Jump to content

Change

[Thảo Luận] Đi Tìm Hạnh Phúc I & II [Ruby, Alex, Edison...]Old version - Lưu trữ thảo luận của fic này


  • You cannot start a new topic
  • You cannot reply to this topic
209 replies to this topic

#31
LongLiveRuby


  • Khách Mới Vào

  • 27 posts
  • Thanks

Current mood: None chosen
Vậy ra LJ đang bị bệnh à...Uhm, cứ nghỉ ngơi từ từ rồi viết tiếp, ko khéo lại như anh chàng Vic thì khổ đó :band:. LJ viết hay lắm chứ có dở đâu, có lẽ do LJ cũng đang bệnh nên tả anh chàng Vic thật là đúng với người đang bệnh nặng..:wub:

#32
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick

Vậy ra LJ đang bị bệnh à...Uhm, cứ nghỉ ngơi từ từ rồi viết tiếp, ko khéo lại như anh chàng Vic thì khổ đó :band:. LJ viết hay lắm chứ có dở đâu, có lẽ do LJ cũng đang bệnh nên tả anh chàng Vic thật là đúng với người đang bệnh nặng..:wub:


Thank bạn. tối nay lj sẽ cố về nghĩ tình tiết gay cấn hơn, có gì ngày mai sẽ post lên :wub:

#33
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 24: Âm Mưu

Tại bệnh viện, sau khi đưa Vic vào cấp cứu. Ruby & Wallace ngồi ở ngòai chờ…

“Cô đang suy nghĩ gì mà có vẻ ưu tư vậy?” – Wallace thắc mắc
“Ờ…không…chỉ là…” – Ruby ngập ngừng [anh ta có phải làm bạn thân của mình đâu…mình nói ra tâm sự của mình cho anh ta biết thì đúng ngốc thiệt…nhưng sao mà mình lại muốn nói cho anh ta nghe…lạ thật…]

“Sao? Có gì cô cứ nói đi…tôi chỉ ngồi nghe thôi chứ không có nhiều chuyện đâu” – Wallace động viên Ruby tâm sự để anh hiểu rõ về Ruby hơn.

“Thật ra…bệnh viện này…chỉ mới có 3 tháng thôi mà tôi đã vào 7, 8 lần. Mỗi lần vào điều có chuyện làm tôi lo lắng…”
“Thì tức nhiên, cô vào bệnh viện 1 là cô bị bệnh 2 là người thân cô bị bệnh, tức nhiên cô phải lo lắng”
“Anh…tôi biết là ko thể nói gì với anh được mà…anh ko rõ về tôi nên…”
“Sorry, tại cô không kể rõ…có chuyện gì nào…nói đi…”

“Mấy lần đầu vào đây thì tôi biết mình có thai…” – Ruby lại nhớ về những kỉ niệm với Lee Hom

“Hả??? Có thai? Cô…” – Wallace bị shock khi nghe Ruby nói.
“Uhm…nhưng…không…” – Ruby ngập ngừng nói chưa hết câu.
“Vậy là cô với thằng Vic chưa kết hôn mà đã…” – Wallace bắt đầu suy diễn lung tung.
“Trời…tôi…tôi…nhức đầu với anh luôn…đã bảo là tôi với Vic chỉ là bạn thân thôi…sao mà anh có thể suy diễn lung tung vậy chứ. Vả lại tôi chưa nói hết mà…tôi định nói là chỉ là lầm tưởng. Tôi không có thai. Nhưng mà nếu là sự thật thì cũng không phải là Vic. Không nói với anh một lời nào nữa.” – Ruby tức giận.

“Xin lỗi…xin lỗi…sao cô cứ thích nói làm người khác hiểu lầm thế…tự nhiên nói có thai…mà rút cuộc ai là bạn trai của cô…không phải Vic chẳng lẽ là Edison” – Wallace tiếp tục tò mò.

“Hả??? Anh biết Edison…” – Ruby ngạc nhiên
“Uhm…cũng biết chút ít, có gặp vài lần ở nhà Vic”
“Thế sao 2 anh ấy không nói gì về anh với tôi”
“Thì cũng đâu có thân đâu mà nói. Mà đừng có đánh trống lãng, tôi hỏi là có phải Edison là bạn trai của cô không”
“Ờ…mà này…anh có quyền gì mà hỏi tôi như hỏi cung vậy ah…không nói” – [Anh ta tưởng mình là ai…sao mà ăn nói chẳng ra gì]

“Vậy là không rồi đúng ko? Thật ra thì thằng Vic…”
“Vic thì sao?”
“Nó thích cô lắm”
“Hả?” – [Tên này…hết chịu nổi rồi…nói năng lung tung…mình phát điên quá…]
“Cô ngạc nhiên ah? Sao cô lại không biết chứ? Không tin?”
“Tin cái đầu anh…anh ăn nói lung tung quá….anh có biết là tôi đã có chồng rồi không?”

“Hả???” – Lần này đến Wallace há hốc mồm
“Mà nói thêm là khi wen Vic tôi đã có bạn trai là Edison nên cái vụ anh nói thì chỉ nên để mà lừa con nít” – Ruby tức giận
“Chuyện cô có chồng hay có bạn trai tôi không biết nhưng mà chuyện thằng Vic thì là sự thật ah, không tin cô cứ xem cái ví của nó đi”
“Là sao?”
“Coi nó để gì trong đó…tôi mệt với cô rồi…mà nè chồng cô là ai vậy?”
“Trời ơi…sao anh nhiều chuyện vậy…ko nói gì với anh nữa…” – Ruby làm mặt giận xoay qua chỗ khác.


Cách đó không xa, trong phòng khám phụ sản…

“Xin lỗi cô, đã hơn 2 tháng rồi…cô muốn phá thai…e rằng ko tốt…”
“Nhưng mà tôi muốn phá…bác sĩ có thể giúp được không?”
“Nhưng rất nguy hiểm…bệnh viện chúng tôi…không cho phép…”
“Ok…vậy tôi đi chỗ khác…” – VK hậm hực bỏ ra khỏi phòng - [Lee Hom anh hãy chờ đó…rồi anh sẽ sống ko yên với tôi đâu…ơ…có phải con nhỏ Ruby ngồi ở đằng kia không? Với một thằng nào đó…con nhỏ này cũng đáo để thật…Lee Hom…được rồi…tôi sẽ cho con nhỏ này biết tay…lúc đó anh đừng có mà van xin tôi…] – “Alo?” – VK gọi điện thọai.


:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

5h chiều

[Từ sáng đến giờ…anh ấy gọi cho mình mấy chục lần…mình đã gửi giấy để lại rồi mà…Chị Jessica cũng có gọi cho mình…Mình có nên gọi điện thọai cho Lee Hom ko?] – Ruby đang xem lại di động của mình.

“Ê…chồng cô gọi ah? Là ai vậy?” – Wallace tò mò muốn biết ai là chồng của Ruby.
“Anh…tôi chưa từng gặp một người đàn ông nào mà nhiều chuyện như anh…tôi nói ra anh cũng đâu biết”
“Chưa chắc…cô cứ nói đi…”
“Lee Hom – Wang Lee Hom…anh đừng làm phiền tôi nữa” – Ruby bực mình với Wallace.

“Lee Hom? Là Hắn ah? Thiệt không?”
“Hả? Anh cũng biết Lee Hom” – Lần này tới lượt Ruby há hốc miệng vì ngạc nhiên.
“Uh…bạn thời đại học…nhưng tôi nhớ là đó hắn kiêu lắm…vả lại lúc đó hắn cặp với một con nhỏ nào đó…”
“VK phải ko?”
“Sao cô biết…hắn tự thú ah?”
“Không…cô ấy mới ở nước ngòai về một tháng trước…rồi ghé vào nhà Lee Hom”
“Nhà Lee Hom? Cô nói có vẻ xa lạ nhỉ?”
“Trời…anh đừng có mà bắt bẽ…”
“Không hiểu sao hắn lại chịu lấy cô làm vợ…”
“Tôi thì sao?”
“Nhìn cô là biết nghèo rồi…”
“Ý anh là gì?”
“Hắn có bao giờ chơi với con nhà nghèo đâu”
“Vậy ah? Tôi thấy anh thì đúng hơn…anh ăn nói quá tự nhiên…có lẽ bởi vì anh sinh ra trong gia đình giàu có nên đâu coi ai ra gì…tôi thấy Lee Hom biết cách nói chuyện hơn anh nhiều”

“Đúng là mèo khen mèo dài đuôi”
“Ý anh nói gì?”
“Thì chồng cô, cô phải khen rồi…chẳng lẽ lại không tôi”
“Không phải vậy…tôi nói theo sự thật thôi...ko nói nữa…bác sĩ ra rồi kìa…”

“Anh ấy thế nào rồi thưa bác sĩ?” – Ruby lo lắng hỏi
“Bệnh nhân mới đầu chỉ bị cảm thường…nhưng sau đó bị nhiễm khuẩn…sức đề kháng rất yếu nên uống thuốc thường không có tác dụng…may mà đưa vào đây sớm…chỉ cần uống thuốc theo chỉ định và nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏe lại thôi”
“Cám ơn bác sĩ. Chúng tôi có thể vào thăm được không?”
“Được, nhưng mà bệnh nhân đang ngủ nên 2 người có thể về…ngày mai vào thăm sẽ tốt hơn”

“Vậy cũng được. Cám ơn bác sĩ nhiều”

:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

Những ngày cuối tháng 10 nên chỉ mới 6h mà trời đã tối sầm lại, thời tiết lạnh, gió thổi mạnh làm cho mọi người cố gắng bước nhanh về nhà…

“Sao? Lên xe đi chứ? Tôi sẽ đưa cô về nhà…lâu rồi không gặp Lee Hom…tôi cũng muốn gặp…”
“Ờ…thôi khỏi…anh về nhà luôn đi…hôm nay anh ấy không có ở nhà đâu…” – [Trời…hắn mà chờ mình về nhà Lee Hom thì khổ…]

“Không sao? Chở cô về nhà cũng được mà…lên xe đi…gió thổi mạnh quá…giờ này không có xe buýt…”

“Ờ…anh về đi mà, tui có thể tự về được…” – Ruby nhất quyết không…
“Sao cô cứng đầu vậy? Chẳng lẽ cô sợ chồng ghen…yên tâm đi…lên xe đi…gió thổi lạnh quá nè…cô mặc bộ đồ mỏng manh như vậy mà đứng đón xe bị cảm bây giờ…trời bắt đầu mưa lâm râm rồi kìa…” – Wallace hối thúc…

“Thôi được…anh chờ tôi 5 phút…tôi phải gọi điện thọai…” – [chán chết…tên này mà mình ko chịu là hắn cũng sẽ lôi mình lên xe như hồi sáng…giờ phải gọi điện thọai cho Lee Hom cái đã]


“Alo…” – Ruby ngập ngừng
“Alo…Ruby…là em phải không?” – Lee Hom vui mừng.
“Ờ…” – Ruby không biết nói gì nhưng nghe giọng Lee Hom Ruby rất vui…
“Em đang ở đâu vậy?”
“Ở cổng bệnh viện…”
“Vậy ah? Để anh đến đón em”
“Không…không cần…VK hình như là đã về nhà rồi phải ko?”
“Không…ko…Ruby…em về nhà đi…anh sẽ giải thích rõ mọi việc cho em biết…mọi việc ko phải như em tưởng đâu…VK..cô ta…” – Lee Hom nói chưa hết lời thì nghe đầu bên kia tiếng la của Ruby…rồi im bặt…

“Uhm…mấy người làm gì vậy…buông tôi ra…buông ra…”
“Alo…Ruby…có chuyện gì vậy Ruby…Ruby…” – Lee Hom hết sức lo lắng

[Không ổn rồi…ko ổn rồi…có chuyện gì ko hay..ko được..mình phải chạy đến bệnh viện mau] – Lee Hom vội chạy lấy xe phóng nhanh đến bệnh viện

…………………………………………………..

“Mấy thằng khốn kia…buông cô ấy ra mau” – Wallace xuống xe chạy đến chỗ Ruby.
“Buông ra…” – Ruby cố sức vùng vẫy…
“Con bé này khôn hồn thì lên xe…ko thì đừng có trách…còn thằng kia…nếu mày không hồn thì đi chỗ khác chơi…ko thì mày cũng như nó vậy…” – Một tên trong bọn người 4 tên đang muốn bắt Ruby lên xe nói.

“Chỉ 4 thằng mày mà đòi…xem này…” – Wallace chạy đến bay đạp cho tên cầm đầu một đá khiến hắn lảo đảo té xuống buông Ruby ra.

“Ruby…chạy lên xe mau…” – Wallace vừa nói vừa dang thẳng tay đấm mặt vào mặt một tên đang tiến đến làm cho hắn chóang váng.

“Wallace…coi chừng tên ở đằng sau…” – Ruby nhắc nhở, Wallace lập tức móc chân đá về phía sau trúng ngay bộ hạ của tên đó khiến hắn nằm lăng quay.

“Còn không mau chạy lên xe…còn 1 tên nữa là xong rồi…” – Wallace thúc giục Ruby lên xe…đồng thời đấm cho tên còn 1 một cú trời giáng.

Trong khi đó Lee Hom đang lái xe tăng hết tốc độ chạy nhanh đến bệnh viện…

“Wallace, lên xe mau…” – Ruby tiến đến xe đồng thời gọi Wallace lên xe khi thấy 4 tên đó đều nằm gục…

“Ok…về thôi…” – Wallace vội tiến về phía xe…

“WALLACE……………….coi chừng” – Ruby hét lớn cảnh báo cho Wallace nhưng đã ko kịp…

“Bốp…” – Một khúc gỗ đánh vào lưng Wallace khiến anh gục ngã

Khi đó, Lee hom chỉ còn cách bệnh viện 1km…

“Con nhỏ kia…mày ko chịu xuống xe ah…ko xuống thì thằng này coi như tiêu luôn đó” – Tên Đại Ca – tên thứ 5 – tên đã đánh khúc gỗ vào người Wallace nói.

[Làm sao đây…chẳng lẽ mình lại chạy xe đi…ko được…nhưng nếu mình xuống…hắn bắt cả mình & Wallce…gọi điện cho Lee Hom…ko được…bọn nó thấy mình gọi điện chắc là giết Wallace chết mất…nhắn tin…]

“Con nhỏ kia…còn ko xuống…tao đếm 1, 2, 3…mày ko xuống…thì…1….2….”
“Tôi xuống…từ từ…tôi xuống…”

::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

3 phút sau…khi Lee Hom đến nơi thì cũng là lúc chiếc xe chở Ruby & Wallace chạy đi…

[Không ổn rồi…mình đến quá chậm…hình như mình có tin nhắn của Ruby…] – “Lee Hom, em bị một bọn người bắt đi…cùng với một người bạn nữa…anh ấy đang bị thương nặng…em đang giữ di động mà anh mua…anh hãy cố gắng tìm nơi ở của bọn chúng…”

[Di động của mình…ah…dò tìm nơi ở của người đang giữ nó…em thông minh lắm Ruby…anh phải đến tổng đài ngay bây giờ…] – Lee Hom vội lái xe đi.

:::::::::::::::::::::::::::::

#34
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Lj mới post thêm chương mới....hồi tối buồn ngủ quá trời hichic...viết lung tung cả lên. mong là ko quá dở...

#35
LongLiveRuby


  • Khách Mới Vào

  • 27 posts
  • Thanks

Current mood: None chosen
Hix, LJ ơi. cố nghỉ cho thật khoẻ hãy post tiếp...vì LJ post 1 lần có 1 chương, đọc ghiền chết ko chịu được :band:(. Lại toàn ngừng vào những lúc hấp dẫn mới chết chứ

#36
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
(Chương này lj viết về bọn bắt cóc hơi...xạo...mọi người thông cảm, viết vui thôi)


Chương 25: Tìm Kiếm

Trên xe của bọn người bắt Ruby & Wallace…

“Wallace, tỉnh lại đi…tỉnh lại…” – Ruby cố gắng dùng đôi tay đang bị trói lây Wallace tỉnh lại.

“Chuyện gì xảy ra vậy? Sao…” – Wallace tỉnh dậy trong cơn đau đầu vì bị khúc gỗ giáng vào người.

“Sụyt..khẽ thôi…bọn chúng đang ngồi ở đằng trước…” – Ruby nhắc nhở Wallace

“Trời…chúng trói tay và chân của tôi luôn rồi…” – Wallace bực mình
“Ah…vì bọn chúng sợ anh…tôi chỉ bị trói tay thôi…”
“Ah…mà…tôi nhớ…cô đã lên xe tôi rồi mà…sao cô không chạy xe đi…mà để bị bắt…cô thật là dở…cứ lái xe lao thẳng đi bọn nó sao dám đuổi theo”

“Anh…tại vì…anh…tôi…tôi không biết lái xe…” – [Anh ta thật đúng là…mình không chạy đi vì sợ bọn chúng làm hại anh ta…nhưng dù có nói với anh ta cũng chẳng được gì…còn dám trách mình]

“Trời…có phải cô không đó…không biết lái xe…bó tay...” – Wallace tỏ ra tiếc vì Ruby không thóat được…

“Hum…không biết bọn chúng chở chúng ta đi đâu…” – Ruby hơi lo lắng
“Phải chi cô thóat được thì sẽ có cơ hội hơn không…giờ 2 người bị bắt…” – Wallace tiếp tục trách Ruby.

“Anh đừng nói đến chuyện này nữa được không? Thế nào anh Alex (=Lee Hom) cũng đến cứu chúng ta”
“Vậy ah? Cô đã nhắn cho Alex?”
“Uhm…sụyt…xe mới chạy qua cánh đồng hoa cúc…thơm quá…tôi biết bọn chúng đang chạy ở đâu rồi” – Ruby vui mừng.

“Tôi có ngửi thấy mùi gì đâu…mà cô biết?” – Wallace ngạc nhiên
“Tức nhiên là anh không ngửi thấy mùi hương rồi…mũi cũng tôi nhạy lắm…từ nhỏ đã vậy rồi…tôi biết nơi đây là đâu bởi vì lúc trước…anh Alex có đưa tôi đến vùng này thả diều…”

“Lãng mạn quá há…nhưng mà không biết bọn chúng đưa chúng ta đi đâu…sao mà Alex biết ở đâu mà tìm…”

“Nếu tôi đóan không lầm thì chúng sẽ đưa chúng ta đến…anh Alex cũng biết chỗ đó…mong là như vậy…” – Ruby tràn đầy niềm tin vào Alex

“Nè…cô cố dùng tay cởi trói cho tôi đi…nếu được thì khỏi cần Alex…mau đi” – Wallace hối thúc Ruby.


….
Tại tổng đài…

“Xin vui lòng tìm giúp tôi số máy 848484888 hiện đang ở đâu…”
“Xin lỗi…anh là chủ nhân số máy này?”
“Đúng vậy…”
“Chờ tôi một chút…em cho xem giấy tờ…để tôi xem…”
“Mong anh giúp tìm gấp...”
“Được rồi…có tín hiệu ở khu ngọai ô Đông Hải”
“Cám ơn anh nhiều lắm”

[Khu Đông Hải…nơi này lúc trước mình đưa Ruby đến thi thả diều…nhưng nó không phải nhỏ…bọn chúng giữ Ruby ở nơi nào trong khu đó…thôi…vừa chạy đi vừa tìm vậy..không có nhiều thời gian…]

::::::::::::::::::::::::::::

5 phút sau…trong khi Alex đang chạy nhanh về khu Đông Hải…

Trên xe tải đang nhốt Ruby & Wallace…

“Xong chưa?” – Wallace hối thúc…
“Gần xong rồi…anh ngồi yên đi…” – Ruby đang cố gắng mở trói ở tay cho W

“Két………” – Tiếng thắng xe…

“Sụyt…nằm xuống…giả bộ ngủ đi…đừng mở nữa….ko kịp rồi…” – Wallace vội kêu Ruby nằm xuống.

“2 đứa này…bị bắt mà vẫn còn ngủ được…tỉnh dậy mau lên…” – một tên trong bọn đó đá vào người Wallace…

“Bọn khốn kiếp…Ruby…Ruby…em có sao không?” – Wallace giã vờ tỉnh lại…

“Con nhỏ này…xuống…đi vào trong kia…còn mày…cởi trói cho thằng này…dẫn nó đi vào trong kia luôn” – Tên đại ca ra lệnh.

[Đúng như mình đóan…ngôi nhà hoang…mong là Alex sẽ biết…]


[Thật ra là ở đâu…nơi này…nhiều bãi đất hoang quá…bọn chúng nhốt Ruby ở đâu…nếu chạy xe tải thì không thể đi vào mấy con đường mòn…mình cứ chạy trên con đường lớn này…mình nhớ…hình như…có một nơi…đúng rồi…phía trước không xa…giữa bãi đất hoang rộng lớn…có một ngôi nhà hoang bị rừng cây che khuất…có thể là nơi đó…] – Alex vui mừng lái xe nhanh đến đó…


[Bọn chúng có tất cả 7 người…mình đang bị trói tay…có thể đánh được không? Ko…còn Ruby nữa…không thể đánh được…phải chờ Lee Hom đến thôi…] – Wallace vừa đi vào ngôi nhà vừa suy nghĩ…

“Hai đứa mày ngồi im ở đây…đừng có ý định bỏ chạy...nếu không thì biết tao bọn tao…mấy đứa mày coi chừng cẩn thận đó…để toa gọi điện thọai”

[Hắn gọi cho ai? Người đã thuê hắn bắt mình ư? Mình đau gây thù óan với ai…]

“Alo…Sao cô vẫn chưa đến…tôi đã bắt bọn chúng đến đây rồi…mau đến đi…”
“Tôi đang trên đường đến đây…nhưng sao là bọn chúng? Ông bắt luôn tên con trai ah?”
“Uhm…cô đừng lo…hắn bị tôi cho ăn một khúc gỗ…bây giờ hết sức lực rồi…cô đến mau đi…nhớ đem theo 50% còn lại…không thì…”
“Tôi biết mà…5 phút nữa…” – [Con nhỏ Ruby đó…lần này nó chết với mình…cứ chờ đó…]

::::::::::::::::::::::::::::::::::

[Đúng là nơi này rồi…chiếc xe tải ở bên kia…mình phải lái xe vào lùm cây kia để không bị phát hiện…Ruby…em phải chờ anh…] – Alex vội lái xe vào lùm cây thì nhận được điện thoại…
“Alo…tôi hỏi anh lần cuối cùng…anh có muốn xin lỗi tôi ko?”
“Xin lỗi? Cô điên ah…tôi có việc gấp…ko nói với cô nữa…”
“Khoan…rồi anh sẽ hối hận…tôi đã cho anh cơ hội rồi…đừng trách tôi…” – VK tắt máy khi vừa chạy đến điểm hẹn.


[Ai vừa chạy đến…đồng bọn của bọn chúng ah…che mặt…ah…….thì ra là cô ta…đúng là một con người độc ác…tôi sẽ cho cô biết tay…] – Alex tức giận đi đường vòng bí mật sang ngôi nhà hoang…


“Cô đến rồi ah? Tiền đâu?” – Tên đại ca chỉ chờ nhận tiền…
“Đây…”
“Vậy là tôi xong…rút đây…”
“Khoan đã…cho sẽ trả thêm 50% nữa…vì ông đã bắt được tên kia…tôi mới nghĩ ra một trò hay hơn…hahaha…” – VK cười nham hiểm
“Thêm 50%...nhưng mà tôi nói trước…bọn tôi chỉ bắt người chứ không bao giờ giết người…”
“Tôi đâu có kêu ông giết bọn chúng…chỉ cần………………” – VK nói nhỏ vào tai tên đại ca…

“Cô…cô…bị điên ah…tưởng là đánh đập…chứ làm chuyện đó…quả là điên…cô có bị…”
“Ông nói gì…2 đứa nó là người yêu mà…làm vậy cũng có gì đâu…tôi trả ông gấp 2…”
“Không được…chuyện này…”
“Gấp 5…ok?”
“Gấp 5…trả liền…”
“Tức nhiên…sau khi ông làm xong…tôi sẽ đưa…”
“OK…nhưng mà không có thuốc ngủ”
“Ông cứ đánh vào cổ cho bọn nó ngất…”

[Lần này thì hắn sẽ thấy người vợ đảm đang của hắn làm gì…hahahaha] – VK lấy di động gọi cho Alex khi Alex đang tiến gần đến ngôi nhà…

[Chết…phù…xém nữa là bị bọn chúng phát hiện…con mụ VK đó muốn gì nữa đây…mình sẽ cho cô ta một bạt tay…] – Alex núp vào bụi cây gần ngôi nhà nghe điện thọai…

“Alo…cô còn muốn gì nữa…”
“Một lần cuối…anh có chịu xin lỗi tôi ko?”
“Cô điên ah..nhảm quá…tôi cúp máy”
“Khoan…bây giờ anh hãy đến khu Đông Hải, ở bãi đất có ngôi nhà hoang…coi cô vợ Ruby của anh làm gì…”
“Cô đã làm gì Ruby?”
“Tôi ko biết…tốt nhất là anh đến càng sớm càng tốt nghe…từ nhà anh đến đây nhanh nhất cũng 30 phút phải ko? Ráng chạy nhanh thật nhanh…hahaha” – VK tắt máy…

[Cô ta định làm gì Ruby…chẳng lẽ…mình phải xông vào…không được…mình chưa biết bọn chúng có mấy người…xông vào mà bị bắt coi như không cứu được Ruby…] – Alex nhẹ nhàng tiến sát đến bên hông ngôi nhà hoang…

“2 đứa nó xỉu rồi…”
“Tao thấy mày đánh nhẹ vậy mà đã xỉu ah…thiệt không đó…coi kỹ lại xem…”
“Em đã bức tóc mai tụi nó rồi mà tụi nó không chút cử động – đảm bảo là đã xỉu…”

“Được rồi…cởi quần áo 2 đứa nó ra…”
“Hả? Đại ca…sao…từ trước đến giờ…băng nhóm của mình…đâu có…đại ca…đại ca muốn…làm gì…con bé này…vợ đại ca ở nhà mà biết…chị ấy ko những trị tội đại ca mà còn tụi em cũng bị…” – Băng nhóm gà mơ sợ vợ :wacko:

[Mình phải cố nhịn cười…đây là băng nhóm gì vậy trời…tòan mấy tên nhà quê…chắc là bọn chúng ở vùng này…đánh cho mình xỉu mà lại giật tóc mai...hết biết để cho mình tỉnh lại…thấy bọn chúng như vậy mình cũng ra không tay nặng đâu…chỉ cho ăn mấy đấm là được rồi…mình phải cố cởi trói tay ra mới được…bọn chúng định giờ trò gì đây…hay là bọn này bị biến thái…]

“Mày…mày điên ah…tưởng tao không biết ah, tao đâu có muốn…nhưng mà con nhỏ ngòai kia trả gấp 5 kìa…500.000 lận nghe…làm xong vụ này mình nghỉ ngơi nửa năm cho khỏe…phải ko? chỉ cần cởi đồ 2 bọn chúng ra là được rồi…”

“Vậy ah? Vậy thì…”

[Tốt nhất là đừng có mà đụng vào mình…bọn người này thật là…như vậy mà đòi làm băng nhóm ah…bọn chúng khùng rồi…] – Ruby vừa lo sợ vừa buồn cười khi nghe mấy tên cướp đối thọai…

[Bọn chúng có 7 tên ah…tòan là bọn rỗi hơi…mình có thể hạ…ê…tên kia…có phải là người mà Ruby nói bị bắt chung…quen quá…ê…bọn nó đang làm gì hắn vậy…bọn này biến thái…bọn chúng…dám đụng đến Ruby…mình hiểu âm mưu của con điên VK rồi…cho bọn này chết…] – Alex xông vào…

[Bọn này dám đụng đến mình…phù…xong rồi…cho bọn mày chết] – Wallace vội vùng dậy hất 2 tên ngã sang 2 bên…rồi cố mở trói chân…

Trong khi đó…Ruby vội vàng đứng dậy…đá chân quơ tay tán lọan ko cho bọn chúng đụng vào người…Alex chạy đến….bất ngờ giáng cho 2 tên một đấm lên mặt khiến bọn chúng chóang váng ngã xuống…

Sau đó Alex & Wallace thay nhau đánh cho bọn chúng sợ chạy mất…

“Ruby…em có sao không?” – Alex & Wallace đồng thanh sau khi đã giải quyết xong bọn chúng
“Ah…không sao…em vẫn ổn…cám ơn 2 anh…” – Ruby hơi e ngại.

[Trời…có thật Alex là chồng của Ruby ko? Sao cô ta có vẻ ngại ngùng…]

“Quên…anh phải ra đây một lát…” – Alex vội chạy ra ngòai tìm VK tính sổ…

[Hum…cô ta định chạy…đừng hòng…] – Alex vội đuổi theo ra xe của VK…

“Cô định chạy ah…ko ngờ tôi đến sớm vậy phải không?” – Alex kéo tay VK lại
“Buông ra…buông ra…”
“Cô thật là một người độc ác…dám nghĩ ra cả trò này…”
“Cũng tại anh...tôi làm vậy là vì anh…”
“Cô im đi…bốp” – Alex tát cho VK một bạt tay…
“Anh…anh dám đánh tôi…”
“Cái bạt tay này là tôi cảnh cáo cô…cấm cô đụng đến Ruby…ko thì lần sau sẽ không nương tay với cô nữa đâu…”

#37
LongLiveRuby


  • Khách Mới Vào

  • 27 posts
  • Thanks

Current mood: None chosen
:wacko: Đúng là chương này hơi...sao sao ấy. Tuy tình huống kết thúc vui vẻ nhưng diễn biến giống như LJ nói... nó hơi xạo, hay nói đúng hơn là không thực tế. Vì trong thực tế thì làm gì có băng nhóm XHĐ nào lại noob như vậy :wacko:. Tuy nhiên, LLR vẫn thích phần kết của chương này, nhất là chi tiết cả 2 anh chàng đều lo lắng cho Ruby đó...Cố gắng lên LJ, bạn có fan hâm mộ rồi đó :D

#38
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick

:wacko: Đúng là chương này hơi...sao sao ấy. Tuy tình huống kết thúc vui vẻ nhưng diễn biến giống như LJ nói... nó hơi xạo, hay nói đúng hơn là không thực tế. Vì trong thực tế thì làm gì có băng nhóm XHĐ nào lại noob như vậy :wacko:. Tuy nhiên, LLR vẫn thích phần kết của chương này, nhất là chi tiết cả 2 anh chàng đều lo lắng cho Ruby đó...Cố gắng lên LJ, bạn có fan hâm mộ rồi đó :D


Hehe...lj viết dở lắm..trong box fanfic này lj thích fanfic Anh đã không biết do chị alex dịch ấy...fanfic đó khá hay...nhưng chị ấy làm biếng ko dịch tiếp...buồn... Trong box Fanfic này có nhiều truyện cũng hay lắm...

Lj viết chương mới rồi nhưng quên đem theo nên chiều nay lj mới post lên được :D

#39
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
(Chương này cũng không có gì quan trọng :wacko:)

Chương 26: Bí Mật Bật Mí

9h tối….tại ngôi nhà hoang…khu Đông Hải…

Wallace dìu Ruby ra ngòai chỗ Alex

“Alex…mày… [không thể xưng hô như vậy được] cậu…người vừa mới đi khỏi là ai vậy?” – Wallace & Ruby nhìn theo bóng người vừa mới đi khỏi.

“Ah…không…một người đã đi cùng tôi đến đây…” – Alex giật mình quay người lại… [Tên này…coi hắn kìa…dám dìu Ruby…gru…hắn muốn chết với mình rồi…hắn nhìn quen quá…nhưng trời tối mình nhìn không rõ mặt…]

“Ah…Alex…đây là…” – Ruby định giới thiệu về Wallace…

“Xin lỗi…trời tối quá…không nhìn rõ mặt…tôi thấy anh nhìn rất quen…Ruby, em bị sao vậy…có sao không? Để anh…” – Alex tiến tới cố tình dìu Ruby để đẩy Wallace sang một bên.

“Không…em không sao…hơi đau bụng thôi…2 người làm gì vậy…em tự đi được mà…Alex…đây là Wallace, anh ấy nói là bạn của anh” – [Trời…khó xử cho mình…giờ phải làm sao đây…theo Alex về nhà? Nhưng mà mình không muốn…mình đã bỏ ra đi rồi…]

“WALLACE!!!!!!!!!” – Alex ngạc nhiên

“Tưởng mày không còn nhớ tao nữa chứ?” – W vỗ vai Alex như người bạn thân lâu ngày gặp lại.

“Ờ…lâu ngày mới gặp…mày vẫn khỏe chứ? Ruby…em cũng biết Walalce ah?” [Wallace…là nó ư? Thằng này…lâu rồi không gặp nó…sao nó đi chung với Ruby…hồi còn học đại học…nó với mình luôn đối đầu nhau…thằng này còn kiêu hơn mình nữa…]

“Uhm…em mới gặp anh ấy sáng nay…cả ngày hôm nay hầu như đi đâu cũng gặp anh ấy…”
“Mới gặp sáng nay? Sao 2 người có vẻ như là bạn thân…” – Alex muốn ám chỉ kêu Wallace buông tay Ruby ra…

“Ah…sorry…tao xin lỗi…mày là chồng của Ruby mà tao cứ nắm tay Ruby nãy giờ…tao ko có ý gì…chỉ muốn dìu cô ấy vì Ruby bị đau bụng thôi…” – [Thằng này nổi máu ghen…mà sao mình thấy Ruby & nó ko có thân mật…nhìn chẳng giống là vợ chồng]

“Cám ơn anh, W…anh Alex ko có ý đó đâu”
“Uhm…tao không có ý vậy đâu…Ruby…em bị đau bụng thế nào vậy? Để mai anh chờ em đi bác sĩ” – Alex tỏ ra quan tâm Ruby trước mặt W để cho W đừng có mơ tưởng gì đến Ruby.

“Ko…em ko sao…ko cần đâu…thôi…chúng ta về thôi…ở đây hoang vu mà trời tối làm em thấy ớn lạnh quá” – Ruby hơi ngại và thấy mắc cười khi nghe alex nói nhỏ nhẹ như vậy.

“Lên xe...để anh chở em về” – Alex & Wallace lại đồng thanh nói.

[Cái gì? Hắn đòi chở Ruby về…hắn có khùng không đó…mình là chồng của Ruby…tên này…hắn muốn chết với mình] – Alex trố mắt nhìn W

[Trời…2 người này…hình như lúc đi học thường hay đối đầu nhau…sao họ thường đồng thanh nói vậy…giờ mình cũng đang rối…ko biết về đâu…nhưng trước mặt W mình nói Alex là chồng mình…chẳng lẽ mình lại lên xe W ngồi…như thế thì còn ra gì nữa…mà sao anh ta lại đòi chở mình về…anh ta có ý đồ gì không] – Ruby với vẻ mặt ái ngại nhìn 2 người.

[Mình nói lố rồi…sao mà mình với tên này…thường hay cùng nói một câu…hồi đi học cũng vậy…]

“Ah…haheho…Alex…đừng nhìn tao như vậy…tao nói lộn thôi…ý tao muốn nói là…ah…nói là tao muốn đi cùng với mày & Ruby về nhà mày tham quan đó…từ trước đến giờ có bao giờ đến nhà mày đâu…vả lại tao phải quá giang xe mày về…xe tao vẫn còn ở bệnh viện…” – Wallace kịp chữa cháy.

“Ờ…ra vậy…nhưng giờ trời tối quá rồi…để khi khác đi…” – Alex cố từ chối…

“Đúng rồi…nhà chúng tôi so với nhà anh…thua xa…ngôi biệt thự của nhà anh quả thật lớn không thể tả…anh đến nhà Alex sợ không quen…để khi khác đi…” – Ruby cũng không muốn Wallace đến nhà Alex.

[Sao 2 người họ cố ý không cho mình đến…chẳng lẽ nhà Alex có vấn đề gì…sợ mình đến lộ bí mật ah..nhất định phải đến cho bằng được…]

“Ruby…em nói thế…em đến nhà Wallace rồi hả?” – [Gru…nói là mới gặp nhau sáng nay…vậy mà biết rõ cỡ đó…]

“OH..ah…k…k…o….” – Ruby lúng túng

“Uhm…đúng rồi…hồi sáng Ruby bị trầy chân…ở gần nhà tao nên tao chở cô ấy về nhà băng bó vết thương…Ruby đã tham quan nhà tao rồi…tao sợ khi khác không có dịp…sẵn tiện cho quá giang tao vào tham quan nhà mày luôn…dù gì về nhà tao cũng phải chạy qua nhà mày mà”

“Uhm…được rồi…Ruby…chân em bị trầy ah? Để về nhà em thay băng cho” – Alex trong lòng ghen nhưng vẫn tỏ ra quan tâm đến Ruby để dập tắt “ý đồ” của W.

“Không…bị trầy sơ ah…chúng ta về thôi”

“Để anh đi lấy xe…” – Alex vội đi lái xe ra đường cái.

::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

10h tối xe chạy về đến nhà Alex…

“Ruby…em xuống xe trước đi…W, giờ 10h rồi…trễ rồi…tao chở mày về nhà luôn…khi khác hãy ghé…nhà cửa hôm nay bề bộn lắm…” – Alex vẫn không muốn W vào nhà

“Mới 10h…còn sớm chán mà…nhà mày cũng đâu có tệ như Ruby nói…cũng rất tuyệt đó…tao phải vào tham quan…” – W mở vội cửa xe đi xuống.

“Vậy em & W vào trước đi…để anh đậu xe…” - [Hết cách với thằng này…mình đã từ chối vậy mà nó cứ đòi vào bằng được…không biết nó có âm mưu gì đây…] – Alex phát bực với W.


Trong phòng khách…

“Woa…cô & Alex biết cách trang trí thật đấy…trông rất bắt mắt…” – Wallace nhìn xung quanh…

“Anh ngồi xuống ghế đi…để tôi đi rót nước…”
“Uhm…”

Alex đi vào…

“Alex…2 vợ chồng mày ở ngôi nhà rộng cở này thì quả thật là rất sướng đó…”
“Cũng bình thường thôi…nghe Ruby nói thì nhà mày còn rộng lớn hơn nhiều…”
“Ah…mà hình cưới của 2 vợ chồng mày đâu…cho tao coi với…mà mày cưới vợ mà không mời tao…” – Wallace tránh

“Hình cưới? Ờ…hình lớn treo ở torng phòng ngủ rồi...nên mày không thấy…” – [Hình cưới? Mình & Ruby có đi chụp hình cưới đâu…sao mình lại quên nhỉ…đáng lẽ phải đi chụp chứ…thật là…mà sao toa này lại hỏi hình cưới…hắn nghi ngờ ah…]

“Trời…thì cũng phải có hình nhỏ chứ….album ảnh cưới đâu..lấy cho tao xem với…” – Wallace đòi xem cho bằng được

“Nước đây…2 anh uống đi” – Ruby bưng nước từ trong nhà bếp đi ra…

[Thằng này…gru…chịu không nổi nó…mình với Ruby đâu có đi chụp ở studio đâu…ah…có mấy tấm hình chụp hôm đám cưới và đi hưởng tuần trăng mật…]

“Sao? Không muốn cho tao coi ah…đám cưới không mời mà giờ xin xem hình cũng ko cho…mày có coi tao là bạn không đó…”

“Sao vậy? Có chuyện gì mà anh nói Alex vậy?” – Ruby thắc mắc
“Thì anh xin xem hình đám cưới của 2 người thôi…vậy mà nó…”
“Hình cưới? Ah…” – [Mình với Alex đâu có đi studio chụp hình cưới…chỉ có mấy tấm…]

“Ok…để tao đi lấy…cũng phải từ từ chứ...” – Alex vội chạy lên phòng ngủ lấy 1 cuốn album nhỏ xuống…

“Ờ…hôm đám cưới chỉ tổ chức nhỏ thôi…chỉ mời có 100 khách…nên chắc anh Alex ko mời anh được…anh đừng trách” – Ruby nói đỡ cho Alex…

“Đây nè…hình hôm đám cưới…” – [Tên này nhiễu…mình với hắn đâu phải là bạn thân… mời hắn làm gì…]

Wallace cầm cuốn album ảnh xem kỹ…

“Có thằng Louis nữa…thằng Louis học trễ như tao mà còn thi lại…mày thì học sớm một năm nên tuy học cùng 1 khóa mà tao hơn mày tới 2 tuổi…thằng Louis hơn mày 4 tuổi nhưng mà 3 đứa cũng chơi khá thân…lúc đó 3 đứa lập thành một nhóm…vậy mà mày không mời tao…mà sao hình gì mà chỉ có mấy chục tấm…mà chẳng thấy chụp riêng 2 người được mấy pô…hình chụp studio cũng không có ah…”
“Hình chụp studio…hình riêng…sao cho mày coi được..thằng này mày đòi hỏi quá…” – Alex tỏ ra bực mình – [Thằng này…gru…mình mà có chụp thì chụp cả ngàn tấm luôn…cho nó khỏi nhiều chuyện…]

“Ơ…Wallace…anh để yên coi đừng lật nữa…mấy tấm hình ở sau này…sao em chưa bao giờ thấy vậy Alex?” – Ruby ngạc nhiên khi thấy mấy tấm hình chụp khi đi hưởng tuần trăng mật.

“Woa…nãy giờ mới thấy mấy tấm thân mật…lãng mạn quá há…đi dạo trên biển…nằm trên thảo nguyên…đi chơi trong khu giải trí…có mấy tấm một mình Ruby…ai chụp vậy…dễ thương lắm đó”

“Ah…lúc đó anh nhờ người chụp…tại em mãi lo chơi nên không để ý thôi…còn mấy tấm này là do anh chụp” – Alex & Ruby rất vui khi xem lại mấy tấm hình này.

“Hai vợ chồng mày cũng khá hạnh phúc đó chứ…coi xong rồi…nay mai chắc tao cũng phải kiếm vợ mau mau…một mình cũng buồn quá…”

“Ah…em gái mày…kiếm được chưa?” – Alex bất ngờ hỏi khiến W yên lặng vẻ mặt buồn lại…
“Em gái? anh có em gái ah?” – Ruby thắc mắc…

#40
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 27: Nghi Ngờ


Khi Alex nhắc đến em gái làm cho W hơi buồn…

“Uhm…vẫn chưa…không biết…không có chút tin tức…” – Wallace buồn rầu trả lời.
“Em gái…bị thất lạc ah?” – Ruby quan tâm.
“Đúng đó…W nói 2 anh em bị thất lạc từ nhỏ…” – Alex giải thích

“Uhm…lúc đó nó mới có 3 tuổi thôi…đã hơn 20 năm rồi…” – Wallace nói rõ thêm
“Ra vậy…lâu quá rồi…chắc em anh lúc đó cũng không biết gì…”
“Đúng vậy…nó còn nhỏ quá…không biết giờ nó có biết là có một người anh tria không nữa…ko biết nó sống chết ra sao…” – Wallace than thở.

“Mày yên tâm đi…chắc là em gái mày sẽ được người khác nhận nuôi…không chừng giờ cuộc sống của nó còn tốt hơn mày..cứ tin là vậy đi” – Alex an ủi.
“Đúng đó…đừng có mà suy nghĩ nhiều…rồi một người anh sẽ gặp lại em mình thôi” – Ruby tiếp lời.

“Ok…cám ơn 2 người…ah…trễ rồi…về đây…Alex…”
“Uhm…chờ 1 chút…để tao đi lấy xe”
“Làm phiền mày quá…”
“Không có gì…đừng khách sáo…” – Alex đi lấy xe chở W về nhà…

“Ruby….”
“Có chuyện gì vậy?”
“Thật ra lúc đầu anh cứ tưởng em và Alex không phải là vợ chồng vì 2 người rất ngại ngùng thì phải…nhưng mà…anh đã lầm…có phải em đang giận Alex ko?”

“Hả? ko…ko…ko” – [Trời sao anh ta thay đổi thái độ nhanh vậy…từ sáng đến giờ ăn nói cọc cằn…sao giờ nhẹ nhàng quá…hình như nhắc đến em gái làm cho anh ta thấy buồn]

“Thật ra Alex…nó không tệ đâu…lúc còn học đại học tuy cùng 1 nhóm nhưng anh và nó thường đối đầu…tuy nó hơi kiêu nhưng mà nó thật sự có tài…nếu nó đã yêu em và chịu lấy em làm vợ rồi thì em cứ yên tâm…nó không đối xử tệ với em đâu…”

“Ah…em biết…còn anh nữa…đừng buồn chuyện em gái…thế nào cũng gặp lại thôi” – Ruby động viên W…

“Thôi…anh về đây…Alex chắc đang đợi ngồi cổng…thật ra thì…tuy chỉ mới gặp em hôm nay nhưng anh thấy vui và có cảm giác rất lạ…mong là sau này sẽ gặp em thường xuyên. BB”

“Tạm biệt” – [Cảm giác khác lạ ư? Mình cũng vậy…thật ra mình có gặp anh ta trước đây chưa…] – Ruby suy tư

:::::::::::::::::::::::::::::::::::

Trên đường về nhà W, trong xe Alex...

“Lâu rồi không gặp, mày vẫn như xưa” – Wallace lên tiếng.
“Mày cũng vậy mà…”
“Uhm…nhưng mày khác trước một chút…không có tự cao như trước…”
“What? Mày nói cái gì?”
“Mày đã có vợ rồi…tính cách có chút thay đổi…”
“Sao mày vẫn cái giọng điệu cũ vậy? Không thay đổi tí nào…”
“Mà mày với Ruby đã xảy ra chuyện gì?”
“Hả? Mày có ý gì?” – [Sao hắn biết…chẳng lẽ Ruby nói cho hắn biết…ko thể nào…”

“Tao hỏi là 2 người đang cãi nhau ah?”
“Sao mày quan tâm vậy? Hình như mày chỉ mới gặp Ruby lần đầu…”
“Có lẽ…nhưng cũng có thể không…tao thấy rất quen…”
“Quen? Cô ấy là vợ tao nghe…” – [gru…nó nói vậy là có ý gì…mới gặp lần đầu mà nói là thấy quen…]

“Ê..tao ko có ý gì đâu…mày đừng hiểu lầm…dù sao cũng là vợ mày mà…nên tao quan tâm vậy thôi” – [Hum…thằng này đích thực là yêu Ruby…nó mới khẩn trương như vậy…lúc ở đại học mình và nó thường tranh giành nhau mà…nhưng chuyện đó lâu rồi…tuy là mình có một cảm giác đặc biệt với Ruby nhưng chắc ko phải là tình yêu]

“À…mà mày vẫn chưa tìm được cô nào ah?”
“Uhm…tao đã thề lúc nhỏ, chừng nào tìm được em tao, tao mới kiếm người yêu mà”
“Trời…mày điên ah…tuy là lúc nhỏ thất lạc…nhưng biết đâu…em mày cũng có cuộc sống tốt rồi…ko biết đến bao giờ mới gặp lại…mà mày thề vào…chắc ở 1 mình suốt đời quá…”

“Ah…cái cô VK, bạn gái mày thời đại học đó…”
“Sao?”
“Cái người lúc ở ngôi nhà hoang…tao thấy giống cô ta…”
“Hả? Ờ…có lẽ mày nhìn lầm…tao và cô ta đã cứt đứt lâu rồi…” – [Hum…mắt thằng này cũng tinh lắm…tối vậy mà nhận ra cô ta…]

“Uhm…tới đây được rồi…nhà tao ở đằng kia…cám ơn mày…bữa nào tao sẽ ghé nhà mày chơi…”

“Uhm..uhm…BB” – [Trời…hắn đòi đến nữa ah…chắc chết với hắn mất…mình nghi ngờ tên này…có âm mưu gì đó với Ruby…ko cho hắn đụng đến Ruby-Của-Mình…phải chạy về nhanh giải thích với Ruby, sợ cô ấy bỏ đi nữa thì khổ…] – Alex lái xe thật nhanh về nhà…


Tại nhà Alex…

[Cô VK chưa về…Mình có nên đi không…ở lại đây…ko được…phải đi thôi…nhưng cũng phải chờ Alex về, nói một tiếng rồi đi…để nhà không có người coi thì nguy…ko được…mình lại viện cớ ở lại rồi…gặp Alex anh ấy giữ mình lại thì mình không thể đi…phải đi ngay bây giờ…kẻo Alex về…] – Ruby vội bước ra cửa…

Ruby bước vội ra cổng, cô cẩn thận khóa cổng lại – [Alex chở Wallace về nhà chắc cũng mất ít nhất là 20 phút…nãy giờ mình ngồi trong nhà Alex chỉ 10 phút nên không sao…cứ từ từ đi…quái…cái cổng quỷ này…nãy giờ khóa chưa được…bị cái gì vậy trời…thôi khỏi khóa…mình phải đi mau thôi…mất công Alex trở về thì mình lại không muốn đi] – Ruby vội bước nhanh ra khỏi nhà Alex…

[Gần tới nhà rồi…sao mình thấy không yên tâm…phải chạy nhanh hơn nữa…ơ…đó có phải…Ruby…đúng là cô ấy…mình đóan đúng mà…phải quay xe lại mau lên…ôi trời…không ổn rồi…chỗ này không có cho quay xe lại…đành tấp vô lề vậy…] – Alex vội vàng tấp xe vô lề chạy bộ theo Ruby.

“RUBY!!!!!!!!” – Tiếng Alex gọi theo khiến Ruby giật mình [Trời…Alex đi kiếm mình…không được…phải tìm chỗ trốn thôi] – Ruby vội vàng nấp vào sau gốc cây]

“RUBY…” – [Cô ấy đâu rồi…mới nãy mình còn thấy Ruby phía trước này mà…chẳng lẽ Ruby lại trốn…không được rồi…biết kiếm ở đâu đây…mình phải làm sao đây…] – Alex vừa chạy vừa nhìn xung quanh vừa gọi tên Ruby.

[Trời…mình cũng không biết mình đang làm gì nữa…làm gì mà phải trốn Alex…mình điên rồi…hay là mình đi ra…không được…phải giữ vững lập trường…anh ấy chạy gần đến chỗ mình rồi…phải núp kỹ thôi…]

“Aaa…” – Alex vấp phải một cái gì đó té úp mặt xuống mặt đường, nằm bắt động…

[Alex…anh ấy bị làm sao vậy…] – Ruby lo lắng định chạy ra – [Không ổn…anh ấy chỉ bị vấp té thôi mà…đâu có bị nặng đâu mà nằm bất động…chắc là gạt mình thôi…không thể ra được…] – Ruby đề phòng.

[Mình phải nằm yên…không thể ngồi dậy được…mặc dù chân mình đâu quá…hình như nó bị trầy rồi…phải nằm yên…nếu Ruby ở đây thì thế nào cô ấy cũng ra khi thấy mình như vậy…]

5 phút sau…Alex vẫn nằm bất động khiến Ruby lo lắng thật sự…

[Chẳng lẽ…cô ấy không có ở đây…mình không thể nằm thế này được nữa…] – Alex cảm thấy chân anh đau nhức.

[Có chuyện thật rồi…hình như anh ấy ngất xỉu thiệt…] – “Alex…Alex…anh có sao không? Tỉnh lại đi” – Khi Alex vừa định đứng dậy thì Ruby chạy ra, Alex giả vờ nằm bắt động…

“Alex…” - [Không ổn rồi…chân anh ấy chảy máu nhiều quá…hình như bị một miếng thủy tinh cắt…] – Ruby cố dìu Alex đứng lên đón taxi đến bệnh viện…

[Coi kìa…Ruby…cô ấy lo lắng cho mình như thế…mình biết…mình biết cô ấy cũng gi6óng như mình mà…] – Alex sung sướng khi được Ruby lo lắng nhưng anh vẫn chưa muốn tỉnh lại.

“Alex…tỉnh lại đi…anh tỉnh lại đi…” – Đón taxi nhưng không có…Ruby càng lo lắng hơn…[Tại mình…tất cả cũng tại mình…đáng lẽ lúc anh ấy vừa bị ngất mình phải ra ngay…giờ lại không có taxi…làm sao bây giờ…chân anh ấy chảy máu nhiều quá…không đứng đón taxi nữa…có 1 bệnh viện nhỏ cũng gần đây…phải đưa anh ấy đến đó ngay] – Ruby định cổng Alex đến bệnh viện…

[Trời…Ruby…cô ấy định làm gì vậy…định cỗng mình…trời…sao mà cỗng nỗi…thôi mình phải tỉnh lại…] – “Ruby…” – Khi Ruby để Alexsau lưng định cổng đi thì Alex giả vờ gọi tên Ruby như anh mới tỉnh dậy…

“Alex…anh…tỉnh lại rồi ah…Alex…” – Ruby vui mừng khi nghe giọng nói “yếu ớt” của Alex…

“Em làm gì vậy? Để anh xuống đi…anh có thể đi được…”
“Anh có bị sao không?”
“Uhm…không sao…chân anh hơi đau nhức thôi…em dìu anh lại xe…về nhà băng bó vết thương là ổn thôi”
“Anh không sao thật chứ?”
“Uhm…”

“Vậy là ổn rồi…nếu vậy em đi đây”
“Không…không được…em đi thì sao anh về nhà được…vả lại…anh có chuyện muốn nói rõ với em…anh và VK không có chuyện gì xảy ra hết…về nhà đi…anh sẽ kể cho em rõ…” – Alex thấy Ruby bỏ đi vội kéo Ruby lại…

[Không có gì…thật vậy ư? Sao lúc trước anh ấy nói khác…mình có nên tin không…mình hình như từ đầu đến bây giờ mình và Alex chỉ là vợ chồng nên danh nghĩa…hình như mình đã quên chuyện đó…anh ấy muốn làm gì cũng được mà…mình…mình cư xử thật kỳ lạ khi biết Alex và VK có quan hệ…mình điên thật rồi…chẳng lẽ…mình đã-yêu-Alex thật rồi…] – Ruby đứng đó suy nghĩ không đáp lời Alex.

[Chỉ mới có 2 tháng mà mọi chuyện đã rối tung lên rồi…từ sự việc hiểu lầm này đến sự việc hiểu lầm khác…sao mà rắc rối quá…đáng lẽ…mình cứ để cho Ruby đi đâu thì đi…từ đầu kết hôn chỉ là do hiểu lầm…mọi việc làm mình muốn điên lên…nhưng sao…mình vẫn một mực muốn giữ cô ấy ở lại…từ trước tới giờ…mình chưa vì một cô gái nào mà có những hành động ngớ ngẩn như lúc nãy, cũng không cần giải thích…chẳng lẽ …mình đã-yêu-Ruby rồi ư? Còn Ruby…sao cô ấy cứ muốn ra đi…chẳng lẽ cô ấy không có chút tình cảm gì với mình…]

Cả 2 đều đứng lặng người suy nghĩ…mặt Alex hơi tái vì mất nhiều máu…Ruby thấy thế nên

“Uhm…về nhà anh…anh mất nhiều máu quá rồi…để em buộc tạm để cầm máu cái đã…mọi chuyện khác sẽ giải quyết sau…” – Ruby vội dìu Alex đến xe…

Alex chở Ruby về nhà, cả hai đều có rối bời suy nghĩ…gần 2h sáng

“Alex…anh ngồi đó nghĩ đi…để em đi lấy hộp cứu thương” – Ruby vội chạy đi lấy… - [Nghĩ cũng lạ…lúc sáng mình cũng bị thương ở chân…bây giờ Alex cũng vậy…thật là trùng hợp…]

“Alex…” – Ruby vội im lặng khi thấy Alex ngủ thiếp đi – [Có lẽ anh ấy quá mệt mỏi vì hôm nay có nhiều chuyện xảy ra…lại còn bị thương nữa….cả ngày hôm nay mình cũng mệt quá…] – Ruby nhẹ nhàng băng bó tạm thời vết thương cho Alex vì không muốn Alex tỉnh dậy…sau khi dọn dẹp Ruby cũng ngủ thiếp đi trên ghế…

Sáng hôm sau…

“Kính coong! Kính coong!”

“Hơ…ra ngay…” – Ruby giật mình tỉnh dậy vì tiếng chuông cửa vang lên liên hồi – [Quái…mới 7h sáng mà ai đến…Alex vẫn còn ngủ…chẳng lẽ là VK…]
“Hi…”
“Wallace…” – Ruby kinh ngạc khi thấy Wallace – [Trời…anh ta…sáng sớm mà đã đến đây…]

“Sao cô ngạc nhiên quá vậy?”
“Mới sáng sớm anh đến đây có việc gì?” – Ruby thấy bực bội.
“Vào nhà rồi hãy nói chứ”
“Ah…ờ…mời anh vào…” – Ruby bối rối.

“Ai đến vậy Ruby?” – Alex cũng giật mình thức dậy khi nghe tiếng chuông cửa…
“Wallace” – Ruby đi vào chỗ Alex
“Hi…chúc 2 vợ chồng cậu buổi sáng vui vẻ…”

“Wallace…sao…” – [Trời…hắn thật sự có âm mưu gì đây…sao lại đến nhà mình nữa…tốt nhất là hắn đừng có giở trò gì với Ruby…]

“Không có gì…đây rồi…nó đây rồi…sorry…sám sớm đã làm phiền…hôm qua để quên đồ nên hôm nay đến lấy lại thôi” – Walalce vui mừng khi tìm lại được.

“Sợi dây…sao anh có thể để quên được…anh đeo trên cổ mà” – Ruby thắc mắc.
“Thì nó bị rớt ở đây…hôm qua lấy lại từ thằng Vic đeo…chắc là gài móc không kĩ nên nó một bị rớt…” – Wallace giải thích…

[Thật vậy ah? Hay hắn cố tình đánh rơi để có cơ hội trở về đây…tên này ko thể tin nó được…] – Alex nghi ngờ…

“Miếng mặt của sợi dây này có khắc chữ Wallace ah…” – Ruby nhìn ngắm kỹ…
“Uhm…nên mới nói nó là của anh chứ ko phải của Vic”

“Hum…sao anh hay đánh rơi vậy…lúc trước Vic nhặt được mà…uhm…em cũng có sợi dây ý như thế này…miếng mặt….cũng giống thế thì phải…” – Ruby có vẻ suy nghĩ…

“Vậy ah? Giống hệt ah?” – Wallace quan tâm.
“Không…hơi giống thôi trên đó khắc chữ Ruby thì phải…” – Ruby cố nghĩ

[Ruby và hắn ta đang nói về miếng mặt nào vậy kìa…chẳng lẽ lúc trước 2 người đã quen nhau…] – Alex thấy bực mình vì có sự hiện diện của Wallace….

“Thật vậy ah? Khắc chữ Ruby? Em có nhớ chắc ko?” – Wallace hỏi dồn…

“Không…không chắc…vì lâu lắm rồi…em đâu có đeo nó nữa đâu…mà anh hỏi làm gì?” – Ruby thắc mắc

“Ah…chỉ quan tâm vậy thôi…nhưng sợi dây của em…ở đâu rồi…”
“Ở nhà…chị em còn giữ…”

[Định mệnh uhm…có thể…có thể Ruby chính là Ruby...nhưng sao…lại không có vết thẹo ở chân…mình phải tìm hiểu kỹ…]

#41
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 28: Anh Yêu Em


“W, hình như có chuyện gì phải không?” – Alex bực mình khi thấy W & Ruby nói chuyện gì mà anh chẳng hiểu
“Ko…ko…sao mặt mày xanh quá vậy?” – Wallace chuyển đề tài.
“Ah…không có gì…bị thương một chút thôi. Nhưng mày đến đây chỉ tìm sợi dây này thôi phải không?”

“Uhm…Ruby, hôm nào em có thể lấy cho anh mượn sợi dây của em được không?”
“Được…nhưng chờ vài hôm nữa đi…em mới về nhà…nhưng rút cuộc là chuyện gì?” – Ruby thắc mắc.

“Bí mật…” – W không muốn nói rõ mọi việc.

“Trời…tao mệt mày rồi đó…chuyện gì thì nói ra luôn đi” - [Trời…tên này…hắn và Ruby có phải là đã biết nhau lâu rồi…nhưng lại giấu mình…chút hắn về phải hỏi Ruby cho rõ…]

“Thôi…tao về…ah…Ruby…anh đến bệnh viện thăm Vic…em có đi thăm luôn ko?” – Wallace muốn Ruby đi cùng để dễ hỏi chuyện, không muốn bị Alex phá đám.

“Hum…em…” – Ruby lưỡng lự - [Có nên đi hay ở nhà…Alex vẫn chưa khỏe…chắc mình nên ở nhà lo cho anh ấy]

“Vic ah…có phải là người em kể không Ruby?” – Alex tò mò… - [Lại một tên nữa…sao tên W này cứ muốn rủ Ruby đi chung…đừng đi….đừng đi Ruby]

“Đúng vậy…thôi…anh đi một mình đi…chiều nay em sẽ đến thăm Vic” – Ruby từ chối muốn ở nhà lo cho Alex.

[Yeah! Ruby ở nhà…chứng tỏ cô ấy lo cho vết thương mình chưa khỏi…cô ấy rất quan tâm đến mình…tên W kia dù có muốn giở trò cũng không được…nhưng mình vẫn ko hiểu tại sao hắn lại quan tâm đến Ruby như vậy…hồi học đại học có cả tá con gái theo nó như nó không chịu…lạ quá…còn nữa…chẳng lẻ…trời…không phải…chắc là không phải…mình cứ hay tưởng tượng]

“Vậy anh đi đây, tạm biệt 2 vợ chồng mày Alex…chúc buổi sáng vui vẻ” – [Ruby…Ruby…thật sự có phải là em không?]

Sau khi Wallace đi khỏi…

“Alex…hay là đi bệnh viện luôn đi…em thấy sắc mặt anh khó coi lắm…chắc là bị mất nhiều máu lắm” – Ruby lo lắng.

“Không sao…không cần đi đâu em…uống thuốc là sẽ ổn thôi” – Alex cứng đầu không muốn đi bệnh viện…mặt khác không muốn Ruby đi đến đó gặp W & Vic.

“Uhm…vậy anh lên phòng nghỉ ngơi đi…để em dìu anh”
“Cũng được…” – [Ruby đúng là quan tâm đến mình…vậy mình có câu trả lời rồi…Ruby-yêu-mình]

“Cẩn thận…cầu thang…” – Ruby cẩn thận dìu Alex từng bước một.
“Em có mệt quá không? Để anh tự đi là được rồi…” – Alex quan tâm…
“Không…không sao…”

Cuối cùng cũng lên tới phòng ngủ của Alex…

“Chìa khóa phòng…để đâu rồi nhỉ…” – Alex suy nghĩ…
“Sao anh lại khóa phòng lại…lúc trước đâu có mà…” – Ruby thắc mắc

“Ah…tại vì…” – Alex ngập ngừng – [Mình khóa phòng Ruby & phòng của mình lại sau khi Ruby bỏ đi vì không muốn cho VK vào phòng đó ngủ…]

“Sao?” – [Sao Alex lại khóa phòng…chẳng lẽ có gì bí mật…]
“Chìa khóa phòng của em đây…” – Alex ngại trả lời câu hỏi.
“Uhm…để anh dìu anh vô phòng trước cái đã…” – [Sao anh ấy lại không trả lời…có chuyện gì khác lạ ah]


“Anh nằm xuống giường nghỉ ngơi đi để em xuống dưới nấu buổi sáng” – Ruby đỡ Alex nằm xuống giường rồi đứng lên định đi xuống nhưng…

“Ruby…” – Alex nắm tay Ruby kéo xuống khiến Ruby giật mình ngã xuống người Alex mặt đối mặt.

[Alex…anh ấy muốn gì đây…sao anh ấy lại như vậy…mình…mình nên làm gì đây…trời…sao mình cảm giác…tim mình đập nhanh quá…] – Ruby nhìn chằm chằm vào Alex và suy nghĩ…

[Trời…mình mới làm gì vậy cà? Đúng là mất lí trí mất rồi…sao tự nhiên mình lại kéo Ruby lại…không biết cô ấy có hiểu lầm mình có ý đồ không…sao cứ nhìn mình chằm chằm…sao trong lòng mình có cảm giác hồi hộp…quả thật mình-đã-yêu-Ruby rồi…một nụ hôn? nhưng mình ko dám…sợ Ruby hiểu lầm…sao nãy giờ cô ấy ko nói gì…trời…mình như muốn ngạc thở…không dám nói thêm một lời nào…đành liều vậy…]

“ANH YÊU EM” – Alex nói rồi bất ngờ hôn Ruby

[Mình…quả thật là mình…cảm giác của mình…Alex…anh ấy hôn mình…phải làm sao đây…cám giác ấy…sao mình lại để Alex hôn…tim đập rộn…cảm giác này…sao giống ngày Edison tỏ tình với mình…thậm chí cảm giác này còn mạnh hơn cảm giác này đó…sao lại có thể…đúng thật là không sai…mình-đã-yêu-Alex thật rồi…]

[Mình chưa bao giờ có cảm giác như thế này khi hôn một cô gái…không ngờ Ruby…mình lại yêu cô ấy đến như vậy…còn Ruby…một nụ hôn như thế…cũng chứng tỏ là Ruby cũng có tình cảm với mình…như vậy là mình rất hạnh phúc rồi…]


“Kính Coong!!!!!!!!!!!!!” – tiếng chuông cửa reo vang làm cả 2 người giật mình…Ruby vội chạy nhanh xuống để mở cửa mà mục đích là muốn tránh Alex vì Ruby thấy “xấu hổ” sau nụ hôn đó…

[Ai lại đến nhỉ? Lúc nãy…sao mình có thể để cho Alex hôn mình…giờ thấy ngượng quá…làm sao mà nói chuyện với anh ấy…lúc đó chắc mình bị thôi miên…]

“Ai vậy?” – Ruby mở cửa
“Chào cô…còn nhớ tôi chứ?” – Một giọng nữ kiêu ngạo vang lên làm Ruby thấy khó chịu khi nhìn thấy nhìn đó là ai…
“Chào…cô đến đây tìm Alex?”
“Đúng vậy…anh ấy có ở nhà chứ?”
“Nhưng có việc gì? Tôi có thể…” – Ruby nói chưa hết câu đã bị Gigi cắt ngang với thái độ khinh khi.

“Ko…rút cuộc là có Alex ở nhà ko?”
“Có…nhưng…” – Ruby cố nhịn nhưng lần này cô lại bị Gigi cắt ngang lời
“Gọi anh ấy xuống đây gặp tôi đi” – Gigi nói giọng ra lệnh
“Xin lỗi…anh ấy đã nghỉ làm ở công ty của cô rồi…tôi là vợ anh ấy…anh ấy đang ngủ… nên ngòai những chuyện công việc ra thì tôi không muốn phá giấc ngủ của chồng tôi bởi những chuyện không đâu …nếu cô không nói được chuyện này với tôi thì khi khác hãy đến tìm chồng tôi” – Ruby nghiêm mặt nói với Gigi vì cô biết Gigi đến đây cũng chẳng có gì quan trọng.

“Cô…cô…vậy thì cô chuyển túi này cho anh ấy giùm tôi…” – Gigi không biết nói gì nên phải dịu giọng.

“Ok…tôi sẽ đưa cho anh ấy. Cô còn chuyện gì nữa không?” – Ruby muốn Gigi ra về sớm

“Tôi về đây…cô nhớ chuyển túi đó tận tay Alex…” – Gigi ra về trong bực tức – [Cái con nhỏ đó tưởng nó là ai…vợ ah…được rồi…mình sẽ làm mọi cách cho Alex bỏ nó…dám nghênh mặt lên với mình]

Gigi ra khỏi nhà Alex một khỏang thì gặp một người…

“Ah…Gigi…Gigi Lai phải không? Còn nhớ mình không?” – Một giọng nữ nhỏ nhẹ…
“Ai vậy…ah…VK đây mà…” – Gigi cũng vờ vui vẻ.
“Lâu rồi không gặp…3 năm rồi còn gì...từ khi mình ra nước ngòai…cậu vẫn tốt chứ?” – VK vờ quan tâm…

“Cũng khá…còn cậu?” – Gigi cũng không vừa giả bộ…
“Mình mới về nước hơn 1 tháng nay…cậu ngày càng xinh ra đó, công việc làm ăn của bác vẫn tốt chứ?”
“Cám ơn…tức nhiên…ba mình mới mở thêm chi nhánh…”

2 người gặp lại nói nhiều chuyện nhưng chủ yếu là vờ khen qua khen lại nhau…

“Sao cậu lại đi đến đây? Đến nhà Alex ah?” – VK tò mò
“Uhm…lúc trước hình như cậu cũng cặp với Alex?”
“Nhưng giờ thì…anh ta đã có vợ rồi…” – VK nói trong ánh mắt thù hận
“Uhm…con nhỏ đó…” – Gigi bực tức…
“Sao? Cậu bị cô ta chơi khâm ah?”
“Không…không…chỉ là cô ta hống hách…”
“Uhm…mình cũng thấy như vậy…” – VK ăn theo
“Cứ chờ xem…cô ta còn hống hách bao lâu” – Gigi nói nham hiểm
“Vậy…cậu…và mình…” – VK ngập ngừng nói trong lòng đã có sẵn âm mưu…
“Cậu cũng ghét con nhỏ đó…”
“Tức nhiên…vậy chúng ta hãy cùng nghĩ cách…” – VK nham hiểm
“Ok…”

:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::
Tại nhà Alex…

Ruby chưa lên đưa túi đồ của Gigi gửi mà cụm cụi trong bếp nấu ăn…

“Kính Coong!!!!!!!!!!!!” – Tiếng chuông cửa lại vang lên…

[Sao hôm nay nhiều người đến thế? Không biết ai lại đến…có khi nào…là VK…không nghe Alex nói gì về cô ta…chẳng lẽ cô ta ra viện trở về đây…] – Ruby vừa ra mở cửa vừa suy nghĩ coi ai đến…

“Ruby…lâu rồi không gặp chị nhớ em quá”
“Chị…Jessica…” – Ruby hơi bất ngờ và không biết xử sự ra sao khi Jessica đến…

#42
LongLiveRuby


  • Khách Mới Vào

  • 27 posts
  • Thanks

Current mood: None chosen
Ko còn biết dùng lời gì để khen nữa. Tóm lại là hay tuyệt, quá hấp dẫn :D

#43
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick

Ko còn biết dùng lời gì để khen nữa. Tóm lại là hay tuyệt, quá hấp dẫn :D


Trời...lj đang ko biết viết sao nữa nè hichic...đến phần thể hiện tình cảm của Ruby & Alex ko ib61t viết sao, ko có knih nghiệm...nên viết hoài mà viết ko ra hichic...chắc cho qua phần đó luôn quá...khổ quá..ko có knih nghiệm yêu đương nên chẳng biết viết hahahahahahaha

#44
LongLiveRuby


  • Khách Mới Vào

  • 27 posts
  • Thanks

Current mood: None chosen
Hĩ, LLR cũng chưa có kinh nghiệm về mấy vụ này nên... Hay LJ thử đặt mình trong hoàn cảnh của Alex xem sao, lần đầu tiên được hôn người con gái mình yêu... Còn về Ruby thì LLR chịu, ko biết khuyên LJ sao nữa, hay là "mượn tạm" trong các phim tình cảm Hàn Quốc đi, sau này nếu nghĩ ra được cách diễn đạt hay hơn thì sửa lại. :D

#45
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick

Hĩ, LLR cũng chưa có kinh nghiệm về mấy vụ này nên... Hay LJ thử đặt mình trong hoàn cảnh của Alex xem sao, lần đầu tiên được hôn người con gái mình yêu... Còn về Ruby thì LLR chịu, ko biết khuyên LJ sao nữa, hay là "mượn tạm" trong các phim tình cảm Hàn Quốc đi, sau này nếu nghĩ ra được cách diễn đạt hay hơn thì sửa lại. :D


Lj ko thích phim Hàn lắm nhưng cũng đang coi phim buổi chiều trên HTV7. Mà cho hỏi LLR đang ở VN hay ở nước ngoài vậy.

Lj sẽ cố viết ngày mai post chương mới :cry:





0 user(s) are reading this topic

0 members, 0 guests, 0 anonymous users


Ruby&Me - RubyVNFC Ruby's Weibo Ruby's Official Blog Ruby Lin's Official Site Ruby's BaiDu Tieba

2005-2017 RubyandMe.com - Ruby Lin's Vietnamese FanClub - Câu Lạc Bộ Người Hâm Mộ Lâm Tâm Như tại Việt Nam.