Jump to content

Change

[Write] Orange Days – Ngày Tháng Tuổi Trẻ *C12: Tranh Cãi #92*Tác giả: Louis - Ruby, Sammul, Alex...


  • You cannot start a new topic
  • You cannot reply to this topic
103 replies to this topic

#1
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick

Orange Days – Ngày Tháng Tuổi Trẻ
Tác giả: Louis @ RubyandMe.com


Em, nàng sinh viên khiếm thính luôn mang mặc cảm mình là người tàn tật, không cần ai thương hại…Em yêu anh nhưng không cần anh thương hại em!?!

Anh, chàng sinh viên khoa tâm lý học sắp ra trường, nhưng chưa có định hướng cho bản thân. Liệu khi gặp em, anh có tìm được lối đi mới cho cuộc đời của mình không!?!


Orangeday.jpg
(Designer: Michelle Yip)


*Giới thiệu nhân vật:

ruby1.jpg
- Ruby Lâm Tâm Như: 22 tuổi, có năng khiếu âm nhạc từ nhỏ, nhưng vì mắc chứng bệnh kỳ lạ khiến thính giác của cô dần mất đi. Và sau đó, cô cũng không nói được nữa…

sammul.jpg
- Sammul Trần Kiện Phong: 22 tuổi, sinh viên năm cuối trường đại học tổng hợp HongKong, đã có bạn gái, đang chán đời vì không biết sau khi ra trường sẽ làm gì…

alex.jpg
- Alex Vương Lực Hoằng: 22 tuổi, bạn học của Sammul.

- Jessica Tuyên Huyên: 22 tuổi, bạn thời trung học của Ruby.

- Louis Cổ Thiên Lạc: 22 tuổi, bạn học của Sammul.

- Jimmy Lâm Chí Dĩnh: 23 tuổi, học chung nhạc viện với Ruby thời trung học.

- Charmaine Xa Thi Mạn: 23 tuổi, bạn gái của Sammul.


*Notes:

- Fic này viết dựa theo cốt truyện của một bộ phim cùng tên (nhưng tức nhiên không giống hoàn toàn). Vì nữ chính không nói được nên toàn dùng thủ ngữ, mà mình thì mù nên chỉ biết dùng lời diễn giải, hy vọng là sẽ ổn (không ổn thì mọi người cũng bỏ qua cho :vetay:).

- Mình viết fic không theo một chuẩn mực nào hết, trình bày theo cách tớ thích nên mọi người đừng thấy khó chịu.
“…” : đối thoại.
[…] : độc thoại, suy nghĩ.
/.../: thủ ngữ.


- Mình không có giỏi văn (hay nói chính xác là dở văn :thetham:) nên mọi người đừng trông đợi vào 1 fic hay. Và cuối cùng, vì type nhanh lại làm biếng đọc lại nên hay mắc lỗi chính tả + dùng từ nên mọi người thông cảm, có chỗ nào sai thì nhắc nhở, sửa giùm. Thanks.



Thanked by 1 Member:

#2
tieuthat87


  • Khách Quý

  • 68 posts
  • 2 Thanks

Current mood: None chosen
có fic đọc là mừng lắm rùi
nhanh nhanh post đi you
tui đang rảnh nè

#3
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick

Posted Image



Tôi đã chạy thật nhanh, thật nhanh, để đuổi theo chiếc xe bus phía trước đang từ từ lăn bánh tiến tới sân bay. Và đã nhìn thấy cô ấy…tôi đập cửa xe liên tục nhưng cô ấy không hề hay biết…Chỉ đến lúc cô ấy quay đầu lại và thấy tôi…cô ấy chạy đến phía sau xe với vẻ mặt vui mừng ẩn trong đau khổ.

/Sam, em xin lỗi vì đã không nói lời tạm biệt…Anh phải giữ gìn sức khỏe, em sẽ không bao giờ quên anh…Phải hạnh phúc đó…anh nhất định phải sống hạnh phúc đó. Có thể sau này em không thể gặp anh được nữa…Cảm ơn anh, thật sự cảm ơn anh vì những gì anh đã làm cho em…/

Cô ấy nhìn theo tôi, đôi tay cô ấy liên tục diễn tả, tôi có thể hiểu được những động tác thủ ngữ đó, nhưng có một điều tôi không hiểu: Tại sao cô ấy lại ra đi mà không lời từ biệt tôi? Tại sao? Tại sao vậy?

Chiếc xe bus càng chạy càng xa tôi, dù cố gắng hết sức tôi đã không thể chạy tiếp được nữa…gục người xuống thở dốc, bóng dáng cô ấy trên xe bus vẫn còn nhìn về phía tôi…nhưng xa dần, xa dần…

“Đừng ngốc như thế, Ruby! Thiệt là chết tiệt mà!” – Tôi không biết cô ấy có đọc được khẩu hình môi của tôi lúc đó hay không, tôi đã gào lên như vậy khi chiếc xe vừa khuất bóng…Có thể cô ấy đã thấy? Hoặc cũng có thể là không? Nhưng bây giờ tôi chỉ biết có một sự thật: Cô ấy đã xa tôi thật rồi…


::::::::::::::::::::::::::::::::::


Hơn nửa năm trước…


Chương 1: Gặp Gỡ


“Bớ người ta có ăn trộm…ăn trộm…”

Tôi giật mình quay lại hướng phát ra tiếng nói quen thuộc. Người tôi đang trèo lên bờ tường, tay phải đang nắm khung sắt, tay trái đang cố với lấy quả cam gần đó.

“Đứa nào dám ăn trộm cam nhà bà? Đứa nào?” – Bà chủ nhà vội vàng lết cái thân mập mạp của mình ra ngoài cổng nhìn quanh, trong khi tôi đã tóm gọn quả cam trong lòng bàn tay, vội nhảy xuống đất khỏi bờ tường.

“Thằng quỷ, mày chết với tao” – Khi đã chạm đất, tôi liền rượt theo cái tên đã la ó đó, tên bạn thân quen từ năm nhất đại học…Tên nó là Alex…cái tên nhát gái này mà cũng biết phá người mà…

“Ê, dừng lại đi mày…Tao chạy hết nổi rồi…” – Alex dừng lại thở dốc sau khi đã chạy liên tục một đoạn đường dài.

“Mới hai tháng về quê, mày đã thay đổi tính tình rồi ah?” – Tôi vỗ vai nó một cái đau điếng.

“Mày làm gì trả thù dữ vậy? Tao biết chắc bà chủ nhà đó làm sao mà bắt được mày. Năm nào đến mùa này tụi mình đều đi hái trộm cam của bả mà” – Alex kéo tay tôi ra nhăn nhó mặt vì đau.

“Biết rồi, biết rồi, quên, thằng Louis đâu rồi? Không đi chung với mày ah?” – Tôi chợt nhớ ra tên Louis sát gái, ba đứa đều thân nhau từ hồi năm nhất, nhưng tính tình thì lại khác nhau. Trong khi tên Alex là trùm nhát gái, thì tên Louis lại là chúa sát gái. Còn tôi thì sao? Ah, nãy giờ quên giới thiệu tên, tôi là Sammul...Tôi ah? bình thường thôi…không sát cũng chả nhát. Tôi có vẻ không quan tâm đến con gái lắm. Ê, nói thế chứ đừng tưởng tôi là “gay” thì gây ah…Tôi đã có bạn gái rồi đó nhá. Cô ấy là đàn chị của tôi…học trên tôi một lớp nên giờ đã tốt nghiệp rồi, có điều cô ấy vẫn ở lại trường phụ giúp thầy trưởng khoa của chúng tôi.

“Cái thằng, mơ giữa ban ngày hay sao mà đứng như trời trồng vậy? Có nghe tao nói gì không?” – Alex lợi dụng lúc tôi đang mơ mộng, tát vô mặt tôi một cái để trả thù.

“Hả? Hả?” – Tôi trở về với thực tại sau dòng suy nghĩ miên man.

“Tính mày vẫn không đổi mà…tao nói thằng Louis mới đầu năm học mà nó đã đi sát gái rồi” – Alex nhìn tôi với ánh mắt trách móc, cái tật của tôi là mỗi lần suy nghĩ là không nghe ai nói gì.

“Rồi…biết rồi…thằng đó chỉ có thế mà…nhưng quên nữa, năm cuối rồi, mày đã có ý định xin làm việc ở đâu chưa?” – Tôi trở lại vấn đề mà tôi luôn trăn trở mấy tháng hè qua.

“Ah…có nghĩ rồi…nhưng thôi…không nói…khi nào thích hợp tao sẽ nói…” – Alex tỏ vẻ bí mật làm tôi càng tò mò, mà nó không muốn nói thì tôi cũng không thể ép nó được.

“Thôi dẹp chuyện đó sang một bên đi, mấy tháng qua có kiếm được cô nào chưa?” – Tôi chuyển đề tài qua chuyện gái gú, thiệt ra tôi cũng chẳng biết tại sao tôi lại yêu bạn gái mình nữa, rõ ràng là tôi chả quan tâm chuyện này mà…theo dẹp đi…không nghĩ nữa.

“Không có ma nào hết, haiz…về quê còn không có nói gì ở đất Hongkong này…con gái thời nay chanh chua chảnh chọe lắm, mà mày với 'ẻm' của mày sao rồi?” – Alex nói như trách móc tôi, nó sắp 23 tuổi rồi mà còn chưa biết yêu là gì.

“Vẫn bình thường ah, thỉnh thoảng cũng gặp…năm nay cô ấy sẽ phụ giúp thầy trưởng khoa mình đó, nên tao với cô ấy chắc sẽ thường gặp nhau…” – Tôi nói như bất cần.

“Thôi dẹp…vô giảng đường thui…” – Biết ngay là nhắc tới chuyện tình cảm là tên Alex thấy buồn bực mà…nó lật đật chạy vô trước khi tôi kịp đuổi theo.

“Alex…” – Tôi chưa kịp nói 'chờ tao đi' với thì bỗng nghe đâu đó tiếng vĩ cầm thật là làm xao động lòng người giữa tiết trời thu này.

Tôi cố lắng nghe và tìm kiếm, giữa khung cảnh mùa thu vàng rực này…dưới gốc cây cổ thụ với những chiếc lá vàng rơi rụng lả chả thế này, [Ai mà lãng mạn vậy cà?]…Khi vừa nghĩ xong thì tôi cũng phát hiện ra người đang chơi vĩ cầm đó…một cô gái mặc chiếc áo khoác len trắng bên ngoài chiếc áo sơ mi sọc caro…

[Là ai mà mình chưa bao giờ gặp nhỉ?] – Lòng tự nhủ câu hỏi đó và một câu trả lời là mình Dốt, cái trường đại học tổng hợp HongKong này có cả chục ngàn sinh viên, làm sao mình biết mặt hết được…

Cô gái vẫn kéo vĩ cầm, mắt nhắm như đang mơ mộng điều gì đó…tôi vẫn đứng đó thưởng thức mà không dám động đậy, sợ phá mất phút giây này…nhưng mà tôi vẫn đang cố nhìn khuôn mặt cô ấy, bị vĩ cầm và mái tóc đen dài chấm ngang lưng che mất hơn nửa khuôn mặt rồi…

[Trông dáng người cũng được…không biết mặt mũi thế nào mà kéo đàn hay quá?] – Một lần nữa tôi lại tự hỏi và rồi tự trả lời mình, hình như tôi bỗng có máu háo sắc hay sao đó, trước giờ ít quan tâm đến nhan sắc của con gái lắm mà.

Bỗng tiếng vĩ cầm ngắt đột ngột, khi tôi mơ màng 'tỉnh lại' thì đã thấy cô gái nhìn tôi trân trân như muốn ăn tươi nuốt sống [Hình như tôi nói hơi quá thì phải!?!].

Nhìn qua, nhìn lại, tôi chợt phát hiện điều mà nãy giờ mình thắc mắc…quả là một mỹ nhân đang đứng trước mặt tôi mà…xém nữa tôi đã há hốc miệng ra rồi. Xin khẳng định lại một lần nữa là tôi không có máu dê ah…

Tôi chợt vỗ tay tán thưởng, khiến người con gái ấy càng nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu, tôi cũng không hiểu sao tôi lại khùng như thế…

Cô ấy tiến về phía tôi…chầm chậm cho đến khi cách tôi khoảng 1m thì dừng lại…Tôi đang không hiểu cô ấy định làm, muốn tát tôi vì tôi đã phá hỏng không khí lãng mạn này?

Bỗng cô ấy đưa tay ra hướng về phía tôi…Tôi còn đang suy nghĩ cô ấy muốn gì? Tiền công vì đã nghe cô ấy buổi diễn nãy giờ chăng? Nhìn khuôn mặt cô ấy rất kiên quyết 'đòi' cho được…tiền công mà…

“Tiền công ah?”

Tay cô ấy vẫn để đó, không rút lại, trong khi tôi đang lúng túng, bỏ quả cam cầm nãy giờ xuống bãi cỏ, cố móc ví của mình ra…thì ôi thôi…mới nhớ ra, tôi là sinh viên nghèo, chỉ còn vài đồng lẻ để ăn vặt thôi…tôi càng lúng túng hơn khi tay cô ấy cứ hướng với phía tôi như người ta cầm cái bát xin ăn vậy [May mà đây chỉ là ý nghĩ của mình, cô ấy mà biết chắc có nước tôi bị ăn tát quá].

Sau khi biết mình không có đem theo tiền, tôi thật sự lúng túng vì không biết phải làm sao…Chợt lóe lên ý nghĩ, tôi vội cất ví, cầm quả cam lên, đặt vào lòng bàn tay cô ấy: “Tiền công đây!”

Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt to bây giờ càng to hơn và tỏ vẻ bối rối nhưng quyết không nói gì…

“Xin lỗi, hẹn gặp lại cô sau!” – Tôi vội tìm đường rút vì đang trong tâm trạng bối rối với con gái này, người gì mà kỳ lạ quá sức.

Tôi chạy nhanh vào giảng đường để lại cô ấy một mình đứng đó, nhìn quả cảm, nhìn tôi và im lặng…Không biết sao khi nhìn vào đôi mắt ấy, tôi cảm thấy nó chất chứa rất nhiều tâm sự.


Vào tới giảng đường thì đã thấy hai thằng bạn ngồi chót vót phía sau rồi, tôi đi đến chỗ tụi nó và cảm giác được hai đứa nó đang có chuyện gì đó, thằng Alex mặt nhăn nhó khó chịu.
“Hai thằng quỷ, chuyện gì vậy?” – Tôi bất ngờ đập mạnh hai bàn tay mình vào vai tụi nó làm hai đứa giật mình.

“Thằng này, để yên tao xử thằng Alex này cái” – Louis nhìn tôi như thể đang phá tụi nó trò chuyện vậy.

“Có thằng Sam nè, mày kêu nó đi…” – Alex thấy tôi làm như bắt được vàng, vội chuyển qua cho tôi.

“Nó có bạn gái rồi, mày ác vừa thui” – Louis liền đáp lại lời tên Alex, hai đứa nói gì mà tôi chưa hiểu.

“Nhìn mặt thằng Sam là biết nó không biết gì rồi, mày nói cho nó nghe đi” – Alex nhìn mặt tôi rồi hướng mắt về phía Louis nói.

“Chuyện là thế này, tao mới quen được một em, em này khó 'kua' lắm, em ấy lại muốn tao giới thiệu giúp bạn trai cho nhỏ bạn, mà nhỏ bạn của em ấy bị khiếm thính với lại không nói được…nên tính tình cũng khó chịu…ẻm muốn nhờ tao tìm giúp người hiền hiền trò chuyện…nói chung là vậy đó…tao thấy thằng Alex nhát gái này chắc là ổn…” – Louis kể nguyên một lèo nhưng tôi chẳng quan tâm lắm vì tôi đã có bạn gái rồi mà.

“Khiếm thính rồi lại không nói được, tao đâu có biết thủ ngữ đâu sao mà nói chuyện…thằng Sam từng học thêm tâm lý người tàn tật, nên nó biết thủ ngữ kìa…mày kêu nó là ok quá rồi mà…” – Tên Alex nhát gái này lại đùng đẩy qua cho tôi làm tôi cũng mệt với nó.

“Không được, biết thì biết nhưng mà tao không có hứng thú đâu, vả lại thằng Louis hẹn cho mày mà, mày đi đi…” – Tôi không muốn dính đến chuyện này nên vội vàng phản đối.

“Nghe ẻm của tao nói cô ấy rất đẹp, 2 đứa mày không đi là phí lắm đó” – Louis vẫn một mực dụ dỗ vì muốn 'cưa' đỗ ẻm này.

“Tao không biết…tao có bạn gái rồi…không cần thiết đâu…” – Tôi vẫn không đồng ý.

“Sam, tao van xin mày mà…giúp tao đi…tao không được đâu…không phải vì tao chê cô ấy bị tàn tật mà…mày biết đó…tao sợ con gái mà…tao xin mày…đi đi…chẳng lẽ mày nở để cho cô gái tội nghiệp đó phải chờ đợi mà không có ai đến ah…” – Alex cầu xin thảm thiết khiến tôi cũng động lòng một ít.

“Sam, mày giúp nó đi…coi như cũng giúp tao…một trong hai đứa mày phải đi giùm tao” – Louis cũng giở trò cầu xin.

“Hẹn chừng nào?” – Tôi đã động lòng trắc ẩn, vì tụi nó cũng như vì cô gái tội nghiệp đó vậy…sao tôi có tấm lòng bồ tát thế không biết? [Hình như mình lại nghĩ quá rồi].

“9h sáng mai” – Khi tôi hỏi câu hỏi đó, Louis và Alex vui mừng ra mặt, tôi thì thấy hơi bị khớp vì lần đầu tiên 'hẹn hò' với một cô gái khiếm thính và không nói được.


Rút cuộc, cô gái đó là ai vậy ta?
Trong lòng tôi vẫn còn vang văng vẳng đâu đây tiếng vĩ cầm lúc nãy…


07.10.2010
Louis


Thanked by 1 Member:

#4
Lolly_Lam


  • Khách Quý

  • 95 posts
  • 24 Thanks

Current mood: Cheerful
Chưa post wa kia, thì ra là hide bên đây :vetay:, mà huynh vik cũng lẹ dữ ha, để mụi đọc coi huynh quậy 2 đứa nó thế nào.

Oh là la :">

Posted Image


#5
nhuhang


  • Người Bạn Mới

  • 206 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
LJ viết fic mới à, nội dung nghe hay đấy chứ

#6
michelle yip


  • bla bla bla...

  • 132 posts
  • 0 Thanks

Current mood: Angry
tặng lễ vật trước khi đọc nào

Posted Image

cái tật của Mic là làm cái gì cũng sáng sáng mờ mờ, lại thêm cái bệnh của máy là cùi nên ai nhìn chói quá bỏ lỗi nha :nod:

Đã cố gắng chỉnh màu của ảnh giống của chỉ nhưng "chúng tôi đã cố gắng hết sức" :hb:

tặng gì nhận nấy nha :lambam:

Ý tưởng về tấm này thì lâu rồi, pà chị mớm cho ý nhưng đang làm biếng. Giờ lên thí Fic có cái Character trùng trùng làm luôn.
Trong thời gian tới tặng mọi ng` 1 tấm nữa về R và R, đoán xem :vetay:

Đọc fic đã :thetham:

#7
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Thanks Mic.

Chữ Days thiếu chữ S nhe.

Mic sửa lại dùm Louis

#8
vic_ruby


  • Người Bạn Mới

  • 512 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
:vetay: giới thiệu fic hay nhào vô đọc ngay...

#9
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick

Orange Days Themesong
Song: Sign
Artist: Mr.Children
Words & Music: Sakurai Kazutoshi





ENGLISH translation (Credits: Anysonglyrics.com)

I wish this would reach you
You don't realize it, but I'm playing right now
Like a flower that wilts as a sprout never having a chance to grow
Put these two notes together and they make one harmony.

'Thank you', 'Sorry' over and over again
We're placing our need for others one atop another like blocks.

When I thought about how dear the quiet hours were
I laughed a bit, that it was "love's doing"
The gestures you showed me, signs directed at me
I won't overlook a single one ever again
That's what I'm thinking.

Once in a while we soil each other with thoughtless words
And we both tire of the immaturity
But one day we'll get naked, feel the sweet body heat,
And show each other some kindness.

We're similar but somehow different, but we smell the same
Not merely body nor soul, I love you.

If even the smallest of lights glows in our hearts.
We swore to treasure it
The signs that come from all those things we come across
We won't miss a single one ever again
Let's live our lives this way.

The light cast through the trees on the walking path
Hits you and sways
I learn both the beauty and cruelty of time.

We still have time left
I laughed a bit, that 'we must treasure it'
The gestures you show me, signs to make me strong
I won't overlook a single one ever again
I'll live my life this way
That's what I'm thinking.




(Note: Không có khả năng translate sang tiếng Việt vì vốn tiếng Anh có hạn...:vetay:, khi nào nhờ người giỏi tiếng Anh translate xong sẽ post lên sau :thetham: )

#10
eirlys


  • Khách Quý

  • 71 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
Tặng bông trước :vetay: [ không tặng sợ.... bị chém :thetham:] đọc rùi comment sau :nod:

#11
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Mới edit lại chương 1, một ít đó pà con, bị mắc vài lỗi... :vetay:

#12
eirlys


  • Khách Quý

  • 71 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
Thắc mắc không biết anh chàng Samul không quan tâm đến con gái nhưng chẳng phải là "gay" này :thetham: sẽ bị Ruby chinh phục ra sao....mong chương tiếp theo để xem cuộc hẹn của hai người ^^ Thank ác ka nha :vetay:

#13
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick

OrangeDays.jpg



Trong khi thả hồn vào âm nhạc với những cảm xúc 'vô vị', tôi chợt mở mắt và thấy tên con trai đứng nghe tôi kéo vĩ cầm rồi thừ người ra nãy giờ. Không biết hắn đang suy nghĩ quái gì? Hay lại là một tên háo sắc nữa không biết?

Cho nên khi nhìn thấy hắn, tôi đã lập tức ngừng kéo vĩ cầm, làm hắn giật mình. Lúc thấy tôi đang bước đến gần, tôi nghĩ hắn đang cố kiềm chế vẻ mặt ngạc nhiên của mình. Có cảm thấy hắn sợ tôi đấy chứ…Tôi vội đưa tay ra trước mặt hắn, lần này thì hắn không thể giấu được sự lúng túng của mình.

Tôi chẳng biết sao mình lại hành động như vậy nữa. Nhưng hắn lại nghĩ là tôi đòi tiền công, công tôi đã kéo vĩ cầm cho hắn nghe. Tôi cũng chả thèm phản ứng gì. Mà có lẽ đúng, tôi không muốn người khác nghe tiếng vĩ cầm của mình mà tôi lại không thể nghe được. Ông trời thật là bất công.

Đến lúc này thì hắn lại làm tôi bối rối, không có tiền mà còn cầm quả cam đưa cho tôi, tiền công chơi vĩ cầm của tôi chỉ đáng giá bằng một quả cam thôi sao?

Khi tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì hắn đã chạy biến vô giảng đường rồi, chắc là sợ tôi đuổi theo đòi tiền công nên hắn mới chạy nhanh như vậy. Thật là một tên keo kiệt mà.

Tôi cầm quả cam trên tay, nhìn nó, chỉ có những vật như thế này, tôi mới có thể nhận biết hết được…

Trong lúc tôi còn đang thẩn thờ suy tư thì cảm nhận được một bàn tay vỗ nhẹ lên vai mình.

/Làm gì mà suy tư quá vậy? Tao có tin vui muốn báo cho mày biết nè/ - Con nhỏ bạn thân từ thời trung học bất ngờ xuống hiện trước mặt tôi, nó vừa nói vừa dùng thủ ngữ để diễn tả cho tôi hiểu rõ hơn.

/Chuyện gì?/ - Tôi tò mò muốn biết nhưng lại tỏ ra bình thản dùng tay hỏi lại nó.

/Tao kiếm được một tên con trai đi 'hẹn hò' với mày rùi/ - Quên giới thiệu tên nhỏ bạn của tôi, nó là Jessica. Vừa nói nó vừa hí hửng diễn tả làm như là nó đi hẹn hò chứ không phải là tôi vậy.

/Gì? Lại là con trai ah? Mày lại nữa rồi, đã biết là ai gặp tao cũng chạy hết mà/ - Tôi ra hiệu không bằng lòng với ý định của nó.

/Thôi mà…đi đi…ai biết được, tùy duyên phận mà, không chừng gặp được một chàng mà mày thích thì sao?/ - Lần này nó không nói nữa mà diễn tả nhanh chóng với nét mặt hớn hở, cộng chút năn nỉ để cho tôi bằng lòng.

/Đi thì đi…bọn con trai sợ tao chứ đâu phải tao sợ bọn hắn đâu…nhưng mà hẹn chừng nào?/ - Tôi cũng muốn đi đâu đó cho thoải mái.

/9h sáng mai, tại chỗ này, ok?/ - Nó lại làm điệu bộ nhí nhảnh khiến tôi muốn 'nựng' nó một cái quá.

/Không được, sáng mai có tiết mà…mày hẹn giờ gì kỳ vậy?/ - Tôi lắc đầu phản đối.

/Chết rồi, tao quên, không sao, không sao, hẹn lại 2h chiều nhé…tao ra tay là ok thôi mà…/ - Ra hiệu xong nó liền lôi điện thoại ra gọi cho ai đó mà tôi cũng chả biết.

/Được rồi…2h chiều mai, nói trước là tao sẽ xử mày nếu tên đó không đến ah/ - Tôi ra hiệu cộng với ánh mắt kiên quyết đe dọa nó trước.

/Yên tâm…/ “Tên đó mà không đến thì tao cũng xù tên này ah…” - Nó ra hiệu cộng với lẩm bẩm câu gì đó mà tôi không thể đọc được khẩu hình môi của nó.

Tôi chợt nhớ ra và vội vàng lên phòng thầy trưởng khoa, vì hôm nay là buổi học đầu tiên của tôi tại trường này, tôi được đặc cách vào đây, tôi biết, mẹ tôi cũng chỉ muốn tôi cảm thấy thoải mái trở lại nên mới xin cho tôi vào đây. Jessica thì rất vui khi tôi thông báo là mình sẽ vào học ở trường này.

Trên tay tôi vẫn đang cầm quả cam, nhìn nó, tôi chợt nghĩ về tên con trai lúc nãy…


2h chiều hôm sau…


Chương 2: 'Hẹn Hò'


Tôi đứng đợi cô gái mà thằng Louis đã hẹn cho tên Alex nãy giờ, vậy mà rút cuộc tôi lại phải mang vác gánh nặng này…Thiệt là khổ hết sức mà…[2h rồi mà sao chưa thấy cô ta đến?]

Tôi dựa người vào gốc cây cổ thụ, nghỉ ngợi lung tung thì chợt phát hiện phía xa một dáng người hơi quen quen đang đạp xe đến. Trên vai có đeo một giỏ đan bằng tre, chắc trong đó đựng đồ ăn. Trời ạ, nói đến đồ ăn thì tôi lại cảm thấy đói sôi bụng đây, tôi vẫn chưa ăn trưa mà.

Lúc cô gái ấy xuống xe thì tôi chợt nhận ra chính là cô gái hôm qua. Khi tôi nhận ra cô ấy thì cũng là lúc cô ấy nhìn thấy tôi. Hai chúng tôi nhìn qua, nhìn lại một lúc thì cô ấy…không nhìn nữa, vác chiếc giỏ đó đến ngồi tại chiếc ghế đá gần chỗ tôi đang đứng.

10 phút sau, không có một cô gái nào khác đến đây, tôi bắt đầu nghĩ, chính là cô gái này. Cô ấy cũng nhìn đồng hồ rồi lại nhìn tôi. Chắc hẳn cô ấy cũng nghĩ như tôi. Nên khi tôi bước lại gần thì cô ấy cũng đứng dậy.

Cô ấy loay hoay mở chiếc túi xách của mình, hình như kiếm cây bút và cuốn sổ thì phải. Tôi vội vàng vỗ nhẹ vai khiến cô ấy giật mình quay lại nhìn tôi.

/Anh biết thủ ngữ, nên em cứ ra hiệu, không cần viết…/ - Với vốn thủ ngữ tôi được học ở trường khi tham gia lớp tâm lí người tàn tật, tôi nghĩ tôi có thể hiểu được những điều cô ấy nói.

/Nhưng anh có thể nói, tôi có thể đọc được khẩu hình môi, có phải anh là người hẹn tôi không?/ - Vẻ mặt cô ấy có vẻ không vui, nhìn trân trân vào tôi.

“Không phải, người hẹn với em là Alex…A.L.E.X, nhưng nó bận rồi, nên nhờ anh đi thay” - Theo lời cô ấy nói, tôi không dùng thủ ngữ nữa mà nói chậm rãi cho cô ấy hiểu đồng thời nhấn mạnh cái tên 'Alex' đã hẹn cô ấy.

/Ra là vậy…vậy thôi…/ - Có vẻ như cô ấy không thích tôi, sau khi nghe tôi nói vậy, cô ấy liền quay đi. Nhưng tôi đã tự hứa trước sẽ không được làm cho cô ấy buồn. Tôi vội kéo chiếc giỏ tre đang mang trên người cô ấy lại.

“Anh chưa ăn trưa, đói bụng quá…trong đây là đồ ăn phải không?” - Tôi nói trong khi cô ấy chăm chú nhìn tôi suy nghĩ trong giây lát, cuối cùng rồi cũng quay lại chiếc ghế đá và dọn đồ ăn ra.

Trong lúc tôi ăn ngấu nghiến thì cô ấy nhìn tôi như thể tôi là sinh vật lạ vậy, thiệt là ngại quá đi. Thấy thế, tôi dừng lại nói “Sao em không ăn?”

/Không, tôi ăn rồi/ - Cô ấy tỏ vẻ bất cần.

“Ngon quá, là do em làm ah?” - Tôi khen thật sự chứ không phải để lấy lòng.

/Không, là do mẹ tôi làm/ - Cô ấy tiếp tục ra hiệu với những lời ngắn gọn, khiến tôi có cảm giác khó gần. Cho nên, tôi vẫn tiếp tục ăn và không nói gì nữa.

Sau khi ăn xong, trong khi tôi dẫn xe đạp, cô ấy đi kế bên và ra hiệu đủ thứ làm tôi hoa cả mắt.

“Anh vẫn chưa biết tên em?” - Tôi bắt chuyện với cô ấy.

/R.U.B.Y/ - Cô ấy vẫn tung tăng đi bên tôi và ra hiệu. Không biết sao lúc này tôi chẳng có gì để nói.

/Những tên con trai hẹn hò lần đầu nhìn thấy tôi, họ đều thích, nhưng khi họ biết tôi không thể nghe, không thể nói, họ đều vội vàng bỏ chạy…/ - Hình như bây giờ cô ấy mới nói vô vấn đề chính.

Nói rồi cô ấy vội chạy nhanh lên phía trước, ý nói tôi cũng là một trong số những người đó. Mà thật sự là vậy mà…tôi đã có bạn gái rồi…

Tôi vội để xe xuống bãi cỏ bên đường rồi chạy theo cô ấy.

/Không hoàn toàn là vì tại em không nói, không nghe được…vấn đề ở đây là tính tình của em…/ - Hình như tôi hơi nhiều chuyện thì phải. Sau khi thấy tôi diễn tả như vậy, cô ấy liền đứng lại nhìn tôi trân trân…Và sau đó…dùng chân trái dẫm mạnh lên chân phải của tôi rồi vội bỏ chạy. Ơn trời vì cô ấy không mang giày cao gót, tuy nhiên tôi cũng phải nhảy 'lò cò' một lúc vì đau.

“Gì thế này, em có phải là con gái không? Sao không dịu dàng chút nào vậy?” - Tôi nói vọng theo, tôi biết, cô ấy không thể nghe được nên chỉ biết đạp xe đuổi theo mà thôi. Sau khi đuổi kịp, cô ấy nhìn tôi và cười. Lạy Chúa, lần đầu tiên tôi thấy một cô gái cười đẹp như vậy, còn cả hai má lúm đồng tiền xinh ơi là xinh nữa. Nhưng tôi chẳng hiểu sao cô ấy lại thay đổi thái độ nhanh như vậy. Đúng là con gái thật là khó hiểu…


4h30 chiều…

Sau khi đã đi dạo khắp nơi, chúng tôi đến công viên giải trí gần trường, đang đi lòng vòng thì bất chợt cô ấy chỉ một tay lên theo hướng tàu lượn siêu tốc, tay còn lại, nắm lấy tay tôi kéo kéo rồi vội ra hiệu: /Em muốn chơi cái này, từ sau khi bị mất thính giác, em chưa chơi lại bao giờ…/

/Nhưng mà có ổn không đó?/ - Ý tôi đang hỏi cô ấy có sợ trò này không, chứ không phải tôi đang sợ đâu nhá.

/Ổn mà…đi chơi thôi…/ - Ra hiệu rồi cô ấy kéo tay tôi đi một nước.


Tôi vội kéo cô ấy ra ngoài sau khi trò chơi kết thúc, nhưng cô ấy còn muốn chơi lại lần nữa, thiệt là sợ cô ấy luôn. Trong lúc đang giằng co qua lại thì người thợ chụp hình đến đưa hình và nói với chúng tôi: “Hình đẹp chứ? Nếu muốn làm móc khóa thì qua kia nhé. Cảm ơn quý khách”.

“Cảm ơn!” - Tôi vội gật đầu cảm ơn rồi kéo cô ấy lại chỗ làm móc khóa, may mà nhờ có người thợ chụp hình mà tôi thoát nạn. Nói gì thì nói chứ tấm hình của 2 chúng tôi trên tàu lượn siêu tốc nhìn cũng dễ thương lắm.

/Số 27, còn một hàng người đang chờ…/ - Cô ấy ra hiệu tỏ vẻ muốn đi chơi trò khác.

/Thôi, ngồi đây chờ đến lượt chúng ta lấy móc khóa, đi chơi cả buổi chiều mà em không thấy mệt ah?/ - Không hiểu sao tôi lại ra hiệu với cô ấy, đáng lý ra không thèm dùng thủ ngữ mới đúng, cho cô ấy tự mà đọc khẩu hình môi như cô ấy muốn. Mà nghĩ lại như thế là nhỏ mọn nên thôi.

/Không mệt, nhưng thôi, anh đã muốn ngồi đây thì ngồi vậy…/ - Cô ấy tỏ ra thất vọng một chút, nhìn tôi, rồi nhìn lên trời mây cây cảnh gì đó…

/Em bị mất thính giác từ lúc nào?/ - Đang trong không khí im ắng, tôi không hiểu sao mình lại hỏi việc này, thiệt là vô duyên mà…

/Sao anh biết lúc trước tôi có thể nghe được?/ - Cô ấy hơi bất ngờ khi thấy tôi hỏi, vội ra dấu lại.

/Chẳng phải lúc nãy em nói từ lúc bị mất thính giác không chơi trò đó lần nào mà?/ - Tôi ra vẻ bình thản khi đáp lại, nhưng nhìn cô ấy, tôi cảm thấy cô ấy bắt đầu không vui.

/4 năm trước…chắc vì chỉ mới 4 năm, nên tôi vẫn còn chưa quen, nhìn con chim trên cành cây kia kìa…khi thấy nó đang hót, tôi lại tưởng tượng là nó hót không thành tiếng, chứ không phải vì tôi không nghe được…anh có hiểu được cảm giác này của tôi không?/ - Cô ấy nhìn tôi, nhìn con chim, ánh mắt đượm buồn, ra hiệu một cách chậm rãi, không hiểu sao trong lòng tôi bây giờ có một cảm giác khó tả…chả lẽ đây lại là cảm giác tội nghiệp đối với một người tàn tật sao?

/Sao anh không nói gì?/ - Cô ấy trở lại với khuôn mặt bình thường, không còn xúc động nữa, trong khi tôi vẫn còn đang suy nghĩ…

/Ah…là vì anh có thể hiểu được cảm xúc của em…/ - Trong lúc lúng túng, tôi lại nói bậy nữa rồi.

/Anh hiểu được thật ư?/ - Cô ấy lại nhìn tôi với vẻ mặt kiên quyết, dường như cảm thấy là tôi đang thương hại cô ấy.

/Anh là sinh viên khoa tâm lý thuộc ngành phúc lợi xã hội, ở trường đã dạy…/ - Tôi thấy mình càng nói càng đi sai hướng, nét mặt cô ấy khi nghe tôi nói như vậy đã trở nên vô cảm.

Trong lúc tôi đang bối rối không nói tiếp được gì thì tiếng chuông điện thoại vang lên.
“Xin lỗi…” - Tôi vội đứng lên ra một góc nghe điện thoại. Cái thằng Alex này không biết sao lại gọi điện lúc này nhưng cũng nhờ nó gọi mà tôi mới thoát khỏi hoàn cảnh bối rối này.

Cô ấy ngồi đó, nhìn quanh, chắc là cũng đang nhìn tôi nhưng khi thấy tôi nhìn về phía cô ấy thì liền quay sang hướng khác.

Sau khi nghe điện của Alex, tôi quay trở lại bàn.
/Ai vậy?/ - Cô ấy nhìn tôi tỏ vẻ thắc mắc hay giả vờ thắc mắc để không đề cập đến chuyện lúc nãy nữa?
/Alex…là người đã hẹn với em đó…/ - Tôi nhìn cô ấy rồi ra hiệu.
/Có chuyện gì ah?/ - Cô ấy tỏ vẻ tò mò.
/Alex bảo anh, xin lỗi em…vì đã không đến được hôm nay, hôm sau gặp ở trường, Alex sẽ tạ lỗi trực tiếp với em…/ - Tôi thuật lại đúng những gì Alex nói, tôi không hiểu sao, thằng Alex lại nhát gái như thế. Rõ ràng, lý do chính nó không đi gặp Ruby là vì nó sợ, chứ không phải vì cô ấy không nói, không nghe được.

/Nói với anh ta, tôi không sao…Hôm nay tôi đã rất vui, cảm ơn anh…/ - Cô ấy lại tỏ ra khách sáo thế này đây, dường như đang nghĩ, hôm nay tôi đi với cô ấy vì giúp Alex, chứ thật lòng không muốn đi…mà hình như tôi đã nghĩ như vậy trước đó…

/Ah…6h30 tối nay có bắn pháo hoa, chỗ ngồi ở bến xe bus trước cổng khu giải trí này…bây giờ đã 5h30, chúng ta sẽ ở lại xem nhé?/ - Tôi vội chuyển đề tài vì tự thấy tâm trạng mình hôm nay không còn được bình tĩnh như mọi ngày, rõ ràng tôi là sinh viên khoa tâm lý mà lại ăn nói lung tung thế này thì không được rồi.

/Được đó…/ - Cô ấy ra hiệu ngắn gọn, cũng chả biết cô ấy có thích xem pháo hoa không nữa.
/Ok, em ngồi đây đợi lấy móc khóa, anh vô trong mua vé nhé/ - Ra hiệu rồi tôi vội chạy đi mua vé, thật ra là không muốn nhìn thấy vẻ mặt cô ấy lúc này, có vẻ gì đó buồn chán không nói nên lời.

Không ngờ lại có nhiều người mua vé như vậy…Tôi lại phải chờ…

Sau khi mua vé xong thì bạn gái tôi gọi đến, cô ấy báo cho tôi biết, trung tâm phục hồi chức năng bệnh viện Hongkong đã nhận tôi vào làm việc, tôi rất vui mừng, vì trước giờ tôi cứ lo sợ mình không thể làm gì sau khi ra trường, chúng tôi đã nói chuyện rôm rả…

Và tôi quên mất…Ruby đang ngồi đó chờ…tôi cũng không để ý trời đã đổ mưa…

6h00 tối…sau khi nói chuyện xong với bạn gái, tôi mới nhận thức được là trời đã mưa lớn…Mặc cho những hạt mưa đang ào ào trút xuống, tôi vội chạy về chỗ cũ…nhưng không thấy Ruby đâu nữa…trên bàn vẫn còn số 27…trong khi cặp tình nhân số 31 đã bước ra…

[Mình thật là ngốc, làm sao cô ấy có thể nghe thấy người ta gọi số chứ…] - Tôi tự trách mình, rồi vội chạy mua hai chiếc ô rồi đi tìm cô ấy…

Trên đường chạy mua ô…tôi nghe thấy thông báo trên loa: “Do trời mưa đột ngột, nên chương trình bắn pháo hoa lúc 6h30 tối nay phải hủy bỏ, thành thật xin lỗi, mong quý khách thông cảm…”

Tiếng loa phát thanh cứ lặp đi lặp lại riết trong mưa, nhưng làm sao cô ấy có thể nghe được? Tôi vừa chạy vừa tự hỏi mình như vậy…Sau khi mua hai chiếc ô, tôi chạy ra bến xe bus tìm cô ấy…chạy lòng vòng khắp công viên…vẫn không thấy…

8h00 tối…công viên đến giờ đóng cửa…mọi người đã tản về hết từ bao giờ. Ngoài trạm xe bus cũng không còn bóng người…Tôi nghĩ cô ấy đã về nhà rồi nên tôi cũng đi bộ ra khỏi cổng nhưng bất ngờ…

Tôi thấy chiếc xe đạp của cô ấy vẫn còn nằm ở đó…[Chẳng lẽ cô ấy vẫn còn trong đây?] – Tôi lại tự hỏi mình…hình như tôi đã quan tâm nhiều quá rồi thì phải? Cô ấy là người lớn, có thể tự lo cho mình…[Trời cũng bớt mưa rồi, không có lý do nào, cô ấy không thể về nhà được…] – Tôi nói với mình như vậy nhưng tôi lại không ra về…

Một chiếc ô che cho chiếc xe đạp của cô ấy, một chiếc ô che cho tôi, ngồi một góc, trên tay vẫn còn cầm chiếc móc khóa hình tôi và cô ấy…Chờ đợi…chờ đợi…và ngủ thiếp đi trong không khí lạnh lẽo sau trận mưa rào…

9h00 tối…tôi cảm thấy được có ai đó đang định lấy móc khóa trong tay mình…tôi mở mắt và nhìn thấy…cô ấy.

/Sao anh lại ở đây?/ - Vẻ mặt cô ấy khá xúc động.
/Ah, chương trình bắn pháo hoa…đã hủy rồi…/ - Tôi trong bộ dạng còn ngáy ngủ chưa tỉnh hẳn, ngồi một góc như tên khùng, nhìn cô ấy, ra hiệu và nở một nụ cười.

Cô ấy ngồi xuống kế bên tôi, im lặng, cô ấy nhìn tôi với ánh mắt mà tôi cho là đang rất xúc động, tôi cũng nhìn cô ấy với vẻ khó hiểu…và bất ngờ…

Cô ấy đã HÔN lên môi tôi…

Mắt tôi nhìn trân trân vào khuôn mặt đang kề sát bên mình, môi kề môi đó chứ. Tôi đã bị cưỡng…hôn đó. Trong tâm trí tôi lúc này chỉ biết ngạc nhiên và ngạc nhiên mà thôi…


10.10.2010
Louis


Thanked by 1 Member:

#14
eirlys


  • Khách Quý

  • 71 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
Hic... Ruby không nghe được thì sao mà nghe được người ta gọi số chứ, cha Sam này thiệt lẩm cẩm quá :thodai: hay phải nói Ác ka đã nghĩ ra tình tiết tàn nhẫn này để đày đoạ Ruby B-) mụi phải quýnh ka :danhgon: (công báo tư thù ;)) kaka)

Mà sao mới buổi hẹn đầu mà tiến triển nhanh như tàu lượn siêu tốc vậy chời :saysong: hay do hai người vừa mới đi tàu lượn nên tâm trạng bị ảnh hưởng theo =))

Không ngờ tư tưởng của ác ka tiến bộ dữ vậy ta ;)) mụi phải đổi gọi ka từ "ông già" thành "ông chẻ" rùi =)) có con gái nào mà ngay buổi hẹn đầu tiên đã đi "giết người cướp răng" vậy chứ :troi: dù có cảm động vì cha Sam ngố đã chờ mấy tiếng dưới mưa đến nỗi ngủ quên, cùng lắm chỉ cần tỏ ra cảm động rùi tặng cho chàng một.... cục kẹo là được rùi haha :haha:

Cha Sam còn nghĩ mình bị cưỡng hôn nữa chứ :phut: lời quá rùi mà còn làm bộ :p chắc đây là nụ hôn đầu của Ruby rùi, còn cha Sam thì chắc là 'lần đầu' - đi 'n lần trước' =)) Vậy quá lỗ cho Ruby rùi :hoi: haizzz..........

#15
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick

Hic... Ruby không nghe được thì sao mà nghe được người ta gọi số chứ, cha Sam này thiệt lẩm cẩm quá :troi: hay phải nói Ác ka đã nghĩ ra tình tiết tàn nhẫn này để đày đoạ Ruby B-) mụi phải quýnh ka :phut: (công báo tư thù ;)) kaka)

Mà sao mới buổi hẹn đầu mà tiến triển nhanh như tàu lượn siêu tốc vậy chời :thodai: hay do hai người vừa mới đi tàu lượn nên tâm trạng bị ảnh hưởng theo =))

Không ngờ tư tưởng của ác ka tiến bộ dữ vậy ta ;)) mụi phải đổi gọi ka từ "ông già" thành "ông chẻ" rùi ;)) có con gái nào mà ngay buổi hẹn đầu tiên đã đi "giết người cướp răng" vậy chứ :hoi: dù có cảm động vì cha Sam ngố đã chờ mấy tiếng dưới mưa đến nỗi ngủ quên, cùng lắm chỉ cần tỏ ra cảm động rùi tặng cho chàng một.... cục kẹo là được rùi haha =))

Cha Sam còn nghĩ mình bị cưỡng hôn nữa chứ =)) lời quá rùi mà còn làm bộ :haha: chắc đây là nụ hôn đầu của Ruby rùi, còn cha Sam thì chắc là 'lần đầu' - đi 'n lần trước' ;)) Vậy quá lỗ cho Ruby rùi :danhgon: haizzz..........


Trời, đó là tình tiết trong phim đó chứ, thấy hay nên lôi vô mà... ;)) quýnh thử :saysong:

Cảm xúc bất chợt đến ai kiểm soát đc hả mụi? Xí...ko phải tiến triển nhanh mà chỉ là 1 khoảnh khắc đẹp thui...đọc chương sau là thấy chẳng tiến triển gì ah :p , "giết người cướp răng" chứ có gì quá đáng hơn đâu...ác mụi thiệt là bảo thủ mà...mà Ruby hun môi bạn Sam thui chứ bạn Sam chưa làm gì mà B-)

Đang suy nghĩ xem coi là nụ hôn đầu tiên của cha Sam hay nụ hôn n+1 =))





0 user(s) are reading this topic

0 members, 0 guests, 0 anonymous users


Ruby&Me - RubyVNFC Ruby's Weibo Ruby's Official Blog Ruby Lin's Official Site Ruby's BaiDu Tieba

2005-2017 RubyandMe.com - Ruby Lin's Vietnamese FanClub - Câu Lạc Bộ Người Hâm Mộ Lâm Tâm Như tại Việt Nam.