Get the Flash Player to see this rotator.

Jump to content

Change

Toggle shoutbox 888 Xuyên Lục Địa Open the Shoutbox in a popup

@  sakura9991 : (30.09.2014 - 02:05 PM) Vắng vẻ nhỉ :'(

Khuynh Thế Hoàng Phi - Tiểu thuyết: Khuynh Thế Hoàng Phi *Quyển I: C01: Kinh động giữa đêm khuya (I) #3*Novel - Dịch sang tiếng Việt: Christine


  • You cannot start a new topic
  • You cannot reply to this topic
40 replies to this topic

#1
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 29,567 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick

Khuynh Thế Hoàng Phi - 《倾世皇妃》
Tiểu thuyết: Khuynh Thế Hoàng Phi


Tác giả tiểu thuyết: Mộ Dung Nhân Nhi

Dịch sang tiếng Việt: Christine



Nàng là công chúa Hạ quốc bị mất nước, được đế vương ba triều yêu chân thành, nhưng suốt đời nàng chỉ có thể làm phi.

Lúc tình yêu và quyền lực được đặt lên bàn cân, giữa giang sơn và mỹ nhân bên nào sẽ nặng hơn?

Giữa chốn cung đình đầy rẫy mưu mô, nhuộm đầy máu tanh. Hãy xem nữ chính làm thế nào để có thể tồn tại, trải qua một đời trầm luân.


Posted Image



*Lưu ý: Không repost truyện khi chưa hỏi qua ý kiến người dịch.


*Mục lục:

Quyển thứ nhất:
01: Kinh động giữa đêm khuya (I)

#2
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 29,567 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
*Bối cảnh tiểu thuyết: Vào thời Ngũ Đại Thập Quốc [907-960] (là một thời kỳ chính biến trong lịch sử Trung Quốc, bắt đầu từ khi nhà Đường sụp đổ và kết thúc khi nhà Tống xuất hiện. Trong suốt thời kỳ này, 5 triều đại đã thay nhau tồn tại ở vùng lưu vực sông Hoàng Hà và hơn 12 nhà nước độc lập đã được xây dựng chủ yếu ở vùng đất Hoa Trung, Hoa Nam và một phần Hoa Bắc).


Đây là bài viết của một độc giả nói về 3 nhân vật nam trong truyện, Phức Nhã là nhân vật chính, Kỳ Hữu là nam chính của truyện.


*Nhân vật chính: Phức Nhã, Kỳ Hữu, Liên Thành, Liên Hi.


1. Kỳ Hữu:
Kỳ Hữu, người đã thay đổi vận mệnh của Phức Nhã. Tình cảm của bọn họ từ lúc gặp gỡ đến yêu nhau, cũng không miêu tả nhiều. Thế nhưng mọi người lại thấy rằng họ yêu nhau là lẽ đương nhiên. Kỳ Hữu vì vương quyền, lợi dụng Phức Nhã tiếp cận phụ vương hắn, nhưng khi phụ vương hắn thật sự muốn phong nàng làm phi. Hắn hoảng hốt, lo lắng. Trong đêm tân hôn của mình, bỏ lại tân nương, hắn chạy tới nói với Phức Nhã: "Hủy bỏ mọi kế hoạch, ngươi được tự do". Khi đó trong lòng hắn, Phức Nhã còn quan trọng hơn tất cả mọi thứ, ngay cả ngôi vị hoàng đế mà hắn ao ước bấy lâu, nhưng lúc đó Phức Nhã không hiểu. Thế nên Phức Nhã lần thứ nhất từ bỏ hạnh phúc của mình. Chính vì Kỳ Hữu tưởng rằng nàng đã không còn nên càng thêm lạnh lùng, tàn nhẫn.

Lần thứ hai gặp lại, Phức Nhã đã thay đổi dung mạo, nhưng Kỳ Hữu dựa vào giọng nói, dáng dấp…để nhận ra nàng. Khi đó hắn dùng mọi thủ đoạn để giữ nàng bên mình, thậm chí phong cho nàng làm chức vị tối cao Đế hoàng phi. Thế nhưng hắn không phải là Hán Thành vương của năm xưa nữa mà đã là vua của một nước, có trách nhiệm của mình. Vì ngôi vua nên hắn lại lần nữa lợi dụng nàng. Vì hiểu lầm, Phức Nhã tưởng rằng Kỳ Hữu tước đoạt thiên chức làm mẫu thân của nàng. Cho nên Phức Nhã lần thứ hai lựa chọn bỏ qua hạnh phúc vốn thuộc về mình.

Lần thứ ba gặp lại Phức Nhã, nàng đã là thê tử của kẻ khác, hơn nữa còn đang mang thai. Hắn cố gắng dùng mọi cách, ân cần lấy lòng, muốn giữ nàng lại. Kỳ Hữu không biết Phức Nhã luôn chờ nghe hắn nói rõ tất cả, giải thích tại sao lợi dụng nàng. Thế nhưng một chữ hắn cũng không nói ra. Hạnh phúc lại lần nữa lướt qua bọn họ. Hắn không biết nguyện vọng của nàng là sát cánh bên hắn vượt qua mọi hoạn nạn mà không phải là một trong những nữ tử chỉ có thể đứng sau lưng hắn mà thôi.

Lần thứ tư nhìn thấy Phức Nhã, đã là nhiều năm sau. Rốt cục Kỳ Hữu đã hiểu được đạo lý "Cao xử bất thắng hàn". Đứng ở nơi càng cao thì càng cô độc, tâm tư cũng càng mệt mỏi, càng hiểu tình cảm bản thân đối với nàng, cho dù ngôi vị hoàng đế cũng không bì kịp. Cho nên hắn đã nói với nàng: "Phức Nhã, chúng ta ích kỷ một lần có được không? Bỏ lại năm mươi vạn đại quân, chúng ta hãy bỏ đi thật xa, tận hưởng cuộc sống yên bình, không có chiến tranh, không có máu tanh, cũng không có lợi dụng..." Tuy nhiên, khi hắn có thể buông bỏ vương quyền mang nàng rời đi thì thời cuộc đã không cho phép hắn làm vậy.

Tình cảm của Kỳ Hữu đối với Phức Nhã, nảy sinh trong lúc lợi dụng lẫn nhau, cũng phát triển trong lúc đó. Thực ra bọn họ có thể hạnh phúc bên nhau, đáng tiếc khi hắn hiểu ra thì đã quá muộn, từng cơ hội hạnh phúc vụt qua nàng và hắn.


2. Liên Thành:
Nếu như Phức Nhã không lâm vào cảnh nước mất nhà tan, có lẽ nàng sớm đã là thê tử của Liên Thành, cũng là nữ nhân hạnh phúc nhất thiên hạ. Ngôi vị hoàng đế của Liên Thành là đoạt vì Phức Nhã, bởi Liên Thành đã hứa với nàng, trong vòng bốn năm giúp nàng phục quốc. Nếu như muốn có sức mạnh giúp nàng phục quốc thì hắn phải đứng ở vị trí tối cao. Liên Thành cũng là người tốt với Phức Nhã nhất, chưa bao giờ lợi dụng nàng. Bất kể Phức Nhã đã làm gì, hắn vĩnh viễn đứng ở nơi đó chờ nàng trở về. Bờ vai của hắn là nơi nàng có thể dựa vào mãi mãi, ngực của hắn cũng chỉ để ôm mình nàng. Hắn vĩnh viễn bao dung, yêu thương nàng, thậm chí cuối cùng tính mạng cũng giao cho nàng. Khoảnh khắc sau cùng trên trần thế, hắn vẫn mong nàng sống hạnh phúc. Vì không muốn nàng cảm thấy có lỗi về cái chết của mình, cho nên hắn nói dối, bảo rằng chưa bao giờ yêu nàng. Trong giờ phút sau cùng ấy, hắn cũng muốn cho nàng những gì tốt nhất. Thế nên vị trí của Phức Nhã trong lòng Liên Thành đã sớm vượt qua ngôi vị hoàng đế, nếu như không phải xảy ra nhiều việc ngoài ý muốn, hắn và nàng đã cùng nhau trải qua cuộc sống thần tiên. Nếu như Kỳ Hữu chính là người tình lý tưởng, thì Liên Thành chính là bến đỗ tốt nhất. Là một nơi yên bình, luôn dang rộng vòng tay chờ đón nàng trở về. Nếu như mệt mỏi, được hắn ôm trong lòng thì sẽ thấy rất ấm áp, mệt mỏi đều tiêu tan.


3. Liên Hi:
Tình cảm của Liên Hi đối với Phức Nhã, cũng không có miêu tả nhiều, nhưng khi đọc đến gần cuối, ai cũng thấy được sự si tình của hắn. Yêu thầm nàng hơn mười năm, âm thầm giúp nàng khôi phục dung mạo ngày xưa. Cho dù bị người trong thiên hạ cười nhạo, cho dù trong lòng nàng không có hắn, cho dù nàng là thần phi của caca hắn, cho dù nàng hận hắn, dù cho chỉ là cái xác không hồn, hắn cũng muốn giữ lại nàng bên mình. Hắn đã nói :" Nếu như đây là tội nghiệt, ta cũng muốn cùng nàng chịu tội. Nếu không chiếm được lòng của nàng, vậy ta sẽ giam nàng ở Chiêu Dương cung suốt đời, vĩnh viễn không buông tay. Nếu như Diêm vương dám đoạt nàng, ta nhất định sẽ đến Diêm vương điện cướp nàng về". Đó chính là tình yêu của Liên Hi, ngang ngược, ích kỷ. Lúc hắn bị trúng độc, đáng lẽ có thể giải độc nhưng biết nàng vừa mới lìa đời, nên hắn cũng không còn muốn sống nữa, chỉ có một yêu cầu cuối cùng, đó là được chôn cùng nàng…Có thể thấy Liên Hi yêu Phức Nhã cũng sâu đậm không kém Kỳ Hữu hay Liên Thành. Hóa ra hắn cũng si tình đến thế...


[Dịch bởi Christine]



Thanked by 1 Member:

#3
Christine


  • Khách Mới Vào

  • 18 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
Quyển thứ nhất


01: Kinh Động Giữa Đêm Khuya (I)


Thành Kim Lăng, Kỳ quốc.

Trận mưa xuân vừa tạnh khiến không khí se lạnh.

Cung điện nguy nga, lầu các cao ngất toát lên vẻ tôn nghiêm. Các đường viền trên tường thành đều làm bằng ngọc thạch. Nhiều lối đi quanh co uốn lượn. Hai bên cửa cung đỏ thẫm trang nghiêm là cấm vệ quân, trên tay cầm đao vàng canh gác. Mọi ngõ ngách trong cung sau nửa canh giờ đều có vài nhóm cấm vệ quân qua lại tuần tra. Các lối đi được lát bằng những viên gạch màu xanh. Trên mỗi bậc thềm đá đều có điêu khắc hoa văn, chạm trổ ngọc trắng. Đây chính là cảnh tượng mà tôi trông thấy ở Đông cung Kỳ quốc, nguy nga lộng lẫy và trang nghiêm hơn trong tưởng tượng của tôi mấy phần.

Đến hoàng hôn, mặt trời chiều đã nghiêng về hướng Tây, ánh nắng đỏ chói chiếu sáng phía chân trời, áng mây đỏ bao trùm cả hoàng cung, khiến cả cung điện vốn lạnh lẽo, vắng lặng cũng thêm phần ấm áp. Trải qua nửa tháng đi đường mệt nhọc từ Tô Châu đến đây, trưa hôm nay tôi đã chứng kiến cái mà mọi người gọi là "Thiên đường của nhân gian" - Hoàng Cung của triều Đại Kỳ.

Ba tháng trước, Thế Tông hoàng đế - Nạp Lan Hiến Vân ban bố “Sắc lệnh tuyển phi cho hoàng thái tử và các vương gia” tới các quận, huyện, ra lệnh mỗi quan lại đều phải tiến cử nữ nhi, muội muội, cháu gái hay chắt gái từ mười tuổi trở lên để thái tử và các chư vương tuyển phi. Đến đây cùng với tôi còn có mấy trăm thiên kim tiểu thư. Cả nhóm thiếu nữ sôi nổi, hào hứng được tổng quản thái giám Lí Thọ phân xếp vào ở các nơi trong Đông cung. Tôi cùng bảy người được phân tới “Lan Lâm uyển”, ở tám căn phòng đối diện nhau.

Chúng tôi sẽ được học lễ nghi cung đình trong mười ngày, sau đó cùng nhau yết kiến thái tử điện hạ, hắn sẽ chọn ra một vị thái tử phi và hai vị trắc phi. Ai không được tuyển sẽ được đưa tới Sướng Tâm điện, cho ba vị vương gia lựa chọn, nếu lại không được chọn sẽ bị nạp làm cung nữ, đó là qui tắc ở Kỳ quốc.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao nhiều bậc phụ thân không muốn đưa nữ nhi của mình vào cung tuyển phi.

Cuối cùng, tôi đã lựa chọn con đường này, chấp nhận từ bỏ tự do, kiên quyết tiến cung. Nhưng hôm nay khi bước vào cung điện tráng lệ này, lại không cảm thấy vui vẻ như trong tưởng tượng.

Nhìn lại bảy thiếu nữ ở cùng, trong mắt lấp lánh hi vọng. Tôi biết trong lòng bọn họ đều có ước mơ, mong muốn bản thân được chọn làm thái tử phi, rồi một ngày kia khoác lên người phượng bào cao quý, thành mẫu nghi thiên hạ, cai quản lục cung. Trái với bọn họ, tôi lại rất thờ ơ với điều này.

Mẫu thân của đương kim thái tử điện hạ là Đỗ hoàng hậu - quyền khuynh triều dã, cũng chính bà đã đề nghị việc tuyển phi này với hoàng thượng. Trong lòng các đại thần đều biết rõ, tuyển phi lần này chỉ là màn ngụy trang buồn cười mà thôi. Chẳng qua là Đỗ hoàng hậu muốn tuyển một nữ tử có gia thế hiển hách, để củng cố quyền lực của bản thân và địa vị thái tử, quan trọng hơn hết là tranh cao thấp với Hàn chiêu nghi.

Nói đến vị đứng đầu cửu tần - Hàn chiêu nghi này thật sự là khó lường, mười năm
trước mới vừa tuyển vào cung đã được phong đứng đầu trong cửu tần, mà hiện nay chúng phi tần nhan sắc đã phai tàn mà sủng ái cũng đã hết, duy chỉ có Hàn chiêu nghi là vẫn được sủng ái nồng hậu, không hề kém đi.

Có lẽ là...hoàng thượng thực lòng yêu nàng.

Chỉ tiếc là nàng không thể có thai, đến nay vẫn chưa có con, thế nhưng sự sủng ái của hoàng thượng đối với nàng không suy giảm chút nào, ngược lại càng ngày càng tăng. Thế lực của nàng trong cung cũng ngày càng lớn mạnh, đối đầu với thế lực của Đỗ hoàng hậu, nên trong dân gian lưu truyền rộng rãi chuyện “Đỗ Hàn tranh chấp”.

Đỗ hoàng hậu, quyền lực nghiêng ngả triều đình.

Hàn chiêu nghi, độc sủng lục cung.

Hoàng thượng Nạp Lan Hiến Vân có mười bốn vị hoàng tử, trong đó tám vị hoàng tử đã trưởng thành, nhưng chỉ có ba vị vương gia được sắc phong.

Trưởng nam Nạp Lan Kỳ Hạo từ lúc mới sinh ra đã được phong làm hoàng thái tử.

Tam hoàng tử Nạp Lan Kỳ Tinh được phong làm Tấn Nam vương.

Ngũ hoàng tử Nạp Lan Kỳ Vẫn phong làm Sở Thanh vương.

Thất hoàng tử Nạp Lan Kỳ Hữu phong làm Hán Thành vương.

Bọn họ vốn sống trong phủ đệ của mình, nhưng lần tuyển phi này cho phép họ trở lại hoàng cung cư ngụ một thời gian, để việc tuyển phi tiến hành thuận lợi.

Nghe nói ngày hôm nay Ngũ hoàng tử và Thất hoàng tử đã được triệu về cung, chỉ có Tam hoàng tử vẫn còn ở tại biên ải giao chiến với quân đội của Biện quốc, e rằng trong vòng mười ngày không thể về kịp, và việc hôn sự này chỉ có thể để cho người có trách nhiệm lo liệu thay.

Tôi cũng không biết mình đứng bên cửa sổ trầm tư bao lâu, chỉ cảm thấy màn đêm dần buông xuống. Cung nữ được phân đến hầu hạ tôi - Vân Châu, đang thắp nến để lên bàn, ánh sáng lờ mờ từ từ chiếu rọi cả gian phòng. Tôi quay đầu lại ngắm nhìn thân hình nhỏ nhắn của nàng, bận rộn đi tới đi lui trong phòng. Đôi vai gầy yếu, dáng vẻ yêu kiều, đôi mắt trong sáng thuần khiết chợt ánh lên chút ưu tư, tôi đoán tuổi của nàng hẳn là ít hơn tôi, nhưng tại sao lại có ánh mắt như thế?

Nghĩ tới đây tôi bỗng tự cười mình, làm nô tài trong cung, có người nào không phải trải qua quá khứ đau thương rồi mới lưu lạc đến chốn này, nếu không thì có kẻ nào lại sẵn lòng vào hoàng cung làm kẻ hầu người hạ chứ?

“Cô nương, đã đến bữa tối, Lí Thọ công công có căn dặn, tối nay các cô nương phải cùng nhau dùng bữa, làm quen với nhau để thêm phần thân mật”. Với dáng vẻ kính cẩn, nàng nhỏ nhẹ nói.

Tôi khẽ gật đầu đáp lại, bước tới bàn trang điểm ngồi xuống, để cho Vân Châu dùng đôi tay khéo léo chải tóc và trang điểm. Trâm phượng lung linh, vòng cổ tinh xảo, tất cả trang sức quý giá lần lượt tô điểm lên người tôi. Nhìn trong gương rọi lên dáng vẻ yêu kiều, quý phái của bản thân, tôi bất giác ngây người.
Cùng nhau dùng bữa để gia tăng tình thân ư? Thật là một câu nói buồn cười làm sao! Chúng tôi tiến cung là vì việc tuyển phi, có thể gọi là tình địch của nhau, muốn chúng tôi để dã tâm qua một bên, thân thiết với nhau sao? Hơn nữa tôi phải lấy thái độ nào để sinh tồn ở nơi cá lớn nuốt cá bé này đây?

“Cô nương thật đẹp”. Đây là câu nói duy nhất Vân Châu thốt lên lúc trang điểm cho tôi, dù ở nơi nào, cũng có người khen tôi xinh đẹp. Tôi cũng không phân biệt được bọn họ là vì lợi ích mà nịnh nọt tôi, hay những gì bọn họ nói là sự thật. Dần dà tôi cũng không muốn phí tâm sức suy đoán thực hư nữa. Nhưng câu nói hôm nay của Vân Châu làm tôi suy nghĩ, lời nói này của nàng dường như có thâm ý khác, tôi vốn định hỏi nhỏ, nhưng cuối cùng không mở miệng. Vân Châu chẳng qua là một cung nữ hầu hạ tôi mà thôi, tôi không muốn thân thiết quá với nàng.

Không quá nửa canh giờ, Vân Châu đã búi xong tóc cho tôi, tỉ mỉ thoa phấn bôi son, còn lựa chọn một bộ y phục màu tím được may bằng tơ tằm quý giá. Tôi xoay người ngắm mình trong gương đồng từ trên xuống dưới mấy lần, cảm thấy không ổn, liền gỡ đôi khuyên tai bằng phỉ thúy xuống, tháo những trang sức châu ngọc lung linh trên tóc, sau cùng cởi bỏ cái váy màu tím chói mắt được may gấp nếp công phu.

Vân Châu dùng ánh mắt khó hiểu và phức tạp nhìn nhất cử nhất động của tôi: “Tại sao cô nương làm vậy?” Sau đó cúi người, cẩn thận nhặt lên bộ xiêm y bị tôi cởi bỏ, rơi trên đất, và cất những trang sức, trâm cài tóc ngổn ngang trên bàn vào hộp.

“Làm người khác chú ý quá!”. Tôi đi nhanh đến tủ quần áo, lấy ra một bộ y phục bình thường màu đỏ nhạt, váy màu trắng ít nếp gấp. Không đeo một trang sức nào, chỉ cầm lấy một cây trâm xinh xắn hình con bướm đậu trên đóa hoa nạm ngọc trai, cài nghiêng lên búi tóc. Sau đó quan sát bản thân trong gương lần nữa mới yên lòng rời khỏi bàn trang điểm.

Tôi chỉ là con gái của một Diêm vận sử (1) ở Tô Châu, trước mặt những thiên kim tiểu thư con nhà gia thế này, cần phải biết khiêm tốn, không nên phô trương quá mức.

Xoay người lại, bắt gặp ánh mắt tán thưởng của Vân Châu, thì ra Vân Châu này cũng là người hiểu chuyện. Tôi nhìn nàng mỉm cười khẽ, nàng hơi ngạc nhiên, sau đó cũng mỉm cười đáp lại. Tôi chợt phát hiện nàng mỉm cười thật sự rất đẹp, đẹp đến rung động lòng người.

Cùng đi với Vân Châu, chúng tôi đến gian nhà chính bên trong Lan Lâm uyển, vốn tưởng rằng bản thân đến sớm, nhưng lại là trễ nhất. Bên cái bàn tròn lớn làm bằng gỗ tử đàn là bảy vị cô nương xinh đẹp trong y phục lộng lẫy, đang lẳng lặng ngồi. Đối diện với bọn họ, không đeo trang sức hoa lệ như tôi thật sự có cách biệt lớn.

Đến muộn khiến cho tất cả ánh mắt đều đổ dồn về tôi, nhưng chỉ trong phút chốc các nàng đã thu hồi ánh mắt. Tôi hiểu bản thân đã thành công, diễn tốt vai của mình. Tôi nhẹ nhàng vén bức rèm châu rủ trên trán, thong thả tiến tới chỗ trống cuối cùng ngồi xuống.

Nội đường lớn như thế bỗng yên lặng khác thường, tất cả lặng im ngồi yên trước bàn, không ai đụng đến bát đũa, bầu không khí căng thẳng này khiến người ta thấy ngột ngạt vô cùng.

Cũng không biết là ai phá vỡ bầu không khí lạnh đến nỗi làm người hít thở không thông này, trước tiên là giới thiệu thân thế của mình, sau đó nói một ít lời khách sáo. Lúc này mọi người mới dần thả lỏng tinh thần, tiếp đó bọn họ sôi nổi mỉm cười giới thiệu bản thân.

“Ta là Trình Y Lâm, người Kim Lăng, mười bốn tuổi, phụ thân nhậm chức Binh bộ thượng thư...”

“Ta gọi là Tiết Nhược, người Dương Châu, mười hai tuổi, phụ thân là Tri phủ Dương Châu...”

“Tô Diêu, Mạc Bắc đại tướng quân Tô Cảnh Hoành là phụ thân của ta!”. Lời này vừa thốt ra, đã thu hút ánh mắt của mọi người, tôi cũng âm thầm đánh giá vị nữ tử ngồi bên trái này.

“Quốc sắc thiên hương” mỗi một từ dùng để đánh giá về nàng tuyệt không nói quá, dung mạo đoan trang xinh đẹp, toát lên vẻ tươi tắn, rạng ngời, vẻ đẹp của nàng giống như rừng sâu được tia nắng mặt trời quét qua, người khác ngắm nhìn cũng là một loại hưởng thụ.

Thì ra nàng chính là con gái của đại tướng quân Tô Cảnh Hoành, người nắm trong tay binh lực hùng hậu. Vị tướng quân này là trọng thần duy nhất thanh liêm trong triều đình hiện nay, ông ấy không giống các quan viên khác, hoặc thuận theo hoàng hậu để tiến thân, hoặc là dựa vào Hàn chiêu nghi giành sự sủng ái của hoàng thượng, mà vẫn duy trì trạng thái trung lập trong triều đình, cũng không ủng hộ bên nào, đối mặt với áp lực của hai bên mà vẫn kiên quyết giữ vững lập trường, đây là hành động rất đáng khâm phục.

Tôi còn chưa thu hồi ánh mắt trên người Tô Diêu, đã nghe nữ tử ngồi đối diện tôi mở miệng, “Ta họ Đỗ...” Ba chữ tuy ngắn nhưng lại đem ánh mắt của tất cả từ trên người Tô Diêu chuyển qua nàng.

"Ta gọi là Đỗ Hoàn, cha ta là thừa tướng Đỗ Văn Lâm, hoàng hậu - mẫu nghi thiên hạ là cô cô của ta”. Mặc dù thoa phấn vẽ mày tỉ mỉ, nhưng cũng khó có thể gọi là xinh đẹp. Thế nhưng thần thái lúc nói chuyện thì kiêu căng tự phụ người thường không sánh bằng, từng cử chỉ đều tràn đầy khí chất tao nhã của con nhà danh môn quý tộc.

Dựa vào những lời này, nàng ta đã chiếm được ánh mắt hâm mộ của mọi người, ngoại trừ tôi. Xuất thân cao quý thì sao, có thể ngồi lên vị trí thái tử phi hay không đều do một câu nói của Đỗ hoàng hậu quyết định. Tuy nàng là cháu gái của người, nhưng theo tôi nghĩ, vị trí thái tử phi chưa hẳn là vật trong túi của nàng ta.

“Cô nương, còn ngươi?” Người ngồi phía bên phải - Tiết Nhược chợt hỏi tôi - người vốn từ đầu buổi chưa mở miệng.

“Phan Ngọc, năm nay mười lăm tuổi, người ở Tô Châu, phụ thân Phan Nhân nhậm chức Lưỡng Giang diêm vận sử”. Gia thế không hiển hách bằng bọn họ cho nên lời của tôi cũng không gây chú ý gì.



*Chú thích:
(1) Diêm vận sử: chức quan trông coi việc vận chuyển muối.

#4
Như Yên


  • Người Bạn Mới

  • 283 posts
  • 3 Thanks
=)) =)) ko thấy icon hoa hoét đâu, đàng cổ vũ muội muội bằng =)) ;)) vậy. Bóc tem comments, 1 cảm jac' thật yomost =))

#5
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 29,567 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
;)) =)) =))

Lys mụi cố gắng part 2 chương 1 nhá...Ủng hộ tinh thần!!! =))

Mới vô khúc đầu giới thiệu thui nên chưa biết thế nào...Chừng nào Phức Nhã gặp Kỳ Hữu đây =))

#6
truc


  • Người Bạn Mới

  • 647 posts
  • 10 Thanks

Current mood: None chosen
Có truyện rùi, tuyệt quá. Thanks Christine lắm
Chưa đọc ngay được nhưng cứ thanks trước cho bạn í có tinh thần rùi từ từ mình "ngâm cứu", ^o^

#7
nhuhang


  • Người Bạn Mới

  • 206 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
Vừa vào là thấy có truyện mới để đọc rồi. Thanks Christine lắm. Cố dịch tiếp chương 2 nhé bạn.Bây giờ mình ngâm cứu truyện đây.

#8
Mia


  • Khách Mới Vào

  • 42 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
Cảm ơn Christine nhá. Cái vụ đổi váy áo cho đỡ nổi bật có vẻ giống Y Phòng nhỉ.

Chờ phần tiếp theo =))

#9
vic_ruby


  • Người Bạn Mới

  • 512 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
=)) cảm ơn bạn nhiều lắm ^^ tiểu thuyết rất hay mong rằng phim cũng sẽ hay như vậy..nhưng có điều phải trông chờ vào diễn xuất của NK như thế nào..Liên Hi cũng rất đặc biệt không hiểu sao trong tất cả các nhân vật lại thích Liên Hi nhất...

#10
ngoc


  • Khách Mới Vào

  • 24 posts
  • Thanks

Current mood: None chosen
Cám ơn Christine đả dành thời gian để dịch truyện cho người đọc trông lúc đang chờ phim quay xong và chiếu. Truyện đa số là sâu sắc hơn tại vì người đọc có thể biết được cảm nghĩ của nhân vật.
Cho mình hỏi trong chuyện mấy cô gái tuyển phi chỉ là mười mấy tuổi thôi phải không, tại vì ngày xưa người ta đám cưới rất sớm?

#11
Christine


  • Khách Mới Vào

  • 18 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen

Cho mình hỏi trong chuyện mấy cô gái tuyển phi chỉ là mười mấy tuổi thôi phải không, tại vì ngày xưa người ta đám cưới rất sớm?

Cái này đúng là Chris đã dịch sai, cảm ơn bạn đã nhắc nhở ^^ Mong sau này có gì sai sót mọi người hãy góp ý cho Chris sửa lại :traitim:

#12
nhuhang


  • Người Bạn Mới

  • 206 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
Dịch tiếp chương mới đi bạn. :traitim: ^_^

#13
khongten


  • Khách Mới Vào

  • 12 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
moi doc chuong 1 thoi ma thay hap dan wwa. mong cho phan 2. thanks nhieu

#14
vuonglienchau


  • Khách Quý

  • 144 posts
  • 1 Thanks

Current mood: None chosen
Cám ơn muội đã cố gắng dịch bộ truyện này. Nhưng trong chương 1 thì tên nàng là Phan Ngọc à? Sau này đổi tên thành Phức Nhã ha?

#15
Cherry_jam


  • Khách Mới Vào

  • 3 posts
  • Thanks

Current mood: None chosen
Dịch hay wa bạn ơi >_<

chừng nào có tiếp theo huh bạn? thật là mong chờ wa đi. hay là bạn đưa vô google dịch để có bản thô, rồi đọc chỉnh sửa lại, như thế sẽ nhanh hơn





0 user(s) are reading this topic

0 members, 0 guests, 0 anonymous users


| Kêu Gọi Đóng Góp Quỹ Ruby & Me |


Ruby&Me - RubyVNFC Ruby Station Ruby Lin International Family Ruby's Sina Twitter Ruby's Official Blog
Ruby Lin's Official Site Love Ruby BaiDu Ruby Lin Facebook Love Ruby GY Ruby Shanghai Fans

2005-2013 RubyandMe.com - Ruby Lin's Vietnamese FanClub - Câu Lạc Bộ Người Hâm Mộ Lâm Tâm Như tại Việt Nam.