Jump to content

Change

[Write] Love Story - Ruby, Nic, Edison...Tác giả: louis-jessica - Jessica & Louis


  • You cannot start a new topic
  • You cannot reply to this topic
72 replies to this topic

#16
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 15:


Trời đã vào đông nhưng ở đây cũng chẵng có gì là lạnh lẽo hết.

Tối hôm trước khi đi du lịch một ngày Ruby nói vọng từ phòng mình ra dặn dò Thiếu Long & Luyi:
-Mùa đông ở đây thì ko có lạnh gì mấy nhưng ngày mai chúng ta đi du lịch lên phía Bắc lại lên núi nữa nên chắc sẽ lạnh lắm. Hai người nhớ chuẩn bị đồ đạc cho cẩn thận.
-Uh, anh biết rùi. Mà ngày mai em phải dẫn theo Thiếu Long đi nữa à?
-Đúng vậy, em sợ để Thiếu Long ở nhà một mình sẽ lộn xộn. Vả lại anh ấy cũng muốn đi.
-Lúc trước, nói đưa hắn về đây để hắn sợ mà đòi về chỗ hắn lại. Sao giờ?
-Thì tạm thời đành vậy thôi. Mà anh nói anh xin ba má anh đi một tuần rùi về sao giờ cũng đòi đi nữa.
-À...à...anh đã gọi điện thọai về xin phép mẹ rùi. Ko sao đâu.

Ruby vừa nói vừa bước ra khỏi phòng trong khi Thiếu Long đang say sưa xem TiVi còn Luyi thì lo chuẩn bị đồ đạc cho ngày mai:
-Tối ngày anh cứ rong chơi như vậy ko chịu làm việc gì hết thì sao này làm sao?
-Anh...anh...sau chuyến đi này anh sẽ về làm việc trong công ty của ba anh.
-Uh... Biết anh lâu rùi mà anh có anh em sinh đôi gì ko?
-Ko, trong gia đình anh là con một.
-Hèn gì anh được cưng chiều dữ vậy.
-Thu Hương cái kia là cái gì vậy?
-Cái nào?
-Cái mà xuất hiện trên cái hộp đó (TiVi)
-À...đó...đó...đó...là... (.......khó nói.......:run: )
-Là cái gì vậy Thu Hương.
-À người ta gọi đó là mẫu quảng cáo đó.
-Uh, mà quảng cáo là gì vậy Thu Hương?
-Thôi, anh đừng gọi em là Thu Hương nữa, đã nói em ko phải là Thu Hương mà.
-À...uh...nhưng mà...
-Từ này về sau cứ gọi em là Ruby. Và em sẽ đặt cho anh cái tên mới là...là...Edison đi.
-Edison...em muốn gọi sao cũng được.
-Thôi, hai người vào ngủ sớm để ngày mai mất công dậy trễ nữa.

Sáng hôm sau, Ruby-Nicholas-Luyi-Edison cùng khởi hành đi du lịch đến Bắc Sơn. Trong khi Nicholas có hơi bực bội còn Edison&Luyi thì vẫn...hồn nhiên vui vẻ. Chuyến du lịch này kéo dài tới 3 ngày 2 đêm. Trong khi họ lên đường thì Jessica đi đến dự lễ cưới của Maggie&Bowie. Khi tới nơi một lúc Jessica bất ngờ vì Louis cũng có mặt ở lễ cưới, chưa kịp hỏi thì Bowie đi đến giới thiệu:
-Jessica! Đây là Louis bạn học của anh hồi cấp 2. Louis! Còn đây là Jessica bạn học hồi đại học.
-À...bọn em biết nhau rùi.
-Vậy à? Vậy mà nãy giờ ko nói sớm đỡ tốn công anh giới thiệu.
-Anh còn nói nữa, chưa kịp nói gì thì anh đã nhảy vào nói rùi.
-Em vẫn chằng như ngày nào.
-Anh...anh...hôm nay là đám cưới của anh nên em tha cho.
-Thôi hai người cứ nói chuyện, anh đi chào mấy vị khách khác nữa.
-Sao cô dâu đâu ko thấy?
-Trùi, mới vào phòng trang điểm lại nữa.
-Để chút em gặp sau.
-Uh, anh vào trong hối cô ấy ra mau, khách đến đông rùi.

Sau khi Bowie thì Louis mới chịu lên tiếng:
-Mấy hôm nay hình như em muốn tránh mặt anh. Gọi điện thọai hòai mà em ko trả lời. Anh có làm gì cho em ko vui à?
-Ko...ko có gì? Tại điện thọai của em hết...pin, em mới đổi tối qua.
-Vậy thì tốt, anh cứ tưởng...
-Hôm nay, Nicholas&Ruby lại đi làm việc tiếp. Về chưa được bao lâu sau vụ đó. Em định nói với giám dốc cho hai đứa đi chuyến một ngày thôi nhưng...
-Uh, Ruby cũng nói với anh. Còn cái tên Thiếu Long ko biết xử lý ra sao nữa.
-Thui kệ, tạm thời đành vậy. Họ ra rồi kìa...

Khi Maggie&Bowie bước lên phát biểu thì Jessica nhận được điện thọai từ cảnh sát:
-Alo, đúng tôi là Jessica. Có chuyện gì?
-Rất tiếc là chúng tôi phải thông báo cho cô biết là cha mẹ cô bị tai nạn giao thông. Hiện giờ đang trong phòng cấp cứu.
-Cái gì? Ông nói cái gì...?Tại sao lại bị tai nạn thế được?
-Chúng tôi chưa biết rõ nguyên do. Cô nên đến bệnh viện ngay bây giờ, tình hình hai ông bà rất nguy hiểm.
-Vâng...tôi sẽ đến ngay.

-Chuyện gì vậy Jessica?
-Ba...má em bị tai nạn giao thông, em phải đến bệnh viện gấp.
-Ra xe mau lên, để anh chở em đi.

Trong khi Jessica vô cùng hỏang hốt cùng Louis ra xe đến bệnh viện thì Joe trông thấy nên Joe đã đuổi theo để hỏi rõ:
-Jessica!!! Có chuyện gì vậy em?
-Ba má em bị tai nạn giao thông, em phải đến bệnh viện, có chuyện gì chờ sau hãy nói.
-Hay để anh đưa em đi.
-Ko cần đâu, anh vô trong đi, đừng nói cho Maggie&Bowie biết kẻo mất vui.
-Nhưng...
-Louis sẽ đưa em đi, anh vô trong đó đi.
-Louis là ai?
-Anh ấy lái xe đến rồi kìa, anh vào trong đó đi.

------------------------

-Alo, cậu đấy à?
-Tôi đây...
-Tai nạn à? Cậu hỏi có phải tôi gây ra ko à?
-Đúng vậy. Shek, sao ông thẳng tay quá vậy?
-Chuyện này ko trách được tôi, tại lão già đó đến bệnh viện kiểm tra ADN, nên tôi phải ra tay thôi. Hắn ko sống nổi đâu.
-Nhưng...
-Ko nhưng nhị gì nữa, cậu an tâm, sớm muộn gì gia tài của lão cũng thuộc về chúng ta.
-Thôi được, ông muốn làm gì thì kệ ông, tôi ko quan tâm đến.
-Còn một chuyện tôi muốn nói với cậu, thật ra con của lão em của ông ta năm xưa chỉ mới chết có một đứa, còn một đứa sinh đôi nữa.
-Ông làm việc gì kỳ vậy? Rồi ông biết thằng đó ở đâu chưa?
-Cậu nói hay thiệt? Nếu biết thì tôi đã thủ tiêu hắn từ lâu rồi.
-Tôi ko biết chuyện gì, nhưng ông phải giải quyết cho gọn đó.
-Đựợc rồi, đừng quá lo. Tạm biệt.

Trên đường đi đến bệnh viện:
-Anh mới gọi điện cho ai vậy Louis?
-À, anh gọi cho Ruby báo cho nó biết chuyện để nói với Nicholas quay về sớm.
-Ấy...đừng, gọi điện lại bảo với Ruby là đừng nói cho Nicholas biết, chờ nó quay về rồi hẳn hay. Nói bây giờ kẻo nó...
-Uh, anh sẽ gọi lại cho Ruby, em an tâm đừng quá lo, hai bác sẽ ko sao đâu.

#17
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 16:


-Cha mẹ tôi thế nào rồi?
-Bác sĩ đang cấp cứu. Cô & cậu cứ ngồi đây chờ.
-Hiện giờ tình trạng cha mẹ thế nào?
-Tôi cũng không được rõ.
-Em cứ yên tâm đi. Hai bác sẽ ko sao đâu.
-Nhưng em lo quá! Ko biết tại sao lại liên tục xảy ra chuyện ko may thế này.
-Em nói sao? Sao lại liên tục?
-À...ko...có gì? Tại em thấy lo quá!
-Uh. Em cứ yên tâm. Anh ra ngòai gọi điện thọai một lát
...

Sau hơn nửa ngày lên đường thì cuối cùng Ruby-Luyi-Nicholas-Edison cũng đến Bắc Sơn. Thời tiết ở đây rất lạnh. Khi đến nơi ai cũng phải mặc thêm áo ấm. Ruby rất mong được ngắm tiết rơi ở đây vì từ nhỏ đến giờ cô chưa bao giờ được thấy tuyết rơi. Cả đòan vào nhà nghỉ để nghỉ ngơi rồi đến ngày mai mới tham quan sau. Nicholas bực tức lên tiếng:
-Cái gì? Ông làm ăn gì kỳ cục vậy? Rõ ràng chúng tôi đặt trước là 24 phòng. Sao giờ có 21 phòng vậy?
-Quý khách thông cảm. Vì có người đến trước mà những chỗ khác đã hết phòng rồi. Họ nài nỉ mãi nên tôi...
-Bây giờ tính sao đây? Khách du lịch đã hết 20 phòng rồi.
-Chẳng lẽ...
-Trùi...anh nói là 4 chúng ta đành phải ở chung một phòng hả?
-Thì đành vậy thôi.
-Trời...tôi...tôi...
-Ko sao đâu Thu Hương, để anh ngủ ngòai cũng được.
-Trùi, thời tiết lạnh như vậy sao được. Thôi đành vậy thôi. Ba anh đành ngủ dưới sàn. Tôi ngủ trên giường.
-Uh, phải vậy thôi.
-Thôi, vậy mọi người xách hành lý lên phòng đi.

Ca cấp cứu cuối cùng cũng xong. Bác sĩ bước ra với vẻ mặt...tiếc nuối. Chuyện gì xảy ra rồi cuối cùng cũng sẽ xảy ra:
-Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức. Cả hai ông bà vì vết thương quá nặng, mất máu quá nhiều nên...
-Ko...ko thể như thế...được. Tôi...tôi...cha...mẹ ơi.
-Jessica, em hãy bình tĩnh lại đi. em hãy bình tĩnh lại.
-Em...em ko tin. Em ko tin.
Jessica khóc thét lên như một đứa trẻ. Cô vô cùng đau đớn và ko nói được lời nào nữa. Gương mặt Jessica giàn giụa nước mắt. Dù Louis cố an ủi và trấn tỉnh cô thế nào cô vẫn ko thể bình tĩnh lại được. Jessica vừa ôm Louis vừa khóc. Vị bác sĩ nói tiếp:
-Khi được đưa vào bệnh viện cấp cứu. Tuy ông ấy nói ko lên tiếng nhưng tôi biết ông ấy nhờ đưa lại cho cô mảnh khăn này. Nhưng tôi ko hiểu ông ấy viết gì trên đó.
-Đưa cho tôi, tôi sẽ giữ giùm cô ấy. Hiện giờ cô ấy ko còn tỉnh táo nữa.
...

Trời cũng đã tối. Tại chỗ của Ruby. Mọi người sau khi đi lòng vòng tham quan thì họ đã về ngủ để chuẩn bị cho chuyến tham quan ngày mai. Thời tiết rất lạnh. Cả bốn người họ cũng đã sắp xếp chỗ ngủ xong rồi nằm đó giả vờ...ngủ. Ruby ko ngủ được một mặt vì thời tiết lạnh lại phải ở chung phòng với 3 tên con trai. Cô lặng lẽ bước ra ngòai. Đúng là lạnh thiệt. Gió thổi mạnh làm Ruby run lên từng cơn. Bất chợt, một cánh tay đụng vào người cô làm Ruby giật bắn người quay lại. Thì ra là Luyi đang khóac thêm áo cho cô:
-Lạnh quá! Sao em còn ra ngòai đây?
-Em...em...ngủ ko được. sao anh lại ra đây?
-Thì...anh...tuyết rơi kìa!
-Woa! Tuyết rơi...thích quá!
Hai người nhảy nhót giơ tay hứng tuyết. Một lát sau, Ruby chợt lặng người đi, Ruby thả từng bước nhẹ trên tuyết xốp , cái màu tuyết trắng bộc bạch làm Ruby nhớ đến anh ta... nhớ đến người bạn trai cũ! Ruby đưa tay hứng lấy những bông tuyết, gió thổi qua mát lạnh, cái cảm giác lạnh lẽo này là từ đâu thì chính cô cũng không biết. Ruby chỉ biết con tim cô đã nguội lạnh từ lâu lắm rồi, nguội lạnh từ khi tai nạn đó xảy ra... cướp mất người ấy đi... cướp mất hạnh phúc của cô đi. Số phận thật biết trêu đùa cô bởi vì trước mặt cô đây là Luyi. Luyi giống quá, giống anh ta quá... có đôi lúc Ruby tự hỏi liệu Luyi có phải người ấy hay không ? Có đôi lúc những hình ảnh bất chợt hiện lên trong tâm trí cô bây giờ không còn phân biệt được đâu là Luyi, đâu là người ấy nữa. Tại sao ? Tai sao trên đời lại có người giống nhau đến vậy chứ ? Những tình cảm mà Ruby dành cho người ấy bây giờ có còn vững chắc như xưa nữa không ... Hay nó đã bị thay thế bởi hình ảnh của một người đàn ông khác...giống người ấy đến lạ. Hay đó chính là ý muốn của anh ấy... và do anh ấy sắp đặt mọi chuyện. Những ý nghĩ đó bị dập tắt bởi tiếng gọi của Luyi và của Nicholas & Edison đang...tức giận bởi nảy giờ mình ko chịu ra đây sớm :D .

(Đọan văn trên là mượn ý của Baby :run: . )

-Sao thời tiết lạnh mà đêm khuya thế này mà em ra đây vậy Ruby?
-Đúng đó, lạnh thế này vào phòng cho ấm Thu Hương?
-Hai anh ko thấy tuyết rơi à?
-Đâu có.
-Lúc nãy kìa. Hai anh ra muộn rồi.
-Còn tên Luyi này sao cũng ra ngòai đây.
-Có sao đâu? Tôi làm gì thì kệ tôi. Mắc mớ gì đến hai người?
-Anh ấy thấy em lạnh nên ra khóac áo cho em đó mà.
-Bây giờ ngủ cũng ko được hay là chúng ta...
-Ý kiến của Edison hay đó.
-Ấy...chưa bắt đầu sao em dám lấy tuyết ném anh rồi.
-Anh còn không mau bắt đầu hả Luyi? Bắt đầu.
-Ấy...ai chơi ác quá vậy? Ném nguyên nắm tuyết vô mặt tôi.
-Chơi đáng đời anh, Nicholas. Nãy giờ ai biểu lo ném vào mình em ko à. Mọi người xúm lại ném Nicholas mau.
-Ấy...
-Ha...ha...cho đáng đời. Ném tiếp đi.
-Ui...da...ba người mà ném một người. Chơi ăn gian quá!
-Thôi được. Thiếu Long qua phe của Nicholas đi.
-Ko...cho Luyi qua đi.
-Ruby đã bảo anh qua mà.
-Nhưng...
-Thôi...mọi người ném lung tung đi.
...
Một đêm ko ngủ để chơi đùa thật là vui nhưng họ đâu biết ở nhà đâu có chuyện ko vui.

#18
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 17:


Tối hôm ấy, trong khi Jess rất đau buồn thì Louis ko có ở bên cô, anh đi đầu rồi ko biết nữa. Nửa đêm thì có tiếng chuông cửa nhà Jess reo vang, đó là Roger, anh mới biết được tin buồn này nên đến an ủi Jess:
-Jess...Jess...em có ở nhà ko?
-Roger...anh đến đây làm gì? - Jess nói chuyện với vẻ mặt vô cùng buồn bã.
-Anh mới biết được tin...Nhưng tại sao lại có thể nhưng vậy?
-Em cũng ko biết...ko biết...tại sao lại như vậy? Tại sao lại như vậy? - Jess dựa vào vai Roger.
-Chỉ mới hôm qua bác còn đến bệnh viện chỗ anh làm. Hình như bác ấy nhờ bác sĩ Đỗ xét nghiệm ADN thì phải? Giờ thì... - Roger chia buồn.
-Anh nói gì...? Xét nghiệm ADN...? Có đúng vậy ko? - Jess lau nước mắt.
-Anh cũng ko dám chắc. Tại vì hôm đó anh chỉ đi ngang qua thôi. Mà có chuyện gì vậy em?
-Ko...ko...có gì? Anh có biết nhà ông bác sĩ Đỗ đó ở đâu ko?
-Uh, để anh coi lại. Đây là số điện thọai của ông ấy - Roger ghi cho Jess.
-Giờ em ko sao rồi, đã khuya rồi, anh hãy về đi, ngày mai còn đi làm.
-Nhưng...em chắc mình ko sao ko đấy? Anh thấy em trông xanh xao lắm.
-Em đã nói mình ko sao, anh đừng lo.
-Uh, vậy anh về đây.

Sau khi Roger vừa đi khỏi thì Jess vậy vàng gọi điện cho bác sĩ Đỗ nhưng gọi mãi mà ko có ai nhấc máy trả lời. Jessica nghĩ giờ này ông ấy đã ngủ nên cô chờ ngày mai sẽ đến đó tìm gặp ông ấy. Tâm trạng Jess giờ rất hỗn độn vừa đau buồn, vừa tức giận, vừa lo lắng. Cô chợt nhớ ra mảnh khăn mà cha mình để lại lúc được đưa vào bệnh viện. Lúc đó Jess quá đau buồn nên ko chịu nhìn gì hết. Giờ cô mới nhớ ra và Louis đang giữ nó nên Jess lại gọi điện cho Louis.
-Alo, Louis đây - Louis nói với giọng tỉnh táo, anh chưa ngủ.
-Em là Jessica đây, giờ này anh chưa ngủ à?
-Jessica, em đừng đau buồn nữa, mọi chuyện rùi sẽ qua, anh có công việc đột xuất nên giờ vẫn chưa ngủ. Ngày mai anh sẽ đến chỗ em.
(Có việc ư? Đó là công việc của bọn xã hội đen tối ngày đánh đấm) - Jessica thầm nghĩ. -Em ko sao đâu, anh đừng lo, ngày mai khi anh đến nhớ mang theo mảnh khăn hôm qua của ba em nghe.
-Uh, mà em cần nó để làm gì vậy Jessica?
-Em...em...nghi ngờ... - Jess định nói ra nhưng cô chợt nhớ là Louis là một tên xã hội đen.
-Nghi ngờ gì vậy Jessica?
-Thôi, giờ em buồn ngủ lắm rồi! Ngày mai em sẽ nói. Tạm biệt.

Sáng hôm sau, Ruby-Luyi-Nic-Edison ngủ quên. may mà có đồng hồ báo thức reng...reng...
-Dậy...dậy nào? - Nic gọi Ruby dậy.
-A...giờ đã hơn 7h rồi. Mau gọi Luyi&Edison dậy đi. Ko trễ giờ thì khách lại phàn nàn bây giờ.
-Để họ ngủ luôn đi, đi theo thêm rắc rối - Nic ranh mãnh.
-Chúng tôi thức nãy giờ rồi anh bạn, định bỏ chúng tôi ở đây đi một mình à? - Luyi&Edison đồng thanh.
-Tôi đã đóng tiền đòang hòang mới đi được, nếu anh mà làm vậy thì tôi khiếu nại với công ty đó - Luyi nói thêm.
-Mọi người mau lên, còn đứng đó cãi nhau, trễ bây giờ - Ruby giục.

-Ko biết quý vị muốn bây giờ đi tham quan hay là đi trựơt tuyết ạ? Theo kế hoạch ban đầu chỉ đi tham quan nhưng chỗ này có tuyết rơi nên ko biết quý vị muốn thế nào? Công ty du lịch của chúng tôi luôn lấy ý kiến của khách hàng lên hàng đầu -
Ruby & Nic đổi kế họach đi trượt tuyết trứơc rồi mới đi tham quan và mọi người đều đồng ý. - Vậy mọi người nhớ tập trung lại đây lúc 2h để đi tham quan phong cảnh nơi đây nha.

-Thu Hương...cái này phải dùng thế nào đây? - Edison hỏi khi thấy đôi ván trượt tuyết.
-Em...em cũng đâu rành gì mấy? Lần đầu tiên được trựơt tuyết mà.
-Để tôi chỉ cho. Đúng là đồ nhà quê - Nic chọc.
-Để anh chỉ em trựơt nghe Ruby, em cũng có đi trựơt tuyết mấy lần với gia đình - Luyi giành "phần".

Bỗng có 2 cô gái chạy tới cất tiếng gọi Nic:
-Nic...phải Nic ko? Em là Anna (bạn gái cũ của Nic) nè.
-Anna, sao em lại ở đây?
-Em đi du lịch với gia đình. Còn anh?
-Anh...anh cũng vậy. Đây là... - Nic chỉ tay về cô gái còn lại.
-Đây là em gái em Anine. Còn mấy ngừơi đây là...
-Ruby, Luyi, Edison cùng đi với anh.
-Anh đúng là một tay sát gái chính hiệu. Đi đến đâu cũng có các cô - Ruby nói nhỏ với Nic.
-Chào anh Luyi - Annie đã bị tiếng sét ái tình.
-Chào em.
-Em với anh đi trượt tuyết thôi Edison, để cho hai ngừơi này ở đây trò chuyện với 2 cô đây.
-Uh, nhưng mà...
-Thôi, chúng ta đi.
-Ruby... - Nic & Luyi định đi theo nhưng bị hai cô gái đó giữ lại trò chuyện.

-Ui da.....đau quá - Ruby ko biết trượt tuyết nên đã bị trật chân.
-Em có sau ko Thu Hương...hồi nãy anh định nói với em là chúng ta ko biết trượt nhưng em... - Edison nói.
-Ruby... em có sao ko? - Nic&Luyi chạy đến bên Ruby.
-Em bị trật chân rồi. Phải về nhà nghỉ để coi sao thôi.
-Để anh cổng em về - Nic&Luyi đồng thanh.
-Thôi, khỏi, hai người cứ đến đó nói chuyện tiếp đi, để Edison dìu em về là được rồi.
-Nhưng...
-Edison...chúng ta đi nào.
-Để anh cổng em nghe Thu Hương.
-Vậy cũng được. Đi thôi.

Trên đường Edison cổng Ruby về:
-Edison này, anh ko nhớ nhà sao?
-Anh à? Anh chỉ muốn ở bên em thôi. Còn chuyện khác đối với anh ko quan trọng.
-Nhưng mà em ko phải là Thu Hương, ko phải là ngừơi anh yêu, có thể là em giống Thu Hương thiệt nhưng hai ngừơi thuộc về hai thời đại khác nhau.
-Anh biết...vì Thu Hương đã qua đời lâu rồi. Cô ấy chết cũng vì anh. Anh...
-Cô ấy đã chết. Sao khi gặp em anh lại...
-Anh...anh ko thể tin đựoc sự thật đó. Em ko thể chấp nhận rằng Thu Hương đã chết nên khi gặp em anh cứ tửơng em là Thu Hương vì em ko nhữnng giống về khuôn mặt mà còn rất giống tính cách của Thu Hương.
-Vậy sao giờ anh lại ko lầm em với cô ấy nữa...
-Tại vì qua một thời gian ngắn tiếp xúc với em anh mới nhận ra đều đó... Và bây giờ anh muốn gọi em là Ruby. Anh...yêu...
-Em buồn ngủ quá! tối hôm qua thức tới gần sáng, anh có thể cho mượn vai để em ngủ ko.
-Vậy...thì anh cứ ngủ đi. Anh sẽ cổng em về đến đó.
-Cám ơn em - Ruby giả vờ ngủ.
-Ruby...em ngủ rồi à? Thật ra thì anh ko muốn về đó nữa, vì ở đây anh đã có em, anh yêu em Ruby.

Ruby đã nghe hết những lời đó và lòng cô vẫn vô cùng rối bời. Cô ko biết trong phải xử sự thế nào nữa. Giờ Ruby lại nghĩ về Louis & Jessca vì hôm bữa Louis có gửi tin nhắn cho Ruby nhưng chỉ có một từ là "đừng nói". Cô cũng chẳng hiểu nữa. định gọi về hỏi xem sao nhưng điện thọai lại hết bin.

-Bác là vợ bác sĩ Đỗ. Bác có thể cho tôi gặp ông ấy đựơc ko? - Jessica đứng trứơc cổng nhà bác sĩ Đỗ
-Ông nhà tôi từ hôm qua đến giờ vẫn chưa thấy về, tôi đang lo lắng đây, gọi đến bệnh viện thì ngừơi ta nói ko biết. Mà cô kiếm ông nhà tôi có việc gì ko?
-Tôi...tôi...Thế bác có biết gì về công việc của chồng mình ko?
-Ko, tôi chẳng bao giờ quan tâm gì đến. đôi lúc quan tâm thì ông ấy lại nói tôi nhiều chuyện.
-Vậy...thôi tôi đi đây. Cám ơn bác -Jess thất vọng về nhà.

-Jess, em đi đâu vậy? Anh đợi em nãy giờ - Louis chờ Jess trứơc cửa.
-Em có chút việc. Anh có đem mảnh khăn đó đến ko?
-Đây. Anh ko hiểu gì hết. Trên đó ghi chữ a-------d------n.
-A-------D--------N? - Jess càng tin vào điều mình nghi ngờ hơn.
-Có chuyện gì vậy Jess? Mặt em xanh xao quá!
-Hắn...hắn...đến kìa! - Jessica chỉ tay về phía Shek đang xuống xe ở đằng xa.
-Ai...ai... - Louis quay về phía Jess.
-Hắn chính là ngừơi em ruột mà ba em mới nhận lại.
-Anh...anh...phải đi vệ sinh một chút - Louis định tránh mặt.
-Cậu cũng có ở đây à? Louis!
-Chào...chào...
-Chú cũng rất buồn vì chuyện này. thật là đáng tiếc - Shek cắt ngang và nháy mắt với Louis.
-Tôi...cháu...cũng ko biết tại sao là như vậy - Jess giả vờ lễ phép.
-Chú đến đây coi có giúp được việc gì cho đám tang của anh chị ko?
-Cháu...định...chờ Nic về cho nó thấy mặt lần cuối rồi hãy - Jess xúc động nói ko nên lời.
-À...mà này... còn về tập đòan của ba cháu thì sao? Chú lo ko ai lo thì công việc sẽ...?
-Chú yên tâm. Cháu sẽ xin nghỉ việc và vào làm ngay hôm nay chờ đến khi Nic về nó cũng sẽ lo một tay, chắc ko có gì đâu? - Jess nói vậy nhưng trong lòng tức giận.
-Nhưng các cháu còn trẻ quá...Chú lo...
-Louis, nãy giờ sao anh ko nói gì?
-Anh...
-Chắc cậu ấy thế chú cháu mình đang nói chuyện ko muốn làm phiền đấy.
-Vâng..vậy anh về trứơc...anh sẽ đến đây sau.

#19
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 18:


-Xin lỗi! Cháu có công chuyện phải đi một lát - Jessica ko muốn tiếp tục nói với Shek nữa.
-Vậy thì cháu cứ đi. Mà Nicholas chừng nào mới về vậy Jess?
-Chiều mai. Nếu chú muốn thì chú có thể ở lại đây.
-Ko, chú về ngay đây. Cháu đừng quá đau buồn.
-Vâng. Cám ơn chú - Jessica đang rất căm thù Shek.

Nói lại chỗ Edison cổng Ruby về nhà nghỉ. Nic&Luyi tìm cách "cắt" hai cái cục nợ cứ bám theo mình trò chuyện hòai. Họ mau chóng chạy thật nhanh về nhà nghỉ. Edison cổng Ruby trên một quảng đường dài nên anh cũng hơi mệt. Bởi vậy, ko vào phòng thấy Ruby đang ngủ ngon, Edison ko muốn đánh thức, he nhẹ nhàng để Ruby xuống giừơng nhưng...lúc đó do hơi mệt và bị trượt chân nên Edison bị ngã đè lên Ruby và "môi chạm môi" :D. Cảnh này bị Nic&Luyi trong thấy khi vừa chạy bở hơi tay về nhà nên hai người lôi Edison ra:
-Tên này, muốn làm gì đây? Cái tin tôi cho anh mấy đấm ko vậy? - Luyi&Nic đồng thanh.
Trong lúc đó thì Ruby mơ màng tỉnh dậy ko hiểu chuyện gì:
-Hai người đang làm gì vậy? Sao lại đòi đánh Edison?
-Hắn...định sàm sở em đó Ruby - Luyi tức tối.
-Sao? Chuyện gì? Hồi nãy Edison cỗng em về mà?
-Anh...anh...bị trượt chân nên bị ngã đè lên em thôi - Edison thanh minh.
-Có vậy thôi à? Vậy thì có gì đâu? - Ruby nói.
-Ko những đè lên người em mà tên này còn hôn em nữa đó.
-Cái gì? Edison...anh...
-Anh...anh...anh...anh ko cố ý tại anh bị trượt chân mà.
-Thôi...bỏ qua đi. Sao hai người ko ở đó tán gái nữa mà về đây chi vậy?
-Tán gái gì? Anh...anh... - Luyi&Nic ko biết nói gì.
-Thôi, đã gần 12 giờ trưa rồi. Chúng ta đi ăn cơm đi. một chút 2h phải dẫn khách đi tham quan nữa.
-Uh, chúng ta đi thôi.

Nói lại bên Jessica, khi cô đi ra định lấy xe đi thì bất ngờ có một bàn tay bịt miệng cô lại và lôi cô vào trong lùm cây. Jessica hỏang hốt nhưng vì tên đó mạnh quá cô ko thể chống cự nổi. Nhưng khi vào tới lùm cây thì tên đó thả cô ra. Thật bất ngờ người đó là Louis:
-Anh có chuyện này muốn nói với em, em phải tin anh và nhớ phải giữ kín bí mật này.
-Anh làm gì vậy Louis? Sao lại lôi em vào lùm cây này?
-Em hãy nghe anh nói đã...

..................

-Cái gì? Anh là thuộc hạ của chú em à? - Jessica la lớn.
-Em hãy tin anh...
-Ko, tôi ko bao giờ tin anh nữa...Chúng ta hãy chia tay.
-Jess...
-Từ nay chúng ta đừng ai nấy đi. Anh làm việc của anh, tôi làm việc của tôi.
-Jess...nhưng mà...
Louis chưa kịp nói gì thì Jess đã chạy ra xe và phóng xe đi đến công ty du lịch Star.

Jessica vào phòng giám đốc Julian:
-Chào giám đốc, tôi muốn xin nghỉ việc.
-Tại sao vậy? Có chuyện gì? công ty đối xử với cô ko được tốt à?
-Ko phải...tôi nghỉ việc là do gia đình có chuyện.
-Sao? gia đình cô có việc gì?
-Cha mẹ tôi bị tai nạn giao thông đã qua đời - Jessica lại xúc động.
-Jessica, cô đừng quá đau lòng, thật là đáng tiếc!
-Tôi cũng ko thể ngờ sự việc này lại xảy ra - Jessica sắp khóc.
-Tôi chân thành chia buồn với gia đình...

Jessica khóc vào dựa vào bờ vai của Julian. Cảnh này bị Gigi (bạn gái của Julian) từ dứơi sân nhìn lên thấy. She rất tức giận và bỏ đi luôn.
Sau khi Jess đã khóc xong Julian nói:
-Hay là tôi sẽ cho cô nghỉ phép một thời gian để cô lo việc nhà rồi sẽ tiếp tục đi làm.
-Ko được đâu. Tôi và em trai tôi chắc cũng phải nghĩ việc thôi. Vì tôi và nó giờ phải đảm nhận tập đòan Trí Phong của ba tôi.
-Cái gì? Cô nói gì? cô là con gái của chủ tập đòan Trí Phong. hai bác đã qua đời rồi à?
-Vâng.
-Ko thể tin nổi. Sao cô lại xin làm việc ở đây?
-Đó là ý thích của tôi. Bây giờ tôi phải trở về đúng vị trí của mình.
-Thật ra ba tôi với ba cô là bạn thân. Tôi đã gặp bác ấy mấy lần. Ko ngờ lại...Ba tôi mà biết tin này chắc buồn lắm!
-Giờ tôi...cũng ko biết nói sao nữa. Thôi, tôi chỉ đến đây nói vậy thôi. Giờ phải về.

Đã gần 2h, mọi người tập trung đầy đủ. Ruby&Nic chuẩn bị dẫn khách du lịch đi tham quan:
-Ruby, chân em thế nào rồi? Có đi được ko đó? - Edison quan tâm.
-Hết đau rồi, chắc ko sao đâu, anh đừng lo.
-Giờ chúng ta đi đến chỗ nào vậy Ruby? - Luyi hỏi.
-Đi lên núi. Chúng ta đi lên núi bằng cáp treo. Và đi bộ xuống núi.
-Thôi, lên đừơng thôi.

Họ đến chỗ cáp treo: mọi người nhớ cài dây an tòan vào - Ruby nhắc nhở. Ruby&Nic&Luyi&Edison ngồi chung với nhau.
-Từ đây nhìn xuống dưới khung cảnh thiệt là đẹp - Ruby nói.
-Uh, tòan là tuyết. Trắng xóa, y như chúng ta đang ở trên mây - Luyi tiếp lời.
-Chẳng có gì là thú vị, bị bó buột trong cái dây an tòan này - Nicholas nói.
-Thì tháo ra cũng vậy thôi - Luyi nói.
-Bên kia có dòng suối chảy kìa! - Edison chỉ cho Ruby.
-Woa...đẹp quá - Ruby nói.
-Mới có một chút mà lên gần tới rồi. Ngọn núi này cũng thấp quá - Luyi nói.
-Uh, nhưng khung cảnh thì tuyệt - Ruby nói.
-Chán phèo - Nicholas nói.
-Sao hơi nay anh bực bội vậy Nic? - Ruby hỏi.
-Ko biết sao từ khi đến đây thì mắt bị giựt hòai. Ko biết chuyện may hay rủi nữa.
-Anh cũng tin mấy vụ này à?
-Thì...chỉ nói vậy thôi.
-Đến nơi rồi. Ra thôi - Edison nói.
-Woa...trên đây là một rừng thông. Tuyệt quá! - Ruby nói.

Ruby chạy đến rừng thông phía trước là suờn núi. Edison cũng chạy theo sau. Tiếp đó thì Luyi & Nic cũng...lê từng bước đi. Ruby chạy vô rừng thông phủ đầy tuyết trắng. Vì say mê trước cảnh đẹp mà cô ko để ý cái bảng báo: Cấm vào đây - Phía trước là vực sâu. Vì chân chưa khỏi hẳn và lỡ đà nên Ruby chạy thẳng đến bên bờ vực khi cô đã trông thấy nhưng ko kịp thắng lại. Thế là Ruby chạy thẳng xuống vực nhưng cô kịp chụp lấy cành cây thông ở ven bờ vực.

Sau một lúc vô cùng mỏi tay, cành cây đó sắp gãy thì Edison phát hiện ra Ruby vì cô đang kêu cứu. Anh chạy đến chụp lấy tay Ruby khi cành cây vừa gãy. Nhưng vì quá đà Edison cũng tụt xuống chỉ còn bàn...chân bám vào thân cây thông:
-Ko được rùi, Edison anh hãy buông em ra. Nếu ko cả hai cùng rơi xuống vực này.
-Ko, ko bao giờ...em cố nắm chặt tay anh. Đừng buông.
-Ko được...ko được...nếu em ko buông thì cả hai sẽ bị rơi xuống đây. Lỗi cũng tại em. Nên em ko thể trách anh.
-Ko được buông.........Ruby.........anh còn có thể giữ một chút nữa. Em cứ yên tâm. Thế nào cũng có người đến cứu chúng ta.

-Hai người định làm xiếc à? Đúng thật là! Người ta đã ghi bảng cấm vào nơi này to đùng thế kia mà cũng vào cho được - Nic&Luyi phát hiện ra Ruby&Edison khi họ sắp rơi xuống vực.
-Ruby, em giữ chặt tay của Edison đó. Cố lên! - Luyi động viên.
-Một...hai...ba cố lên! Gần lên được rồi! Cố lên! Luyi anh phải tỏ ra mạnh một chút chứ? Gần được rồi! - Nic nói.
-May quá! Cuối cùng cũng lên được!
-Hú vía! Lần này sợ đến già luôn - Ruby nói.
-May là ko sao, nếu ko... - Nic chưa nói hết câu.
-Nếu ko gì? Em cám ơn anh nhiều lắm Edison - Ruby nói.
-Nếu ko...ko có gì - Nic ngượng.
-Ăn nói vô duyên - Ruby chọc.
-Thôi, đi lên nào. Làm hướng dẫn viên mà tối ngày đi đâu ko à! - Nic lãng sang chuyện khác.
-Trùi, anh với nic cũng phải kéo em lên mệt muốn chết mà em chỉ có cám ơn hắn ko à? - Luyi...phân bì.
-Uh...thì em cũng cám ơn anh với nic rất nhiều, được chưa? - Ruby nói.
-Thôi, đi lên nào.

Sau đó thì ko có chuyện gì xui rủi xảy ra nữa cho đến lúc về đến nhà vào chiều ngày hôm sau thì Nic vô cùng sửng sốt khi biết được cái chết đau lòng của ba mẹ mình:
-Nic, em đừng quá đau buồn, giờ chúng ta phải là cho tập đòan của ba.
-Em ko thể nào tin được...ko thể nào chuyện này lại xảy ra - Nic cố giữ ko cho nước mặt rơi.
-Chị biết em cũng như chị, rất đau lòng nhưng em hãy nghe chị nói chuyện này đã. Em hãy cố gắng giúp chị chuyện này. cũng vì ba má chúng ta.
-Chị...có chuyện gì vậy?
............

-Thôi được, em sẽ tin chị. Nhưng em cũng cần kiểm tra lại.
-Chuyện này sẽ thiệt thòi cho em nhưng cũng vì cha mẹ chúng ta. Em phải nghĩ làm ở công ty du lịch Star.
-Vâng, em sẽ xin nghỉ ngay.
-Ngày mai sau khi chôn cất ba má xong thì luật sư Mã sẽ công bố di chúc của ba.
-Uh, em hiểu mà.

Tại nhà Ruby...
-Cái gì? Anh nói gì? Ba má chị Jessica đã qua đời à? Tại sao lại như vậy?
-Anh...anh cũng ko biết? Nghe nói là họ bị tai nạn giao thông.
-Chắc chị Jessica sẽ đau lòng lắm! Còn Nic nữa, chắc cũng buồn lắm vì giờ này mới biết tin này. À, hôm bữa có phải anh định gọi báo tin cho em ko?
-Uh, nhưng anh suy nghĩ lại sợ sẽ ảnh hưởng đến công việc của mấy đứa nên ko báo.
-Uh, sao anh ko đến an ủi chị Jessica.
-Anh có đến...nhưng...
-Sao?
-Ko có gì...ko có gì...
-Uh, vậy thì tốt.
-Ngày mai sẽ chôn cất hai bác ấy. Em có đến dự được ko?
-Được, em mới đi về chắc giám đốc sẽ cho nghỉ ngơi một ngày.
-Ko biết Nic & chị Jessica có tiếp tục làm nữa ko?
-Chắc ko đâu, Jessica & nic phải đảm nhận tập đòan của ba họ.
-Tập đòan? Sao?
-Em ko biết à? Jessica& nic là con của ông chủ tập đòan Trí Phong.
-Hả? Tập đòan Trí Phong. ko thể tin được. Em thấy chị Jess & Nic trông chẳng có gì là con nhà giàu cả. Vả lại sao họ lại làm ở một công ty nhỏ như vậy.
-Chuyện này là ý muốn của mỗi người mà.
-Uh, em đi ngủ đây. Chúc anh ngủ ngon.
-Uh, em cũng vậy.

#20
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Còn vài chương nữa chưa repost sẽ repost vài ngày mai. Ai đọc rồi thì nhớ cho lj ý kiến với để lj còn chuẩn bị viết tiếp. Thanks

#21
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 19 a:


Hôm sau là ngày chôn cất ba má Jess. Sáng hôm đó là một ngày âm u, mây đen che kín bầu trời. Gió thổi ào ào làm cho cái ko khí giá lạnh & buồn thảm càng đè nặng. Hai chiếc hòm từ từ được đưa xuống huyệt trong sự đau buồn của Jess & Nic nhưng hai chị em họ vẫn cố kèm nước mắt. Sau khi chôn cất 2 người xong, mọi người giải tán chỉ còn lại Louis, Jessica, Nic, Ruby, Luyi, Shek và Joe.
-Em đừng quá đau buồn, nhớ giữ gìn sứ khoẻ? - Joe lên tiếng.
-Ko sao, em ko sao. Anh cứ về đi. Em ở lại đây một chút.
-Hay là để anh đưa em về? - Joe hỏi ý.
-Thôi khỏi, để một chút Nic chở em về là được rùi.
-Vậy cũng được - Joe ra về.
-Chiều nay sẽ công bố di chúc của ba cháu, chú về đây, chiều chú sẽ đến - Shek nói.
-Uh, chú nhớ đến đúng giờ.
-Chú nhớ mà - Shek cũng ra về sau khi liếc nhìn Louis.
-Jess, em... - Louis chưa nói nên lời.
-Anh đừng nói, tôi ko muốn gặp anh nữa, anh về đi - Jess lớn tiếng.
-Thôi vậy, em hãy bình tĩnh lại. Anh về trước đây, em hãy tin anh - Louis cũng ra về.
-Anh Louis, anh về trước đi. Một chút Luyi sẽ chở em về - Ruby nói vọng lại.

--------------

-Nic, anh cũng đừng buồn. Chuyện đã qua rùi cho qua luôn đi. Hãy sống cho vui vẻ - Ruby an ủi Nic.
-Uh, anh biết mà. Em nhìn anh đi, đâu có sao - Nic tỏ ra bình thường.
-Vậy thì tốt, anh bạn cũng đừng quá suy nghĩ về việc buồn đó nữa - Luyi cũng động viên.
-Sao ko thấy Edison đến vậy - Nic nói sang chuyện khác.
-Anh ấy ko được khoẻ. hôm bữa tại vì giúp em nên...
-Uh. Em với Luyi về đi. Anh cũng chở chị Jess về đây.
-Vâng, còn chuyện ở công ty?
-Anh và chị Jess đã xin nghỉ. Chắc giám đốc sẽ thay người mới mau thui.
-Uh...thui em với Luyi về đây.

Chiều hôm ấy, tại nhà Jess, có mặt luật sư Nguyễn, Jessica, Nic và Shek.
-Bây giờ tôi xin công bố di chúc cũng ông Phong để lại - luật sư Nguyễn lên tiếng.
-Uh, ông hãy đọc mau lên đi - Shek hối.
-Ông Phong để lại 15% tài sản của mình cho con trai ông là Nic, 10% tài sản cho em ruột của ông và 75% còn lại cho vợ và con gái ông.
-Sao lại như vậy? Di chúc gì sao ko rõ ràng 75% tài sản cho vợ và con gái. Vậy chị dâu tôi cũng đã mất rùi. Vậy tài sản sẽ ra sao? - Shek hơi bất ngờ vì ông nghĩ đáng lẽ phải để cho Nic nhiều hơn đằng này Nic chỉ được 15% tài sản.
-Vâng thưa ông, tôi chưa nói hết. Vì vợ ông Phong đây cũng đã mất mà bà ấy cũng đã làm di chúc rùi nên tui cũng xin công bố di chúc của bà ấy.
-Thui được rùi, ông cứ công bố mau đi, đừng nói nhiều nữa.
-Vợ ông phong để lại tòan bộ tài sản cho con gái mình.
-Cái gì? Vậy... - Shek tức tối ko thể hiểu vì sao Nic lại ko được % nào.
-Chưa hết đâu. Tuy ông nói ông là em ruột của ông Phong nhưng chưa có bằng chứng gì sát thực. Nếu ko có gì để chứng minh ông là em trai của ông ấy thì tài sản đó sẽ được làm từ thiện theo di chúc đã ghi.
-Cái gì? Sao lại như vậy được? Tôi và anh trai tôi đã nhận lại nhau rõ ràng sau nhiều năm thất lạc...
-Việc này tôi ko biết. Sau 30 ngày mà ông ko có cách chứng minh ông là em ruột của ông Phong thì tài sản ông ấy để lại cho em ruột sẽ được làm từ thiện.
-Sao lại có thể kỳ cục như vậy. Đây có phải là di chúc của anh trai và chị dâu tui ko đấy. Tại sao lại để lại hầu hết tài sản của mình cho con gái còn con trai thì lại...Nic cháu nói gì đi chứ!
-Cháu nghĩ đó đúng thật là di chúc của ba cháu. Ba cháu để lại như vậy là hòan tòan đúng. Chú cũng đừng thắc mắc làm chi nữa. Hãy lo về việc của chú đi - Nic lên tiếng.
-Nhưng...
-Em nghĩ vậy là tốt đó Nic. Thật ra chị em mình cũng ko tính tóan gì vụ tài sản. em hiểu vậy là rất tốt - Jess lên tiếng.
-Vâng, em hiểu mà chị.
-Nhưng... - Shek ko thể nói được lời nào, ông ta rất tức giận.
-Thôi, phận sự của tôi đã xong, tôi xin phép cáo lui. Ông Shek ông hãy nhớ lời tôi nói.
-Thôi được rùi. Tôi sẽ sớm chứng minh cho ông thấy tui là em ruột của anh tôi.

Trên đường Shek chạy xe về nhà:
-Alo, anh đấy à?
-Uh, thế nào rùi?
-Tôi tức muốn chết. Ko hiểu sao lão Phong đó lại lập di chúc như vậy...
-Sao? Vậy là ông có thể ko có % nào hết à?
-Uh, 5 năm trước khi giải quyết tên đó. Tôi cũng ko biết hắn lại là em ruột của một người giàu có như vậy. Sau này mới biết ra lẽ nhưng làm cách nào để chứng minh tôi là em cũng lão già ấy?
-Ông còn nhớ năm xưa trong nhà hắn còn ai ko?
-Sao tôi biết. Khi đó tôi còn là tép riu nhận nhiệm vụ rùi làm thôi. Hôm đó tôi xử hắn và vợ hắn và tên con trai của hắn nữa.
-Ông thử đến chỗ đó tìm kiếm lại đi.
-Giờ chắc ko còn gì đâu. Người khác đến ở rùi. À...tôi...tôi chợt nhớ ra hồi sáng trong buổi chôn cất có một người đi chung với em gái thằng Louis ấy. Nó rất giống...
-Giống ai?
-Giống con trai của hắn.
-Chẳng lẽ... năm xưa con trai hắn chưa chết.
-Ko thể có chuyện đó. Năm xưa chính tôi đã tông chết hắn mà. Nó mới nhớ, hình như lúc tui tông hắn chết thì cũng có một con nhỏ nào rất giống em của thằng Louis.
-Vậy à? Có chắc ko?
-Tôi cũng ko chắc... để về suy nghĩ lại. Vụ này béo bỡ ko thể bỏ qua được.
-Thôi vậy đi. Có gì nhớ báo cho tôi biết đó.
-OK. BB

(Tập đòan Trí Phong: ba Jess chiếm 70% cổ phần. Khi chia tài sản tính ra Nic sẽ được 10,5% cổ phần, Jess được 52,5% cổ phần, Shek được 7% cổ phần, còn 30% còn lại là của các cổ đông khác)

#22
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 19b:


Tại nhà Ruby.
-Anh thấy khoẻ hơn chưa Edison? - Ruby quan tâm.
-Anh ko có gì đâu. Chỉ hơi nhức tay và chân một chút thôi. Mai mốt sẽ khỏe nhưng trâu thôi em đừng lo Ruby.
-Lỗi cũng tại em, cứ hay lanh chanh xém rơi xuống vực còn làm hại đến anh nữa.
-Em đừng tự trách. Quả thật là anh ko có sao đâu.
-Mấy hôm nay tòan gặp chuyện xui xẻo ko à. Thật là buồn.
-Uh...hồi sáng anh ko đến dự đám tang của ba má Nic được. Chắc Nic & Jessica buồn lắm.
-Chị Jess & Nic tỏ ra bình thường lắm nhưng em biết họ cố kìm nén lại thôi.
-Mong mọi chuyện rùi sẽ qua mau.
-Em cũng mong vậy. Thôi bây giờ em đi tắm đây, anh cứ ở ngòai đây coi TV đi.
-Uh.

Một lát sau, khi Ruby đang tắm thì cô chợt hỏang sợ hét lớn vì trông thấy một con rắn trên cửa phòng tắm. Ruby vội vàng chạy ra khỏi phòng tắm trong khi Edison vì nghe tiếng hét của Ruby anh vội vàng chạy vô. Hai người đụng mặt nhau blushing . Ruby ngượng ngùng lẫn hỏang sợ chạy về phòng mình sau khi nói:
-Anh làm ơn đuổi con rắn trong phòng tắm ra giùm em.
-Uh...anh đuổi nó ra ngay đây - Edison cũng ngượng ngùng đi vào phòng tắm.

Sau một lúc.
-Nó bò ra rồi, chắc ko dám vô nữa đâu. Mà tại sao trong nhà lại có rắn vậy? - Edison vừa đi ra vừa nói.
-Em cũng ko biết nữa. Chắc xung quanh chỗ này đầy bụi rậm. Nhưng em ở đây lâu lắm rồi ko có tự nhiên hôm nay lại... - Ruby vẫn còn thấy sợ và ngượng.
-Em vô tắm đi, chắc nó ko dám vào nữa đâu.
-Thôi...khỏi, vậy cũng được rồi. Em hết dám tắm rồi. Em ở đây chờ anh Louis về luôn.
-Vậy ngồi xuống đây cùng coi phim.
-Cũng được. Hay là anh kể chuyện trong quá khứ cho em nghe đi....

.............


Shek lại nhận được điện thọai của người đó.
-Alo, có chuyện gì nữa ko mà cậu lại gọi điện khuya thế này?
-Có...một chuyện này quan trọng muốn nói với ông.
-Chuyện gì?
-Tôi vừa biết được một bí mật.
-Bí mật gì?
-Nic ko phải là em ruột của Jessica.
-Vậy à? Có thật ko? Sao anh biết được?
-Đảm bảo chính xác 100%.
-Vậy thì tốt quá rồi. Tôi sẽ chia rẽ hai chị em nó. Làm cho chúng trở thành kẻ thù.
-Biết là vậy? Nhưng hai chị em nó rất hòa thuận. Ông làm thế nào đây?
-Việc đó cứ để cho tôi.
-Ok. Vậy bb.

Shek mừng thầm vì biết được bí mật này.

Sáng hôm sau, tại tổng công ty của tập đòan Trí Phong.
-Tôi xin thông báo đến tòan bộ các cổ đông. Vì ông Phong qua đời đột ngột. Sau khi tính tóan xong xuôi thì con gái ông Phong là cô Jessica sẽ đảm nhận chức chủ tịch của tập đòan chúng ta - người phụ tá mới của Jessica giới thiệu.
-Xin chào tất cả quý vị. tôi biết các vị sẽ ko thể tin tưởng tôi như ba tôi nhưng tôi hứa sẽ cố gắng hết sức để đưa tập đòan của ba tôi đi lên. Mong mọi người hãy ủng hộ tôi và em trai tôi Nic - Jessica lên tiếng.
-Đây là cậu Nic, sẽ giữ chức giám đốc một trong 10 công ty của tập đòan Trí Phong - người phụ tá của Jessica giới thiệu Nic.
-Xin chào, hai chị em tôi còn nhỏ tuổi thiếu kinh nghiệm nên mong tất cả các vị hãy tận tình chỉ dạy, giúp đỡ chúng tôi. Cám ơn - Nic lên tiếng.

(Tiếng xì sào trong phòng....)

Sau buổi giới thiệu.
-Em với Nic nói rất tự tin lúc nãy. Anh nghĩ các cổ đông khác cũng sẽ tin tưởng vào hai người thôi - Joe - người phụ tá của Jessica.
-Thanks anh . Em mới đảm nhận nên còn nhiều điều ko biết. ANh làm trong công ty ba em lâu rồi nên mong hãy giúp đỡ em nhiều hơn.
-Ko có gì. Bởi vì anh yêu...
-Chúng ta đừng nói đến chuyện đó. Hãy chỉ tập trung vào công việc - Jessica ngắt lời.
-Uh..anh sẽ ko nói nữa.
-Nic đâu rồi? Sao em ko thấy nó?
-À...lúc nãy chú của em gọi điện cho Nic bảo đến nhà gặp mặt.
-Có chuyện gì vậy?
-Anh cũng ko biết nữa.
-Thôi vậy chúng ta về chỗ làm việc.

Tại nhà Shek.
-Chào chú, gọi cháu đến đây có việc gì ko?
-À...chú có việc này muốn nói với cháu. Chú biết tại sao ba má cháu lại để gần hết tài sản cho Jessica.
-Chú lại nữa rồi. Việc đó cháu đã nói rồi. Ba cháu thấy chị Jessica chững chạc hơn nên...
-Ko phải thế. Ko phải...tại vì cậu ko phải là cháu ruột của tôi.
-Chú nói gì? Cháu ko hiểu? - Nic tỏ vẻ bất ngờ.
-Ý tôi nói là cậu ko phải là con ruột của anh trai tôi.
-Cái gì?....chú nói gì? Tại sao lại dám nói như vậy?
-Tôi nó đó đều là sự thật.
-Sao chú biết được điều này?
-Ko tin thì cậu cứ về hỏi Jessica đi.
-Tôi ko tin, ông đừng nói bậy bạ.
-Cậu cứ về hỏi Jessica đi rồi sẽ biết.
-Thôi được rồi...tôi sẽ hỏi chị tôi.

Tại tổng công ty Trí Phong. Nic chạy vào phòng Jessica nói gì đó ??? rùi chạy ào ra tức giận và bỏ đi.

Shek gọi điện cho "người đó"
-Alo, chào cậu, tôi đã cho tên đó biết sự thật rồi.
-Hắn phản ứng thế nào?
-Tức nhiên là hắn sẽ chạy về hỏi chị hắn rồi. Người của tôi thấy hắn với vẻ mặt tức giận chạy ra khỏi công ty.
-Vậy à? Vậy thì tốt. Kế họach vẫn cứ tiếp tục thực hiện.
-Còn nữa, tôi đã suy nghĩ kỹ rùi. Quả thật thằng đó chưa chết và con nhỏ đi bên nó hồi đó chính là em gái của thằng Louis.
-Vậy ông định xử lý thế nào?
-Tất nhiên là phải "cắt..."(giết).
-Sao chúng ta không "cắt..." hai chị em Jessica phải tiện hơn ko?
-Anh tưởng tôi ko muốn à! Định làm rồi nhưng con nhỏ Jessica nói sẽ lập di chúc để tòan bộ tài sản từ thiện nếu nó chết.
-Chết...có khi nào con nhỏ Jess biết chúng ta...
-Ko phải đâu...tại vì ba má nó chết bất ngờ nên nó sợ một ngày nào đó nó cũng bị như vậy nên nó lập di chúc trước.
-Vậy thì tốt.
-Ông định kêu ai xử tên đó với em của thằng Louis.
-Tôi đã dự tính trước. Chuyện này phải kín đáo ko cho thằng Louis biết.
-Vậy thì ông cứ làm theo cách của ông đi. BB.

#23
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 20a:


Buổi tối tại nhà Jessica.

-Nic, em mới về à? Từ trưa đến giờ em đi đâu vậy?
-Tôi đi đâu thì kệ tôi. ko mất mớ gì đến chị - Nic vừa nói vừa đi vô phòng mình.
-Em đứng lại. Nghe chị nói đã...
-Tôi ko muốn nghe... - Nic la lớn rồi vô phòng đóng cửa lại.
-Nic...

--------

Tại nhà Shek.
-Họ cãi nhau à?
-Tốt, cứ tiếp tục theo dõi bọn họ.
-Vâng, thưa đại ca.

----------------

Buổi sáng, Nic tìm đến nhà Shek.
-Chào chú.
-Thế nào, cháu tin chưa Nic.
-Thì ra cháu bị gạt bấy lâu nay.
-Biết thế thì tốt. Chú cũng rất tức về việc chia gia tài. Ko biết đó có phải là di chúc thật của ba cháu ko nữa?
-Sao? Ý chú muốn nói...
-Thôi, chú nói ra cháu lại ko tin. Bây giờ cháu phải biết khôn ngoan dành cho mình một ghế trong tập đòan.
-Uh, cháu sẽ nói với chị Jessica lấy một công ty riêng tự mình họat động.
-Uh, như vậy cũng tốt lắm.
-Chú cháu mình hợp tác. Cháu thấy thế nào?
-Ok...


--------------

Sáng hôm sau, tại nhà Louis.
"[Ngáp....] Chết rồi, đã gần 8h - Ruby giật mình tỉnh dậy.

Ruby hối hả thay đồ đi làm.

"Em đi làm hả Ruby?" - Edison từ trong phòng ra hỏi Ruby.
"Uh, em sắp trễ" - Ruby vừa nói vừa chạy đi.
Ruby để quên chiếc ví. Edison chạy theo để đưa. Chạy ra thì Ruby đang chuẩn bị lên xe Luyi đang đợi sẵn.
"Em lên xe đi Ruby" - Luyi nói
"Anh rãnh thiệt ấy, sao giờ này lại ở đây?"
"Anh muốn đi đón em đi làm mà"
"Hôm nay thôi đó, em sắp trễ rồi, anh chạy mau mau lên"
"Ruby................" - Tiếng Edison gọi Ruby, vừa gọi Edison vừa chạy lại.

Vừa định đưa vì cho Ruby thì một nhóm người thuộc hạ của Shek kéo đến định xử cả ba người, với võ công "thâm hậu" Edison đánh đá bọn chúng túi bụi. Anh đẩy Ruby lên xe kêu Luyi hãy chạy đi nhưng:

"Lên xe đi Edison, mau lên!!"
"Ko được, 2 người hãy chạy đi, để anh cản bọn người này lại" - Edison vừa nói vừa chống đỡ.

Một người trong bọn đó rút súng ra, Ruby vội vàng kéo Edison vào và Luyi khởi động xe chạy đi trong tiếng súng nổ của tên đó bắn vào chiếc xe. May mắn là họ đã chạy thoát nhưng Edison bị trúng 1 phát đạn.

"Anh sao rồi Edison?" - Ruby nói giọng sắp khóc.
"Anh ko sao ko sao đâu..." - Edison nói giọng yếu ớt.
"Anh ra máu nhiều quá" - Ruby nói tiếp.
"Anh chịu được mà"
"Luyi, anh hãy chạy đến bệnh viện mau"
"Hình như bọn chúng đuổi theo, chúng ta nên chạy đến đồn cảnh sát" - Luyi vừa lái vừa nhìn lại phía sau.
"Tại sao bọn họ lại làm vậy? Em có gây thù oán gì với họ đâu"
"Bọn người đó ko phải là người" - Luyi nói
"Bây giờ chúng ta phải làm sao đây?" - Ruby hỏi
"Chúng ta nên đến đồn cảnh sát" - Luyi nói
"Bọn chúng còn đuổi theo ko?" - Edison hỏi
"Hình như bọn chúng ko đuổi theo nữa?" - Ruby trả lời.
"Vậy chúng ta nên đến bệnh viện" - Luyi nói.
"Ko cần, anh đã nói là anh ko sao đâu" - Edison nói.
"À...để em gọi điện cho anh Louis" - Ruby nói.

Ruby gọi điện cho Louis ko được.

"Ko được, điện thoại đã tắt máy rồi"
"Vậy tốt nhất là chúng ta đến bệnh viện"
"À...chị Jessica..." - Ruby chợt nhớ về Jessica, cô bấm nhanh số điện thoại cho Jessica.

"Alo" - Jessica nói bên đầu dây bên kia.
"Alo, chị Jessica, em có việc muốn nhờ chị...em..." - Ruby nói nhanh

"Sao, có chuyện gì vậy Ruby?"
"Em bị một bọn người hành hung, Edison bị thương rồi"

"Sao, chuyện gì đã xảy ra?"
"Giờ em phải làm sao đây chị, em định đưa Edison vào bệnh viện"

"Thôi, ko an toàn đâu, vả lại từ nhà em đến bệnh viện rất xa, về nhà chị đi, có Nic ở nhà đó, lát chị sẽ về. Vậy đi nghe em"

"Uh, cám ơn chị"
"Luyi, anh lái xe đến nhà chị Jessica đi" - Ruby nói
"ok"
"Anh ấy ra máu nhiều quá"

Edison đã ngất đi làm cho Ruby càng lo lắng. 5 phút sau, xe đến nhà Jessica, Ruby vội dìu Edison đến trước cửa rồi bấm chuông liên tục. Nic với gương mặt nhăn nhớ vì đang ngủ bị đánh thức.

"Ai vậy, mới sáng mà đã bấm chuông um sùm rồi"
"Ruby đây, mở cửa mau đi Nic"

Nic mở cửa bỗng giật mình khi thấy Edison người đầy máu.

"Có chuyện gì xảy ra vậy Ruby"
"Anh lấy bông băng lại cho em mau lên"
"Uh, uh..."
"Luyi, anh đỡ Edison nằm xuống đây mau giùm em"
"Bông băng đây. Mà Edison bị sao vậy Ruby?"
"Anh ấy bị trúng đạn"
"Sao?...Sao lại trúng đạn"
"Anh đừng hỏi nhiều nữa, trước hết là sát trùng viết thương cho anh ấy đã"
"Anh ấy bị thương chỗ nào?"
"Trúng đạn trước ngực"
"Để anh làm cho, 2 người ngồi nghĩ đi..."

.....................

(l-j viết đến đây thì ngừng, chưa có cảm hứng và thời gian viết tiếp, mong các bạn góp ý. Đến khi nghĩ hè lj sẽ viết tiếp nếu mọi người thích :D

#24
Jojo&Elvies


  • Khách Mới Vào

  • 4 posts
  • Thanks

Current mood: None chosen
Em viết chuyện này hay lắm LJ, em viết tiếp đi nha :D chị ủng hộ em :D . mọi người vô đây cho em ãy chút ý kiến để em ãy viết tiếp nha :D .
em viết tiếp fanfic này đi nha, chị đợi em viết xong đó ;) . gấng lên LJ -_-

#25
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
lj mới editthêm cái poster của fanfic ở trang đầu, contruyện thì 15/5mới cập nhật chương mới. Thanks chị chlóe đã động viên em viết tiếp heheh

#26
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 20b:

Tiếng chuông cửa vang lên liên hồi.

"Ruby, em ra mở cửa coi ai đến vậy" - Nic nói
"Uh, em ra mở cửa đây.....Ai vậy?" - Ruby vừa nói vừa chạy ra mở cửa
"Chị đây, Jess đây! Chuyện gì đã xãy ra vậy Ruby?" - Jessica nói khi Ruby mở cửa ra
"Em thật sự ko biết chuyện gì nữa chị. Tự nhiên có một bọn người đến bắt em và Luyi, em có gây thừ với ai đâu?"
"Chuyện này lạ quá! Anh em đâu? Có biết chuyện này chưa?"
"Anh ấy có việc bận từ hôm qua đến giờ, em có gọi điện nhưng máy bận"
"Vậy tạm thời em đừng nói với anh ấy, kẻo anh ấy lo, cứ gọi điện bảo là em ở lại nhà chị vài ngày đi"
"Nhưng mà...làm phiền đến chị...em..."
"Chúng ta là chị em tốt mà, em đừng khách sáo"
"Nhưng Edison, anh ấy bị thương có vẻ nặng lắm..."
"Hiện giờ em đừng nên ra ngòai, chị nghĩ bọn người đó vẫn còn đâu đây"
"Nhưng nếu ko đến bệnh viện, em sợ Edison sẽ..."
"Em yên tâm, có Nic nữa mà, chị sẽ gọi điện nhà bác sĩ đến khám cho cậu ấy"
"Vậy em đành ở lại làm phiền chị quá"
"Ko có gì mà, thôi chúng ta vô nhà đi em, đứng ngoài cửa nói chuyện nữa giờ, lúc biết tin chị lo cho em lắm"
"Cám ơn chị đã quan tâm đến em"

Cả hai đi vào nhà.

"Nic, anh ấy sao rồi?"
"Vẫn vậy, chưa tỉnh"
"Vậy để chị gọi bác sĩ đến" - Jess nói "Alo, bác sĩ Lý, chúng tôi muốn nhờ ông giúp..."

"Biết vậy lúc trước chúng ta ko nên để anh ấy về đây"
"Em đừng trách mình nữa, Edison muốn đến nơi đây mà" - Nic nói
"Nhưng..."
"Ko nhưng nhị gì nữa. Em mệt rồi, lên phòng của Nic chợp mắt một chút đi, để chị với Nic ở lại đây là được" - Jess nói
"Em ko có mệt...."
"Em cứ lên chợp mắt một lúc đi, k osao đâu"
"Vậy em lên đây chị" - Ruby nói.

Mỏi mệt, Ruby lê tấm thân của mình lên phòng, phòng nào là phòng của Nic? Quên hỏi chị Jessica nữa. Thôi mình ko nên làm phiền chị ấy nữa, cứ vào đại một phòng nằm một chút là được. Ruby bước vào một phòng tối tăm. Cô định bật đèn lên như ko biết công tắc ở đâu. "Thôi, ko cần, bóng tối đối với mình ko có là gì" Ruby ngã mình xuống giường. Cô ko chợp mắt được, cô ko quên được kỉ niệm buồn ngày xưa. Trong đầu cô lại hiện lên những hình ảnh của quá khứ:

(Tên bạn trai cũ của của Ruby là Vic)

"Xem phim xong rồi, em muốn đi đâu nữa ko Ruby?"
"Thôi, chúng ta đi dạo trên đường này là được rồi" - Ruby cười
"Trông em cười thật là đẹp"
"Anh khéo nịnh quá!" - Ruby mắc cỡ
"Buổi tối đi dạo trên đường thật là lãng mạn"
"Em cũng ko để ý, hôm nay đi chơi với anh mới thấy cảnh đêm thật đẹp"
"Nhưng cảnh đêm ko đẹp bằng em đâu Ruby"
"Anh...ko ngờ anh lại khéo nịnh như vậy..."
"Anh nói thôi mà, khi em cười với chiếc răng khểnh và lúng đồng tiền thật đẹp"
"Anh...đưa em lên cao quá rồi đó"
"Anh nói thật lòng mà, lòng đầu tiên gặp em anh đã bị chớp ngộp đó"
"Hèn gì có nhiều cô theo anh quá, điều bị anh hớp hồn nhưng em k ocó đâu à"
"Thôi, chắc em cũng mỏi chân rồi, vào công viên đó ngồi nghĩ đi"
"Cũng được"

............................

"Trong đây mát mẻ quá, nhưng sao hôm nay ko thấy ai?"
"Anh ko biết, nhưng em hãy nhìn là phía trên cây kìa"
"Hả? Chuyện gì? Woa......................"
"Đẹp ko Ruby?"
"Ko ngờ anh cũng biết làm trò này"
"Em vui là được"
"Ko biết anh có giở trò này ra với cô nào trước em ko?"
"Ko có đâu, chỉ có một mình em thôi đó"
"Những ngôi sao giấy đó thật là đẹp, cám ơn anh"
"Anh mong em hãy nhận lời là bạn gái anh"
"Em...em..." - Ruby mắc cỡ, cô bước nhanh là đường đang rất hạnh phúc...
"Ruby! Em đồng ý ko? - Vic đuổi theo
"Em...em..đồng...ý......

Ruby băng qua đường nhưng bỗng có một chiếc xe ở đâu laora, Vic đang đuổi theo Ruby, anh lao tới đẩy Ruby ra, còn Vic thì bị xe tông. Ruby chưa hết hốt hỏang, cô thấy Vic nằm trên đường người đầy máu, chiếc xe đó phóng đi. Ruby thật sự bàng hòang: "Vic............................"

"Vic.................................."
"Ruby!Ruby! Em sao vậy?"
"Vic........"
"Em nằm mơ thấy ác mộng à? Vic là ai?"
"Anh đó phải ko Vic..Vic..." - Ruby ôm chầm lấy người đang nói chuyện. Người đó là Nic. Thật ra thì Ruby đang nằm ngủ gặp ác mộng, Nic nghe tiếng la của Ruby nên lên phòng xem sao.

"Nic...sorry em tưởng..."
"Em bị gì vậy?"
"Ko có gì, em mơ thấy ác mộng thôi"
"Em ko sao thật chứ? Vậy anh xuống đây, em ngủ tiếp đi"
"Uh, em ngủ tiếp đây, làm phiền anh quá"

....................................................

#27
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 21:

''Quá đáng...quá đáng lắm...."
"Ruby....Ruby...Em sao vậy"
"Quá...chị Jessica..."
"Em nằm mơ thấy gì mà quơ tay tùm lum vậy"
"Dạ..ko có gì? Ko có gì..." - Ruby bối rối

"Thì ra nãy giờ mình đang nằm mơ, may quá!"

:::::::::::::::::::

"Đã hơn 7h sáng rồi, em có đến công ty làm ko?" - Jessica hỏi
"Edison sao rồi chị? Anh ấy tỉnh chưa?"
"Vẫn chưa em, chị dự định sẽ đưa Edison đi bệnh viện"
"Cho em đi với"
"Chị thấy em ko được khỏe. Vả lại bọn đó ko biết có theo dõi chúng ta ko, tốt nhất là em ở nhà chị luôn đi, đừng đi làm nữa, chờ chị liên lạc với anh em rồi hãy tính"
"Ko sao mà chị, em đến bệnh viện chăm sóc cho Edison được mà" - Ruby nói rồi đứng dậy nhưng đầu cô chóang.
"Thấy chưa, em ngủ tiếp đi, đi còn ko vững nữa kìa"
"Nhưng mà..."
"Thôi, chị đưa Edison đi đồng thời chở Luyi về nhà luôn"
"Chị...chị và anh Louis cãi nhau àh?"
"Ah...thôi em ngủ tiếp đi, chị thấy em xanh lắm đó"
"Dạ, em nằm nghĩ một chút là được"
"Uh, em nhớ đừng có đi đâu ra khỏi nhà đó, có việc gì thì nhờ Nic, nó nằm ngủ bên phòng khách ấy, chị đưa Luyi về nhà rồi đến công ty, chiều mới về lận"

-------------------------
Jessica đi xuống dưới nhà, kêu Luyi đỡ Edison lên xe đậu gần cửa.
"Cẩn thận, cậu ấy mất máu nhiều quá nên chị đành liều đưa cậu ấy đến bệnh viện"
"Bọn người đó là ai, sao lại làm vậy? Bọn chúng muốn nhắm vào ai"
''Chị cũng ko rõ, em cũng nên cẩn thận đó"
"Uh, còn Ruby? cô ấy ko đi chung với chúng ta àh?"
"Uh, Ruby hình như mệt lắm, để cho nó ngủ đi. Chị đưa Edison đến bệnh viện rồi sẽ đưa em về nhà"
"Vậy cũng được, làm phiền chị quá, thôi chúng ta đi"

Jessica lái xe còn Luyi ngồi phía sau coi chừng Luyi.

"Đại ca, bọn nó lái xe đi đâu kìa, chúng ta có cần ra tay ko?"
"Trên xe có ai?"
"Con nhỏ Jess và 2 thằng nào đó, em nhìn ko rõ"
''Ko được ra tay, tụi mày cho người ở lại nhà theo dõi, bám theo xe của con Jess đó đi"
"Dạ"
"Nhớ báo tình hình về cho tao đó"

..........
"Hình như có người bám theo chúng ta" - Jessica nói
"Vậy à? có khi nào là bọn đó"
"Em giữ Edison chắt vào, hôm nay chị phải cho bọn này biết tay"

Jessica tăng tốc ngay ngã tư, cô qụeo qua bên kia đường, bọn người đó vẫn tiếp tục đuổi theo, jess tăng tốc hơn nữa chạy qua tín hiệu đèn giao thông, bọn người đó bị tuột lại sau vì đèn đỏ.

"Đại ca, cô nhỏ đó lái xe như điên, tụi em mấy dấu nó rồi"
"Đồ ăn hại, màu như vậy mà lái xe thua nó àh, mau chạy tìm nó đi, tìm ko ra thì đừng có mà về đây"
"Dạ, thưa đại ca"

"Jerry, thằng Louis đâu rồi?"
"Mấy hôm nay ko thấy nó đâu hết ba"
"Con nhỏ em nó đang ở nhà Jessica, con lại đó thủ tiêu đó cho ba"
"Nhưng mà...lỡ có người ở nhà thì sao?"
"Con Jess nó đi đâu rồi, còn thằng em nó ở nhà. Thằng đó theo phe ba nên con cứ ra tay"
"Dạ"

------------------
"Bọn chúng ko còn theo đuôi chúng ta nữa, chị lái xe cừ thật"
"Edison có sao ko?"
"Ko sao, anh ta vẫn bất động"
"Bây giờ chị lái xe đến bệnh viên tư, ko thể đưa Edison vô bệnh viện lớn được"
"Vậy à? Vậy chị lái xe về nàh em đi. Gần nhà em có một bệnh viện tư, chủ là người quen với gia đình em"
"Vậy thì tốt lắm, đường nào về nàh em Luyi?"
"Quẹo trái đằng trước đó chị..."

-----------------
Ruby ko ngủ được, cô thấy trong người rất mệt mỏi, ngồi dậy còn ko được. Ko hiểu sao lại bị như vậy. Ruby suy nghĩ về giấc mơ hồi tối thật là lạ. Cô cố chợp mắt. Một không gian yên tĩnh đến đáng sợ, Ruby nghe thấy tiếng mở cửa và bước chân của một người đang đi vào. Ruby cho rằng đó là Nic nên cô ko thèm mở mắt.

"Nic, anh đó à? Có chuyện gì ko?"

"...." - Jerry giật mình, anh đã cậy khóa cửa để vào đây, ko thấy Nic đâu mà chỉ thấy cô gái này.

"Sao im lặng vậy? đừng có hù tôi, tôi thấy chóng mặt quá, anh muốn làm gì thì làm, tôi chợp mắt một chút"

Ruby, cô ta là Ruby đấy ư? trông cô ta dễ thương quá, cô ta ngủ trông đáng yêu quá, cô ta đã gây ra chuyện gì mà cha mình phải làm vậy? - Jerry thầm nhủ

''Sao anh ko lên tiếng vậy Nic? Hôm qua có nhiều việc xảy ra quá làm phiền anh quá, quả thật là tôi mở mắt ko lên được nữa, anh làm ơn lấy giùm tôi vài viên thuốc..."

"..."

"Nic, anh đâu rồi....."

Một bàn tay chụp lên miệng Ruby, lôi cô ngồi dậy.
"Ai vậy?....Ai...tôi khó chịu quá, anh đừng giỡn nữa Nic, tôi thật sự khó chịu đó"
"Cô là Ruby phải ko?"
"Anh...anh là ai?" - Ruby cố mở mắt ra nhưng cô ko thấy rõ mặt của Jerry
"Tôi à? Tôi là...cô ko cần biết"
"Sao anh vào đây được? Nic anh đâu rồi........." - Ruby cố nói nhưng Jerry dùng tay bịt miệng Ruby lại.
"Cô là Ruby, phải ko? Trả lời tôi đi"
"Anh...anh..bịt miệng ...tui ....lại s..ao t.ôi nói.. được"
"Đúng tôi là Ruby, anh là ai mà vào nhà này được, anh đã làm gì Nic"
"Cô là Ruby vậy thì cô phải chết, cô đừng trách tôi"
"Anh ...nói gì...? Tôi...phải chết.....ngươi...tên..khốn...buông ta ra...ngươi là tên sát thủ hồi sáng phải ko? Nic....." - Ruby dùng hết sức nhưng ko chạy thoát được.
"Cô.....ah.........cô cắn tôi"
"Nic........anh đâu rồi......." - Ruby chạy ra ngoài nhưng cô thấy trước mắt mình tối đen, Ruby chóang vóang, cô ko thấy gì và ngất ở trước cửa phòng.......

----------------------
"Chị phải đến công ty làm đây, em nhớ cẩn thận đó, bọn người đó ko dễ bỏ qua đâu. Edison vẫn hôn mê, ở đây có y tá chăm sóc rồi, em về nhà nghỉ đi Luyi, có gì thỉnh thỏang qau đây coi chừng Edison một chút là được"

"Uh, chị Jessica. Ruby ở nhà chị có sao ko? Em lo cho cô ấy quá!''
"Chắc ko sao đâu em, ở nhà chị còn có Nic mà, em về ngỉ đi, chị đi đây. Bye!"
"Bye?"

........

#28
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 22:

Một cảm giác lạ, có "ai" đang hôn lên môi Ruby. Bỗng giật mình khi Ruby:

"Anh.....anh...tôi......tôi..."
"...."
"Có chuyện gì đang xảy ra? Mình tỉnh rồi phải ko? Trong người đau ê ẩm...àh...nhớ rồi...cái tên đó... hắn đòi giết mình....rồi mình chạy....vấp té..."
"..."
"Chẳng lẽ...chẳng lẽ mình đã chết...chỗ nào tối thui....ko thấy gì hết....chẳng lẽ..."
"..."
"May quá....giờ này 11h đêm nên mới tối....may có cái đồng hồ này.... nhưng mình đang ở đâu đây....chẳng lẽ lúc đó Nic đã giúp mình..."


"Sao cô im lặng vậy? Cô bé..."
"Ai...ai...vậy...?"
"Tôi...chứ ai...Jerry đây...cô bị nhất xỉu nên quên mọi chuyện rồi àh"
"Tên...khốn....anh muốn...muốn làm gì"
"Làm gì ư? Giết cô....."

::::::::::::::::::::::::::




Có tiếng chuông cửa reo lên.

"Ai vậy?"
"Chị đây Nic"

Nic mở cửa.

"Tại sao cổng ko khóa vậy?"
"Vậy à? Em ko biết, em mới thức dậy thôi àh"
"Trời, đã 11h tối rồi đó"
"Sao em lại ngủ ngon đến vậy? Không hiểu nổi"
"Ruby đâu?"
"Em ko biết, khi thức dậy em có qua phòng nhưng ko thấy cô ấy"
"Cái gì?"
"Em tưởng Ruby về nhà cô ấy rồi chứ?"

Có tiếng chuông điện thoại reo.
"Alo, ai vậy?"
"Em, Luyi đây chị, Ruby thế nào rồi?"
"Ah...Ruby..chị mới đi làm về nhưng ko thấy Ruby đâu, chắc là em ấy về nhà rồi"
"Vậy à?"
"Em thử gọi đến nhà Ruby xem sao? có gì báo tin cho chị biết nghe"
"Ok. Bye"

"Sao rồi chị, ai gọi vậy?" - Nic hỏi
"Luyi, chị kêu nói gọi điện đến nhà Ruby hỏi xem sao?"
"Sao chị ko gọi?"
"Thì...ah......"
"Uh......em biết rồi.....thôi...ko nói với chị nữa....em ra ngoài một chút đây...."
"Giờ này em còn đi đâu?"
"Em đi đâu mặt em...ko cần chị lo..."
"Kìa Nic, dù soa chúng ta vẫn là chị em mà.."
"Chị em? Thôi...ko nói nữa...đi đây"
"Nic...."

Trước cỗng nhà Jess

"Thưa đại ca, con nhỏ Jess mới về, hai chị em nó có vẻ cãi nhau nữa, Nic bỏ ra ngoài rồi..."
"Uh, tốt lắm, tiếp tục theo dõi chị em nó đi..."
"Vâng thưa đại ca"
"Có gì nhớ báo cho tao biết"
"Dạ."
"Àh...thằng Jerry đâu, nó khử con nhỏ Ruby chưa?"
"Em thấy nó vác con nhỏ đó ra ngòai, hình như là khử xong rồi"
"Vậy thì tốt, nếu gặp nó thì kêu nó về đây"
"Dạ"

Trong nhà Jessica

"alo..."
"cái gì?"
"..."
...............

"Anh muốn làm gì đây?" - Ruby nói trong sợ hãi
"Làm gì ư? Giết cô chứ làm gì?"
"Anh...tôi....anh là ai?" - Ruby chuẩn bị chạy trong phòng thì tối đen như mực
"Là ai cô ko cần biết....định chạy ah, cứ chạy đi đố cô ra khỏi đây được..."
"Á..." - Ruby vấp té vì trời tối quá
"Tôi quên nói với cô là tôi có để thanh gỗ chặn ngang cửa"
"Anh...bật đèn lên giùm tôi được ko? Tôi...tôi đau quá...lại k onhìn thấy gì thế này...Ui da..."
"Được rồi...cô chạy cũng ko thoát đâu"

Jerry bật đèn lên, ngay khi đèn vừa mở thì:

"Anh chết đi.............." - Ruby vừa nói vừa cầm thanh gổ lao đến đánh Jerry
"Cô....." - Jerry ...ngất
"Ui..da...cái chân mình đau quá...sao bây giờ? Để lại coi mặt hắn là ai mới được" - Ruby tới gần Jerry, cô cúi xuống gần mặt đối mặt để nhìn rõ Jerry.

"A......." - Jerry bất ngờ mở mắt khiến Ruby giật mình...
"A....n....h...." - Jerry lấy tay kéo người Ruby xuống, anh ta hôn Ruby
"B...uôn.......g.......ra" - Ruby dùng hết sức để vùng ra

Sau khi hôn một lúc thì Jerry mới chịu buông ra...kết quả...

"Anh là đồ khốn..." - Ruby vừa nói vừa gián cho Jerry một bạt tay
"Tôi thích cô..." - Jerry nói

........................

(Chiều nay lj post tiếp)

#29
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 23:


"Anh...nói....gì? tôi...tôi ko ...nghe..." - Ruby hỏang hốt
"I.................LOVE...............YOU. Bây giờ cô nghe rõ chưa?" - Jerry la lớn
"WHAT?" - Ruby la lớn ko kém
"Tôi nói là Anh Yêu Em. Em có biết ko?"
"Anh đừng làm tôi sợ...anh đừng đùa với tôi nữa...."
"Tôi nói thật, tôi ko đùa..."
"Anh điên rồi, anh nói anh muốn giết tôi mà...."
"Tôi ko ngờ người tôi phải giết lại là cô... nhưng mà tôi thật sự yêu cô ngay lần gặp đầu tiên"
"Tôi với anh gặp nhau hồi nào mà anh nói..."
"Cô ko thấy tôi nhưng hôm đó tôi thấy cô..."
"Thôi...đây chỉ là giấc mơ...tôi phải ngủ tiếp...ngủ tiếp đã tỉnh dậy thôi"

-----------------------
Tại nhà Jessica

"Alo, ai vậy?"
"Em Luyi đây chị, em đã gọi điện đến nhà Ruby nhưng ko có ai bắt máy..em lo quá..."
"Vậy àh...(chẳng lẽ Ruby có chuyện rồi....) Ah có lẽ giờ này Ruby đã ngủ đã gần 12h đêm rồi mà...
"Mong là như vậy...nhưng trong lòng em rất lo lắng..."
"Thôi...em cứ ngủ đi...sáng ngày mai hãy gọi điện hỏi xem sao"
"Uh, chúc chị ngủ ngon..."

"Bây giờ mình phải làm sao bâygiờ, Nic giờ này vẫn chưa về...mình ko muốn liên lạc với Louis...Sao mà có nhiều chuyện xảy ra quá"

-------------------
Tại chỗ Ruby

"No....no..no...bâygiờ anh hãy để tôi yên, anh mốun lagi2 tôi đây, anh làm tôi điên rồi..."
"Ok...bây giờ chân cô bị trật rồi...để tôi xoa giùm cho..."
"Ko cần...ko cần đâu...anh đừng làm phiền tôi là được rồi..."
"Ok vậy cô cứ ngủ tiếp đi"
"Vậy...thì anh ra ngoài đi, có anh ở đây sao tôi dám ngủ..."
"Cô nhớ đừng chạy đi đâu, chạy ko thoát đâu, mà nếu cô có thoát ra ngoài thì cô càng bị nguy hiểm hơn"
"Anh ra ngoài đi..."

"Giờ mình phải làm sao đây, tên này khùng quá, phải tìm cách trốn ra ngoài..."
"Tôi xin nói với cô một lần nữa, cô đừng có ý định botrốn, chỗ này trốn ko thoát đâu"
"Anh....anh giam tôi chỗ này để làm gì?"
"Nếu cô muốn bình an thì nên ở đây"
"Anh điên rồi..."
"Cô cứ ở đây một mình...ngày mai tôi sẽ đến..."


Sau khi Jerry đi, Ruby tìm cách thoát ra nhưng ko thành công, công đành nằm ngủ vì bây giờ Ruby rất mệt mỏi...

::::::::::::::::::::::::::::::

"Có tiếng bước chân của ai đó rất nhẹ, chẳng lẻ tên jerry đó lại quay về nữa à? Mình làm sao bây giờ" - Ruby đã tỉnh lại sau giấc mơ.

Tiếng bước chân ngày càng lớn, đang đi đến cánh cửa phòng....chuẩn bị mở khóa cửa....cạch....khóa cửa đã được mở...một cánh tay đẩy cửa vào

"Hắn ư...sao bóng cửa hắn ko giống...giống một người phụ nữa hơn...Mình phải giả bộ ngủ thôi..."

Bóng đen vừa bước qua khỏi cánh cửa thì:

"...Bập... cô làm gì ở đây hả Vicki?" - Jerry từ sau đi tới kéo tay VK
"Em..."
"Sao cô dám vào phòng của tôi..."
"Em muốn vào dọn dẹp lại mà..."
"Ah...ha...dọn dẹp? hôm nay mới nghe cô nói câu này đó,tôi có thấy bao giờ cô đọng đến cái móng tay còn chưa có chứ nói chi là dọn dẹp"
"Em vào đây..."
"Cút ra khỏi đây mau........."
"Anh dám hét với tôi ah......"
"Cô còn ko mau đi ra, còn dám vào phòng tôi, tôi còn chưa nói..."
"Tôi vào đây làm gì ư? Vào đây coi anh giấu con nhỏ nào trong đây?"
"Cô nói cái gì? Trong đây làm gì có ai?"
"Có ai ko thì để tôi vào coi sẽ biết"
"Cô có tư cách gì vào đây, cô tưởng cô là ai?"
"Dù gì ba anh với ba tôi là chỗ làm ăn? Và tôi là vị hôn thê của anh đó"
"Cô đừng có mơ, chuyện này xưa như quả đất rồi"
"Anh......."
"Giờ cô đi ra ngay cho tôi"
"Ko..tôi muốn coi anh giấu con nhỏ nào ở đây..." - VK cố sức bước vô bật đèn lên
"Cô..."
"Anh còn chối...con nhỏ nào đang nằm ở đó?"
"Tôi ko cần cho coi biết"

(Cô ta là ai vậy? bạn gái của hắn àh? người gì mà thô lỗ quá! mình phải giả bộ ngủ thôi)

"Anh có tin tôi sẽ bắn chết cô ta ko?" - VK rút sắn ra
"Cô dám......."
"Anh tưởng tôi ko dám àh?"
"Tôi thách cô đó"
"Được rồi..." - VK ngắm bắn Ruby
"Cô thử bắc coi" - Jerry rút súng ra chĩa vào đầu Vk
"Anh dám...."
"Cô thử bắn coi tôi có dám ko?"
"Anh là một thằng tồi..."
"Cô cứ nằm đó mà ngủ đi" - Jerry nói xong dùng súng đánh ngất VK
"Ah....anh..." - VK xỉu

(Cô gái đó bị xỉu rồi ah...may quá...tưởng sẽ tiêu rồi....nhưng...sao tên đó lại cứu mình...khó hiểu quá...ấy....hình như hắn đang đi tới chỗ mình...hắn muốn làm gì đây...thôi...phải giả bộ ngủ mới được)

Jerry tưởng là Ruby vẫn ngủ nên anh ta đến đỡ người Ruby lên lưng và cỗng Ruby đi.

(Anh ta làm trò gì vậy? Khó hiểu quá...thôi tốt nhất là mình giả vờ ngủ)

(Tiếng xe cộ đông đúc...)

(Sao anh ta ko đón taxi đi cho đỡ mệt, cứ cỗng mình vậy hoài mình cũng cảm thấy mệt nữa)

....

(Trời...gần 1 tiếng rồi, sao anh ta cứ cỗng mình hoài vậy, đi đâu ko biết nữa, mình khó chịu quá rồi, giờ làm sao đây, chẳng lẽ để hắn cỗng mình hoài như thế, gần 5h sáng rồi)

#30
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 24:

Hơn 5h sáng

"Nic...em đi đâu suốt đêm qua vậy?"
"Tôi đi đâu thì mặt kệ tôi, "ko thấy""
"Em nói gì vậy, ko thấy?"
"Uh, thôi tôi lên lầu nghỉ một chút, 6h sẽ đi tiếp"
"Uh, vậy em nằm ngủ đi, để chị đi ra ngoài một chút"
"Ra ngòai?"
"Uh, chị đi đây, em khóa cửa nhà giùm chị đi"

Trước cổng nhà
"Báo cáo đại ca, thằng Nic nó đi khắp nơi, ko biết làm gì, sau khi nó về hình như cãi nhau với con nhỏ Jess, giờ con Jess lại đi ra ngoài nữa rồi"
"Vậy mày đi theo dõi nó đi, có gì đặc biệt báo cho tao biết"
"Dạ..."

Jessica lái xe đến nhà Louis

"Kính coong...kính coong..."
"Ai đó?"
"Jessica đây"
"Em vào đi"
"Tôi đến đây có chút chuyện nói xong sẽ về ngay"
"Chuyện gì?"
"Ruby đó, con bé có ở nhà ko?"
"Ko có, anh có việc đi mấy hôm, anh cũng mới về tới thôi"
"Việc? Vậy Ruby ko có ở nhà à?"
"Uh, hồi nãy Nic cũng đến hỏi như em mà. Ruby có chuyện gì sao?"
"Ah...anh làm anh nó anh phải biết chứ, thôi tôi về đây"
"Jess........."
"Tôi ko biết anh có việc gì nhưng cũng phải lo cho Ruby chứ...tôi...Ruby..."
"Em nói sao?"
"Anh hãy tự mà biết lấy, giờ tôi về đây" - Jess đi thẳng lên xe về nhà

"Báo cáo đại ca, con Jess đi đến nhà thằng Louis..."
"Hả? Nó còn qua lại với thằng Louis ah?"
"Ko, nó đến nói mấy câu xong là về ah"
"Có nói gì quan trọng ko?"
"Ko, con Jess nó có vẻ ghét thằng Louis lắm, nó đứng ngoài cửa nói vài câu rồi đi ra xe về luôn"
"Vậy thì tốt, mà mày hãy gọi thằng Louis bảo nó đến đây, mấy hôm nay tự nhiên nó mất tích luôn"
"Dạ, mà con nhỏ em nó bị chúng ta khử...chúng ta có nên khử nó ko?"
"Mày điên à? Tao còn nhiều việc muốn nhờ nó làm, nó còn giỏi hơn bọn bây nhiều, nhờ mày đi điều tra coi thằng bạn trai của con nhỏ Ruby đó nó ở đâu cho tao"
"Dạ"
"Trước tiên phải gọi coh thằng Louis kêu nó đến gặp tao"
"Dạ"

Louis vào trong thay đồ xong, chuẩn bị đi ra ngoài thì có điện thoại của tên đó
"Alo, ai vậy?"
"Tôi đây, đại ca kêu tôi gọi anh đến gặp đại ca"
"Ngay bây giờ a?"
"Tức nhiên, anh mau tới đi"
"Ok, tôi sẽ đến ngay"

::::::::::::::::::::::::::::::::

(Trời ơi, mình thiệt tình ko hiểu tên này, hắn cổng mình đi nãy giờ mấy tiếng rồi mà vẫn chưa thả xuống, hắn muốn gì đây, thiệt là bực quá, mình phải lên tiếng mới được....nhưng...thôi...ko được...mắc công lại có chuyện xảy ra...giờ hắn cổng mình vàp cái xó nào đây, tối quá...)

"Anh muốn thuê phòng trọ ah?"
"Uh, tôi thuê phòng dài hạn luôn, giá cả ko thành vấn đề"
"Vậy mời vào, tôi sẽ chọn cho anh phòng sang trọng nhất"
"Ok..."
"Ấy...nhưng...cô gái anh cỗng phía sau....cô ta..."
"Ko có gì đâu...ông cứ chuẩn bị phòng cho tôi đi, tôi sẽ trả tiền gấp đôi cho"
"Ok...ok...sẽ mau có thôi"

(Tên này...sao lại thuê phòng trọ...hắn giàu như vậy sau ko ở khách sạn đi...hắn muốn làm gì mình đây...phải chạy thôi...)

"Cô còn giả vờ tới chừng nào nữa" - Ruby vừa định leo xuống chạy thì Jerry đã nói
(Tên này...mình...giờ mình làm sao đây?)
"Cô đừng giả vờ ngủ nữa, tôi cỗng cô nãy giờ mệt lắm rồi đó, còn ko chịu xuống"
"Anh...anh...làm tôi tức quá...nếu biết tôi giả vờ ngủ thì sao anh ko gọi taxi mà đạt tôi lên đó đi cho mau" - Ruby leo xuống
"Tôi cứ tưởng cô muốn tôi cỗng chứ vì cô đâu có lên tiếng đâu"
"Anh..."
"Thôi, vào phòng đi"
"Anh làm sao vậy? Nếu anh muốn giết tôi thì anh cứ việc, còn nếu ko thì thả tôi về nhà đi"
"Tôi yêu cô thì sau lại muốn giết cô...tôi muốn cô ở đây cho an tòan"
"Thôi...anh đừng bao giờ nói đến từ yêu làm tôi nổi da gà...anh đừng đừa với tôi nữa"
"Tôi đã nói là ko có đùa mà, nhưng cô ko tin cũng được, dù sao tôi cũng phải bắt cô ở đây"
"Sao lại như vậy? Mà nếu anh yêu tôi thì nên thả tôi ra đi chứ"
"Tôi cũng muốn lắm nhưng nếu cho cô về nhà thì cô sẽ tiêu đời đó"
"Anh chỉ giỏi viện cớ, tôi làm gì mà bị người ta giết?"
"Thôi, ko nói nữa, cô vào phòng đi" - Jerry đẩy Ruby vào phòng
"Anh...anh...căn phòng nhỏ thế này mà, thuê thêm một phòng nữa đi"
"Cô yên tâm, tôi ko làm gì cô đâu, căn phòng nằm rộng tới 10 người ngủ còn được chứ nói gì là 2"
"Tôi mệt quá rồi, giờ trời đã sáng mà sao lại phải ngồi torng căn phòng chật chội này"
"Được, nếu cô mốun đi chơi ở đâu thì cứ nói với tôi, tôi sẽ dẫn cô đi"
"Tôi ko muốn đi chơi, tôi muốn về làm việc, chắc mọi người sẽ lo lắng lắm khi ko thấy tôi"
"Cô rãnh quá, lo cho cô còn chưa xong kìa, nếu ko đi đâu thì nằm nghỉ đi, tôi cỗng cô mệt quá rồi, tôi phải ngỉh một chút" - Jerry ngã người xuống nền nhà ngủ
"Tôi phải đi vệ sinh..."
"Cô đừng có mơ mà ra khỏi đây khi ko có tôi đi theo đó"
"Anh..."
"Nằm nghỉ đi.."

::::::::::::::::::::::::::::::::::::





1 user(s) are reading this topic

0 members, 1 guests, 0 anonymous users


Ruby&Me - RubyVNFC Ruby's Weibo Ruby's Official Blog Ruby Lin's Official Site Ruby's BaiDu Tieba

2005-2017 RubyandMe.com - Ruby Lin's Vietnamese FanClub - Câu Lạc Bộ Người Hâm Mộ Lâm Tâm Như tại Việt Nam.