Jump to content

Change

[Trans] Mistaken LoveTác giả: Doan - Dịch: khiconlonton36


  • You cannot start a new topic
  • You cannot reply to this topic
44 replies to this topic

#1
khiconlonton36


  • Người Bạn Mới

  • 343 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
phần 2 của 101 ways to kill you with my heart

Mistaken love

by Doan
http://www.winglin.net/fanfic/Doan8/

Chương 1 : mad princess and drunken toad


Ruby là ngôi thứ nhất

Tôi không thể tin được rằng sao tôi lại hạnh phúc như vậy. Tôi không biết chính xác vì sao tôi đã chấp nhận trở thành vợ anh ta. Nó đến quá bất ngờ và tôi đã chỉ nói “vâng”. Và tôi đang đứng đây trông giống như là một nàng công chúa đứng cạnh chú ếch .. úi.. ý tôi nói là chàng hoàng tử của tôi. ờ thì… trong suốt buổi tối chàng hoàng tử của tôi không hề nói câu nào, trông anh ta có vẻ hơi buồn nhưng tôi cũng không biết tại sao.

“Cô dâu và chú rể của chúng ta phải nói lên cảm xúc của mình ngày hôm nay chứ nhỉ?” một thanh niên đề nghị chúng tôi...Nicholas và tôi cùng bước lên phía trước cái mic.

“Ờ.. tôi phải nói rằng tôi là một trong số những người may mắn nhất trên thế giới vì đã cưới được một anh chàng đáng yêu đến mức mà có hàng ngàn thiếu nữ trẻ đẹp ngoài kia đang sẵn sàng chết chỉ để được như tôi” Tôi nói dối đấy… tôi không hạnh phúc lắm về đám cưới của mình...nhưng có một điều mà tôi thấy vui. Đó là tôi biết tôi đã cưới một người đã cứu sống mình và nếu có thể quay ngược thời gian…tôi nghĩ tôi sẽ…giết chết anh ta…

Nic là ngôi thứ nhất:

Tôi đứng ngay cạnh đó nghe những lời nói dối của cô ta. Tôi không thể tin được là mình đã cưới một phù thủy… Nhưng sau đó… cô đã tán dương tôi và đó là việc tốt duy nhất mà cô ấy làm được trong cuộc đời của cô ấy.

Tôi bước nhẹ tới chiếc mic…và bình tĩnh nhìn xuống đám đông lạ hoắc...tôi không biết tại sao họ lại trông dơ dơ… úi… ý tôi là mờ mờ! Tôi nghĩ tôi cần một cái kính thôi!

“Tôi.. tôi rất hạnh phúc.. à đợi đã… tôi đã nói tôi hạnh phúc phải không nhỉ? Ý tôi là tôi đã rất buồn… úi.. ý tôi là hạnh phúc… tôi không biết… cái cảm giác kết hôn kỳ quái ngày hôm nay này giống như là một con heo vậy!” Tôi đang nói cái quái gì vậy? Đó không phải là những gì tôi muốn nói.

Nó hẳn là do rượu rồi… chúa ơi… tôi cảm thấy không khỏe khi đứng đây…

“Tôi.. *ợ*..chúa ơi tôi nghĩ là tất cả mọi người nên xem lại khuôn mặt của mình đi… ý tôi là… tôi chỉ nghĩ rằng tất cả thật xấu xí…” Ruby chằm chằm nhìn tôi với một khuôn mặt thật kinh khủng… ý tôi là… phát điên lên.

“Nicholas.. anh đang làm cái gì vậy? Xin lỗi.. nhưng tôi nghĩ Nicholas đã uống quá nhiều.” Trước khi cô tiếp tục tôi đã chặn họng cô ấy lại bằng đôi môi của tôi. “Nic! Không phải trước đám đông! Tránh xa ngực của tôi ra! ” Ruby gào lên và cầm cái mic nện vô đầu tôi.

Ruby là ngôi thứ nhất.


Anh đang nói cái gì vậy? Anh đang say…và anh những điều đó phải là sự thật rồi. Được rồi… vậy thì vợ tôi đã chết rồi… à nhầm … tôi muốn nói là chồng tôi đã chết rồi… úi không…anh ta không chết nhưng không có ý nghĩa gì cả. Tôi xin lỗi đám đông và đẩy anh ta ra khỏi nhà hàng. Chúa ơi…nếu có cớm đi qua…họ thế nào cũng nghĩ tôi đã giết anh ta…và kéo cái xác đi xung lung tung.

Cuối cùng thì tôi cũng phải đặt anh ta lên cái giường yêu quí của tôi. Mắt anh ta hé mở và sau đó chỉ với một động tác … anh ta hôn tôi.

Sau cái chạm môi nhẹ đó…Nicholas nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Đêm nay em thật là đẹp. Anh rất yêu em. Anh chờ đợi ngày này đã lâu lắm rồi..anh yêu em… Grace…anh yêu em......”

#2
moon


  • Người Bạn Mới

  • 650 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
ha.ha..cái fic này dzui lắm...tác gi này có rất nhiều fic hay...

#3
khiconlonton36


  • Người Bạn Mới

  • 343 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
Chapter 2
Mistaken for the Manhood

============================================================

Nic là ngôi thứ nhất

Ouch…ahh..ooo… sao đầu của tôi lại đau thế này nhỉ? Tôi đã uống quá nhiều hôm qua chăng? Đợi chút… sao tôi lại có vết thâm ở đây vậy nhỉ? Lại là con heo của tôi gây ra đây. Nhưng.. cô ta đâu rồi nhỉ?

“Ruby ơi? Hello? Có ai ở nhà không vậy?” tôi hỏi và âm thầm bước vào phòng tắm và trố mắt nhìn những nhiệm vụ mà tôi phải làm trong buổi sáng nay.

Một lúc sau tôi thấy rằng không có ai ở nhà hết… thật là một sự kỳ quặc chết tiệt… chuyện gì đã xảy ra tối qua chứ?

Đoán thử xem… bữa sáng của tôi là một bát tô mì ăn liền… và tôi phải tự nấu cái môn quái quỉ này đấy. chắc là các chàng trai phải hiểu rõ điều này lắm nhưng tôi lười lắm… vì vậy nấu một bát súp có vẻ như là quá khó khăn với tôi.. thậm chí đi vào một bãi mìn còn dễ dàng hơn ấy chứ…lol.. cũng chẳng sợ như công việc đó.

Tôi vừa ăn vừa xem TV khi Ruby bước ra từ cái cửa trước mặt.

“Em yêu, em đi đâu vậy?” tôi hỏi… như kiểu tôi đang theo đuổi một con heo mà cứ lờ tôi đi. Cô ấy bước vào phòng của cô ta và đóng sầm cửa lại. Tôi có nói bất kỳ điều gì về phòng của tôi chưa nhỉ? Tôi giải thích điều này nhé… ngay trước đám cưới của chúng tôi… cô đã mua rất nhiều quần áo và nhét chúng vào một cái tủ trong phòng cũ của tôi. Sau đó cô lấy tất cả quần áo cũ của cô và nhét chúng vào các hộp và cái phòng sạch sẻ một cách hoàn hảo của tôi ngẫu nhiên trở thành cái phòng chứa đồ cho cô ta. Và chuyện gì xảy ra với tôi đây? Đương nhiên tôi chuyển tới phòng của cô ta… các chàng trai chắc không mong chúng ta sẽ ngủ riêng đúng không?đúng vậy…

“Ruby, cưng ơi, thôi nào chuyện gì thế?” tôi gõ của liên hồi

“Ý anh nói là ‘Ruby, con heo béo của tôi, có đúng không?” cô trả lời

“Đúng rồi. em là vợ của anh phải không? Tại sao anh lại không gọi em là con heo béo nhỉ?” Nó thật sự gây chú ý với cô ấy và cánh cửa ngay lập tức mở ra.

“Hiểu rồi hả… hehe” tôi cười… nhưng cô ấy không hợp tác cho lắm… thay vào đó cô chỉ tay vào tôi và đẩy tôi xuống đất giống như tôi là một cục bột vậy.

“KHÔNG ĐƯỢC GỌI TÔI NHƯ THẾ NỮA!!!!!!” Cô hét lên… tôi phải lấy tay bịt tai lại.

“Tại sao chứ?” tôi hỏi … hành động nực cười lắm hả? Thật là hài hước…đây là ngày đầu tiên sau đám cưới của chúng tôi và cô ấy đã hành động như một con sói hung ác vậy.

“Tôi nghĩ là anh nên hỏi Grace yêu quí của anh để có câu trả lời hoàn hảo.” Ruby nói…và nhanh như chớp cô chạy vào bếp.

Ôi… chúa ơi.. sao cô lại biết về Grace nhỉ? ờ… tôi đoán là các bạn đọc có vẻ khó hiểu, để tôi kể cho các bạn nghe về Grace và tôi nhé.

Khi tôi học trung học…tôi đã hẹn hò với cô ấy… và chúng tôi dã chia tay nhưng tôi vẫn nhớ về cô ấy… bạn biết đấy… mối tình đầu mà… và… tôi không thể…

“Ruby!!! Em đang làm gì với cái kéo vậy?” Tôi hỏi trong nỗi sợ hãi khi thấy Ruby bước ra với cái kéo trên tay. Cái hình ảnh cô ấy cắt cái gì đó không thể ra khỏi cái đầu óc ngớ ngẩn của tôi.

“Thôi mà! Anh không làm bất cứ điều gì nghiêm trọng tới mức phải bị trừng phạt như vậy đâu! Ruby! Bỏ kéo xuống đi và chúng ta sẽ nói rõ ràng.” Tôi nói với cô ấy...khi thấy cô ấy bước lại gần tôi. Tôi chạy vào phòng của chúng tôi và ngồi xuống giường… tôi rất sợ… các bạn thấy đấy…Ruby là người mà nói là sẽ làm.

“Anh có thể ngồi im một lúc không? Em phải cắt nó chỉ một lúc thôi em làm nhanh lắm”. Cô nói.

“Anh có làm gì đâu… sao em phải cắt nó chứ? Thôi mà… đàn ông ai cũng cần nó mà…và em không cắt nó được không?” Tôi nài nỉ…

“Hôm nay anh thật là khó hiểu đấy…đàn ông không cần cái này… không ai cần nó hết.” Cô ấy nói và bước lại gần tôi.

“Cứu tôi! Có ai đó cứu tôi với!” Tôi gào thét.

“Im ngay!!!!!” Ruby gào lên.

Ruby là ngôi thứ nhất.

Tôi đang nói với anh ta về Grace thì tôi thấy anh ta quên tháo cái mác giá trên cái quần jean anh ta vừa mới mua. ờ… bạn biết đấy… Tôi đang là vợ anh ta mà… đáng lẽ những công việc này anh ta phải làm chứ… nhưng tôi thật xui xẻo… ông chồng ngớ ngẩn của tôi quá lười nhác… thậm chí anh ta còn không cả cạo râu nữa… trông chúng thật dơ… được rồi… quay lại chuyện cái mác giá.

“Im ngay!!!!” Tôi quát.

Anh ta định chạy trốn. Hay thật! tôi chỉ cắt cái mác giá thôi mà…trông tôi đâu có giống như đang dùng kéo giết anh ta hay đại loại như thế đâu. Thật là ngớ ngẩn làm sao. Đàn ông cần nó? Thật vớ vẩn.

“Tôi không nghĩ bất kỳ người đàn ông nào cần thứ này cả. đứng im và quay lại. thôi nhé, đó là nhiệm vụ của tôi” tôi nói với anh ta.

“Nhưng… em đang đùa phải không cưng? Thôi mà anh biết em chỉ đùa thôi. Em đâu cần phải cắt “cái đó” của anh phải không?” anh ta hỏi.

“Tất nhiên là tôi không đùa rồi. Tôi nghĩ rằng bất kỳ một người vợ nào trên thế giới này nhìn thấy cái thứ đó đính lên đó… họ sẽ cắt chúng cho chồng của họ thôi!” Tôi khăng khăng

“Em đùa à? Thôi đi mà…tất cả đàn ông trên thế giới này đều cần nó mà… không có nó… cuộc sống đâu còn là thú vị nữa…” Anh ta nói…

“Thú vị? Nic… tôi nghĩ anh đã để đầu óc của anh ở cái xó nào rồi… không được quay lại và bước chân ra chút đi… tôi sẽ không cắt cái nào khác nữa đâu…” Tôi nói…

“Nhưng anh chỉ có mỗi một cái thôi mà…” Nic bắt đầu khóc thét lên.

“Im ngay… tôi không quan tâm liệu anh sẽ có một cái như thế này nữa hay không… nhưng nếu nó cứ thò ra là tôi cắt nó.” Tôi giải thích..

“Nhưng nó có thò ra đâu. Nó được đặt rất cẩn thận ở bên trong mà… nhìn xem… thậm chí nó còn không phồng lên hay gì đó. ” anh ta nói…

“Tôi không quan tâm liệu nó có được đặt cẩn thận hay không nhưng nó không nên ở đó.” Tôi nói và nhảy bổ vô anh ta.

Anh ta nhanh chóng chạy ra xa.

“Ruby..ý anh là nó…anh không muốn đùa nữa…nói về Grace đi được không?” Anh ta đề nghị

“KHÔNG!!!” Tôi lại nhảy về phía anh ta…đẩy anh ta xuống và chỉ trong chớp mắt tôi đã cắt cái mác ra trước khi anh ta có cơ hội chống cự.

Nic bắt đầu khóc…giống như là tôi đã cắt vào thịt của anh ta hay cái gì đó…chao ôi…bây giờ tôi mới để ý là anh ta to xác nhưng tính tình thì trẻ con.

“Hơ…sao không đau chút nào vậy nhỉ?” Nic hỏi tôi.

“Duh…nó chỉ là một tờ giấy và nhựa…sao có thể đau được” tôi nói.

“Cái gì?” Nic hỏi…”Cái của tôi thật sự chỉ có thế thôi à?” anh ta nói…sau đó nhanh chóng kéo quần jean của anh ta ra và kiểm tra cái gì đó trong “vùng cấm“… ý tôi là…tôi thấy ghê tởm…ý tôi là đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta “naked”…búng vào cái đó của anh ta và cười là hành động mà bạn sẽ thấy ghê.

“Anh làm cái trò gì thế?” tôi hỏi…

“Kiểm tra xem em có cắt nó hay không” anh ta trả lời thản nhiên…

Nic là ngôi thứ nhất

Tôi nhìn nó một cách cẩn thận trước khi cất nó vào trong… ý tôi là … nếu các bạn là tôi và các bạn thấy vợ mình như thế… các bạn sẽ gào khóc như tôi thôi! Cô ấy trông giống như là cô ấy ám chỉ nó… nhưng tôi thật may mắn.

“Anh đùa tôi à?” Ruby hỏi…”Tôi chỉ cắt cái mác giá trên quần jean…không được hả?” cô ấy nói thêm...

#4
Sona


  • Người Bạn Mới

  • 365 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
Fic này hay quá, bùn cười chết đi đc, Ruby đanh đá quá nhỉ
Nhưng nó có thò ra đâu. Nó được đặt rất cẩn thận ở bên trong mà… nhìn xem… thậm chí nó còn không phồng lên hay gì đó. ”
“Em đùa à? Thôi đi mà…tất cả đàn ông trên thế giới này đều cần nó mà… không có nó… cuộc sống đâu còn là thú vị nữa…
Tưởng tượng cảnh Nic khóc thet vì sợ hãi chắc chết mất, đúng là ông nói gà, bà nói vịt
Ruby xinh xắn, iu Ruby lắm
Posted Image

#5
khiconlonton36


  • Người Bạn Mới

  • 343 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
Chapter 3
From Bad to Worst
=============
*3 ngày sau*

reng...reng...reng

Nic là ngôi thứ nhất

tôi đang ngồi trên ghế sofa ăn bỏng ngô trong khi đó thì Ruby ngồi ở bên kia ăn khoai tây chiên. cả hai chúng tôi để lờ nhau đi... và xem TV. sau đó chuông cửa kêu.

"để anh mở cho!" tôi nói rồi chạy ra phía cửa..

"để tôi mở cho!" cô ấy cũng nói và cùng lúc chạy ra phía cửa ..

cả hai chúng tôi va vào nhau... và đúng lúc đó... tôi vặn cái núm cửa... nhưng cũng đúng lúc đó tôi kéo rách cái váy của Ruby xuống.

"Á" cô ấy hét lên đúng lúc Alec và một cô gái bước vào.
"ahh! Oooo" họ cũng hét lên khi thấy Ruby đang ôm lấy cơ thể.

"Ahhh!" tôi hét lên Ruby đấm vào tôi như đấm vào ...một con cún đồ chơi.

Ruby là ngôi thứ nhất.

Ok...tiếp tục... tôi chạy về phía của và Nicholas...tên ngốc đó đã kéo rách một nửa váy của tôi khi hắn dẫm lên nó. và đoán thử xem việc gì đã xảy ra? tôi đã hét lên khi Alec và cô gái của anh ta bước vào.

sau khi đấm cho Nicholas một cú chí mạng...tôi đã xin lỗi vào thay đồ.

"anh rất xin lỗi..."Nicholas nói và bước vào..

"Im đi! đừng có nói gì với tôi" tôi quay lại thét vào anh ta.

"nhưng anh..." Nicholas nói tiếp

"Im đi! tôi sẽ li hôn và không gì có thể thay đổi quyết định này đâu...vì thế hãy tránh xa tôi ra!" tôi thét lên. "và Alec ạ... đừng nói gì về chuyện này nhé... hãy coi như chưa có chuyện gì xảy ra được ko?" tôi yêu cầu Alec và bước ra khỏi phòng.

"Alec!!!anh thật là đáng yêu... và anh dẫn ai đến đây vậy?" tôi hỏi và nhìn vào cô gái có đôi mắt to tròn đáng yêu đứng cạnh anh.

"Đây là...umm...Vicki và chúng tôi đang có một cuộc tranh luận và... đây là...umm" Alec ngập ngừng tiếp tục

"bạn gái của anh hả? Alec! anh biết là anh không nên nói dối!" Nicholas nói và bước ra từ phía sau tôi. sau đó đôi mắt anh ta chuyển sang màu xanh và tóc anh ta dựng đứng lên...nah...chỉ đùa thôi...nhưng cũng gần như vậy đấy.

"Grace!!!!!nhớ tôi không?" anh ta hỏi.

"tất nhiên rồi! lý do tôi theo Alec tối đây là vì anh ấy nói rằng anh ấy đã tìm thấy anh! Lol...anh đáng yêu hơn nhiều Nicholas với mái tóc rất là ngắn...và một cặp kính xấu xí mà tôi biết đấy" Grace nói đùa.

Nic là ngôi thứ nhất.

tôi không thể tin được vào mắt mình... đó là...đó là Grace! người con gái mà tôi luôn yêu thương...không...tôi chỉ nên nói là tôi luôn nhớ tới...nếu Ruby mà nghe thấy điều này chắc cô ta sẽ giết tôi chết mất.

tôi quay sang Ruby và khuôn mặt ngạc nhiên của tôi chuyển sang màu đỏ chót, bạn có thể tượng tưởng là các huyết quản sắp nổ tung. Đôi mắt tròn xoe của cô ấy chuyển sang trạng thái lớn quá khổ tới mức bạn có thể thấy một lỗ hổng trong hốc mắt của cô ấy và ... trong miệng của cô ta... tôi phải thừa nhận rằng nó rộng tới mức bạn có thể nhìn thấy toàn bộ bên trong với các lát khoai tây chiên đã vỡ đang sa lầy trong đó.

"Nicholas Tse!!!!!!!!!!!!!!!!!"Ruby hét lên và đưa cánh tay lên thật sự cao.

tôi biết cô ta sắp làm gì....vì thế tôi chỉ vào Alec và Grace...thông báo cho cô ta rằng họ đang ở đây với chúng tôi. tôi phải nói rằng Ruby đúng là một diễn viên tài ba...có thể sau này bạn sẽ thấy cô ta trong một vài bộ phim với những người phụ nữ béo ú đang cố gắng ngồi lên đầu của chồng họ và ra lệnh đủ thứ. và sau đó khi kế hoạch ám sát chồng mình thất bại... họ sẽ cố gắng coi như chẳng có gì xảy ra cả....

"em yêu anh! em thấy mừng cho anh vì anh đã tìm thấy một người bạn đã mất liên lạc trong nhiều năm." Ruby vừa nói vừa ôm chặt lấy tôi... nhưng sau đó...

"tốt hơn hết là anh nên xem lại cái lưng của anh tối nay hoặc là tôi sẽ cắt mọi thứ của anh ra để bán đấy." cô ta thì thầm...sau đó lại làm như cô ta hạnh phúc lắm ấy...Ruby chạy về phía Grace và nói chuyện với cô ấy.

"bạn có một đôi bàn tay đẹp thật đấy...oh...nhìn này...Alec đã mua những viên kim cương này cho bạn phải không?" Ruby hỏi...

"Ừ...cái đó rẻ thôi mà..."Grace nói...với một giọng nhỏ nhẹ và thân thiện của cô.

"Ôi... tôi ước sao Nic có thể kiếm đủ tiền chỉ để mua cho tôi một trong số những cái này. bạn biết không...Nic là một người lười biếng...anh ấy chỉ thích ngồi cả ngày mà chẳng làm gì cả..."Ruby phàn nàn với Grace.

"ừ! mình biết...khi chúng mình hẹn hò mình cũng luôn phát điên lên về một số tính của anh. vậy...Nicholas...*quay sang phía tôi* anh không thay đổi gì sao?" Grace hỏi...

"Hai người hẹn hò gì cơ?!!!!!!!"Ruby hét lên... sau đó dường như cô ấy đã nói một câu thần chú chết chóc..."tôi...thật là tuyệt....Nicholas luôn kể cho tôi nghe Grace đã tuyệt vời thế nào... và hôm nay cuối cùng tôi có thể gặp một Grace bằng xương bằng thịt để tôi có thể học tập nhiều điều từ bạn."

tôi hiểu ...từng từ mà Ruby nói ra đang cố gắng chứng minh cho tôi rằng Grace thật là may mắn và Alec vừa thông mình vừa giàu có. chỉ là một cái nhẫn kim cương thôi mà... ha ha ha... tôi đủ tiền để mua tới 2 cái cho cô ấy lận...Ruby, Ruby...cô sẽ không bao giờ biết vì sao tôi tiết kiệm nhiều tiền như thế đâu... ha ha ha...

"ồ, hai bạn đã đến lâu rồi mà tôi vẫn chưa mang đồ uống ra mời các bạn... tôi thật là không phải..." tôi nói và chạy vào trong làm một cốc socola nóng... tôi vẫn nhớ Grace thích socola nóng. nhưng đợi đã! Ruby vẫn đang điên tiết...và tôi biết cô ấy ghét socola... được rồi! tôi sẽ láy ra 2 cốc kem dâu tây cho cô ấy. cô ấy sẽ thích cho xem...

Ruby là ngôi thứ nhất

Nicholas chạy vào trong và trong chốc lát anh ta đi ra với 2 cái cốc...tôi muốn nói là anh ra chạy ra với 2 cái cốc trên tay...

"Đây...tôi định làm giống nhau nhưng tôi thấy nguyên liệu đã hết... vì vậy tôi nghĩ là Alec và Grace có thể ăn socola và Ruby sẽ ăn cái gì khác...phải không cưng?" anh ta nháy mắt với tôi rồi chạy vào bên trong..

anh ta đang bày trò quỉ quái gì vậy?

một lát sau anh ta đi ra với một cái ly đầy kem. Đó là món khoái khẩu của tôi! đoán thử xem Nicholas vẫn còn biết tôi thích loại nào cơ đấy. tôi có thể cảm thấy nước miếng của tôi chảy ra. Nicholas thậm chí còn đặt hai quả sơ ri lên đỉnh cốc kem nữa chứ!

đi chầm chậm!*** he hehe

"cảm ơn Nic..." tôi nói và với tay lấy cốc kem.

"không có gì cưng ạ..."anh nói và đưa cốc kem cho tôi.

"ÔI... nhìn xem chúng tuyệt quá!" tôi nói và kéo tay lại nắm chặt lấy cái ly kem.

Nic là ngôi thứ nhất

vẫn đi chậm ...châm... * he he he

"tôi biết..." tôi dang rộng cánh tay

đôi mắt của Ruby sáng lên... và tôi có thể nghe thấy Alec và Grace đang nói OoooOOO và ha ha ha... một cảm giác hạnh phúc giữa chúng tôi...

"đây!" tôi nói khi tôi lướt qua cái bàn.

"Ahhhh!" Ruby hét lên và gần như nhảy bổ vào tôi.

"Woww!!!" Alec và Grace thốt lên khi họ thấy chuyện gì đã xảy ra.

Ruby bây giờ đã có hai quả núi kem nằm trên váy cô ấy... và hai quả sơ ri nằm chính giữa hai quả núi kem ...mỗi quả nằm một bên... giống như ...ặc (breast! ko dám dịch :troi: )

#6
khiconlonton36


  • Người Bạn Mới

  • 343 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
Chapter 4
Feelings

************************************************************

Ngày hôm sau

Ruby và Grace có vẻ rất hợp nhau. Đó là lý do vì sao họ dính nhau như hình với bóng ngay cả việc đi mua đồ ngay gần đây cũng không ngoại lệ.

Ruby là ngôi thứ nhất.

Tôi cảm thấy thoải mái khi tránh xa Nicholas. Hmmm!!! Tôi thậm chí còn không hiểu vì sao tôi đã đồng ý cưới anh ta…tính cách của anh ta và hầu hết tất cả những gì thuộc về anh ta đều trái ngược hoàn toàn với tôi. Có vẻ như tôi và anh ta giống kẻ thù của nhau hơn là vợ chồng. được rồi…tôi đang chán…nhìn xung quanh và nhìn vào đống quần sóc và áo sơ mi có kiểu lạ hoắc.

“bạn có nghĩ là mình hợp với mầu vàng hơn hay mầu hồng nhạt hơn?” Grace hỏi tôi. Tôi đang bận rộn suy tư về cuộc sống và vô tình không để ý tới cô ấy. “Ruby, sao thế? Bạn cảm thấy mệt ở đâu à? Hay có chuyện gì?” Grace lại hỏi tôi. Lần này tôi giật mình bởi cô ấy đặt lòng bàn tay lên trán tôi.

“Nah. Tôi chỉ đang suy nghĩ một chút về tôi và Nicholas thôi mà. Bạn biết đấy, chúng tôi mới chỉ cưới nhau được hơn một tuần vậy mà tôi đã cảm thấy chán ghét anh ta và muốn li dị.” tôi giải thích.

“Đừng…đừng….tôi biết vấn đề nằm ở đâu…đó không phải là lỗi của Nicholas…ma đó là lỗi của bạn.” Grace nói… tôi không hoàn toàn bị bất ngờ…hôm qua tôi đã biết cô ấy là một người thẳng thắn.

“của tôi sao? Sao lại là tại tôi?” tôi hỏi….Grace có vẻ như thấy tôi hơi thất vọng…

“Ruby à, từ quan điểm của người thứ ba, có vẻ như là bạn đang mong chờ ở Nicholas quá nhiều. bạn biết đấy, khi một người không mong đợi quá nhiều sự tiến bộ của người khác… họ sẽ không phải thất vọng quá nhiều khi người đó tệ hơn. Ngày trước mình hẹn hò với Daniel, mình đã học được nhiều điều từ anh ấy. mình… nhớ anh ấy …” Grace mỉm cười quay đi với vẻ tư lự

“với cậu chắc anh ấy phải tuyệt lắm nhỉ?” tôi hỏi… tôi đã hơi tò mò.

“nói thế nào nhỉ…đúng rồi…nhưng mình có lỗi với anh ấy.. mình đã đá anh ấy để đi với Alec. Bạn biết không…mình là một người…thích tiền…nhưng bây giờ…đối với mình tiền không còn quan trọng nữa” Grace nói.

“nhưng sắc đẹp là trên hết.” cả hai chúng tôi đều thốt lên…sau đó chúng tôi cười ngặt nghẽo

Nic là ngôi thứ nhất.

Ngôi nhà dường như vắng lặng khi không có Ruby, dù cho Alec vẫn ở đây với tôi. Nhưng…cuộc sống không có Ruby…tôi thật sự không biết làm cái gì.

“Alec, dịch bức tranh sang bên trái một chút..tôi muốn nó phù hợp với TV.” Tôi nói.

Alec và tôi đang nghịch một vài bức tranh mà tôi vừa tìm thấy trong buồng của Ruby. Ruby luôn nói rằng nếu cô ấy có thời gian cô ấy sẽ treo chúng lên.

“Xong…Ruby sẽ thích điều này cho mà xem.” Tôi nói và nhìn vào bức tranh cặp hải âu đang bay ngang qua bầu trời hoàng hôn phía trên mặt biển đầy gợn sóng.

“cậu không phiền nếu mình nói một vài điều chứ?” Alec hỏi tôi..

“tất nhiên là không rồi chàng trai!” tôi đùa và huých nhẹ vào vai cậu ta.

“có vẻ như là cậu đang yêu Ruby điên cuồng.. đó là lý do vì sao cậu thật không bình thường và thỉnh thoảng lại buồn rầu khi Ruby phát điên lên vì cậu. tôi phải thừa nhận rằng cậu như đang bị bùa mê thuốc lú hay cái gì đó hay sao ấy chàng trai ạ. Nicholas mà tôi biết không giống như thế này. Nhớ không? Khi Grace rời khỏi trường của chúng ta… cậu đã ăn diện chải chuốt đến nỗi mà các cô gái vây quanh cậu nhiều như ong…và sau đó cậu có vẻ cậu rất nghiêm khắc với cô bạn gái của cậu…một cô gái ngoan và chưa từng làm gì sai để đến mức hai người phải chia tay…nhưng bây giờ…” Alec nói tiếp. “nhưng bây giờ…cậu có vẻ như sợ mất Ruby.”

“Có thể là mình đang bị bùa mê thuốc lú thật…mình cũng không biết tại sao…nhưng sau cái lần mình cứu cô ấy trong thang máy…mình như mở được cánh cửa thần kỳ… và mình đã mắc kẹt trong tình yêu với cô ấy mãi mãi.” Tôi nói…

#7
khiconlonton36


  • Người Bạn Mới

  • 343 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
Chapter 5
The downward fall of life

************************************************************

Ruby là ngôi thứ nhất
Chúng tôi vẫn vui vẻ trò chuyện với nhau khi tôi bước vào thang máy.

“Ối! tôi để quên ví trong ô tô mất rồi..tôi phải quay lại đã...bạn cứ lên tầng trước nếu bạn muốn…” Grace nói. “trừ khi bạn sợ rằng thang máy sẽ nuốt gọn bạn giống như cái lần trước đó.” Cô ấy đùa.

“Tất nhiên là không rồi…bạn nghĩ tôi là ai chứ?...tôi sẽ đi lên tầng…bạn cứ quay lại và lấy cái ví của bạn đi…tôi nghĩ là Nicholas và Alec bây giờ có thể ăn hết một con bò rồi đấy. tôi sẽ hộ tống họ xuống đây và chúng ta sẽ đi ăn.” Tôi nói…tôi nhìn thấy Grace lè lưỡi khi thang máy chuẩn bị đóng cửa.

Tôi nhìn những con số cứ nhảy lên…2..3…4…5…6…6…6…được rồi …chuyện gì nữa đây? Đừng có nói với tôi là lịch sử lặp lại nha…ôi chúa ơi….

tôi ấn cái nút khẩn cấp...nhưng nó không hoạt động...tôi không thể nghe được gì nữa...rồi tôi lại ấn bất kỳ một nút nào trên bàn phím mà tôi có thể chạm vào...xong rồi...chúa ơi...con hi vọng đây chỉ là một cơn ác mộng...

“chết tiệt thật…” tôi hét lên khi cảm thấy sàn nhà đang kêu ầm ầm…có vẻ như mọi thứ đang rớt xuống.

*Crac…cracccccc…..Rầm!!!!!*tôi thấy thang máy đang rơi xuống…và tôi cảm thấy tôi bị văng vào một góc. Sau đó ánh đèn chập chờn…và xung quanh trở nên tối dần tối dần…tôi thấy không khí trở nên ngột ngạt và khó thở…sau đó giống hệt lần trước…tôi không biết tại sao nữa…nhưng tôi lại gào cái tên của Nicholas lên. Nhưng lần này…tôi không thể nghe thấy giọng anh ta nữa…anh ta cũng không nghe thấy giọng tôi…tôi lại hét cái tên anh ta lên…và vẫn không có một dấu hiệu gì rằng anh ta nghe thấy giọng của tôi. Chúa ơi…đừng nói với con rằng con phải chết trong một cái nơi đáng sợ thế này…ngực tôi bắt đầu đau thắt…tôi không biết tôi phải ở trong cái nơi này bao lâu nhưng tôi biết là tôi không thể chịu đựng được lâu hơn nữa. tôi lại gọi tên Nicholas lần nữa…chỉ mong tôi có thể cảm thấy tiếng bước chân và cơ thể anh ta đang chạy tới ngoài cánh cửa kia.

Đúng thời điểm sắp rời khỏi cuộc sống này…tôi mới nhận ra tôi đã yêu Nicholas tới nhường nào. Tôi cần anh ấy và không có anh ấy cuộc sống sẽ buồn tẻ như tờ giấy trắng.

“Nic…” tôi cảm thấy giọng nói của tôi đã nhỏ lại…và đôi mắt của tôi trĩu nặng…tôi cố gắng mở mắt ra nhưng không có ích gì…ánh đèn đã tắt, và cái chuyện nó sáng hay tối không còn ý nghĩa gì nữa…nhưng tôi vẫn cố gắng cầm cự đến chừng nào còn có thể…chỉ một lần nữa thôi…tôi lấy hết lý trí để cố gắng đứng dậy…nhưng tôi đã thất bại…bỗng nhiên tôi cảm thấy bàn tay và cơ thể tê cứng…tôi thật sự không cảm thấy gì hết…cuối cùng thì tôi cũng trải qua cái cảm giác mất hết 5 giác quan…tôi không thể nhìn…không thể nghe…không cảm nhận, và tôi tuyệt đối không ngửi thấy bất kỳ mùi thức ăn nào…nhưng tôi có thể ngửi thấy cái mùi rượu đang cháy…chúa ơi…

Rầm! một lần nữa tôi cảm thấy một cạnh của thang máy lỏng dần…giống như sợi dây hay đại loại như vậy vừa mới đứt….và tôi biết tôi chẳng còn bao nhiêu thời gian…nếu tôi phải nếm mùi…tôi sẽ phải nếm mùi rơi tự do như vầy sao.

"Nic!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!"............................

#8
sissi


  • Let's paint R&M's future

  • 567 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
Cố dịch nhanh nhanh nha khicon, fics này vui lắm! Cố lên!! Yeah!!! :troi:
Chuyện gì cũng có tính hai mặt của nó.

Posted Image

#9
khiconlonton36


  • Người Bạn Mới

  • 343 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
to bà Si: tôi đi làm ùi, hix, thời gian hạn hẹp, ở nhà lại bị cắt mạng rùi :longlanh: , tui toàn phải len lén post bài ở trên công ty đó, ^_^ , hơn nữa thỉnh thoảng mới post 1 chương thì mới câu bà vào đọc nhiều lần chứ, post liên tục để bà vào 1 lần đọc hết luôn hả? còn lâu nha . ha ha ha :longlanh: , cừ chờ đó, hồi hộp đi nhá :troi:

#10
sissi


  • Let's paint R&M's future

  • 567 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
Bó tay bà, tui đọc tiếng Anh cũng được dạ... hô hô :longlanh: . Nhưng đọc trên vi tính nhức mắt quá :troi: . Kêu pà post nhanh nhanh để tui in ra đọc, đỡ mỏi mắt, hehe. Haha Mới đây đi làm rồi sao, sao ko ở nhà ăn chơi sa đọa :tungtang: (sẵn tiện dịch hết fic này cho bà con cô bác đọc lun haha... ^_^ ) Đi làm chi sớm vậy!!! :longlanh:
Chuyện gì cũng có tính hai mặt của nó.

Posted Image

#11
khiconlonton36


  • Người Bạn Mới

  • 343 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
so sorry everybody :troi: ! dich fic xong rồi mà quên mang máy tính lên trên công ty.... :haha: , giờ đang lúc nghỉ trưa :lambam: tranh thủ mượn máy tính ông kế bên để vào R&M :ghost: , hix, mai khicon sẽ nhớ mang máy tính lên :loe: , mọi người chờ đến ngày mai nhá, hix sorry one more time :khoc:

to bà Si: tui đâu có mún đi làm luôn đâu, tại cái công ty đó cứ gọi tôi đi làm ngay, :hoang: , mệt lém, ko mún đi đâu nhưng ko đi thì hok có xiền, mẹ tui cắt trợ cấp roài :khoc:

#12
Alex


  • Cái thế anh hùng.

  • 1,630 posts
  • 4 Thanks

Current mood: None chosen
Trời ạ, nhìn 2 em í nói chuyện với nhau kìa. Khicon, vô công ty mà dám vô forum hả? Haha...Có khí phách. Cho em 2 tràng pháo tay :troi:

#13
khiconlonton36


  • Người Bạn Mới

  • 343 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
Chapter 6
Sadness w/out hopes

=============================
Nic là ngôi thứ nhất

Lúc tôi nhìn thấy những người lính cứu hỏa cứu cô ấy, trái tim tôi như vừa bị luộc chín(!), sao tôi lại không thể khóc được vào cái thời điểm đó…tôi nghĩ tất cả bắt nguồn từ một sai lầm, một tình yêu sẽ không để chuyện này xảy ra…nhưng nó đã xảy ra.

Tôi thấy như mình vừa bước qua 3 cái cánh cửa tử thần…hoặc gần giống với cái gì đó mà nó còn nguy hiểm hơn. Cửa đầu tiên là lúc tôi nhìn thấy vợ tôi được đưa ra khỏi cái thang máy vừa rớt xuống, các vết máu thấm đẫm trên chiếc áo trắng của cô ấy…cô ấy vẫn nằm đó bất tỉnh.

Cánh cửa thứ hai mà tôi phải vượt qua, phải chịu đựng là nhìn thấy Ruby được đưa vào chiếc xe cứu thương màu trắng.họ lái xe nhanh đi xa và đưa Ruby của tôi đi cùng với họ..nỗi đau…nỗi thất vọng…dường như họ sẽ không bao giờ mang Ruby của tôi quay lại với tôi.

Nỗi đau cuối cùng mà tôi phải chịu đựng là tôi nghe thấy một tin…rằng Ruby đã không qua khỏi???

này, cậu hãy thôi uống rượu đi được không? tôi biết đó không phải lỗi của cậu, Grace biết, và Ruby sẽ biết…anh có thể bỏ chai rượu xuống và xem lại bản than anh đi!!!Alec quát vào mặt tôi, sau đó im lặng để Grace nói.

Nic, Ruby làm vậy chỉ để đối mặt với chuyện đó…đối mặt với sự thật rằng nó không thể xảy ra một lần nữa…lỗi không thuộc về ai cả… đó đã là quá khứ rồi phải không ???...cô ấy tiến gần về phía tôi với khuôn mặt nhỏ nhắn..đoán thử xem? Nếu anh muốn uống…vậy thì tối nay ba chúng ta sẽ đi chơi nhé? Tại sao anh không đi tắm và tự chọn cho mình một bộ quần áo phù hợp nhỉ?

Tôi quay đi…biết rằng tôi có hai người bạn tốt nhất đang ở đây mang lại niềm hi vọng cho tôi…rằng tôi sẽ phải đối mặt với sự thật rằng cuộc sống vẫn đang tiếp tục.

Tôi vẫn ổn… các cậu có thể về nhà rồi đấy. tôi nói dối họ…và cả bản than tôi. Alec nhìn tôi và nhận ra tôi đang nói dối. “cậu không tin mình sao? Mình nói mình ổn mà…jeez…mình rất ghét Ruby. Mình chỉ hơi khát chút xíu vậy thôi.

Grace bắt đầu phát điên…cô xô chai rượu của tôi sang một bên và kéo áo tôi lôi tôi đứng dậy…tôi không ngạc nhiên lắm…cô ấy đã tham gia học karate trước đây hồi còn học cấp 3.

Tôi ngã lăn xuống tấm thảm cách chỗ cô ấy ném tôi xuống khoảng vài bước chân.

“Khát sao? Anh không khát trong hai tuần liền. anh nói dối!!!” Grace hét lên.

Không…anh nói thật! anh không sao! Anh hứa ngày mai anh sẽ đi làm được không? …tôi nhặt cái chai rượu trống rỗng của tôi lên…. Tin anh một lần đi được không?

Arrrgh!!!!Grace lại phát điên lên nhưng trước khi cô ấy có thể tấn công tôi Alec đã kéo cô ấy ra ngoài và khóa cửa lại. trong bong đêm tĩnh lặng tôi đã nghe thấy tiếng cô ấy hét lên với Alec.

Sao anh không để em cho anh ta một trận ! anh ấy thật quá đáng và ích kỷ! tất cả nhưng gì anh ấy nghĩ được là Ruby là tất cả của anh ấy, và chỉ duy nhất anh ta quan tâm đến điều đó. Em cũng quan tâm…anh cũng quan tâm…Alec, Ruby là bạn gái cũ của anh, là một người bạn mới của em…và là vợ của anh ta. Tại sao chúng ta lại phải đổ lỗi cho anh ta? Nếu em là anh em sẽ tát cho anh ta bay mặt xuống đất. có như vậy Ruby mới có thể bước ra khỏi cái cửa tử thần.
?Nic..I know u can hear me..but no matter wat..I don?t wants to lose another best friend??
Nic…tôi biết cậu có thể nghe thấy mình nói gì…nhưng dù có chuyện gì thì mình cũng không muốn mất thêm một người bạn thân nữa….bạn hiểu mình chứ…???

Ruby là ngôi thứ nhất.

Ôi chúa ơi! Con đang ở đâu thế này? Jeez? …sao lại chói quá vậy? tôi chết rồi sao, hay tôi đang mơ nhỉ?...đợi chút, tôi thấy ai đó ở đằng kia.


to chi A: hix, em phải vào lén đó chị, hix, mấy lần bị ông trưởng phòng đi qua lườm nguýt rùi, hix, mà em mặc kệ ông, ông lườm thì mắt ông lác thôi, he he, nói vậy thôi, chứ thỉnh thoảng em mới dám vào, chắc lúc nghỉ trưa em mới có thời gian post bài, hix, :troi:

#14
khiconlonton36


  • Người Bạn Mới

  • 343 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
Chapter 7
Being a Man
=============

Ruby là ngôi thứ nhất
Ê này, chúng ta đang ở đâu vậy? tôi hỏi người phụ nữ trẻ ngồi trên chiếc ghế băng cẩm thạch trắng muốt.

A xin chào! Chị hiện đang ở cổng thiên đường. Tên chị là gì vậy? tên tôi là…trước khi cô ấy nói tiếp thì một giọng khác từ phía sau bức tường trắng chen vô.

Annie, sao cô không dẫn người phụ nữ kia vào trong trước khi cô ta sợ chết khiếp đi. Annie đứng dậy và chỉ đường vào phía trong.

Tôi được mời ngồi trên một chiếc ghế sofa trắng. trước mặt tôi, một người phụ nữ khoảng 50 tuổi ngồi cạnh chiếc bàn cẩm thạch trắng. bà ta cầm một tập cặp dữ liệu màu trắng muốt và một chiếc bút trắng. thật là hài hước ở đây, trên thiên đường, mọi thứ đều trắng tinh.

Ruby Lin phải không nhỉ? Bà ấy hỏi tôi. Tôi gật đầu. Như vậy là cô đã chết và cô đang ở đây giống Annie, làm một công việc của một thiên thần. nhưng, cô vẫn đang chìm đắm trong tình yêu phải không?

“Yêu? Với ai chứ? “ Tôi hỏi lại

Đương nhiên là với chồng của cô, Nicholas Tse rồi, vậy nên cô có hai sự lựa chọn.

Một là ở đây và sống như một thiên thần hạnh phúc. Hoặc cô sẽ quay lại trần gian với tình yêu của cô. Annie thêm vào.

Tất nhiên là tôi đã định chọn lựa chọn thứ nhất, nhưng cái lựa chọn kia cứ nhảy vô đầu tôi. Tôi cũng không biết tại sao hay là có cái gì đó đã thọc vô đầu tôi hay sao ấy nhưng tôi đã chọn cái lựa chọn thứ hai. Có thể họ đúng rằng tôi đang thực sự yêu anh ta… hoặc cũng có thể có cái gì đó khác chăng. Tôi thật sự vẫn không biết, nó giống như là bạn thích ăn một món gì đó nhưng bạn không biết tại sao bạn lại mê nó đến thế. Hoặc thậm chí có thể tôi chỉ là ghét anh ta tới mức tôi muốn quay lại đó giết anh ta cho bõ ghét.

Rồi một vấn đề nảy sinh. Tôi có thể quay trở lại trần gian ….nhưng không phải là Ruby Lin. Tôi phải trở lại với một thân xác khác. ừm, thật ra thì đó cũng không phải là vấn đề chính tôi muốn nói. Vấn đề chính ở đây là không còn một than xác nào khác cho tôi lựa chọn ngoài than xác đàn ông. (!). để tôi xem nào, tôi nhớ tên anh ta mà, cái gì đó như là Edison chen thì phải. (!)

#15
khiconlonton36


  • Người Bạn Mới

  • 343 posts
  • 0 Thanks

Current mood: None chosen
Chapter 8
Get Mad with the Ad
============
Nic là ngôi thứ nhất

Khoảng 1 tháng sau hay đại loại là một khoảng thời gian nào đó như thế sau đó, tôi cũng không nhớ rõ nữa. ờ thì, bạn biết đấy tôi là người luôn coi trọng lời hứa của mình. Do đó tôi đã đi làm vào cái ngày ngay sau cái đêm đó. Mọi thứ đều ổn thỏa vào buổi sáng hôm đó. Nhưng khi tôi trở về nhà nhìn quanh ngôi nhà trống vắng không chút sinh khí, tôi đã khóc...…tôi không biết bao nhiêu lít nước mắt của tôi đã thấm ướt vào những chiếc gối có cái vết bẩn màu vàng nâu xấu xí kia…nhưng tôi biết chắc rằng tôi đã khóc rất nhiều. tất cả những gì tôi biết là tôi thật sự rất yêu cô ấy và không một tâm hồn nào trên cái thế giới ngu ngốc này có thể thay thế chỗ của cô ấy trong tôi.

Sau đó tôi phát hiện ra rằng cái vấn đề chính mà tôi cần phải giải quyết trước khi chết là gì?ờ thì nếu tôi phải chết. ngôi nhà thì ổn rồi, trừ khi tôi thật sự cần ai đó đến giúp tôi dọn dẹp nó sạch sẽ. Nếu là Ruby, cô ấy ghét thấy một chỗ nào đó bừa bộn và bây giờ,..jeez, găng tay đấm bốc, underwear của phụ nữ (!) bầy tứ tung khắp mọi nơi trong nhà.

Đợi đã! Đừng có hiểu làm rằng tôi đã mua mấy cái đó vào cái phòng này nha, những thứ đó đều là của Ruby đó, trừ cái găng tay đấm bốc đương nhiên rồi, à còn nữa, và đừng có nhầm lẫn rằng tôi có một ý nghĩ là tôi là người chậm phát triển hay kiểu như vậy nhé…bạn biết đấy…mọi người ai mà chẳng thích mang mấy cái đồ underwear đó ra ngửi chúng (!) để gợi nhớ lại những kỷ niệm. nhưng tôi thì không nha!!! à thì thật ra cũng chỉ có 1 lần thôi mà sao tôi lại kể cho mấy người nghe về bí mật cuộc đời tôi nhỉ?

Được rồi…quay lại vấn đề những chỗ bẩn thỉu…(ngôi nhà bẩn thỉu chứ chỗ nào nữa…mấy người đừng có mà nghĩ tới những chỗ bẩn khác nha.) Alec cho rằng tôi cần một người phụ nữ, Grace thì cho rằng tôi cần phải loại bỏ cái ý nghĩ đó đi, nghe thật là thô lỗ, từng bước bắt đầu lại và tự thân vận động. jeeez!lol.....ý tôi nói là vấn đề sạch sẽ đó. do đó với tôi, Nicholas Tse, chẳng lẽ lại không nghĩ ra được cách gì để giải quyết được cái vấn đề cỏn con này sao...và đó chính là làm một quảng cáo tìm người ở chung phòng


Tờ quảng cáo như sau:

Yêu cầu:
1. bạn phải sạch sẽ, về mặt thể xác lẫn tinh thần, cả trong lẫn ngoài (làm ơn nghĩ trong sáng giùm nha)
2. bạn phải là nữ giới..(vì con gái luôn luôn thích làm việc nhà…ha ha) hoặc bạn có thể là nam giới nhưng bạn phải đủ phù hợp với các yêu cầu khác yêu cầu này.
3. mặc dù tôi có đáng yêu thật, nhưng cũng không được làm phiền tôi hay đại loại như vậy
4. bạn phải có một cái tên thật đáng yêu không thì tạm biệt em yêu (!)
5. bạn phải có một công việc làm rồi hoặc không thì làm ơn tìm nó nhanh giùm, tôi không muốn phát điên lên khi bạn không thể trả tiền thuê nhà…và làm ơn đừng có là công việc kiểu khiêu gợi quá.
6. bạn phải ngăn nắp gọn gàng và có qui củ…không thì người vợ (đã mất) của tôi sẽ không thích bạn đâu.
7. tuổi của bạn phải nằm trong khoảng từ 20-40…vì U50 và già hơn không thể làm tốt công việc như tôi mong muốn được (đừng có lại suy nghĩ linh tinh nữa đấy nhé…jeez)
8. bạn phải nhẹ hơn 150 pounds (khoảng 67kg), vì nếu bạn nặng hơn bạn sẽ làm sập cái ghế sofa của tôi mất.
**

Alec nói với tôi rằng tôi làm cái quảng cáo khắt khe quá nhưng ai mà quan tâm chứ. Nếu người nào đó thật sự muốn ở đây thì tốt nhất họ phải đấu tranh với bản thân trước đi. Tôi thật sự kinh ngạc như ngay sáng hôm sau đó có người đến.

Ding Dong?

Tôi ra mở cửa.

Chào, ai vậy ta?

Tôi đến đây để xem căn hộ. tôi đã thấy quảng cáo đăng vào hôm qua …và??? Anh ta nói với một nụ cười to tướng trên mặt.

Anh đã đọc những yêu cầu chưa? Tôi hỏi.

Chắc chắn rồi! anh có thể kiểm tra trình độ của tôi bất kỳ lúc nào anh muốn. (!) anh ta lại cười với tôi.

Vậy thì…rất vui được gặp anh, tôi là Nicholas Tse??? Tôi đưa tay ra để bắt tay anh ta thay vì tôi phải nhận lấy một cái ôm.

Tôi là Edison Chen (!) má ơi anh ta lại cười với tôi, ặc !!!





0 user(s) are reading this topic

0 members, 0 guests, 0 anonymous users


Ruby&Me - RubyVNFC Ruby's Weibo Ruby's Official Blog Ruby Lin's Official Site Ruby's BaiDu Tieba

2005-2017 RubyandMe.com - Ruby Lin's Vietnamese FanClub - Câu Lạc Bộ Người Hâm Mộ Lâm Tâm Như tại Việt Nam.