anh thật là vô tình, em mới về là đã đến chỗ anh rồi đó, em chưa đi thuê khách sạn vì định ở nhà anh…” – Vẫn trơ tráo không biết ngượng.
“Hả???” – Sam trố mắt nhìn khinh thường.
“Làm gì mà anh giật mình? Em về đây luôn với anh. Mà nãy giờ sao anh không nói gì về cô gái kia? Sao mà cô ta cứ nhìn em với anh mắt soi mói thế…” – Ady lại hỏi về Ruby.
“Chắc là em nói giỡn, anh đã lấy vợ rồi, chính là cô ấy đó…” – Sam nói thật nghiêm chỉnh.

“Hả? Anh nói giỡn phải không? Anh mà lấy vợ rồi” – Ady tỏ ra kinh ngạc.
“Anh nói thật mà, thôi bây giờ, em cứ vào nhà ở tạm đi. Ngày mai rồi em đi kiếm khách sạn mà ở, chứ ở đây anh sợ cô ấy ghen…” – Sam không muốn dài dòng với cô ta nữa.
“Anh làm em thất vọng quá, thôi được, em sẽ ở đây hôm nay, dù gì em vẫn không tin là anh đã có vợ. Anh cứ đi đi, em coi nhà cho…” – Mục đích của cô ta đã đạt được.

[Cho cô ta nghỉ ngày hôm nay coi như là tình nghĩa năm xưa và không muốn nói nhiều với cô ta, thật là sợ cô ta luôn. Tính tình còn tệ hơn xưa nữa…] – Sam bước ra ngoài chỗ Ruby đang chờ mà vẫn thấy bực bội về cô Ady đó.

“Anh quả thật là rất đào hoa” – Ruby lên tiếng khi thấy Sam bước ra.
“Cô nói gì vậy? Tôi và cô ta không có gì đâu…” – Sam thanh minh ngay lập tức.
“Có gì không thì kệ anh. Giờ anh có đi hay không?” – Ruby không còn đủ kiên nhẫn chờ đợi.
“Đi chứ, để tôi lấy xe...” – Sam vội vào gara lái xe ra.

[Thật là chán anh ta, hết cái cô Shirley bây giờ lại đến cô gái này. Thật là hết nói, mà tại sao mình phải bực chứ. Anh ta muốn làm sao thì làm, hôm nay mình quả thật là bị bệnh thiệt rồi…] - Ruby đi bộ ra trước cổng.

Jerry từ phía sau đi đến, trong khi Sam đang lái xe ra trước cổng…
“Ruby, phải em đó không?” - Jerry gọi to khi đến gần.
“Ai vậy?” - Ruby giật mình quay người lại phía sau…
“Ru…” - Jerry thấy Ruby trong bộ quần áo này thì cũng “thẩn thờ” giống Sam
“Jer, anh đến có việc gì không? Sao kỳ vậy? Hôm nay ai thấy em cũng nhìn trân trân, khó hiểu???” - Ruby ngạc nhiên hỏi.
“À, không…tại lần đầu tiên thấy em ăn mặc như vậy, rất đẹp” – Jerry cũng vừa mới ‘tỉnh giấc’.

“Anh đến có việc gì?” – Ruby thắc mắc.
“Hôm qua, quên đưa em cái này” - Jerry đưa một món đồ cho Ruby, lúc này thì Sam chạy xe ra…
“Gì vậy Jer?” - Ruby hỏi
“Thôi anh về, khi nào em về nhà thì mở ra coi…Bye!” – Jerry thấy Sam nên cũng không muốn nấn ná lâu.
“Ok…bye!” – Ruby vẫy tay chào tạm biệt Jerry.

Sam bấm còi giục Ruby lên xe…
“Được rồi, tôi lên nè, anh làm gì mà hối vậy?” – Ruby quay người lại lầm bầm.
“Sao cái tên đó lại đến vậy? Tối qua hắn đưa cô về còn chưa đủ sao mà lại đến nữa?” – Sam thấy Jerry là lại lên cơn ‘tức giận’.
“Anh làm gì mà bực chứ? Anh ấy có làm gì anh đâu, chuyện này không liên quan đến anh thì đừng nói. Anh với cô gái lúc nãy tôi có nói gì đâu. Sao anh…thôi đi mau đi hơn 9h rồi kìa…” – Ruby cũng thấy không vui vì sự xuất hiện của cái cô Ady đó nhưng giả vờ xem như không có gì.


Nửa tiếng sau…
“Ối trời, anh rủ tôi đến đây coi người ta thả diều hả?” – Ruby ngạc nhiên khi thấy Sam chở mình đến cánh đồng diều này.
“Cũng vui đó chứ” – Sam mỉm cười tỏ vẻ bí hiểm.
“Trời, ngồi yên một chỗ coi người ta chạy lòng vòng thả diều mà vui à?” – Ruby phản đối.
“Cô đừng có bực, tôi như vậy mà coi người khác thả diều à?”
“Chứ sao?” – Ruby thắc mắc.
“Định chút nữa mới nói nhưng giờ nói luôn cho cô chuẩn bị tinh thần…10h sẽ có cuộc thi thả diều tại đây. Tôi đã đăng ký cho tôi và cô cùng một đội rồi đó” – Sam cười gian xảo.

“Hả? Tôi cũng phải thi nữa à? Sao anh không nói sớm…tôi mặc bộ này đi thả diều thì sao được” – Ruby nhìn Sam với vẻ không bằng lòng.
“Đâu có gì đâu, đẹp mà, cô cứ yên tâm đi” – Sam tự tin.
“Tôi sẽ cố gắng, nhưng tôi chưa bao giờ thả diều. Có gì anh lo toàn bộ à. Tôi không biết…” – Ruby giao phó mọi việc cho Sam.
“Tất nhiên, cô chỉ việc cầm diều cho tôi thả thôi” – Sam nói với vẻ tự tin chiến thắng.
“Diều thì nặng bao nhiêu, việc này tôi làm được, yên tâm” – Ruby cũng ủng hộ.


“MỜI CÁC ĐỘI THAM GIA HÔM NAY TẬP TRUNG LÊN PHÍA TRƯỚC, XIN NHẮC LẠI, MỜI CÁC ĐỘI THAM GIA CUỘC THI HÔM NAY TẬP TRUNG PHÍA TRƯỚC…”

“Anh đây rồi, diều của anh đây à?” – Sam chạy đi lấy diều rội vội chạy lại tập trung gần Ruby, trong khi Ruby đang quan sát.
“Được rồi, chút cô cầm diều cho tôi thả nhớ nhìn kỹ con diều nghe” – Sam lại tỏ ra bí mật.
“Sao?” – Ruby thắc mắc nhưng cuộc thi đã bắt đầu.

“MỜI CÁC THÍ SINH ĐỨNG VÀO PHẦN SÂN CỦA MÌNH ĐỂ CUỘC THI ĐƯỢC BẮT ĐẦU…”

Lúc này Ruby là người cầm diều cho Sam thả…
[Anh ta kêu mình nhìn kỹ, toàn là chữ nhỏ xíu, chỗ nào cũng có chữ. Nguyên một con diều to cỡ này mà toàn là chữ phát quang, hình như là tên mình R…u…b…y… - 5…2…1…là sao? Chỗ nào cũng có từ này…chẳng hiểu nữa…] – Ruby nhìn kỹ con diều nhưng vẫn không hiểu gì hết.

“BẮT ĐẦU CUỘC THI…”

“WOW…GIÓ LỚN NÊN DIỀU NÀO CŨNG LÊN RẤT NHANH…DIỀU LÊN CHẬM NHẤT LÀ DIỀU CỦA ĐỘI S CÓ VẺ NÓ HƠI TO NÊN MỚI LÊN CHẬM NHƯ VẬY NHƯNG CUỘC THI MỚI BẮT ĐẦU CHÚNG TA HÃY CHỜ XEM…”

“Cố lên…chạy nhanh lên…” - Ruby chạy theo cổ vũ cho Sam.

[Không được rồi, bụng mình lại đau. Mình phải ngồi xuống thôi, sao mà mấy hôm nay mình hay bị đau bụng quá?] – Ruby ôm bụng tỏ vẻ khó chịu không thể đi tiếp nữa.

“ĐẾN LÚC NÀY, .TẤT CẢ NHỮNG CON DIỀU ĐỀU ĐÃ ĐƯỢC THẢ LÊN CAO. CHÚNG TA CÓ HÌNH NHÌN THẤY HÌNH DẠNG CỦA CHÚNG. DIỀU CỦA ĐỘI A HÌNH MỘT CON RỒNG, CỦA ĐỘI B LÀ MỘT CON CỌP…DIỀU CỦA CÁC ĐỘI ĐỀU LÀ HÌNH NHỮNG CON VẬT…RIÊNG ĐỘI CỦA S…TÔI VẪN CHƯA BIẾT LÀ GÌ…HÌNH NHƯ KHÔNG CÓ IN HÌNH CÒN VẬT NÀO HẾT…”

Lúc này mặt trời bị mây che nên trời không còn nắng…
“WOW…THẬT KHÔNG THỂ TIN NỔI, THẬT LÀ MỘT SỰ SÁNG TẠO. BÂY GIỜ CHÚNG TA ĐÃ THẤY MỘT HÀNG CHỮ PHÁT QUANG TRÊN DIỀU CỦA ĐỘI S, RẤT ĐẸP, HÀNG CHỮ: R…U…B…Y – 5…2…1”.

“Cô có sao không? Thấy cô có vẻ mệt lắm, thả lên rồi. Giờ cô ngồi nghỉ cầm dây đi…” – Sam lo lắng khi Ruby cố đi đến chỗ anh.
“Mà này con diều, anh viết gì trên đó? Mà tôi không hiểu, nhưng nó đẹp lắm…không ngờ lại đẹp như vậy” – Ruby vẫn hồn nhiên không hiểu gì.
“Hả? Cô nói cô không hiểu tôi muốn nói gì à?” – Sam thở dốc nhìn Ruby ngao ngán.
“Trời, anh muốn nói gì nói cho tôi biết với, chẳng lẽ…” – Ruby ngập ngùng.
“Cô…hiểu rồi à?” – Sam hồi hộp.
“Thôi, anh mà có ý đó thì không tưởng…” – Ruby suy nghĩ vài giây rồi lại nói một cách huề vốn.
“Điều không tưởng cũng có thể tưởng mà…” – Sam cố gắng tiếp tục.
“Coi chừng, lo nói chuyện mà không lo nhìn, con diều bị gió thổi mạnh bay chao đảo rồi kìa” - Ruby có vẻ bối rối chuyển đề tài.

[Xưa nay mình rất ngại khi ngỏ lời với con gái nên dùng cách này thì thích hợp hơn. Nếu cô ấy hiểu rồi mà không nói gì chắc là cô ấy đã đồng ý…] - Sam lúng túng và nghĩ rằng Ruby đã hiểu được ý của anh nên cảm thấy vui…

“Anh làm gì mà đứng thừ người ra vậy, kéo dây đi…” – Ruby lên tiếng cắt ngang suy nghĩ của Sam.

…………………………….


Cuộc thi kết thúc, Sam chở Ruby về nhà…

“Giải nhì, BGK này thiên vị quá” - Sam hơi bực.
“Giải nhì là ok rồi, anh làm gì bực bội…có 3 giải thưởng mà mình đoạt giải nhì thì cũng tốt lắm rồi…” – Ruby động viên.
“Từ trước đến giờ nếu không tham gia thì thôi chứ tôi mà tham gia thì đoạt toàn được giải nhất, chỉ có lần này đoạt giải nhì” – Sam tự tin.
“Trời...nổ quá ông ơi…” – Ruby bó tay.
“Cô không tin? Về nhà vào phòng tôi cô sẽ thấy…” – Sam tiếp tục.
“Được rồi…tôi tin mà…” – Ruby nói cho qua chuyện.
“À, chúng ta nên đổi cách xưng hô. Tôi và cô xưng hô nghe xa lạ quá, bây giờ cứ xưng hô như cô và cái thằng đó vậy” – Sam nói.
“Hả???” – Ruby hơi ngạc nhiên khi nghe Sam nói.

“Anh muốn anh và em đổi cách xưng hô…” – Sam thực hành ngay lập tức.
“Anh nói làm tôi mắc cười quá, nhưng xưng hô vậy cũng được, để khỏi mất công sau này khi về nhà tôi, hai ta lại nói bậy thì mắc công bị lộ…” – Ruby không thể nhịn được cười khi nghe Sam xưng hộ vậy.


Về tới nhà Sam…

“Cô ta đâu rồi?” – Sam nhìn quanh ở phòng khách mà không thấy Ady đâu.
“Hình như cô ta ngủ trong phòng trên lầu” – Ruby suy đoán vậy.
“Thế mà cô ta lại để cửa không khóa…” – Sam càu nhàu đi lên lầu với Ruby.
“Cô ta nằm trong phòng em…” – Ruby cũng thử thực hành dù chưa quen lắm.


“Oápppp…anh về rồi đó hả Sam?” – Ady vươn vai ngồi dậy.
“Ady, sao cô lại ngủ trong phòng này?” – Sam lên tiếng.
“Thì em thấy phòng này không khóa nên vô xem không ngờ mệt quá nên ngủ luôn…” – Ady giả vờ không biết gì.
“Phòng này là của Ruby đó, cô sang phòng khác mà ngủ…” – Sam nói nhanh quá không kịp nghĩ.
“Hả??? Anh nói vậy là sao?” – Ady nghi ngờ.
“Xin nói rõ với cô tôi là vợ anh ấy, làm ơn đừng có trước mặt tôi là nắm tay nắm chân chồng tôi…” - Ruby giả mặt nghiêm nói với Ady.

“Thế à? Vợ chồng gì mà mỗi người ngủ riêng một phòng à?” – Ady chọc tức Ruby.
“Đâu phải…” - Ruby lúng túng.
“Sam, mới nãy anh nói là phòng này của cô ta, còn lúc nãy em qua phòng kế bên thấy đồ đạc anh ở bên đó. Vậy là sao?” – Ady tiếp tục bắt bẽ.
“Sao mà cô rắc rối quá, thì chúng tôi khi ở phòng này, khi ở phòng kia tùy hứng thôi. Đúng không em yêu?” – Sam nói giọng ngọt ngào làm Ruby nổi da gà.

“Đúng vậy anh yêu” - Ruby cũng diễn kịch hết mình.
“Thôi, cô chuyển qua mấy phòng còn lại đi” – Không cần Ady đồng ý, Sam kéo cô ta sang phòng khác. Cô ta vẫn chưa tin Sam & Ruby là vợ chồng thật.

“Anh nói thật đi, rõ ràng qua cách cư xử thì em chẳng thấy cô ta giống vợ của anh tí nào” – Ady vẫn lắm điều.
“Thôi đủ rồi, cô lại nữa rồi. Tôi đã nói vậy cô còn không tin, ngày mai cô tìm khách sạn rồi chuyển đi nghe…” – Sam nói với giọng kiên quyết.
“Anh nói chuyện gì mà vô tình quá vậy?” – Vẫn cái giọng điệu thấy ghét.
“Tôi cho cô ở đây một ngày là có nghĩa lắm rồi, cô ở đây mắc công vợ tôi nổi ghen” – Sam đuổi thẳng thừng.
“Được rồi…” - Ady tức giận.
“Chúc cô ngủ ngon” - Sam nói cho có rồi đi qua phòng Ruby.

“Cô ta thế nào rồi?” - Ruby hỏi.
“Chẳng có gì cả…” - Sam chẳng muốn nói về cô Ady đó.
“Làm gì mà anh sợ cô ta chứ? Nhà này của anh, anh muốn làm sao cũng được, em thấy cô ta thật là hết nói nổi…” – Ruby cũng không ưa cái cô Ady đó.

“Vậy nên anh đã nói rồi, ngày mai cô ta sẽ chuyển qua khách sạn mà ở” – Sam mỉm cười nói với Ruby.
“Mà lúc trước, anh và cô ta thế nào? Sao cô ta lại cư xử như vậy khi gặp anh” – Ruby cũng tò mò.
“Thôi, chúng ta không nói chuyện này nữa, cùng xuống dưới làm bữa tối đi” – Sam không muốn nhắc lại chuyện cũ.
“Ok, em cũng đói bụng quá rồi…” – Ruby cũng không muốn hỏi thêm…



Louis,
Edit: 13.05.2011






0 user(s) are reading this topic

0 members, 0 guests, 0 anonymous users


Ruby&Me - RubyVNFC Ruby's Weibo Ruby's Official Blog Ruby Lin's Official Site Ruby's BaiDu Tieba

2005-2017 RubyandMe.com - Ruby Lin's Vietnamese FanClub - Câu Lạc Bộ Người Hâm Mộ Lâm Tâm Như tại Việt Nam.