Jump to content

Change

[Edit & Write] [Chương 16] Đi Tìm Hạnh Phúc I & II [Ruby, Sam, Jerry...]Tác giả: Louis


  • You cannot start a new topic
  • You cannot reply to this topic
102 replies to this topic

#31
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 30: Nhật Ký Của Ruby


17.7.2007
Đêm qua thật là khủng khiếp, tại sao mình có thể ngủ chung với tên đó trong khách sạn. Mình thật điên mà. Giờ mình rối quá không biết phải làm sao. Còn Jerry mình biết xử sự với anh ấy sao đây…

19.9.2007
Đi khám bệnh và biết mình đang mang thai, không thể tin, mình còn chạm mặt tên đó ở bệnh viện…

25.9.2007
Không biết phải làm sao, không muốn gặp mặt hắn nhưng hắn và mình cứ chạm mặt. Hắn nói hắn sẽ chịu trách nhiệm, mình đành vậy thôi, thật có lỗi với Jerry mà…

26.9.2007
Chia tay với Jerry, tội nghiệp anh ấy. Nhưng mình không còn cách nào, đành chấp nhận sự thật vậy. Mình cũng không muốn chia tay, thật sự là không muốn chia tay…

27.9.2007
Sam đến đón mình đến bệnh viện đã chạm mặt với Jerry và Vic, thái độ của anh ta hơi lạ, anh ta kêu mình dẫn về nhà ra mắt gia đình, mọi việc rồi cũng êm đẹp. Đám cưới sẽ diễn ra vào ngày 11 tháng sau. Mọi chuyện cứ như một giấc mơ, không biết đây là một giấc mơ đẹp hay là một cơn ác mộng nữa? Nhưng mình vẫn thấy rất có lỗi với Jerry…

28.9.2007
Thật sự không muốn nói ra những lời đó với Jerry, mong là anh ấy sẽ sớm quên mình. Sam đưa mình về nhà anh ta, không ngờ anh ta sống một mình mà ngôi nhà thật lớn. Mình không ngờ anh ta hát hay như vậy nhưng lại gặp Shirley ở đó, cô ta thật là đáng ghét. Không hiểu sao lúc đó mình lại đồng ý ở lại qua đêm. Nghĩ lại mình vẫn còn chưa tin sự thật là mình đã mang thai…

10.10.2007
Jerry đến tìm mình, anh ấy vẫn còn nối tiếc. Mình thật có lỗi…Sam đánh anh ấy mạnh tay quá, nhưng thái độ của Sam như thế là sao nhỉ? Thật khó hiểu…

11.10.2007
Hôm nay là lễ cưới của mình và Sam nhưng ba mẹ mình không đến được, Sam đưa mình đi hưởng tuần trăng mật ở đây? Sao mình cảm giác không an tâm về ba mẹ…

13.10.2007
Kể ra Sam cũng tốt, anh ấy đưa mình đi nhiều nơi, rất vui vẻ và lo lắng cho mình. Hình như mình đã có một chút rung động, thôi điên mất. Mới biết anh ta có 3 tháng thôi, làm sao mà có tình cảm được…buồn ngủ quá…

14.10.2007
Ngày cuối cùng ở đây, Sam bị sốt vì hôm qua dầm mưa, đến chiều anh ấy đưa mình đến một nơi thật tuyệt…nhưng…anh ấy thật ra muốn gì đây. Dù sao mình cảm thấy rất vui, không hiểu sao mình lại hôn Sam, mình điên mất rồi…

16.10.2007
Hôm nay là một ngày vui hay buồn đối với mình đây? Không mang thai, mình và Sam chẳng có gì, biết làm thế nào đây…

19.10.2007
Thả diều, hôm nay Sam dẫn mình đi thả diều, vui thật. Anh ấy, thôi không nghĩ nhiều nhưng Ady, thật ra cô ta là ai???

01.11.2007
Hôm nay là một ngày khủng khiếp với mình, một sự thật không thể nào tin được, mình điên lên mất…

02.11.2007
Mình đã rời nhà Sam, anh ta thật quá đáng, nhưng có lẽ, mình đang bực mình. Mọi chuyện xui sao cứ ập đến, mình dọn đến nhà Jerry, giờ mình không biết nên làm gì đây???

04.11.2007
Mình đã đi khỏi nơi thành phố ồn ào đó…mình cảm thấy rất mệt mỏi…mình muốn yên tĩnh…

11.11.2007
Mấy hôm nay mình gặp Vic ở đây, anh ấy đã cho mình nhiều lời khuyên, mình thấy thoải mái hơn rất nhiều…

20.11.2007
Mình về nhà Sam nhưng mọi chuyện không như mình tưởng, anh ấy có Ady rồi…mình phải đi thôi…Ady, cô ta mang thai, mình không biết làm gì, biết đi đâu bây giờ. Mình đành đến nhà Vic vậy.

22.11.2007
Hôm nay thật là một ngày không thể tin nổi, mình gặp Wallace. Anh ta hơi lạ, mình cũng không biết sao nữa. Rồi bây giờ mình đã trở về nhà Sam…anh ấy…hình như mình đã yêu……thật rồi…



Louis,
Edit: 18.05.2011


#32
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 31: Không Thể Đến Bệnh Viện


[Sao Jerry lại thấy mình chứ? Gặp hai người mà mình không ưa nữa, chẳng hiểu tại sao anh ấy lại đi chung với Shirley & Ady. Mình có nên chào họ một tiếng không hay là cứ đi luôn? Nhưng mà Jerry đã gọi mình rồi, đành phải quay lại thôi] – Ruby thấy hơi khó chịu khi phải giáp mặt với Shirley & Ady.

“Chào! Hai cô cũng đến đây à?” – Sam lên tiếng trước.
“Chào Jerry, anh đi chung với bọn họ à?” – Ruby lên tiếng chào Jerry.
“Sam, lúc sáng em đến nhà anh đưa cho anh túi đồ, anh đã xem chưa?” – Shirley lên tiếng.
“Chưa, tôi đi dạo với Ruby nên chiều mới về xem được. Mà có gì quan trọng không?” – Sam hỏi cho qua chuyện.
“Không có gì nhưng anh nhớ xem đó” – Shirley có vẻ đắc ý – [Lần này coi con nhỏ này còn lên mặt được không].

“Ba người đi chung?” – Sam hỏi lại câu hỏi của Ruby.
“Thật ra là anh đi bàn công việc với công ty đối tác, cô Shirley bảo đến đây bàn luôn. Còn Ady thì quá giang đến đây, chưa bàn được gì thì gặp em rồi” – Jerry giải thích rõ ràng sợ Ruby hiểu lầm.
“Bàn chuyện làm ăn mà đi đến nơi này à?” – Sam thắc mắc.
“Em muốn đến đây cho thoải mái, lại được ngắm cảnh nữa” – Shirley vờ lý giải.
“Còn Ady sao…?” – Sam chưa hỏi hết câu thì Ady đã nhảy vào họng trả lời.
“Tôi đi đâu thì có sao đâu, chỗ này ai đến mà chẳng được” – Ady trả lời với giọng nói thách thức.
“Không làm phiền anh bàn chuyện làm ăn, khi khác gặp sẽ nói chuyện sau” – Ruby có ý muốn rời khỏi.

“Vậy 2 người đi trước đi, nhớ ‘cẩn thận’ đó nghe!” – Shirley nói ra một câu đầy ần ý nhưng Ruby & Sam không quan tâm đến câu nói ấy.
“Tạm biệt!” – Ruby chào Jerry rồi cùng Sam đi về. Hai người hơi bực bội vì chạm mặt Shirley & Ady nên không còn hứng thú ở lại ngắm cảnh nữa.


:::::::::::::::::::::::::::::::::::


20 phút sau, Ruby & Sam về đến nhà…
“Đã 12h trưa, anh nằm nghỉ một lát đi, em chuẩn bị bữa trưa. Sau khi ăn chúng ta sẽ đến bệnh viện” – Ruby nói dứt khoát sợ Sam không chịu đến bệnh viện.
“Vậy cũng được…” – Sam đồng ý vì biết Ruby đã kiên quyết, mình phải đến bệnh viện.
“Vậy anh lên phòng nghỉ đi, khi nào xong em sẽ gọi” – Ruby dịu dàng bảo.
[Mình không biết có nằm mơ không? Thật sự mình rất vui và hạnh phúc, không ngờ mọi việc lại đâu vào đấy, thật là không thể tin. Cô ấy thật là dịu dàng, thật đáng yêu. Không còn nghi ngờ gì nữa, mình đã thật sự yêu rồi. Bây giờ không tâm đến ai nữa. Chỉ một mình cô ấy, thế là đủ] – Sam với vẻ mặt vui vẻ đi lên phòng.

[Mình không biết hành động, cử chỉ của mình có thay đổi đột ngột quá không? Mình chẳng biết sao mình lại thay đổi như vậy, hay vì Sam đang bị thương? Không phải, mình muốn làm như vậy. Thôi kệ, đừng suy nghĩ nhiều] – Ruby thầm nghĩ khi đi vào nhà bếp.

Trên phòng Sam…
[Shirley, cô ta gửi cho mình cái gì đây? Để xem cái đã, hình Ruby & Jerry…Không thèm quan tâm, lần trước cũng vì Ady mà mình xém chút nữa là, tốt nhất là không nên nghĩ nhiều…] – Sam vội quăng những bức hình đó vô sọt rác.


2h chiều, trên đường Sam & Ruby đến bệnh viện…
“Anh vẫn ổn chứ? Em thấy trán anh nóng lắm, anh lái xe được không?” – Ruby lo lắng.
“Không sao đâu, anh vẫn còn lái được mà. Chắc là do lúc đến khu rừng đó, vết thương bị ảnh hưởng nên…” – Sam nói nói với vẻ mặt tái xanh.
“Còn khoảng 10 phút nữa là đến bệnh viện, anh ráng chịu một chút thôi” – Ruby động viên, vô lái khăn lau mồ hôi đang ướt đẫm trên mặt Sam.
“Em đừng lo nhưng…hiện có một vấn đề. Em có để ý chiếc xe đằng sau không?” – Vấn đề Sam lo thật sự là đây.
“Sao? Hình như nó chạy theo chúng ta từ nãy đến giờ, chẳng lẽ…” – Ruby lờ mờ đoán ra ý Sam muốn nói.
“Đúng vậy, anh nghĩ có người theo dõi chúng ta” – Sam nói trong mệt mỏi.
“Vậy giờ phải làm sao?” – Ruby bắt đầu lo sợ.
“Đường này vắng người nên anh sẽ tăng tốc không cho bọn nó bám theo, em thắt dây an toàn cẩn thận” – Sam nói rồi vội tăng tốc, chiếc xe phía sau vẫn đuổi theo.

Tiếng chuông điện thoại của Ruby reo vang…
“Alo…” – Ruby nghe điện thoại.
“Hello, anh, Wallace đây, ngạc nhiên lắm phải không? Em có đến thăm Vic không? Anh đang chạy xe đến bệnh viện nữa nè…” – Giọng Wallace ở đầu bên kia.
“Em cũng đang đến bệnh viện nhưng giờ đang gặp chút chuyện, thôi tắt máy đây”- Ruby tắt máy khi thấy Sam có vẻ rất mệt mỏi, không cầm cự được lâu.

“Bọn chúng vẫn tăng tốc đuổi theo, anh vẫn ổn chứ?” – Ruby rất lo lắng cho Sam.
“Chúng ta không thể chạy ở đường cái nữa, anh sẽ quẹo vào hẻm. Bọn này không vừa đâu, anh thấy tên lái xe rất quen” – Sam nói rồi bất ngờ bẻ tay lái quẹo vào một đường hẻm khiến cho mấy tên bám theo không kịp trở tay. Chúng vẫn chạy thẳng nhưng đã nhanh chóng quay trở lại đuổi theo.

“Chết tiệt…” – Sam bực tức khi phía trước có một chiếc xe đậu, không còn đường để chạy qua.
“Chúng ta phải làm sao đây?” – Ruby cuống lên.
“Xuống xe, chúng ta tìm chỗ trốn” – Sam gần như không còn chút sức lực vì vết thương ở chân bị nhiễm trùng gây sốt khiến anh choáng váng.
“Sam, để em dìu anh, bọn chúng vẫn đuổi theo, mau lên…” – Ruby hốt hoảng khi thấy Sam ngất đi mà bọn người đó sắp đến. Nhưng kịp trấn tỉnh, Ruby dìu Sam nhanh chóng vào một chỗ kín đáo ẩn núp.

“Hai đứa nó biến đi đâu rồi, xe vẫn còn đây mà” – Tên cầm đầu nhìn quanh…
“Đại ca, có điện thoại kìa” – Tên đàn em nhắc nhở.
“Sao rồi?” – Giọng Ady lạnh lùng.
“Mất dấu rồi…” – Tên đại ca đành phải trả lời thật.
“Làm có tí chuyện mà cũng không xong, vậy mà khoe khoang đủ đều” – Cô ta tức giận.
“Tại cô kêu bám theo bọn chúng, hù dọa nhưng không làm hại đến hai đứa nó, thì sao tôi làm được, ít nhất cũng phải cho tôi dạy dỗ 2 đứa nó một trận” – Tên đại ca cũng không vừa.
“Tôi nói thế hồi nào? Tôi chỉ kêu anh đừng hại đến tính mạng của 2 đứa nó thôi, anh muốn xử sao thì xử, đặc biệt là con nhỏ đó” – Giọng Ady nham hiểm.
“Vậy thì được rồi, cứ chờ tin tôi, không làm cô thất vọng đâu” – Hắn nói với vẻ tự tin.
“Được rồi, tạm tin anh lần nữa, không được là tôi nhờ người khác à. Có tiền thì thiếu gì người chịu nhận vụ này” – Giọng Ady khiêu khích.
“Cô đừng có mà nói khích tôi, chờ mà giao đủ tiền đi. Tôi sẽ cho 2 đứa nó biết tay ngay thôi” – Nói rồi tên đại ca cúp máy.

“Sam, tỉnh lại đi” – Ruby khẽ lây nhưng Sam vẫn nằm bất động.
“Im lặng…” – Tên đại ca nghe tiếng động, Ruby biết là bị phát hiện nên không nói gì nữa và cố giữ bình tĩnh để không bị phát hiện.

[Tại sao lại như vậy? Người nào 5 lần 7 lượt muốn hại mình. Hắn là ai, chẳng lẽ là Wallace? Mới gặp anh ta mà đã có bao nhiêu chuyện xảy ra, không thể nào, anh ta là bạn của Sam mà. Là cô ta, chỉ có cô ta thôi, không còn ai muốn hại mình nữa] – Ruby thầm nghĩ xem ai là người muốn hại mình.


“Bọn mày…lục soát chỗ này cho tao!” – Tên đại ca ra lệnh kiểm tra gần ngay chỗ nấp khiến Ruby lo sợ, trong khi đó Sam chưa tỉnh lại. Nhưng Ruby vẫn cố giữ bình tĩnh…



Louis,
Edit: 19.05.2011


#33
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 32a: Chạy


"Lục soát nhanh đi, hai đứa nó chỉ trốn đâu đó" - Tên đại ca hối thúc bọn đàn em.
[Bọn chúng lục soát gần tới chỗ mình trốn rùi, chẳng lẽ không còn đường nào, bình tĩnh nào, mình phải bình tĩnh lại] - Ruby nhìn thấy một cái thùng khá lớn, bèn úp ngược lên người Sam, che toàn thân Sam lại. Khi bọn chúng sắp tới, Ruby bèn chạy nhanh ra khỏi chỗ trốn.

"Nó kia kìa, đuổi theo mau" - Một tên trông thấy Ruby chạy ra bèn la lớn, ba tên khác cùng đuổi theo Ruby mà không quan tâm tìm kiếm Sam nữa.

[Mình phải cố lên, không thể để bọn chúng bắt được. Nếu không Sam biết phải làm sao, ảnh đang bị thương nặng như vậy? Hồi đi học mình chạy bộ nhanh nhất bên bọn con gái mà, cố lên!!!] - Ruby vừa tự nhủ vừa cố gắng hết sức, nhưng bụng lại đau, không cầm cự được lâu.

"Con nhỏ kia, đứng lại!" - Ruby nghe tiếng của 4 tên đó ngày càng rõ, biết mình không cầm cự được lên Ruby bèn chạy ra đường cái.
[Không được rồi, mình đau bụng quá, sao dạo này mỗi lần chạy mình lại thế. Chán thật, sắp tiêu rồi] - Ruby lo lắng cố gượng chút sức còn lại để chạy nhưng chậm dần, chậm dần và ngã gục xuống đất.
"Ttóm được mày rồi con nhóc này, còn thằng kia đâu. Nó đâu rồi hả?" - Một tên nắm tay kéo Ruby đứng lên.

"BUÔNG CÔ ẤY RA" - Một giọng nam hét lớn, đồng thời tung một đấm vào mặt tên bắt Ruby làm hắn ngã ngửa về sau.

"WALLACE!!!" - Ruby giật mình quay lại trong tuyệt vọng thì thấy Wallace nên rất ngạc nhiên. Chưa hết ngạc nhiên thì ba tên còn lại đồng loạt tấn công. Wallace kéo Ruby ra phía sau, đồng thời tung cú đá vô ngay vô bụng 1 tên đó. Hắn ôm bụng kêu la đau đớn.

"Em lên xe anh trước đi Ruby!" - Wallace vội đẩy Ruby về phía xe của mình để rảnh tay xử lý hai tên còn lại. Nhưng Ruby không lên xe vì lo lắng cho Sam -"Wallace, còn Sam, anh ấy bị thương..." - Ruby nói với giọng yếu ớt vì cơn đau bụng.

"Thì cứ lên xe trước đi, đóng cửa xe lại. Khi nào xử xong bọn này, anh sẽ đi giúp Sam" - Wallace nói giọng dứt khoát, rồi đấm vô mặt một tên nữa, hắn ôm mặt đau đớn vô cùng.

Ruby cuối cùng cũng chịu lên xe nhưng khi vừa định đóng cửa lại thì bị tên lúc đầu xông tới, muốn lôi Ruby xuống xe. Tay hắn lọt vô trong xe nắm chặt tay Ruby định kéo xuống thì Ruby vội đóng cửa xe thật mạnh. Hắn bị kẹt tay đau đớn nên phải ráng sức kéo cánh tay ra ngoài. Sau cùng Ruby cũng đóng cửa xe lại được, Wallace cũng xử lý xong tên còn lại. Cả 4 đứa nằm rên rỉ rồi lồm cồm ngồi dậy chạy mất hút.

"Wallace, phải đưa anh ấy đến bệnh viện" - Ruby vội mở cửa xe với nét mặt hơi tái, kéo Wallace đi theo mình.
"Em bị sao vậy? Còn Sam đâu?" - Wallace thắc mắc trong lo lắng.
"Đi theo em nhanh lên kẻo bọn chúng kéo thêm người đến" - Ruby vội nắm tay Wallace kéo đi.

[Thật lạ, cảm giác đó. Tại sao khi Ruby nắm tay mình, một lần nữa, cảm giác này, .sao mà lạ thế? Mình đang yêu hay sao thế này? Không biết…] - Wallace vừa chạy theo sau Ruby vừa suy tư, khi giật mình trở lại với hiện tại thì Ruby đã đưa anh tới chỗ Sam.

"Anh ấy trong đây, anh cỏng anh ấy ra xe giùm, anh ấy đã bị ngất nãy giờ, nhanh lên..." - Ruby lo lắng giọng khẩn trương hối thúc Wallace.
"Sao ra nông nổi này?" - Wallace vừa cỏng Sam trên lưng vừa hỏi Ruby.
"Vết thương bị nhiễm trùng, anh có thể chạy nhanh lên được không? Em sợ bọn người lúc nãy quay lại" - Ruby càng lo lắng lại càng hối thúc làm Wallace hơi bực.

[Tại sao mình thấy bực bội vậy cà? Hết biết, Ruby là vợ của Sam thì lo lắng cho nó là phải rồi. Sao mình lại thế?] - Wallace chạy nhanh hơn nhưng trong đầu lại nghĩ đến những chuyện không đâu vào đâu, không để ý gì. Nhanh chóng cỏng Sam ra gần tới xe.


"Wallace, bọn chúng quay trở lại, ở phía sau xe anh không xa. Lần này tới 7 người, mau lên, phải lên xe nhanh lên" - Ruby mặt vẫn hơi tái, lo lắng càng thúc giục Wallace.

Cuối cùng thì Wallace cũng vào xe với Ruby & Sam ngồi sau. Nhưng bọn người đó tiến sát xe. Trong lúcWallace khởi động xe, bọn chúng bắt đầu đập xe.
"Wallace, chạy nhanh đi, không thì bọn nó phá cửa xe bây giờ" - Ruby lo lắng tột độ, một mặt sợ bọn chúng, một mặt lo cho Sam đang nằm bất tỉnh.

"Yên tâm, xe này là xe của anh, không phải muốn phá là phá được đâu, lên đường..." - Nói rồi Wallace cho xe chạy với tốc độ thật nhanh, bọn người phía sau không thể chạy theo kịp nên phải chịu buông ra trông vẻ mặt tức tối.

"Cảm ơn anh nhiều, Wallace. Cuối cùng cũng thoát khỏi bọn chúng, anh chạy nhanh đến bệnh viện giùm" - Lúc này Ruby có vẻ đỡ hơn, hết lo sợ giờ chỉ còn lo lắng cho Sam.

"Ok, ngồi cho vững, tăng tốc nữa đây" - Wallace nhanh chóng chạy xe đến bệnh viện.

Sam được đưa vào phòng khám đặc biệt...



Louis,
Edit: 19.05.2011


#34
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 32b: Bất Ngờ Đến Kinh Ngạc


Ruby ngồi trước phòng cấp cứu cạnh Wallace với tâm trạng lo lắng. Mặt vẫn hơi tái, bụng vẫn còn đau nhưng Ruby vẫn cố chịu đựng.
"Bác sĩ ra rồi kìa Ruby" - Wallace & Ruby vội đứng lên tiến đến chỗ bác sĩ.
"Anh ấy thế nào rồi thưa bác sĩ?" - Ruby vội hỏi với giọng lo lắng.
"Không nghiêm trọng, vết thương bị nhiễm trùng nên ngất đi. Cậu ta sẽ tỉnh lại ngay thôi. Nhớ là phải để cậu ta nghỉ ngơi và không cử động nhiều" – Vị bác sĩ thông báo tình hình của Sam.
"Cám ơn bác sĩ!" - Ruby thở phào nhẹ nhỏm.
"Người nhà bệnh nhân đi làm thủ tục đi!" - Y tá đi theo vị bác sĩ nhắc nhở rồi nhanh chóng rời khỏi.
"Để em đi..." - Ruby định đi làm thủ tục.
"Em có vẻ mệt, vào xem Sam thế nào, để anh đi cho" - Wallace nói rồi nhanh chóng đi để Ruby không kịp cản.

[Tại sao lại thế này? Mình không chịu nổi nữa rồi, đau quá!] - Ruby bước từng bước chậm chạp loạng choạng vào phòng bệnh Sam.

"Ru, em cũng đến thăm Vic à?" - Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng Ruby, Ruby đứng lại, cố tỏ vẻ bình thường.
"Jerry, anh vẫn khỏe chứ? Lúc nãy..." - Ruby quay người lại nhìn Jerry với vẻ mặt tái đi nhanh chóng, giọng nói yếu ớt.
"Anh vẫn khỏe. Nhưng sao mặt em tái vậy Ru?" - Jerry nhìn thấy Ruby như vậy rất lo lắng.
"Em đau quá" - Ruby ngất trên vòng tay Jerry,bối rối khi Ruby nằm trong vòng tay mình, cảm giác xưa lại về nhưng Jerry kịp trấn tỉnh.
"RU! RUBY!" - Jerry la lên với giọng lo lắng, vội bế Ruby vào phòng khám. Tiếng la của Jerry làm Sam tỉnh lại.

[Đau chân, nhức đầu. Chuyện gì xảy ra với mình vậy, còn Ruby? Rõ ràng mình nghe tiếng ai gọi Ruby. Đây là bệnh viện, mình bị ngất đi, lúc đó bọn côn đồ, không được rồi, Ruby] - Sam lo lắng vội bước xuống giường bệnh đi tìm Ruby nhưng vì vẫn còn yếu nên Sam bước đi rất khó khăn.

Tại phòng bệnh 501 - cách phòng Sam một dãy phòng, gần phòng của Vic...
"Bác sĩ, cô ấy sao rồi?" - Jerry đứng kế bên bác sĩ rất lo lắng – vị bác sĩ này cũng là người khám cho Ruby hôm Ruby & Sam đưa Ady đến bệnh viện.

"Tôi nhận ra cô ấy rồi, mấy hôm trước có đến khám bệnh nhưng không thấy quay lại lấy kết quả" – Vị bác sĩ suy nghĩ một lúc rồi nói.

"Nhưng cô ấy bị bệnh gì?" - Jerry hiện đang rất khẩn trương.
"Không phải bị bệnh, cô ấy ngất đi vì vận động mạnh, ảnh hưởng đến thai nhi" – Vị bác sĩ nói tỉ mỉ.
"Cái gì? Xin bác sĩ nói rõ" - Jerry lờ mờ hiểu ra nhưng không muốn tin là sự thật nên muốn hỏi kỹ lại.

"CÔ ẤY MANG THAI ĐƯỢC KHOẢNG 2 THÁNG. Anh có phải chồng của cô ấy không, sao lại để cô ấy đến nông nổi này?" - Người bác sĩ tưởng Jerry là chồng của Ruby.
"Tôi...nhưng...cô ấy có bị sao không bác sĩ?" - Jerry một mặt bị shock, một mặt vẫn muốn Ruby làm “vợ” của mình.

"Không nghiêm trọng, nhưng phải cẩn thận hơn. Nếu một lần nữa thì sẽ nguy hiểm đến thai nhi. Anh phải chăm sóc vợ mình chu đáo, đừng để cô ấy làm việc nặng" – Jerry vẫn không đính chính cậu ta không phải chồng của Ruby nên vị bác sĩ vẫn tưởng lầm, nói xong ông ta rồi đi ra ngoài.

"Cảm ơn bác sĩ" - Jerry vui mừng vì Ruby không bị sao.

[Ruby có thai với Sam? Không thể như thế được, mình không tin. Chuyện đó chỉ là hiểu lầm, cách đây đã hơn 4 tháng rồi. Chẳng lẽ...] - Jerry bắt đầu bối rối, Sam vẫn đi tìm kiếm Ruby trong bệnh viện. Lúc này Ruby cũng vừa tỉnh lại.

"Jerry, sao em lại nằm đây? Còn Sam?" - Ruby cố gắng ngồi dậy, hỏi ngay về Sam.
"Sam? Anh ta cũng trong bệnh viện này à?" - Jerry cố tỏ vẻ bình thường, định chưa nói với Ruby vụ mang thai nhưng suy nghĩ lại dù gì Ruby cũng sẽ biết nên Jerry quyết định nói ra và hỏi Ruby cho rõ.

"Đúng vậy, anh ấy bị thương, không biết Sam đã tỉnh lại chưa? Em muốn đi thăm anh ấy" - Ruby giờ trong tâm trí và lời nói chỉ có Sam làm Jerry thấy khó chịu.

[Không ngờ cô ấy bây giờ chỉ có mỗi Sam, lúc nào cũng Sam. Tình cảm giữa mình và Ruby trong 5 năm mà chỉ mới có 2 tháng, chẳng lẽ cô ấy không còn chút gì luyến tiếc?] - Jerry cảm thấy ghét Sam, có cảm giác là Ruby đã quên mình và đã yêu Sam, lúc trước Jerry đã quyết định sai lầm, bây giờ không muốn sai lầm lặp lại, Jerry muốn có Ruby bên cạnh.

"Ru, khoan đã, có một việc quan trọng anh muốn nói với em" - Jerry tỏ vẻ cực kỳ nghiêm chỉnh nói với Ruby. Sam loáng thoáng nghe tên Ruby nên liền đi đến phòng bệnh.

"Chuyện gì? Jerry, anh nói mau đi" - Ruby hối thúc vì muốn đi thăm Sam.
"Bác sĩ nói EM ĐÃ CÓ THAI!“ - Jerry nói với vẻ mặt lạnh như băng.
"Anh nói gì vậy Jerry? Em mà có thai gì, chắc chỉ là hiểu lầm. Lần trước bác sĩ cũng nói thế nhưng mọi chuyện chỉ là hiểu lầm" - Ruby bắt đầu bối rối, tuy miệng nói không tin nhưng lòng thì rối bời .Sam đứng ngoài cửa cũng nghe thấy nhưng không tin. Cậu ta muốn nghe xem 2 người sẽ nói gì với nhau nữa nên vẫn đứng ở ngoài.

[Đúng là...sao mọi chuyện cứ dồn dập? Mình có thai, không thể có chuyện đó được. Mình có quan hệ với ai đâu nhưng sao dạo này mình lại buồn nôn. Lúc chạy thì lại đau bụng] - Ruby suy tư bực bội bối rối.

"Ru, thật đó, 100% là thật vì bác sĩ đó mấy hôm trước đã khám cho em" - Jerry khẳng định.
"Không thể, em và Sam đâu…" - Ruby muốn đây không phải là sự thật.
"Em và Sam hoàn toàn không có quan hệ gì?" - Jerry dò hỏi.
"Không có mà, sao em lại có thể mang thai được?" - Ruby không giữ được bình tĩnh.

[Sao lại thế? Sao Ruby mang thai, nó là của ai? Mình không thể...] - Sam đứng ngoài cũng bị shock, muốn đi vào hỏi cho ra lẽ nhưng lại không đủ can đảm, chỉ đứng bên ngoài, muốn nghe xem, nó là của ai???

[Đây là cơ hội cho mình, chắc là vậy, mình sẽ nói ra, sẽ chấp nhận dù Ruby có ghét mình…] - Jerry quyết định nói với Ruby ‘sự thật’.

"Ru, em có nhớ cái lần, em rất buồn bã, anh đưa em ra bãi biển. Sau đó..." - Jerry bắt đầu kể lại câu chuyện của mình.
"Em nhớ nhưng chuyện gì Jerry, anh muốn nói gì?" - Ruby rối bời, khi nghe Jerry nói Ruby chẳng thấy liên hệ gì đến việc mình mang thai.
"Sau đó em không muốn về nhà Sam, anh chở em về nhà anh, em nhanh chóng ngủ thiếp đi" - Jerry đang kể câu chuyện của mình trong tâm trạng hồi hộp muốn nghẹt thở.

[Jerry, hắn muốn nói gì đây, làm cho mình có cảm tưởng...không thể nào] - Sam đang nghĩ đến chuyện xấu nhất, hoàn toàn không muốn điều đó xảy ra.
"Sao em không nhớ rõ gì hết?" - Ruby thắc mắc, bắt đầu cảm thấy những điều Jerry nói ra tiếp theo sẽ không tốt.

"Em có uống nhiều rượu, sau đó em ngủ như chết không biết gì và anh đã...không kiềm chế được, anh đã..." - Jerry gần như không còn nói được lời nào nữa, cổ họng cứng đơ vì sợ Ruby hay vì thấy mình có lỗi với Ruby hoặc là tất cả???
"Anh nói gì vậy Jerry? Em không hiểu và không nhớ gì" - Ruby lờ mờ hiểu ra vấn đề nhưng không tin và cũng không muốn tin. Vẫn tỏ vẻ bình thản xem như không có chuyện gì xảy ra nhưng trong lòng Ruby đau, thật đau vì Jerry hay vì Sam???

[Thằng khốn, tao sẽ giết mày...] - Sam không giữ được bình tĩnh muốn lao vào đánh cho Jerry một trận. Nhưng không, Sam vẫn đứng đó, không phải vì sợ mình không đánh được mà sợ gặp Ruby,.lúc đó thì mình biết xử lý ra sao???
"Ru, anh xin lỗi em. Vì say quá nên em không nhớ gì…vì rượu, vì em uống nhiều rượu. Lúc đó, anh không thể kiềm chế...ĐÃ...Q...U...A...N... H...Ệ...VỚI...E...M..." - Jerry lấy hết can đảm nói ra câu đó, Sam như chết đứng bên ngoài rất tức giận.

"Anh nói cái gì vậy Jer? Em hoàn toàn không nhớ gì, không có một chút, trống rỗng. Tại sao có thể như vậy được? Anh gạt em phải không? Đừng làm em sợ, anh mà lại hành động như thế à?" - Ruby nói liên tục, thật ra vì sợ…sợ Jerry nói tiếp, Ruby với tâm trạng cực kỳ hoảng loạn.

"Ru, anh nói thật…hoàn toàn. Thật mà,, anh định giữ kín chuyện này cho đến lúc xuống mồ, vì em không biết, em hoàn toàn không nhớ. Từ hôm đó anh cảm thấy rất có lỗi với em, lương tâm cắn rứt..." - Jerry đang nói câu chuyện của mình, anh rất lo sợ, sợ Ruby sẽ hận anh.
"Anh điên rồi Jerry, sao anh không giữ kín nó cho tới khi xuống mồ, sao anh còn nói ra. Anh nói ra, anh biết là em sẽ hận anh suốt đời mà?" - Ruby gần như không kìm chế được bản thân, nước mắt bắt đầu rơi. Sam cũng vậy nhưng dù rất muốn giết chết Jerry nhưng anh không đủ can đảm đối diện với Ruby.

"Anh biết, dù em có hận anh nhưng anh phải nói ra VÌ EM ĐÃ MANG THAI - NÓ...LÀ...CON... CỦA...ANH" - Jerry dốc cạn can đảm nói ra câu này khiến Ruby không còn biết nói gì.
"ĐỒ TỒI..." - Ruby chỉ còn biết chửi Jerry, rồi úp mặt xuống, nước mắt rơi như mưa, đang trong tâm trạng cực kỳ hoảng loạn.

Jerry vội ôm Ruby vào lòng nhưng bị Ruby đẩy ra "ANH CÚT ĐI!" Sam không muốn chấp nhận sự thật và cũng không muốn đối diện với Ruby nên vội vàng bỏ đi nhưng...

"SAM, Ruby đâu rồi? Hai vợ chồng đi đâu mất tiêu, làm tao kiếm nãy giờ mệt quá!" - Tiếng Wallace gọi theo Sam khiến cho Ruby hốt hoảng đứng dậy chạy ra cửa phòng, Jerry cũng chạy theo.

"Sam...nãy giờ..." - Ruby nói không nên lời, gần như đứng như tượng đá khi thấy Sam, anh ấy đã nghe hết toàn bộ sự việc.
“Ru…” – Sam cũng bối rối khi đối diện với Ruby, cậu ta không thể nói gì nữa.

"Sam, chúng ta hãy ly hôn!" - Wallace ngơ ngác nhìn khi nghe Ruby nói, cậu ta không hiểu chuyện gì đã xảy ra...



Louis,
Edit: 19.05.2011


#35
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 33: Không Thể Đối Mặt




Tốt nhất là thỉnh thoảng nên làm tan đi những ngày tháng buồn tẻ
Tốt nhất là đừng để đôi mắt nếm trải những lầm lỗi của tình yêu
Em phải rất vui vẻ để anh đi vào quá khứ
Anh cũng nên tích cực kiềm chế tình cảm của mình

Tốt nhất thỉnh thoảng nên giấu đi một ít tình cảm riêng tư
Tốt nhất là nên chia tay, để tình yêu không rơi xuống vực thẳm
Ra ngoài đón lấy ánh mặt trời, không muốn nhốt mình trong phòng tối nữa
Hẹn anh đi uống cà phê, luôn tiện trả lại cho anh chìa khóa (tình yêu)

Tốt nhất là để tình yêu bay đi, tốt nhất là hãy quên tên của em đi, cũng đừng diễn kịch nữa
Đã cùng anh diễn qua những vở kịch sai lầm, cũng chỉ là những lời thề giả dối

Tốt nhất là chúng ta đừng quen nhau, tốt nhất là hãy nhổ bỏ cái gai tình yêu này, đây không phải là sự ích kỷ
Không muốn tiếp tục ngoéo tay với anh, hãy can đảm thêm lần nữa


Dịch bởi Ruvicbinh @ RubyandMe.com



"Sam, chúng ta hãy ly hôn!" - Wallace ngơ ngác nhìn khi nghe Ruby nói, cậu ta không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Sam cũng bị shock khi nghe Ruby nói ra câu này. Cố tình như không nghe thấy Ruby nói gì, Sam vẫn tiếp tục bước đi thật nhanh nhưng chân đang bị thương, Sam không đi được bao xa thì Wallace chạy theo kéo lại.

"Sam, rút cuộc chuyện gì đã xảy ra? Hai vợ chồng mày thiệt là khó hiểu, lúc nãy Ruby còn lo lắng cho mày đứng ngồi không yên, sao giờ lại đòi ly hôn?" - Wallace thấy mình như người trên trời rơi xuống, không hiểu chuyện hết. Sam không nói gì tiếp tục đi dù bị Wallace kéo lại. Giữ lại không được, Wallace đành để Sam đi, quay lại để hỏi Ruby.


"Rút cuộc có chuyện gì xảy ra vậy Ruby? Sao em lại đòi ly hôn với Sam?" - Wallace nói giọng bực tức.
"Lỗi hoàn toàn do em gây ra, em đã mang thai..." - Ruby cố gắng thốt lên lời dù cổ họng cứ nghẹn lại, khó nói.
"Em mang thai? Thằng Sam nó không muốn có con à? Thằng này khùng chắc? Mang thai thì có lỗi gì? Để anh chạy theo dạy cho nó một bài học, tưởng chuyện gì to tát lắm" - Wallace nói tỉnh bơ vì không biết rõ chuyện.
"Không phải, Wallace, đừng đuổi theo Sam bởi vì..." - Ruby nói nhanh để Wallace không đụng đến Sam nhưng lại không thể nói được bào thai đó là của Jerry.
"Sao? Chẳng lẽ..." - Wallace tuy chưa biết chuyện gì nhưng vẫn lờ mơ đoán ra.

"Cô ấy mang thai với tôi, chứ không phải Sam" - Jerry lên tiếng để Ruby không khó xử.
"CÁI GÌ? MÀY..." - Wallace không tin vào tai mình nữa, anh tức giận đấm cho Jerry một cái vào mặt, Jerry không phản ứng gì.
"Anh làm gì vậy? Đừng..." - Ruby tuy trong lòng rất hận Jerry nhưng khi thấy Jerry bị đánh lại lo lắng, không hiểu sao lại như vậy, tâm trạng mình lúc này cực kỳ rối.
"Cô...thế mà tôi tưởng cô là một cô gái tốt...thật là..." - Wallace tức giận bỏ đi, nước mắt Ruby vẫn rơi, đến đỡ Jerry đứng dậy.


[Tại sao mình lại thế? Mình thật sự rất giận nhưng vì lý do gì? Vì Sam? Thật sự thì mình đâu có thân với hắn đến nổi phải tức giùm nó. Vì mình? Không thể, dạo này tính tình của mình cứ thay đổi liên tục, thật là khó hiểu] - Wallace vừa đi tìm Sam vừa suy tư.

"Jer, miệng anh bị chảy máu rồi" - Ruby quan tâm Jerry dù trong lòng thấy không thoải mái.

"Ru, anh xin lỗi, em muốn làm gì anh cũng được nhưng hãy kết hôn với anh, anh sẽ chăm sóc mẹ con em"- Jerry thấy không còn cơ hội nào tốt hơn nữa nên vội nói.
"Tôi không biết nữa, thôi anh về nhà đi, tôi cần thời gian suy nghĩ" - Nói rồi Ruby vội bỏ đi, không biết đi đâu nhưng mình không muốn nhìn thấy mặt Jerry nữa. Với đầu óc rối bời, Ruby đã cố suy nghĩ về buổi tối hôm đó nhưng lại không nhớ bất kỳ việc gì. Ruby thấy mình thật đáng giận.

[Không thể nào, rõ ràng là không có chuyện gì xảy ra. Nhưng sao mình lại mang thai? Chẳng lẽ tự nhiên mình lại mang thai được à? Trời ơi, sao mình không nhớ, hoàn toàn không có ấn tượng] - Sau khi Jerry đi khỏi, Ruby đi lang thang trên đường, bực bội, không biết đi đâu - [Nhà Sam...nhà Jerry...mình đều không thể đến, không muốn giáp mặt với họ. Bây giờ chỉ có một nơi, mình cần về, nhà mình, chị Jess...mình cần chị ấy...] - Ruby quyết định trở về nhà.


:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::


"Alo, Shirley đó à?" - Giọng Ady rất vui vẻ.
"Có chuyện gì mà cậu vui dữ vậy?" - Shirley đoán được là có chuyện vui.
"Bọn người mình thuê chẳng làm được việc..." - Ady nói chưa hết lời.
"Trời, vậy mà vui cái gì?" - Shirley lập tức bực bội.
"Không, chuyện khác, tên thám tử tư mình thuê mới báo tin vui..." - Giọng Ady phấn khởi vì cô biết rõ hết mọi sự việc diễn ra ở bệnh viện.
"Chuyện gì? Nói mau đi..đừng úp mở nữa" - Shirley hối thúc.
……………………

Ady kể cho Shirley nghe hết mọi chuyện rồi cười đắc ý.
"Haha, không cần phải làm gì, hai đứa nó cũng tự chia tay" – Ady cười nham hiểm.
"Cũng tốt nhưng mà con nhỏ đó, lỡ nó quay về với Jerry thì nó cũng có lỗ gì đâu" - Shirley chưa hả dạ.
"Biết chứ, bởi vậy bây giờ chúng ta phải tấn công hai thằng ngốc này, không cho con nhỏ đó đụng đến ai" - Ady đã vạch sẵn kế hoạch.
"Được không đó? Chúng ta chưa chắc lấy lòng được hai tên đó" - Shirley lo lắng.
"Yên tâm đi, cậu lo tên Sam, hắn đang bị suy sụp trầm trọng, cứ nhào vô tấn công. Còn tên Jerry để mình" - Ady giọng cười đắc ý.
"Ok. Cứ quyết định vậy" - Shirley cúp máy sau khi đã bàn bạc xong với Ady.

::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::


Tại nhà Sam…
"Mày là đàn ông con trai sao mà lại thế, mày cũng thuộc dạng đẹp trai, tài năng, giàu có hơn hẳn cái thằng Jerry đó, sao lại để nó dụ dỗ Ruby?" - Wallace cằn nhằn bên tai khi thấy Sam nằm một đống trên sofa không nói gì.

"Cái thằng này, sao để Ruby đi ngoại tình được chứ? Tao thấy cô ta đâu tới mức đó. Chắc mày sống thế nào nên mới thế. Lên tiếng coi, mày câm rồi hả?" - Wallace bực tức vì Sam không nói một lời nào. Wallace muốn hỏi rõ Sam toàn bộ sự thật nhưng Sam không chịu mở miệng.

"Được rồi nghe, tao nhịn đủ rồi, mày có chịu nói không thì bảo. Mày & Ruby rút cuộc là thế nào?" - Wallace lớn tiếng, kéo Sam ngồi dậy.
"Mày về được chưa? Phiền quá!" - Cuối cùng Sam cũng chịu lên tiếng.
"Mày đuổi tao à? Xin lỗi, chắc mày biết tính tao cứng đầu. Dù đuổi tao cũng không về, tao muốn biết sự thật" - Wallace vẫn ngang bướng, muốn Sam nói ra sự thật.

"Được rồi, phiền quá, tao nói. Jerry là bạn trai cũ của Ruby, Ruby lấy tao vì hiểu lầm: Tưởng là đã mang thai với tao khi hai người qua đêm trong khách sạn. Ruby chia tay Jerry để kết hôn với tao, nhưng cô ấy vẫn còn tình cảm với Jerry. Vì vậy, họ thường qua lại. Sau khi đi hưởng tuần trăng mật về, tao và Ruby mới biết là hai đứa không có quan hệ gì với nhau, Ruby không mang thai.Vì sự hiểu lầm này mà cô ấy và Jerry không đến được với nhau. Sau đó, tao và Ruby vẫn không chia tay nhưng lại có thêm chuyện Ruby đau khổ vì biết rõ thân thế của mình. Lúc đó người ở bên cô ấy không phải là tao mà là Jerry. Và Jerry đã...quan hệ với Ruby mà cô ấy không biết gì, không hề biết. Đến hôm nay khi biết Ruby có thai, Jerry mới nói ra sự thật với Ruby. Thế là cô ấy đòi ly hôn với tao" - Sam nói một lèo trông vẻ mặt vừa tức giận vừa tội nghiệp. Sam đang phân vân, biết mình rất yêu Ruby nhưng bây giờ khi biết sự việc này, dù mình có tha thứ cho Ruby nhưng mọi chuyện cũng không thể trở lại như trước.

"Thế ra mày và Ruby chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa???" - Wallace cố giữ bình tĩnh hỏi thêm Sam.
"Đúng vậy nhưng nếu không có chuyện này, chắc tao và cô ấy sẽ trở thành vợ chồng thật" - Sam tỏ vẻ tiếc nuối.

"Chuyện này quá phức tạp, cũng vì nhiều chuyện hiểu lầm, không ai có lỗi, ai cũng có thiệt thòi nhưng một điều quan trọng là hiện tại Ruby có yêu mày không?" - Wallace thấy mình có lỗi khi lúc nãy mắng Ruby.

"Tao...không biết. Cô ấy rất quan tâm đến tao nhưng với Jerry cô ấy cũng quan tâm như vậy. Tao thật không biết bây giờ cô ấy yêu ai???" - Sam nói nhưng không chắc chắn chuyện gì, đó cũng chỉ là suy nghĩ của cậu ta.
"Vậy bây giờ mày có yêu Ruby không? Mày có chịu đựng được Ruby mang thai nhưng đó không phải là con của mày không?" - Wallace cố hỏi tiếp xem có giúp được gì không.
"Tao không yêu Ruby, mà là RẤT YÊU cô ấy. Còn chịu đựng được không quả thật tao không biết" – Đầu óc Sam rối bời.
"Bó tay luôn, tao không giúp được gì, chuyện này mày phải suy nghĩ kỹ. Nếu chịu đựng được thì nên tha thứ cho Ruby. Mọi thứ coi như không có chuyện gì, xem như đó là con của mày rồi hai người sẽ hạnh phúc. Còn không chịu đựng được thì nên từ bỏ cho Ruby trở về với Jerry" – Wallace đang cố gắng làm quân sư cho Sam nhưng lòng cậu ta giờ cũng rối.
"Tao sẽ suy nghĩ kỹ, nhưng tao cần thời gian..." - Sam nói rồi đứng dậy đi tắm để đầu óc bớt căng thẳng.
"Tao về luôn đây, ráng suy nghĩ thật kỹ đi" - Wallace nói vọng vào phòng tắm rồi bước ra cổng lái xe về nhà với khuôn mặt đầy tâm trạng.

:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::


Trước cổng nhà Ruby...

"Ru, em về đó à?" - Jessica vui vẻ chạy ra cổng kéo Ruby vào nhà thật nhanh.
"Dạ, ba mẹ đâu rồi chị?" - Ruby nhìn quanh, hiện giờ tâm trạng rối bời nên không muốn gặp mặt ba mẹ lúc này, sợ họ lo lắng.
"Ba mẹ ra ngoài hết rồi, giờ chỉ có mình chị ở nhà nhưng sao mặt em tái vậy? Có chuyện gì vậy?" - Jessica bắt đầu lo lắng khi thấy Ruby có vẻ mệt mỏi.
"Chị........" - Ruby không nói nên lời, xúc động ôm Jessica, cố kìm nước mắt.
"Có chuyện gì vậy, em bị sao? Nói cho chị nghe nào…" - Ruby làm Jessica thêm lo lắng.

"Em..." - Ruby ngập ngừng nhưng cuối cùng cũng thổ lộ hết những điều mình để trong lòng...

........................

"Chị không ngờ thằng Jerry lại dám làm như vậy, không thể ngờ, tội nghiệp em gái của chị quá" - Jessica ôm Ruby vào lòng. cố gắng an ủi đứa em tội nghiệp.
"Em cũng không tin, giờ em không biết phải làm sao. Lúc nãy em đã đòi ly hôn với Sam. Khi đó không biết sao em lại nói vậy" - Ruby thấy mình thật là tệ.
"Em bình tĩnh lại đi, chuyện gì cũng có cách giải quyết, em nghe chị hỏi nè: Hiện giờ em yêu ai Jerry hay Sam?" - Jessica cố làm cho Ruby bình tĩnh trở lại để tìm cách giải quyết.
"Thật ra giữa hai người...em...nhưng bây giờ em chỉ xem Jerry là một người bạn thân...em thấy mình có cảm giác với Sam…." - Ruby ngập ngừng suy nghĩ nhưng cuối cùng cũng chọn được người mình thích.
"Thế còn Sam, em có biết tình cảm của Sam không? Khi em đòi ly hôn, Sam phản ứng thế nào?" - Jessica hỏi rõ để đưa ra lời khuyên tốt nhất cho Ruby.

"Em không chắc, hình như Sam cũng có tình cảm với em. Khi em nói vậy, Sam không nói gì, chỉ nhanh chóng bỏ đi. Em không biết anh ấy muốn gì" - Ruby kể cho Jessica nghe theo phán đoán của mình.

"Như vậy cũng chưa đến nổi nào, chứng tỏ Sam có cảm giác với em nên mới không dám đối mặt. Chỉ có điều không biết Sam có chấp nhận nổi cú sốc này không thôi" - Jessica bình luận.

”Giờ em phải làm sao?" - Ruby muốn nghe lời khuyên của Jessica.
"Em không nên trốn tránh nữa, phải đối mặt với Sam. Em phải nói rõ tình cảm của mình với Sam, phải xem thái độ của cậu ấy. Nếu Sam không quan tâm đến chuyện đó thì em với Sam có thể quay lại với nhau" - Jessica góp ý.

"Nhưng đứa con là của Jer, em phải xử sự thế nào?" - Ruby băn khoăn.
"Quan trọng là em và Sam có yêu nhau thật lòng và có sẵn sàng tha thứ cho nhau không. Chuyện khác đừng quan tâm, em về nhà Sam đi, phải đối mặt thôi" - Jessica đưa ra lời khuyên cho Ruby.

"Được...em sẽ về" - Ruby quyết định phải trở về nhà Sam, phải đối mặt và phải hỏi rõ xem Sam muốn thế nào.

Ruby vội tạm biệt Jessica nhanh chóng đi khỏi nhà mình.

…………………………


Tại nhà Sam, 6h tối...
Sam vừa tắm xong, chưa kịp thay quần áo thì tiếng chuông cửa vang lên liên hồi.
[Ai đến vào giờ này, Wallace mới đi về mà, chẳng lẽ quay lại, chưa khóa cửa...] - Sam bực mình vội khoác bộ đồ tắm rồi đi ra mở cửa. Nhưng Sam chưa kịp coi là ai thì người đó đã mở cửa vào nhà.

"Ôi choa, anh vừa mới tắm xong à?" - Một giọng nữ nhỏ nhẹ.
"Cô đến đây làm gì? Ở đây đâu có hoan nghênh cô, về đi" - Sam nói vẻ vẻ mặt giận dữ, đang bực mình còn gặp phải Shirley.
"Anh nói cái quái gì vậy? Tôi...em đến đây xem anh có làm sao không? Nghe nói anh bị thương, phải đi bệnh viện" - Shirley tức điên khi nghe Sam nóinhưng cô ta kịp bình tĩnh lại trước khi muốn mở miệng chửi Sam.

"Sao cô biết tôi đến bệnh viện? Chẳng lẽ..." - Sam bắt đầu nghi ngờ về bọn người chạy theo sau xe anh lúc trưa.
"Em biết là bởi vì...Jerry nói cho biết" - Shirley lúng túng nhưng cũng cố bịa ra một người.
"Hắn ta? Cô mới gặp hắn à, mới lúc trưa cô đã gặp rồi mà" - Sam nghi ngờ.
"Vì công việc nên em phải hẹn gặp anh ta nhiều lần, em mới đi gặp anh ta về, lập tức đến đây khi nghe nói về anh" - Shirley tỏ ra lo lắng cho Sam một cách giả tạo.
"Thế cơ à? Cám ơn cô, giờ tôi không sao rồi, cô có thể về..." - Sam muốn đuổi Shirley đi một cách nhanh chóng.

[Mình có nên vào không? Sao mình lại lo sợ thế này? Mình phải bình tĩnh, phải vào thôi.] - Ruby đến trước cổng nhà Sam, lưỡng lự một lúc. Khi định bấm chuông thì thấy cửa đã mở sẵn.
"Em còn nghe Jerry nói...Anh hãy ly hôn với Ruby, cô ta không xứng với anh" - Shirley bắt đầu nói với ý đồ thâm độc.
"Jerry đã nói gì với cô? Tôi cấm cô nói về Ruby..." - Sam tỏ vẻ bực bội, anh không ngờ tên Jerry lại nhiều chuyện như vậy...

"Em biết hết mọi việc, cô ta không xứng với anh. Anh hãy trở về với em, chúng ta sẽ trở lại như xưa" - Shirley nói với giọng rất thắm thiết, cô ta nói như thể mình rất thật lòng, rất biết đóng kịch.

[Cô gái đứng kế Sam? Là cô ta, Shirley…] - Ruby bước qua cổng tiến đến cửa, cửa khép hờ nên Ruby chỉ trông thấy Shirley & Sam, không thể nghe được 2 người đang nói gì.

"Cô điên rồi..." - Sam chưa nói hết câu thì bất ngờ Shirley chồm lên ôm chặt người Sam và hôn cậu ta khiến Sam bất ngờ không kịp phản ứng. Ruby trông thấy thế vội vàng quay người lại. Ruby bị shock, không giữ được bình tĩnh, cũng không muốn tìm hiểu chuyện gì mới xảy ra. Ruby đánh mất niềm tin vào Sam nên vội vã rời khỏi nhà Sam.

"Cô làm cái trò gì vậy? Thôi ngay đi. Đi ra khỏi nhà tôi" - Sam chẳng có chút cảm giác gì với Shirley, sau vài giây bị bất ngờ, Sam vội đẩy Shirley ra khỏi người mình khiến cô ta ngã xuống ghế.
"Thôi được rồi Sam, em sẽ cho anh thời gian để anh bình tĩnh lại. Hãy nhớ lời đề nghị của em.Con nhỏ đó không xứng với anh, nó thật đê tiện" - Shirley trong lòng rất tức giận nhưng vẫn ăn nói nhỏ nhẹ và không quên chửi Ruby.

“BIẾN NHANH ĐI…TÔI KHÔNG MUỐN GẶP CÔ NỮA" - Sam nổi điên, không phải vì bị Shirley hôn bất ngờ mà vì nghe Shirley nói về Ruby như thế. Shirley nhanh chóng rời khỏi nhà Sam. Chính cô ta cũng không biết mình đã làm được một việc "hay, rất hay".


Trước cửa nhà Jerry...có tiếng bấm chuông...Jerry vội mở cửa...
"Ru, em đến đấy à?" - Jerry vui mừng khi nhìn thấy Ruby, nụ cười đang nở trên môi vội tắt khi nhìn thấy Ruby với vẻ mặt buồn bã.
"Em đến đây, muốn nói chuyện với anh" - Ruby nói giọng yếu ớt., không có chút sinh khí.
"Vào nhà đi" - Dù biết Ruby không vui nhưng Jerry vẫn cố gắng gượng cười tỏ ra không có gì.
"Em sẽ đi ngay vào vấn đề, anh nói muốn kết hôn với em, anh nói sẽ chịu trách nhiệm? EM ĐỒNG Ý..." - Ruby nói giọng tỉnh bơ, một quyết định quan trọng thế nhưng qua cách nói của Ruby như không quan tâm, bất cần.
"Em nói thiệt à Ru? Em đã suy nghĩ kỹ rồi chứ?" - Jerry rất vui mừng, không để ý đến thái độ khó hiểu của Ruby.

"Đúng vậy, CHÚNG TA SẼ KẾT HÔN…SAU KHI EM LY HÔN VỚI SAM" - Ruby rơi vào tình trạng khủng hỏang. dẫn đến quyết định sai lầm...



Louis,
Edit: 20.05.2011


#36
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 34: Anh Trai


Sau khi nói chuyện với Jerry một cách vội vàng, Ruby với tâm trạng rối bời vội trở về nhà.
"Ru, em về đó à, sao rồi?" - Jessica vội chạy ra mở cửa và quan tâm hỏi.
"Em vẫn bình thường" - Ruby không biết nói sao với chị mình, chỉ nói bâng quơ cho qua chuyện.
"Con nhỏ này, em sao vậy? Ý chị hỏi em đã nói chuyện với Sam chưa?" - Jessica càng tò mò trước thái độ tỉnh bơ của Ruby.
"Em...nói rồi nhưng anh ấy nói…cần thời gian suy nghĩ" - Ruby không muốn Jessica lo lắng nên đã nói dối.
"Vậy à? Nhưng em có sao không? Trông em có vẻ gì đó lạ lắm" - Jessica không mấy tin lời của Ruby.
"Chị cứ đa nghi, chẳng lẽ em lại…gạt chị" - Ruby nói vậy để Jessica tin hơn.
"Cũng phải, thôi vậy vào nhà đi, ba mẹ sắp về rồi, vào ăn tối đi em" - Jessica vội nắm tay kéo Ruby vào nhà.

[Mình thiệt là tệ, sao lại gạt chị ấy? Nhưng mình không muốn chị ấy lo lắng. Không biết mình có bị gì không, hôm nay xảy ra cả đống chuyện. Không được, mình phải bình tĩnh lại] - Ruby đang cố trấn tĩnh mình nhưng vô ích. Ruby bị mọi chuyện rắc rối của ngày hôm nay đè nặng, không thể nào trút bỏ được.

"Con nhỏ này, di động của em reo kìa, làm gì mà suy nghĩ như người mất hồn vậy?" - Jessica trông vẻ mặt Ruby cảm thấy rất kỳ lạ nhưng không quan tâm lắm vì tin là Ruby không dám gạt mình.

"Alo..." - Ruby vội lấy điện thoại trong túi ra nghe.
"Alo, Wallace đây!" - Wallace nói với giọng nhỏ nhẹ, có ý muốn xin lỗi Ruby chuyện mình đã lớn tiếng lúc chiều.

"Có chuyện gì không?" - Ruby không vui lắm khi nhận điện thoại, không hiểu sao Wallace lại hay làm phiền, mới gặp anh ta có mấy ngày mà anh ta cứ liên lạc với mình hoài.
"Anh muốn gặp em, có chút chuyện" - Wallace nói với giọng như có việc quan trọng.
"Mai em bận...anh..." - Ruby có ý từ chối nhưng chưa kịp nói hết.
"Không, anh muốn gặp em. Giờ là 8h30, một tiếng rưỡi nữa - 10h chúng ta gặp nhau ở gần nhà Sam được không? Anh có chuyện quan trọng muốn nói" - Giọng Wallace với vẻ nài nỉ.
"Vậy thì…lát gặp lại" - Ruby miễn cưỡng nhận lời rồi nhanh chóng tắt máy khiến cho Wallace không nói được lời nào.

"Ai vậy em?" - Jessica hỏi.
"Bạn của Sam, em mới gặp mấy hôm trước" - Ruby không quan tâm lắm đến chuyện mà Wallace muốn nói, đoán là anh ta sẽ đứng ra hòa giải, nhưng giờ đối với Sam, Ruby đã không còn luyến tiếc. Khi nãy ở nhà Jerry cô đã quyết định rồi.
[Mình phải giải quyết nhanh chóng và dứt khoát, không thể để kéo dài, như thế cả mình, Sam và Jerry đều khó chịu] - Ruby suy nghĩ rồi vội vào phòng viết lách.

15 phút sau...
"Chị để sợi dây có mặt chữ Ruby ở đâu vậy?" - Ruby vội hỏi Jessica vì nhớ ra hôm trước Wallace có nhờ mình chuyện sợi dây này.
"Em cần gấp à? Để chị kiếm, sao giờ này ba mẹ vẫn chưa về nhỉ?" - Jessica từ nhà bếp vội chạy vào phòng kiếm sợi dây cho Ruby.

"Em có hẹn, chút phải đi" - Ruby vừa thay quần áo vừa nói.
"Đây rồi, đã cũ và ngắn, sao em không ăn tối rồi hả đi?" - Jessica cuối cùng cũng tìm ra được sợi dây đó.
"Chị cứ ăn trước, lát em về ăn cũng được" - Ruby vội vàng cầm lấy sợi dây bỏ vô túi rồi đi thẳng ra ngoài.



[9h rồi, mình phải đi gặp để nói rõ với Sam. Sau đó còn đi gặp Wallace giải quyết cho xong chuyện. Như thế là sau này mình sẽ không còn quan hệ gì với hai người này. Mình sẽ trở lại cuộc sống như lúc trước, mình và Jerry…] - Ruby đang tự dối lòng mình, trong tâm trạng rối như tơ vò mà cứ cố làm ra vẻ mình để thông suốt mọi chuyện. Quyết định thế, Ruby vội đón xe bus đi đến nhà Sam.

"Kính coong!!!" - Tiến chuông cổng nhà Sam reo vang - Ruby đã đến.
"Ra ngay..." - Sam đang nằm dài buồn rầu suy nghĩ trên ghế sofa khi nghe tiếng chuông cửa vội bật dậy.
"Em có thể vào nhà?" - Ruby nói với vẻ khách sáo, không hiểu mình sao lại làm như vậy.
"Tức nhiên..." - Sam hơi ngạc nhiên khi gặp Ruby. Trong lòng cậu ta vừa hồi hộp, vừa bối rối không biết đối diện thế nào với Ruby.
"Ngồi đi..." - Sam lúng túng trước sự khách sáo của Ruby, nên vô tình tỏ ra mình là chủ nhà.
"Em sẽ đi thẳng vào vấn đề, em đã viết đơn ly hôn rồi. Em đã ký tên, giờ em mang đến cho anh ký tên" - Ruby nói với vẻ tỉnh bơ trong khi Sam muốn nghẹt thở vì thái độ và lời nói của Ruby.

"Em nói gì vậy? Đơn ly hôn? Anh...chúng ta chưa nói chuyện rõ ràng với nhau mà" - Sam nói lắp bắp, bắt đầu hốt hoảng.

"Thật ra ngay từ đầu chúng ta đã sai lầm khi quyết định kết hôn. Bây giờ lại xảy ra chuyện này. Em sẽ…kết hôn với Jerry cho nên anh hãy…ký tên và gửi lên tòa án giùm em" - Ruby có hơi ngập ngừng nhưng cố nói cho trôi chảy và giữ khuôn mặt lạnh băng.
"Em kết hôn với...Jerry?" - Sam nghẹn lời vì quá bất ngờ.
"Vâng, ngay từ đầu người em yêu là Jerry. Mong anh giúp em sớm giải quyết cho xong vì...em phải sớm kết hôn không thì..." - Ruby không kiềm chế được nữa, không thể nói thêm một lời nào. Vội để tờ giấy lại rồi bước nhanh ra ngoài, trong khi Sam đứng đó nhìn Ruby đi ra, người như đông thành đá, không thể cử động. Sam muốn kéo Ruby trở lại nhưng sao không thể được???

[Mình điên rồi, điên thật rồi. Thế đó, mọi chuyện coi như đã kết thúc, mình không thể tin được là mình có thể làm vậy] - Ruby vội tìm một góc khuất gần nhà Sam, nước mắt bắt đầu rơi, ngày càng nhiều.

[Mình có nghe lầm không? Mình còn chưa nghĩ thông suốt, vậy mà đùn một cái. Ruby, cô ấy...mình không thể tin được. Vậy là bấy lâu nay mình đã lầm tưởng cô ấy yêu mình. Không thể...đúng là suy nghĩ chỉ của riêng mình. Đơn ly hôn, không thể tin, mình có nên chạy theo hỏi cho ra lẽ] – Sam vẫn đứng đó chưa hành động gì, chỉ suy nghĩ với vẻ mặt kinh ngạc lẫn u buồn.


9h45...
[Ruby, mày khóc đã đủ chưa? Như thế này là đủ quá rồi. Tại mày chứ đâu phải tại Sam? Không, chính tại anh ta, mới có chút chuyện thì anh ta đã thay đổi, thậm chí đến bây giờ, khi mình nói như vậy và ra về, anh ta cũng không đuổi theo. Chắc anh ta đã có ý định ly hôn này rồi. Thôi, mày không cần phải buồn nữa. Anh ta có cuộc sống của anh ta, mày có cuộc sống của mày. Giờ mày và anh ta đã cắt đứt] - Ruby vội lau khô nước mắt, đi đến chỗ hẹn với Wallace ở gần đó.

"Ruby, em đến sớm vậy à?" - Wallace gọi khi thấy Ruby từ xa đi đến.
"Cũng 9h50 rồi, còn sớm gì nữa. Anh có chuyện gì muốn nói vậy?" - Ruby lại tỏ vẻ bình thường nói chuyện mỉm cười với Wallace.
"Em bị sao à? Sao còn cười?" - Wallace thắc mắc, cậu ta không hiểu là Ruby đang vui hay đang buồn.

"Em đâu có sao, vẫn bình thường, anh kiếm em có chuyện gì?" - Ruby muốn chuyển về đề tài cũ, không muốn Wallace hỏi nhiều về mình.
"Anh muốn xin lỗi em, thái độ của anh lúc chiều..." - Wallace ngập ngừng rồi nói. Thật ra thì cậu ta cũng không hiểu sao mình lại xin lỗi Ruby, từ trước đến giờ Wallace chưa bao giờ làm thế, ngay cả với cha mẹ nuôi của mình.


[Không được, mình phải nói cho ra lẽ, mọi chuyện không thể kết thúc như thế được. Mình thật sự...RẤT YÊU RUBY...không thể để mất cô ấy" - Sau một hồi đứng trơ ra suy nghĩ, Sam quyết định chạy theo để giữ Ruby lại.


"Chỉ có vậy thôi à? Sao anh không nói qua điện thoại? Chuyện đó cho qua. Quên nữa em có đem theo sợi dây lúc nhỏ, anh muốn coi không?" - Ruby lấy trong túi ra sợi dây chuyền của mình đưa cho Wallace xem, thật ra cũng muốn trả nợ giúp đỡ của Wallace, sau này không muốn liên lạc nữa..
"Để anh xem, nó khá giống sợi dây của anh. Chờ anh lấy sợi dây của mình ra xem sao" - Wallace hơi bất ngờ khi Ruby có đem theo sợi dây, cậu ta vội vàng đối chiếu.
"Nhưng mà..." - Ruby định nói một điều gì đó nhưng chưa kịp nói thì thấy vẻ mặt Wallace tự nhiên thay đổi.

"Ruby, sợi dây này là của em, thật vậy sao?" - Giọng Wallace rung rung nói.
"Đúng vậy, vì sợi dây có mặt chữ Ruby nên mẹ em mới đặt tên là Ruby..." - Ruby không hiểu sao mình lại buột miệng nói ra như vậy, lúc này lại có một cảm giác khác lạ.
"Đặt tên như vậy? Vậy có nghĩa là em không phải là.con ruột phải không?" - Wallace càng nói càng rung, cậu ta không tin được điều gì xảy ra..

[Sao mình lại nói điều này ra với Wallace. Mình điên rồi, sao dạo này mình toàn nói và hành động kỳ lạ, đến mình còn không hiểu] - Ruby không trả lời câu hỏi của Wallace.
"Thế em nhóm máu gì?" - Wallace không chờ câu trả lời của Ruby đã hỏi tiếp...
"A..." - Ruby nói nhỏ, cũng từ lần định hiến máu cho ba mình mà Ruby biết được không phải là con ruột.
"A? Ruby..." - Wallace trở nên xúc động, nói không nên lời.

[Mình có cảm giác Wallace sắp nói ra đều gì đó. Điều đó, mình không nghĩ vậy. Làm gì mà trùng hợp thế? Mình không muốn có thêm một sự bất ngờ nào nữa xảy ra trong ngày hôm nay nữa] - Ruby không nói, chỉ yên lặng suy nghĩ khi thấy Wallace rất lạ.

"Ruby, anh cũng nhóm máu A. Thực ra thì chuyện này, anh nói có thể em không tin, nhưng thật ra EM CÓ THỂ LÀ EM GÁI BỊ THẤT LẠC CỦA ANH" - Wallace nhìn thẳng vào Ruby và can đảm nói giọng đầy xúc động.

"Đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên..." - Ruby bắt đầu ngạc nhiên nhưng cố xua đi ý nghĩ đó.
"Không phải, em nhìn nè, 2 miếng mặt ghép lại với nhau vừa khớp. Anh chắc chắn đây là sợi dây của em anh. Vì chính ba đã làm nó trước khi qua đời" - Wallace tin Ruby là em gái mình. Từ sợi dây đến nhóm máu và hoàn cảnh của Ruby càng làm anh tin hơn.
"Thật ra đó chỉ là...sự trùng hợp" - Ruby thật sự xúc động nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
"Nhưng. có một điều là em gái anh có vết thẹo lớn trên chân, Ruby..." - Wallace muốn nói ra điều mình còn chưa chắc lắm nhưng chưa kịp nói xong.
"Vết thẹo? Anh muốn nói em cũng có vết thẹo trên chân nên em phải là em gái anh?" - Ruby ngày càng tin những điều Wallace nói là sự thật. Từ lần gặp đầu tiên đã có cảm giác khác lạ với Wallace.
"Em có vết thẹo ở đâu?" - Wallace hỏi dồn.
"Đây, cái này là vết thương bên chân trái mới hôm bữa do anh gây ra. Còn bên chân phải là vết sẹo từ lúc nhỏ, giờ nó đã thu nhỏ lại rồi nhưng nhìn vẫn thấy" - Ruby chỉ vào vết sẹo đó.

[Trùng hợp đến thế ư? Mình nghĩ mình đã tìm lại được người anh trai. Chỉ có điều, mình khó mà chấp nhận. Lâu nay mình chỉ có chị gái, chị Jess mà thôi. Giờ có thêm anh trai, nên vui hay nên buồn? Sao mình muốn khóc quá vậy, hôm nay mình đã khóc nhiều quá rồi] - Ruby không kiềm chế được cảm xúc được nữa.


[Ruby, anh phải gặp em. Chúng ta phải nói rõ, không thể chia tay như thế được] - Sam chạy dọc ra trạm xe bus mong đuổi kịp Ruby.


"Ruby, thật sự là em rồi" - Wallace tin chắc Ruby là em gái mình, quá xúc động, Wallace vội ôm Ruby vào trong lòng mình.
Ruby hơi bất ngờ nhưng có không phản ứng lại, không đẩy Wallace ra, đúng là cái cảm giác của một người anh. Ruby nghĩ vậy, rưng rưng nước mắt, từ từ quàng tay qua cổ ôm Wallace. Hai anh em đã xa cách hơn 20 năm mà vẫn tìm gặp lại nhau, đó là một kỳ tích.


[Ruby, đúng là cô ấy nhưng sao mình không còn tin vào mắt mình nữa, cô ấy đang ôm ai? Hình như tên đó là Wallace...thằng khốn...Sao mọi chuyện trở nên phức tạp thế này. Cô ấy nói là sẽ kết hôn với Jerry, sao giờ cô ấy và Wallace lại ôm nhau thắm thiết thế này, mình điên lên mất] - Sam đến gần trạm xe bus thì bắt gặp cảnh tượng trên nên đã hiểu lầm nhưng không dám chạy đến làm cho rõ. Chỉ đứng ở xa quan sát, không nghe được Ruby và Wallace nói gì.

"Hôm nay là ngày vui vẻ nhất trong cuộc đời anh, em đừng khóc nữa, phải vui lên..." - Wallace lau nước mắt cho Ruby và cố tình chọc Ruby cười.
"Nhưng..." - Ruby vẫn thấy sao sao, không được tự nhiên lắm.
"Nhưng nhị gì nữa, chúng ta đi ăn khuya nào. Em cũng đói rồi, cười lên rồi đi" - Wallace cố tình làm mặt méo nhát ma Ruby. Cuối cùng Ruby cũng cười, hai người khoác tay nhau đi ăn khuya.

[Thế đấy, cười nói vui vẻ, khoác tay nhau đi trên đường, mình điên lên mất. Thì ra là vậy, từ khi gặp lại Wallace, mình đã có cảm giác nó với Ruby có gì đó không rõ ràng. Giờ mình đã biết mà có thể...cô ấy…mang thai của hắn không chừng. Wallace, mày đúng là thằng tồi. Ruby, sao em có thể đối xử với tôi như vậy?] - Sam tức giận và tưởng tượng ra mọi chuyện. Sau đó bỏ về nhà, điều cần nhất bây giờ là bình tĩnh nhưng Sam đã không còn chút bình tĩnh…



Louis,
Edit: 20.05.2011


#37
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 35: Không Còn Ai




Bông hoa nở giữa cánh đồng đang run lẩy bẩy đơn độc trong mùa giá rét
Bị chà đạp, sắp héo úa, em đã khóc, lúc đó anh đã nhặt lấy
Nhìn em với ánh mắt sâu thẳm, mang sự ấm áp đan xuyên tâm hồn

Bụi tuyết nhảy múa rơi nhẹ nhàng trên mặt đường, dò dẫm bước nhảy trong bóng tối
Khẽ khàng kéo lại những ngón tay nhỏ nhắn, với đôi gò má nhuộm sắc hồng

Thời gian cứ thế trôi đi, nhìn xa xăm hàng cây đang dần khô héo
Có ai đó đã bảo rằng: Ngày ấy sẽ không còn trở lại
Ngay cả đóa hoa đã quen bị chà dẫm, cũng đau đớn trong lòng vì mối tình không thành

Em muốn gặp lại anh nhưng cũng muốn quên đi, nhắm mắt lại cố ngăn dòng suy nghĩ
Đan chéo những ngón tay nhỏ nhắn vào nhau, với đôi gò má nhuộm nỗi buồn

Xoay người nhìn lại, con đường xào xạc gió với màu tình yêu nhảy múa
Khẽ khàng đưa những ngón tay đan chéo nhau lên, sưởi ấm bằng bờ môi

Đã qua rồi cái thời yêu tới mức khóc òa, giờ đây nơi này cảnh sắc đã hoang tàn
Em lại một mình tiến bước, và nơi đến sẽ là biển người

Bụi tuyết vẫn đang nhảy múa...

[by Chuột @ Dichnhac.com]




Sau khi đi ăn khuya với Wallace, Ruby muốn về nhà. Wallace tuy có nhắc đến việc Ruby dọn về nhà ở chung với mình nhưng Ruby từ chối. Một mặt vì ngại ba mẹ nuôi của anh trai mình. Một mặt vì muốn thời gian này phải sống trong gia đình mình - gia đình đã nuôi Ruby từ nhỏ.

Và Ruby cũng rất bối rối, không biết nói kết hôn với Jerry như vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra nên Ruby vẫn muốn giấu sự việc này. Tuy Wallace có khuyên can chuyện em gái với Sam nhưng thấy Ruby không được vui, Wallace cũng không muốn nói nhiều nữa.

"Ru, em về rồi đó à?" - Jessica đợi Ruby trước cửa, đang lo lắng cho em gái mình.
“Chị chưa ngủ à? Đã 12h rồi, ngày mai chị phải đi làm mà phải không?" - Ruby thấy mình thật có lỗi, từ nhỏ đến giờ chưa giúp gì được cho gia đình, chỉ toàn do chị mình lo. Ấy vậy mà mấy tháng nay mình lại gây ra cả đống chuyện khiến cho chị Jess lo lắng.
"Cũng không trễ lắm đâu, mà em đã ăn tối chưa? Ai mới đưa em về vậy?" - Jessica quan tâm.
"Em ăn rồi...em có nói này muốn nói với chị..." - Ruby ấp a ấp úng, không biết có nên nói việc mình mới tìm được người anh ruột hay không.

"Chuyện gì mà em tỏ ra quan trọng vậy? Về phòng rồi chị em mình nói chuyện...ba mẹ ngủ hết rồi" - Jessica kéo Ruby vô nhà và ra hiệu im lặng.

[Không biết mình có nên nói chuyện này không? Chuyện này thật ra cũng không to tát gì, chị Jess biết thì cũng đâu có sao, mình làm gì phải lúng túng thế này. Hay mình sợ, sợ chị ấy biết mình đã tìm được anh trai sẽ không lo cho mình như trước? Ruby, mày điên rồi...] - Suy nghĩ một lúc rồi Ruby quyết định kể lại.

"Em tìm được anh trai, anh ruột của em..." - Ruby vừa nói vừa chăm chú nhìn vẻ mặt của Jessica.
"Anh ruột? Em có biết chắc không? Lúc đó em còn nhỏ mà, em đâu biết gì" - Jessica không để ý lắm đến chuyện đó mà quan tâm Ruby hơn, sợ em mình bị gạt.

"Thật ra trong giấc mơ, em cũng thường nhớ loáng thoáng rằng mình có một người anh trai. Nhưng lúc trước em tưởng đó chỉ là mơ mà bây giờ đã là sự thật" - Ruby nói với vẻ vui mừng để Jessica tin đó là sự thật.
"Vậy à? Có phải là người đưa em về lúc nãy không?" - Jessica dần tin trước cách nói chuyện của Ruby.
"Đúng vậy, chị thấy anh ấy thế nào?" - Ruby vui vẻ lên được một chút khi nói về anh trai, không còn nghĩ nhiều đến chuyện tình cảm. Giờ trong đầu Ruby chuyện gia đình quan trọng hơn.
"Cũng đẹp trai đó nhưng chị nhìn không rõ lắm, khi nào em hẹn anh ấy ra cho chị gặp mặt? Chúc mừng em nhá!" - Jessica vui lây cho Ruby, mừng vì mình đã bớt được sự lo lắng cho Ruby.

"Anh Wallace, hiện giờ cũng là con nuôi của chủ tịch tập đoàn Hoa Lâm đó chị. Nói chung là em mừng vì cuộc sống của anh ấy rất tốt" - Ruby vui vẻ kể cho Jessica nghe về anh mình.
"Ra vậy, chị nghe nói tập đoàn này lớn lắm à, vậy em có muốn về sống với Wallace không?" - Jessica muốn Ruby có cuộc sống tốt hơn.
“Chưa gì mà chị đã đuổi em rồi à? Dù có anh trai đi nữa thì chị vẫn là chị gái yêu quý nhất của em" - Ruby giả bộ nhõng nhẽo với Jessica.
"Con nhỏ này, biết nịnh chị nữa cơ à. Ai đuổi em, chị nói vậy thôi, chứ em cũng có chồng rồi. Sau này ở nhà Sam chứ về nhà anh trai em làm gì" - Jessica vô tình nhắc đến Sam làm Ruby tắt hẳn nụ cười, lại nhớ về chuyện tình cảm của mình.

[Jerry và Sam, thật là rắc rối. Mình thực sự không muốn nghĩ đến chuyện tình cảm, cứ thuận theo tự nhiên, không suy nghĩ nhiều nữa] - Ruby im lặng suy tư một lúc.

"Thôi, em đang mang thai. Đã khuya rồi, ngủ đi, chị cũng ngủ mai còn đi làm" - Jessica biết mình đã nói lỡ lời nên vội kêu Ruby đi ngủ, không nghĩ đến mấy chuyện rắc rối đó.


Sáng hôm sau, Ruby đi ra cửa tiễn Jessica đi làm...
"Em ở nhà vui vẻ nghe, nếu Sam có quyết định gì thì em nhớ gọi điện báo cho chị. Chiều nay sau khi làm xong, công ty chị và công ty lúc trước của em làm có tổ chức một buổi tiệc ăn mừng hợp tác thành công nên chắc chị về trễ" - Jessica dặn dò Ruby trước khi đi làm.
"Em biết mà, chị cứ đi chơi vui vẻ, đừng có lo gì cho em, kẻo mau già..." - Ruby chọc Jessica.
"Con nhỏ này, thôi, không nói với em nữa, chị đi đây. Xe bus đến rồi…" - Jessica vội lên xe bus.

[Một ngày mới, mình sẽ làm gì đây? Đến nhà Jerry để bàn chuyện? Không, giờ này chắc anh ấy cũng đã đi làm, đọc sách nghe nhạc và ngủ một giấc nữa. Chắc vậy, mình nghe nói mang thai thời kỳ này hay buồn ngủ. Mình cũng thấy vậy...] - Ruby suy nghĩ một lát rồi vào nhà cầm cuốn sách đọc một lát rồi nhanh chóng ngủ thiếp đi.


Nói về Sam, tuy tối qua rất tức giận nhưng sau khi ngủ một giấc tỉnh dậy, lại nhớ đến Ruby, không muốn nhớ mà vẫn phải nhớ. Tờ đơn ly hôn để trên bàn, lúc tối đã định ký nhưng lại thôi, giờ Sam càng không muốn ký. Vừa giận lại vừa nhớ Ruby, tâm trạng không tốt nhưng Sam nhận được điện thoại thông báo đã được nhận làm trưởng phòng công ty hôm trước mà anh đi phỏng vấn. Dù có chán nhưng Sam cũng phải ráng ngồi dậy thay quần áo đến công ty nhận việc ngay. Cậu ta đã ở không lâu rồi nên giờ phải đi làm thôi.

Ngủ dậy rồi ăn, nghe nhạc rồi lại ngủ. Có thế thôi mà gần hết một ngày. Đến chiều, Ruby đang cảm thấy chán ngán, may mà Wallace gọi điện…
"Alo, Ru, chút nữa anh đến đón em đi hóng mát, ok không?" - Wallace nói giọng vui vẻ, cậu ta như có mùa xuân trở lại. Lúc trước rất ít khi cười, có cười thì cũng chỉ để xã giao mà thôi. Nhưng giờ nói điện thoại, Ruby cũng nghe rõ anh trai mình cười rất vui vẻ.
"Ok, em cũng đang không có gì để làm. 5h anh đến nghe!" - Ruby cũng lấy lại được tinh thần. Nói rồi tắt máy nhanh chóng ngồi dậy rửa mặt thay đồ và ra ngoài chờ Wallace đến đón.


Sau khi đi hóng mát và ăn tối thì đã hơn 9h tối, khi Wallace chở Ruby về gần tới nhà, Ruby bảo Wallace về trước, muốn một mình đi tản bộ cho thư thả đầu óc.

Đi một lúc lâu thấy mình đã đi gần đến nhà Jerry, giờ này chắc Jerry đã về nên Ruby muốn lên nhà gặp Jerry để nói rõ hơn về chuyện kết hôn.

Đi lên gần tới căn hộ của Jerry thì Ruby nghe mùi rượu nồng nặc.

[Hôm nay chị Jess nói có tiệc mừng công, chắc là Jerry đã uống hơi nhiều] - Ruby suy nghĩ vậy, thấy cửa không khóa, chỉ khép hờ, định đi vào thì nghe một giọng nữ hơi quen.

"Anh uống nhiều quá rồi đó Jerry, hôm nay đúng là ngày vui của anh mà, lại được thăng chức. Chỉ mới có 2 tháng mà anh thăng chức 2 lần, giám đốc Yan..." - Ady nói với giọng hơi say, nhưng thật ra cô ta đang giả vờ.

[Ady, cô ta làm gì ở đây? Sao cô ta lại đến nhà Jerry? Sao Jerry có thể say khướt như vậy? Từ trước đến giờ anh ấy có uống nhiều vậy đâu?] - Ruby có nhiều thắc mắc muốn được giải đáp.

"Cám ơn...cô đã đưa tôi về nhà. Hôm nay vui quá, tôi phải gọi điện...tôi..." - Jerry nói giọng của người say không còn biết trời trăng gì.

"Không cần cảm ơn, đó là "bổn phận" của em mà. Biết anh thành công như vậy chắc cô ta sẽ nhanh chóng quay về bên anh thôi. Chồng của cô ta giờ là một kẻ thất nghiệp, dù có hay không có chuyện đó cô ta vẫn sẽ về bên anh" - Ady đang ám chỉ đến Ruby.

"Đúng vậy, đúng vậy, rồi cô ấy cũng về với tôi. Cô ấy là của tôi, không có tên nào cướp được" - Jerry nghe Ady nói tiếng được tiếng không nhưng vẫn lảm nhảm tán thành.

"Coi chừng bào thai đó không phải của anh, có thể cô ta vì muốn quay về với anh nên giả bộ nói có thai để cho anh chịu trách nhiệm, anh đừng để dễ bị gạt" - Ady muốn tác động đến Jerry.

"Đúng vậy...đúng vậy...cuối cùng...cô ấy...cũng về bên tôi....đúng vậy…" - Jerry nói giọng đắc ý của một kẻ say rượu không còn biết được trời trăng gì nữa.

Ruby đứng ở ngoài, dù biết là Jerry uống nhiều nhưng không ngờ cậu ta lại như vậy. Ruby rất thất vọng.

"Jerry, để em tháo giày cho anh, cởi áo ra nữa, hôi quá rồi. Để em lấy khăn lau mặt cho anh" - Ady đang dần tiến đến mục đích của mình, cô ta cởi giày, áo Jerry và đi nhúng khăn lau mặt cho Jerry, cô ta cúi sát xuống hôn Jerry.

"R...u...b...y..." - Jerry nói lảm nhảm, Ruby không nghe rõ, cô không muốn ở lại thêm nữa, không muốn trông thấy cảnh tượng sắp diễn ra. Ruby bỏ đi, thấy trong lòng mình giờ thật sự không còn ai. Jerry và Sam, cả hai bây giờ mình thấy không còn ai, không còn ai, để mình yêu.

Khi Ady đang cố trao nụ hôn "thắm thiết" cho Jerry thì cô ta đâu biết rằng, nước lạnh sẽ làm cho con người ta tỉnh táo, đặc biệt là Jerry, dù có say đến đâu nhưng hễ gặp nước là cậu ta tươi tỉnh trở lại.
"Ady, cô làm cái gì vậy?" - Jerry mở mắt trừng trừng, biết có người đang hôn mình, đã định thần lại được dù vẫn còn cảm giác say, đau đầu nhưng Jerry vẫn biết mình nên làm gì. Vội đẩy mạnh Ady ra khỏi người mình khiến cô ta té ngã xuống giường.

Tưởng là Jerry vẫn còn say, cô ta lồm cồm ngồi dậy, Jerry đang nằm trên giường, cô ta bèn quàng tay qua cổ Jerry, Jerry không biết và không thể tưởng tượng nổi là mình đang bị quỷ ám hay sao ấy. Cậu ta cố định thần, khi môi Ady tiến sát đến môi mình thì bốp, Jerry gián cho cô ta một tát thật mạnh, có ý muốn làm cô ta tỉnh lại vì tưởng cô ta đang say, đồng thời xô cô ta ngã lăn xuống giường lần nữa khiến Ady đau điếng.

"Cô làm gì cái quái gì vậy? Cô say quá rồi, về nhà đi" - Jerry quát lớn đuổi Ady ra khỏi nhà mình. Dường như bây giờ cô ta đã hiểu ra Jerry đã tỉnh nên Ady giả vờ say, đi chới với ra khỏi cửa nhà. Cố ý muốn Jerry dìu nhưng không, cậu ta không thèm quan tâm, đóng sầm cửa lại ngồi trên giường tỏ vẻ có lỗi với Ruby và cố nhớ xem là mình và Ady có làm gì với nhau không? Jerry mỉm cười sung sướng khi đã nghĩ kỹ, mình và Ady chỉ hôn nhau nhưng nụ hôn đó không phải là của mình, Jerry vui vẻ nhắm mắt lại ngủ tiếp nhưng đâu biết rằng, mọi chuyện đã kết thúc, kết thúc thật rồi.

……………………………………

[Mọi chuyện nên chấm dứt ở đây, hình như đầu óc mình dạo này không còn tỉnh táo nữa, mình bị Sam chi phối quá nhiều, dẫn đến quyết định đến với Jerry là một sai lầm trầm trọng. Mình nên bắt đầu lại cuộc sống mới, không cần tình yêu, mình phải sống vui vẻ, không thể cứ tối ngày khóc lóc vì tình cảm được. Ruby, mày phải cố lên!] - Ruby tuy có buồn nhưng không hiểu sao mình lại thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn. Có vẻ như tình cảm giữa cô và Jerry đã nhạt phai theo thời gian...hay là...cô đã yêu...Ruby chối phăng cái ý nghĩ mà cô cho là ngớ ngẩn đó...quên hết. Muốn quên sạch, Ruby đã nghĩ ra một kế hoạch cho cuộc sống mới của mình.

"Alo, em đây!" - Ruby vội gọi điện cho Wallace muốn nhờ anh trai mình giúp đỡ.
"Ru, sao lại gọi điện vậy, anh mới về tới nhà, có chuyện gì xảy ra với em à?" - Wallace quan tâm.
"Không, em không sao chỉ muốn anh giúp đỡ" - Ruby đi vào vấn đề.
"Ok, anh rất sẵn sàng. Em muốn anh giúp gì cũng được" - Wallace hào hứng nói, đây là cơ hội tốt để cậu ta bù đắp cho những tháng năm xa cách.

"Cảm ơn anh, chuyện là vầy…" - Ruby chỉ thoáng một chút buồn, nhanh chóng nói ra kế hoạch của mình.

………………………

"Vậy à? Nhưng..." - Wallace một mặt tán thành nhưng mặt khác cũng không muốn Ruby làm vậy.
"Anh phải hứa, không được tiết lộ cho bất kỳ ai. Nếu không..." - Ruby bắt buộc Wallace phải hứa, không muốn kế hoạch bị lộ.

"Anh hứa nhưng Vic thế nào nó cũng biết, không giấu được nó đâu" - Wallace lưỡng lự một chút nhưng cũng đành phải hứa, vì cậu ta là anh trai của Ruby.

"Vic? Để em lo, anh ấy là bạn tốt của em mà, không có việc gì đâu. Cứ quyết định như vậy đi" - Ruby dứt khoát.

"Nhưng chừng nào thực hiện?" - Wallace đành phải giúp Ruby dù anh không thật sự muốn.

"2 ngày nữa..." - Ruby muốn mọi việc diễn ra nhanh chóng, muốn quên đi chuyện tình cảm càng nhanh càng tốt.
"Nhanh vậy à?" - Wallace hơi lo lắng cho em gái mình nhưng anh nghĩ có thể đây là lựa chọn sáng suốt của Ruby.
"Vậy thôi nghe...2 ngày nữa...tạm biệt anh!" - Ruby nói rồi tắt máy đi về nhà.

"Về rồi hả em? Chị cũng mới về lúc nãy. Hôm nay đông người quá, chị thấy ngột ngạt không thích không khí đó" - Jessica quan tâm khi thấy Ruby về, cô kể chuyện dự tiệc lúc chiều.
"Chị có uống rượu à? Mặt chị hơi đỏ..." - Ruby quan tâm.
"Một chút thôi, uống xã giao thôi. Mà hôm nay Jerry thật là bảnh, được chủ tịch tập đoàn thăng chức ngay trong buổi tiệc" - Jessica kể tiếp.
"Jerry có tài mà..." - Ruby nói cho qua, không muốn nhắc nhiều đến Jerry và Sam. "Chị phải ngủ đây, mai phải đi làm. Thật là không chịu nổi công ty này mà bóc lột sức lao động quá" - Jessica phàn nàn về công ty.
"Cchúc chị ngủ ngon" - Ruby định nói chuyện thêm với Jessica nhưng đành để sáng mai mới nói.


::::::::::::::::::::::::::::::::::

Sáng hôm sau…

"Em thức sớm vậy, chưa tới 6h mà" - Jessica lăn qua lăn lại trên đệm một lát rồi đứng dậy đi đánh răng thì gặp Ruby ngồi trước sân nhà.
"Em cũng mới dậy thôi. Em có chuyện muốn nói…" - Vẻ mặt Ruby hơi buồn vì biết sắp tới mình sẽ không gặp mặt gia đình, không gặp Jessica trong một khoảng thời gian khá dài.
"Chuyện gì vậy em? Dạo này chị thấy em có nhiều chuyện thật đó" - Jessica hơi lo lắng bởi vẻ mặt man mác buồn của Ruby.
"Em định đi nước ngoài sinh con và học tiếp" - Ruby ấp úng một lát rồi cũng nói ra.
"Đi nước ngoài? Đi đâu? Bao lâu? Nhưng mà..." - Jessica thấy chuyện này hơi kỳ lạ, ngạc nhiên trước ý muốn của Ruby.
"Đi US, 2 hay 3 năm gì đó. Anh Wallace sẽ lo toàn bộ chi phí cho em" - Ruby biết mình nói vậy là rất đột ngột nên tìm cách trấn tĩnh Jessica.
"Nhưng mà em đi với ai? Đang mang thai vậy mà..." - Jessica tiếp tục hỏi rõ trong lo lắng.
"Một mình, chị đừng lo, bên đó anh Wallace có người quen, họ sẽ chăm sóc cho em. Mọi thứ đều được chuẩn bị đầy đủ, chị cũng biết anh ấy là con trai duy nhất của chủ tịch tập đoàn Hoa Lâm mà" - Ruby cố nói để Jessica không lo lắng.

"Nhưng mà còn Sam, em tính sao?" - Jessica cố tìm các lý do để Ruby không đi, cô thấy mọi chuyện rất kỳ lạ. Hình như Ruby giấu cô chuyện gì. Jessica không an tâm về em gái mình.
"Anh ấy đang suy nghĩ, em đi rồi trở về. Chắc lúc đó Sam đã nghĩ xong vẫn chưa muộn mà" - Nói tới Sam, Ruby cảm thấy đau trong lòng nhưng Ruby đã quyết định rồi.

"2, 3 năm, Sam không cần phải suy nghĩ lâu vậy đâu em. Hay là em hãy đến hỏi Sam một lần cuối, nếu không chị sợ sau này cả em và cậu ta sẽ hối hận" - Jessica khuyên can.

"Không đâu, chị cứ tin em...2, 3 năm sau em trở về sẽ là một người mới, em sẽ sống tốt mà. Dù gì đây cũng là cơ hội để em học tiếp, chị hãy ủng hộ quyết định của em đi" - Ruby nêu ra nhiều lý do cũng chỉ để Jessica tin là mình sẽ tốt.
"Thôi được rồi, chị chỉ mong em tốt thôi. Nhưng chừng nào em đi?" - Jessica chịu thua Ruby.
"Sáng mai...9h…" - Ruby thở phào nhẹ nhỏm, chị mình cuối cùng cũng đồng ý.
"Cái gì? Sao nhanh vậy? Đồ đạc, thủ tục, chưa có gì mà sao?" - Jessica lại hoảng hốt.

"Thủ tục anh Wallace lo hết cho em rồi. Chị yên tâm đi, đồ đạc em đã chuẩn bị, chỉ cần đem theo vài bộ thôi. Qua bên đó em mua cũng được" - Ruby tiếp tục trấn an chị mình.
"Nhưng ba mẹ mới đi du lịch sáng sớm hôm nay, ngày mai sáng chiều chị phải đi làm, công việc đang gấp, không có ai tiễn em, chị lo lắm" - Jessica không yên tâm chút nào.
"Chị yên tâm, trước khi vô phòng chờ em sẽ gọi điện cho chị. Không cần lo cho em đâu, chị ở nhà phải sống vui vẻ và kiếm bạn trai đi là vừa. Lúc em về mong là nhận được tin vui của chị" - Ruby nói lời tạm biệt nhưng cũng không quên trêu chị mình.

"Em phải sống tốt, có gì gọi điện về cho chị, nhớ đó..." - Jessica xúc động.

:::::::::::::::::::::::::


Sáng hôm sau, khi ôm chào tạm biệt Ruby, Jessica đã rưng rưng nước mắt nhưng cuối cùng cô cũng phải đi làm. Jessica dặn dò Ruby đủ thứ trên đời rồi mới chịu đi làm. Đến 8h Wallace chạy xe đến đón, Ruby ra đi chỉ đem theo một chiếc vali chứa đồ đạc và những vật quan trọng, trong đó có sợi dây do Sam tặng, định vứt bỏ nhưng lại không. Ruby bèn bỏ đại nó vào ngăn kéo của vali.


am đã bình tĩnh hơn trước nhưng ngày nào cũng nghĩ về Ruby. Cậu ta không dám gọi điện cho Ruby. Gọi điện đến nhà không ai nhấc máy, Sam bèn gọi điện đến công ty của Jessica khi cậu ta đang trên đường đi làm.
"Alo, em là Sam đây chị" - Giọng Sam hơi rụt rè.
"Sam hả, dạo này em khỏe chứ?" - Jessica không biết có nên nói chuyện về Ruby cho Sam nghe hay không nên đã hỏi bâng quơ.
"Em vẫn khỏe, dạo này chị và...Ruby thế nào?" - Sam bắt đầu hỏi về Ruby.
"Khỏe, Sam chị nghe Ruby nói mọi chuyện rồi, em vẫn còn đang suy nghĩ về chuyện đó à? Vẫn chưa có quyết định à?" - Jessica muốn hỏi rõ trước khi nói về Ruby.

"Em...chuyện đó..." - Sam bối rối không biết nên nói thế nào.
"Thế nào? Chị hỏi em chuyện này có vẻ không tế nhị nhưng mà có chuyện quan trọng, chị cần em trả lời câu hỏi đó" - Jessica chờ câu trả lời của Sam.
"Thật ra thì…EM YÊU RUBY" - Sam nói lắp bắp, vẫn chưa biết trả lời thế nào.
"Em phải nói với Ruby chứ, hãy mau đến sân bay, Ruby sắp đi US...8h30 là vào phòng chờ, em phải nhanh lên" - Jessica không cần câu trả lời của Sam, chỉ cần biết thế là cũng đủ để cô tiết lộ tin quan trọng này.

"Chị nói gì? Ruby sang US?" - Sam bắt đầu quýnh lên.
"Đúng vậy...tới 2, 3 năm lận đó, em phải mau lên, giữ nó ở lại đi. Mau lên" - Jessica cổ vũ Sam hết mình.
"Vâng, cám ơn chị, em đến ngay" - Nói rồi Sam tắt máy phóng nhanh đến sân bay trong lòng đang rất lo lắng.

[Bây giờ là 8h5’, còn 25 phút nữa, phải nhanh lên, nhanh lên mới kịp. Mình không thể để cô ấy đi US, không thể...] - Sam phóng xe hết tốc độ chạy thật nhanh đến sân bay.



Louis,
Edit: 21.05.2011


#38
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 36: Dòng Thời Gian


Sam gần như không còn kiểm soát được tốc độ xe của mình. Quảng đường trên 30km mà chỉ mất có 15 phút để đến sân bay, vội vàng tìm kiếm khắp nơi, vẫn chưa đến thời gian Ruby làm thủ tục. Sam chạy khắp nơi, nhìn quanh, tìm khắp, vẫn không thấy Ruby. Tìm kiếm trong vô vọng, thở dốc...

Sam gần như kiệt sức, đã chạy khắp sân bay vẫn không thấy bóng dáng Ruby đâu. Đã hơn 8h30, Sam ngồi thừ người ra vừa mệt vừa tuyệt vọng. Thế là cô ấy đã đi rồi...

[2, 3 năm…khoảng thời gian quá dài, làm sao mình có thể chịu nổi trong suốt thời gian dài như vậy không gặp cô ấy] - Sam bước chậm chạp ra ngoài xe, buồn bã và cô đơn, đành chạy xe đến công ty làm việc, chỉ có làm việc mới bớt được cảm giác trống trải trong lòng.


Chiều hôm ấy...
"Jerry, cậu đến có việc gì?" - Jessica hơi ngạc nhiên khi thấy Jerry đến nhà mình.
"Ru, em tìm cô ấy, hai hôm rồi em không gặp cô ấy" - Jerry ấp a ấp úng, cảm thấy ngại khi nói chuyện với Jessica, cũng vì chuyện với Ruby.
"Nó đi rồi..." - Jessica có chút e dè với Jerry.
"Đi đâu vậy chị?" - Jerry thấy được thái độ có chút khó chịu của Jessica nhưng vẫn cố hỏi.
"Đi sang US, 2, 3 năm sau mới về. Chỉ vì cậu mà ra" - Jessica thấy bực mình, Sam mới gọi đến lúc nãy bảo là không gặp Ruby tại sân bay.
"US? 2, 3 năm? Vì em?" - Jerry rất ngạc nhiên với câu trả lời của Jessica, cậu ta bị shock và đặt lại câu hỏi với Jessica.

"Em tôi đã sang US, chỉ vậy thôi. Nó muốn yên tĩnh và muốn học tiếp nên từ nay cậu và Sam cứ làm những gì mình thích. Đừng bận tâm đến nó nữa" - Jessica nói những điều mà Ruby muốn nói.

"Nhưng Ruby và em chuẩn bị kết hôn mà, đã quyết định mọi việc rồi mà sao cô ấy không nói với em một lời nào mà đã ra đi" - Jerry thật sự bị shock khi nghe những lời Jessica nói, không thể tin đó lại là sự thật.

"Kết hôn? Có lẽ cậu đã lầm tưởng chuyện gì đó, thật sự là nó đã đi US. Thôi, tôi chỉ nói những điều cần nói. Mong cậu hãy sống tốt và kiếm một cô gái tốt khác đi, giờ tôi có việc" - Jessica có ý muốn đuổi Jerry.

"Em về đây, xin lỗi đã phiền chị" - Jerry nói giọng buồn bã ra về, cậu ta không hiểu nổi tại sao mọi chuyện lại rối tung như vậy. Nhưng Jerry không biết phải làm sao. Thời gian, phải đợi, thời gian.

Khi nghe Jerry nói về chuyện kết hôn. Tuy không hỏi rõ nhưng Jessica đã bắt đầu nghi ngờ chuyện Ruby đi sang Mỹ có đơn giản là muốn sinh con và học tiếp hay không? Trong đầu Jessica đang có một câu hỏi lớn nhưng không có ai trả lời, cô muốn chờ đến khi Ruby gọi điện về sẽ hỏi.

Nhưng 2 năm trôi qua, không hề có một cú điện thoại nào cho cô, Jessica thật sự lo lắng...


:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::




Nếu anh có thể gặp lại em, anh sẽ không để em ra đi lần nữa
Vòng hoa hanamidou như báo hiệu đã cuối xuân
Một cánh hoa rơi xuống từ bông hoa hư ảo ấy
Và bài hát cũ lại thoáng về, dịu dàng, đến tận bây giờ, trong tim anh

Dòng thời gian, gặp được em như một phép màu
Trên phố cơn gió cứ nhẹ nhàng thổi qua
Anh và em cùng tay trong tay đi lên đồi và trao nhau lời hẹn ước

Anh có thể nghe tiếng em trong gió và sự lạnh giá lại tràn về
Những ký ức trước đây không biết đến nỗi sợ tổn thương
Anh thề, rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ gặp lại nhau
Nơi đây, trong mùa lá đỏ, cùng trao nhau nụ cười

Dòng thời gian, một mình trong thành phố với những cánh hoa xoay tít ấy
Không thể trở lại khoảng thời gian tuyệt đẹp của chúng ta
Cũng tại nơi đây, vào một ngày như ngày đó
với khuôn mặt chan hòa nước mắt, anh sẽ tiếp tục đợi em

Những cánh hoa bay theo gió, và khi chạm phải mặt nước
Trong sự đau khổ, anh cảm nhận được
Và mọi người, mọi người bảo họ cô đơn, rằng họ phải tìm kiếm, một người nào đó
Nhưng tất cả lại bỏ cuộc, thật phù du và mỏng manh

Dòng thời gian, nếu anh có thể gặp em trong thành phố muôn màu này
Anh sẽ không cần lời hứa nào nữa, hơn bất cứ ai khác, em thật dễ tổn thương
Anh muốn bên em, phút giây này, và mãi mãi...


[Dịch bởi Sissi @ RubyandMe.com
Có hoán đổi vị trí Anh-Em trong lời ca khúc cho phù hợp]




::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::



Hơn 2 năm sau...

"Yan tổng, ông có cuộc họp vào 2h trưa nay..." - Cô thư ý của Jerry nhắc nhở.
"Tôi biết rồi, cô hãy chuẩn bị tài liệu cho tôi. Nhớ lấy thêm bảng số liệu tôi nhờ cô đánh máy hôm qua" - Jerry bây giờ ra dáng tổng tài khu vực Đông Á của tập đoàn Star World.

Hai năm trôi qua đối với Jerry sao mà dài quá, công việc thì thăng tiến rất nhanh. Mới tháng trước anh được bổ nhiệm làm CEO khu vực Đông Á, làm việc cật lực. Jerry chỉ muốn không có nhiều thời gian rảnh vì khi đó anh lại nhớ về Ruby. Đẹp trai, giàu có và sự nghiệp Jerry đều đã có, nhiều cô gái vây quanh cậu ta nhưng không ai có thể thay thế Ruby.

Trong suốt thời gian qua, Ady đã sinh con và tiếp tục bám sát Jerry dù Jerry coi cô ta không ra gì nhưng vì đứa bé. Jerry nhớ lại những ngày tháng lúc nhỏ, mồ côi, không cha mẹ rất đau khổ nên đã thương tình nhận nó làm con nuôi. Thật sự thì Ady không muốn sinh đứa con đó, nhưng vì bào thai đã quá lớn. Cô ta không thể phá bỏ nên đành sinh nó ra. Ady tưởng đời mình thế là tiêu tùng nhưng không ngờ có đứa con này mà cô dễ dàng tiếp cận Jerry. 2 năm qua dù đã dùng mọi cách nhưng vẫn không thể chiếm được trái tim Jerry.

………………………….


"Ông Chan, 10h có cuộc họp ban quản trị rất quan trọng" - Cô thư ký xinh đẹp vào phòng Sam để thông báo.
"Tôi biết, còn việc gì phải làm hôm nay nữa không?" - Sam bây giờ giữ chức giám đốc điều hành của tập đoàn Như Phong.
"Hôm nay chỉ có thế nhưng chiều nay có buổi tiệc mừng..." - Cô thư ký nhắc nhở.
"Tôi nhớ rồi, sinh nhật chủ tịch tập đoàn chứ gì?" - Sam nói giọng hóm hỉnh.
"Đúng vậy, không có việc gì tôi ra ngoài làm việc đây" - Cô thư ký đỏ mặt cố tình ra ngoài không muốn cho Sam nhìn thấy.

Hai năm qua sự nghiệp của Sam cũng thăng tiến, cuộc họp ban quản trị tập đoàn lần này là để bàn việc chọn tổng giám đốc điều hành mới cho tập đoàn. Sam là một trong những ứng cử viên cho cương vị này bởi khả năng làm việc rất tốt.

Về phần Shirley, sau khi kế hoạch với Ady thành công. Cô ta bớt qua lại với Sam nhưng hơn một năm sau đó, công ty của gia đình cô ta phá sản, cũng vì lối làm việc cẩu thả của Shirley, gia đình sa sút. Shirley bắt đầu thường hay liên lạc với Sam, cô ta bây giờ phải đi xin làm thư ký nhưng với bản tính tuổi thư của mình cô ta không xin được việc nên đã đến nhờ Sam giúp đỡ. Sam vì nể tình xưa nên đã nhận cô ta vào làm công việc văn phòng ở tập đoàn Như Phong.

Hai năm qua, Sam nhớ Ruby thật nhiều, đã mấy lần sang US công tác và tìm kiếm Ruby nhưng vô vọng. US lớn quá, giờ chỉ còn biết chờ, chờ đến ngày Ruby trở về. Anh đếm từng ngày, sao nó lại lâu đến như vậy. Sam đã thay đổi nhiều so với trước, trở nên hài hước, không lạnh lùng như trước. Nhưng dù có vậy thì bất kể cô gái nào muốn tiếp cận Sam cũng chào thua, không một ai có thể mở được cánh cửa trái tim Sam.
…………………………..

"Alo, Ru..." - Giọng của Jessica rất vui vẻ.
"Chị Jess, có chuyện gì mà gọi cho em vậy?" - Ruby tò mò khi nghe giọng nói vui vẻ của chị mình.
"Bộ có chuyện mới được gọi cho em à? Chị còn chưa xử tội em, một tháng trước nếu mà không gặp em ở siêu thị thì chị không biết là em đã về Hongkong rồi. Gru…về Hongkong hai tháng trước mà không chịu liên lạc với chị, về ở nhà anh trai em. Không coi chị là chị của em phải không?" - Jessica nói một lèo giả vờ còn giận làm Ruby lo lắng.

"Được rồi, được rồi, em sợ chị rồi. Lần nào gọi chị cũng nhắc chuyện này, em có lỗi mà, em xin lỗi, khổ quá." - Ruby vẫn nói lại điệp khúc cũ.
"Tha cho em, chị gọi điện báo tin vui cho em biết. Chủ nhật tuần sau, chị và Louis sẽ làm lễ kết hôn tại nhà thờ. Em phải đến dự đó" - Jessica hí hửng nói. Hai năm qua cô đã gặp gỡ và yêu Louis, dù lúc đầu không có thiện cảm nhưng sau Jessica đã phải lòng khi Louis tìm mọi cách lấy lòng cô.
"Hả? Louis? Có phải là bạn học của anh Wallace nhưng em phải đến dự à?" - Ruby không muốn, sợ gặp Sam và Jerry tại buổi lễ.

"Cái gì? Tức nhiên rồi, nhớ dẫn theo pé J đó. Chị nhớ nó quá, cháu chị đáng yêu quá trời. Hai tuần rồi không gặp nó" - Jessica còn nói thêm yêu cầu.
"Nhưng..." - Ruby ngập ngừng.
"Có cả Sam và Jerry, vì Sam là bạn của Louis nên không thể không mời. Đã 2 năm rồi mà, em đừng nghĩ đến chuyện cũ nữa. Chị đã giúp không tiết lộ chuyện em đã về Hongkong rồi. Một tháng giữ bí mật, vậy là đủ rồi. Nếu em đã về rồi thì làm gì phải ngại, chẳng lẽ 2 năm qua em không nghĩ thông à? Phải đối mặt đi thôi, chị không biết, em mà không đi thì chị sẽ nói cho Sam và Jerry biết đó" - Jessica nói nguyên một tràng dài, chỉ muốn tốt cho Ruby và đứa cháu trai của mình.

"Được rồi, được rồi, em sẽ đi mà. Sợ chị rùi, hai năm không gặp mà chị đã trở thành bà chằn rồi" - Ruby chọc Jessica, dù gì biết mình cũng phải đi, không đi không được.
"Em lại nữa rồi, chị phải chằn mới trị nổi ông anh rễ của em" - Jessica cười nhí nhảnh.
"Biết rồi, mà giờ chị đang làm ở đâu vậy?" - Ruby chuyển đề tài.
"Tập đoàn Star World mà Jerry đang làm tổng tài. Nửa năm sau khi em đi, chị đã xin nghỉ việc ở công ty của cái con Shirley đó. Sau đó ít lâu chị xin vào làm việc ở tập đoàn Star World. Lúc đó Jerry đã là giám đốc rồi, bây giờ đã là tổng tài. Còn chị mới lên chức giám đốc" - Jessica kể cho Ruby rõ mọi chuyện.
"Rra vậy. Thôi, chết rồi, pé J lại phá, em phải coi nó đây, cuối tuần sau em nhất định sẽ đến" - Ruby nói rồi vội cúp máy.


"Con nhỏ này, mới đó mà đã có đứa con hơn 1 tuổi, đúng là thời gian trôi qua nhanh thật" - Jessica gác điện thoại xuống và tự nói với mình.
"Cái gì mà trôi qua nhanh vậy chị? Chị mới nói chuyện với ai vậy?" - Jerry đi vào phòng Jessica lúc nào cô không hay.
"Không có gì, chỉ là một người bạn lâu ngày không gặp, cậu xuống đây có chuyện gì không Yan tổng?" - Jessica giật mình nhưng kịp trấn tĩnh.

"Không có gì, mà em đã nói rồi khi không có ai thì chị cứ gọi em là Jerry, đừng gọi Yan Tổng, nghe xa lạ quá. Em xuống đây chỉ muốn hỏi chị, Ruby đã về Hongkong chưa? Hơn 2 năm kể từ ngày Ruby ra đi rồi..." – Mục đích của Jerry là hỏi thăm về Ruby.
"Chưa nhưng chắc nó sắp về, khi nào có tin của Ruby thì chị sẽ báo cho em biết" - Jessica ấp úng nhưng vẫn không nói ra sự thật, sợ Ruby trách mình, dù gì hơn một tuần nữa họ cũng gặp lại nhau thôi mà.

"Mà quên chúc mừng chị. Mong chị sẽ sống hạnh phúc, cuối tuần sau em sẽ đến dự" - Jerry chúc mừng chuyện kết hôn của Jessica.
"Cảm ơn em. Hôm đó em phải nhớ đến!" - Jessica cố tình nhấn mạnh cho Jerry hay, thời gian trôi qua cô không còn thấy bực vì chuyện Jerry và Ruby lúc trước nữa.
"Em về phòng đây" - Jerry ngập ngừng rồi đi về phòng làm việc, hơi buồn vì không có tin tức về Ruby.

……………………………….


Louis nhờ Jessica gửi thiệp mời Sam đến dự lễ kết hôn của hai người. Sam gọi điện chúc mừng Jessica
"Chúc mừng chị, cuối cùng cũng kiếm được một người vừa ý. Chị yên tâm, thằng Louis hơi lăng nhăng một tí nhưng rất được..." - Giọng Sam vui vẻ.

“Cảm ơn em. Dạo này em vẫn tốt chứ?" - Jessica hỏi thăm.
"Tốt chị à, nhưng Ruby vẫn chưa về hả chị?" - Cuối cùng Sam cũng đi vào mục đích chính của cuộc gọi.
"Chưa, chắc là sắp về, chị kết hôn mà, em cứ yên tâm. Chị sẽ báo…" - Jessica cảm thấy có lỗi khi cùng một lúc phải nói dối cả Sam và Jerry.

"Cuối tuần sau em sẽ đến dự, tạm biệt chị!" - Sam cúp máy không vui lắm vì vẫn không có tin về Ruby.

…………………………..

Tại nhà Wallace...
"Pé J ngủ rồi hả em?" - Wallace liền hỏi khi thấy Ruby từ trong phòng bước ra.
"Uhm, nó phá quá, càng lớn càng phá" - Ruby mệt mỏi vì phải trông coi nhóc tỳ của mình.
"Nó là con trai mà, phá một chút cũng không sao, con trai hiếu động thì tốt chứ sao" - Wallace bênh đứa cháu yêu quý của mình.
"Anh lại nữa rồi, đừng có chiều nó quá" - Ruby nhìn Wallace với vẻ mặt mệt mỏi.
"Được rồi, nhưng mà cuối tuần sau em sẽ đi dự lễ kết hôn của Jessica và Louis à?" - Wallace chuyển đề tài.
"Tránh mặt lâu rồi, cũng đến lúc phải gặp lại. Giờ em không còn luyến tiếc gì về chuyện tình cảm cả" - Ruby tỏ ra cứng rắn nhưng thật sự trong lòng thế nào thì chỉ có chính mình mới biết mà thôi.
"Anh và Vic cũng được mời nhưng còn pé J, em cũng định dẫn nó theo à, lỡ chạm mặt Jerry thì sao?' - Wallace hơi lo lắng.
"Không sao đâu, anh đừng lo. Thật sự thì càng nhìn pé J, em càng thấy nó..." - Ruby không nói tiếp được nữa, đó chỉ là suy nghĩ của riêng mình.
"Tức nhiên là nó giống anh, cậu của nó rồi, đẹp trai mà..." - Wallace không hiểu ý Ruby.

"Sợ anh luôn, thôi, không nói nữa. Bữa đó Vic cũng đi nên anh nhớ kêu Vic đừng nói gì bậy bạ" - Ruby nhắc nhở.
"Được rồi, em yên tâm” - Wallace bắt đầu sợ Ruby, cứ thường hay nhắc anh việc này.

"Chuyển qua chuyện khác đi, cô gái anh quen thế nào rồi?" - Ruby quan tâm đến chuyện tình cảm của anh trai mình.
"Chán chết, chia tay rồi" - Wallace nói giọng tỉnh bơ.
"Cái gì, mới có một tháng mà đã...Anh thật là quá đáng, em thấy cô ấy đâu có tệ" - Ruby trừng mắt nhìn Wallace.
"Chuyện tình cảm mà em, đâu thể ép buộc được. Không hợp thì chia tay nhưng anh quen cô ta cũng vì em giới thiệu thôi" - Wallace sợ Ruby lại cằn nhằn.

"Thôi đủ rồi, giới thiệu cho anh hai người rồi mà chẳng được gì. Em bó tay, anh định sống thế này hoài à?" - Ruby ngán ngẩm cho anh mình.
"Được mà, anh thích cuộc sống bây giờ, có em, có pé J. Vậy là đủ rồi" - Wallace nói có vẻ ẩn ý.

"Trời nếu không biết, người ngoài nhìn vào lại tưởng...Mà pé J, nó mới bập bẹ biết nói. Vậy mà cứ gọi anh là papa trong khi em dụ hoài mà nó không kêu được tiếng mama. Hết nói nổi, con người ta thì bao giờ tiếng đầu tiên cũng là mama...thế mà..." - Ruby cảm thấy mình đã chiếm quá nhiều thời gian của Wallace và cũng phân bì với Wallace về việc con mình từ khi biết nói cứ gọi Wallace là papa mà không chịu gọi cô tiếng mama.

"Em lại phân bì, chắc là vì em nghiêm khắc quá nên mới thế. Anh hay chơi với nó nên nó gọi anh như vậy là đúng rồi, nhưng không chừng..." - Wallace lại giải thích cho Ruby hiểu.
"Sao?" - Ruby thắc mắc.
"Nó biết mình sinh ra không có ba nên mới...vì thế bây giờ anh sẽ làm ba của nó" - Wallace lại nói ẩn ý.

"Thôi đi anh, anh lại nói về chuyện đó. Nó còn nhỏ như thế thì biết cái gì, còn nữa. Anh là cậu của nó, lúc nhỏ thì được nhưng sau này lớn lên. Đừng có mà lẫn lộn vai thứ như vậy" - Ruby nhắc nhở.
"Anh biết rồi, mà em định đi xin việc phải không?" - Wallace miễn cưỡng trả lời và nói sang chuyện khác.

"Uhm, em cũng đã ở không lâu rồi. Phải đi kiếm việc mà làm nhưng cũng phải chờ pé J mừng sinh nhật 2 tuổi đã. Lúc đó em mới yên tâm giao nó cho người trông coi được" - Ruby đã quá chán vì không phải làm gì, thời gian qua cuộc sống rất tiện nghi nhưng nhàm chán. Nếu không có pé J, anh trai và Vic thì chắc Ruby đã chịu không nổi.
"Vào hạ mới là sinh nhật pé J, còn lâu lắm mà. Giờ em cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi" - Wallace lo lắng cho Ruby.
"Em biết rồi. Thôi, em phải vô chợp mắt một lát" - Ruby đứng phắt dậy đi vào phòng vì hơi mệt mỏi.

:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::


Cuối tuần sau, tại lễ kết hôn của Jessica và Louis...
Rất đông người đến chung vui nhưng gần tới giờ làm lễ mà Ruby và pé J vẫn chưa thấy đến. Jessica thấy lo lắng lẫn bực mình, sợ Ruby không đến. Cô gọi điện liên tục cho Ruby nhưng không có ai bắt máy.

Ngoài thánh đường, mọi người đã có mặt đông đủ, ai cũng có đôi có cặp. Chỉ có Wallace và Vic là đi riêng lẻ. Wallace tiến về phía Sam đang đi với Shirley, vẻ mặt Sam có vẻ khó chịu nhưng đây là ngày vui của chị dâu (Sam vẫn luôn xem gia đình Ruby là gia đình của mình, Ruby vẫn là vợ mình). Thật ra thì khi gần đến đây Sam mới gặp Shirley, cho cô ta quá giang đến đây rồi cô ta theo dính anh. Sam bực mình vì sợ Jessica hiểu lầm mình.

"Hi, Sam! Lâu rồi không gặp, đã 2 năm trôi qua rồi còn gì" - Wallace lên tiếng, Wallace có vẻ vui khi thấy Sam sánh đôi bên Shirley.
"Wallace, sau vụ đó tao bận quá, công việc chất đống, muốn gặp mày nhưng không có thời gian" - Sam giải thích.
"Làm giám đốc điều hành của một tập đoàn lớn mà..." - Wallace nói có vẻ không thích lắm.
"Mày lại nói quá rồi, mày là con trai của chủ tịch tập đoàn Hoa Lâm. Sau này..." - Sam và Wallace "tung hô" qua lại.
"Quý cô đây là..." - Wallace ý muốn Sam giới thiệu về Shirley.
"Em là Shirley, xin chào! Anh Sam không còn là giám đốc nữa, mà là tổng giám đốc, anh ấy mới được bổ nhiệm..." - Shirley khoe khoang giùm Sam, cái cách cô ta nói như mình biết rõ về Sam, như là cô ta là bạn gái của Sam, khiến Sam khó chịu vô cùng.
"Chúc mừng,.sau này chắc mày còn bận hơn nữa. Nhưng chừng nào hai người..." - Wallace muốn ám chỉ đến việc kết hôn.

"Chuyện đó thì phải đợi Sam..." - Shirley nói lấp lửng khiến cho Wallace hiểu lầm…



Louis,
Edit: 21.05.2011


#39
Lucy_267


  • ღ SaRu's Forever.... ღ

  • 977 posts
  • 5 Thanks
tưởng qua đây có chương mới coi, ai dè.... ta hận ngươi Eo :troidat:(

Posted Image


#40
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 37: Hôn Lễ Của Louis & Jessica


Khi nghe Shirley nói bóng gió như vậy khiến Wallace càng vui, xem như Sam không quan tâm đến Ruby nữa.

"Không có chuyện đó đâu, mày đừng hiểu lầm. Thôi tao đi ra đây một chút..." - Sam vội kéo Shirley ra một góc để dạy cho cô ta một bài học, cảnh cáo cô ta đừng đi sát bên mình và đừng nói những câu gây hiểu lầm, nếu không sẽ cho Shirley biết tay.

Một góc khác ở ngoài thánh đường, Vic trông thấy Jerry nên bèn tiến đến chào hỏi nhưng bị "dội ngược" khi thấy Jerry đi bên Ady đang bế một đứa bé. Jerry vì đứa con nuôi của mình nên mới chịu đi bên Ady nhưng Jerry cũng không thấy thoải mái.

"Lâu rồi không gặp, mày thế nào rồi?" - Vic cũng đành phải chào hỏi.
"Tao vẫn khỏe, có đều bận quá. Còn mày?" - Jerry vui mừng khi gặp Vic.
"Rất vui vẻ, nhiều lần định hẹn gặp mày nhưng..." - Vic muốn nói về chuyện Ruby, muốn nói cho Jerry biết nhưng bị Ruby ngăn cản.
"Bận quá nên tao với mày chỉ nói chuyện qua điện thoại, hôm nay cũng là dịp tốt để gặp mặt" - Jerry và Vic tiến về phía Wallace, Ady bám theo sau.
"Cô ta..." - Vic nói nhỏ với Jerry, ý muốn hỏi về Ady và đứa bé.
"Không có gì, chỉ là con nuôi của tao thôi, mày biết là tao chỉ có một người trong lòng thôi mà" - Jerry cũng nói nhỏ lại với Vic.
"Vậy thì...sao giờ này vẫn chưa thấy???" - Vic cũng không biết Jerry nói vậy thì mình nên vui hay nên buồn. Nếu Jerry gặp lại Ruby, có thể…vì pé J là con ruột của Jerry.

"Sao?" - Jerry không hiểu Vic muốn nói gì, trong khi Ady thì cố lắng nghe nhưng cô ta không hiểu gì.
"Không có gì, Wallace kìa..." - Vic không muốn nói ra sớm sợ Ruby không đến, lúc đó thì Ruby sẽ trách mình.

....................................

Buổi lễ sắp bắt đầu, mọi người lần lượt đi vào thánh đường và ngồi yên vị. Wallace và Vic ngồi ngay hàng ghế thứ nhất, nhìn quanh tìm kiếm Ruby nhưng vẫn không thấy đâu. Shirley và Sam ngồi hàng ghế thứ 2 bên phải, còn Jerry và Ady ngồi hàng thứ 2 bên trái. Cả Sam và Jerry đều cố tình ngồi cách xa hai cô ta ra nhưng Shirley và Ady cố tình ngồi sát vô. Sam khó chịu nhìn trừng vô mặt Shirley khiến cô ta đành phải ngồi im, Jerry thì để đứa con nuôi của mình ngồi chính giữa.


Buổi lễ bắt đầu, Jessica chầm chậm bước ra từ phía cuối thánh đường, đi bên Jessica là ba cô. Jessica đang hồi hộp nhưng vẫn không quên đảo mắt nhìn quanh tìm kiếm Ruby, vẫn không thấy Ruby. Khi Louis vừa đón Jessica từ cha vợ thì bỗng có âm thanh phá vỡ bầu không khí trang nghiêm của thánh đường. Có tiếng con nít khóc…
Mọi người nhìn quanh, trông về phía những cặp vợ chồng dẫn theo con nhỏ, không có đứa bé nào khóc. Jerry và Ady quay sang xem bé S - con của Ady - có khóc hay không nhưng nó cũng im thin thít. Tiếng khóc càng lớn, đâu đó nghe nho nhỏ tiếng dỗ dành của người mẹ, bảo con mình ngoan ngoan, nín đi nhưng không có tác dụng.


Cuối cùng thì mọi người cũng phát hiện nơi phát ra tiếng khóc. Tất cả đều quay đầu lại nhìn, kể cả Jessica. Cuối thánh đường, vẫn dáng người ấy, vẫn mái tóc dài, vẫn giản dị, Ruby đang lúng túng không biết phải làm sao. Từ nhà đến đây Ruby bị kẹt xe nhưng pé J nó đâu có khóc. Thường ngày nó cũng rất ít khóc, vậy mà khi mới bước vào thánh đường nó đã khóc. Không lẽ nó biết có papa của nó trong buổi lễ này…


Sam và Jerry sau vài giây định thần đã nhận ra Ruby, rất vui mừng nên quên mất mình đang dự hôn lễ, vội chạy về phía Ruby, pé J vẫn khóc lớn nên Wallace cũng phải đứng dậy đi ra muốn dỗ nó. Mặt Ady và Shirley tối hẳn đi, Jessica thì vừa vui vì Ruby đã đến vừa giận vì pé J đã "phá" luôn hôn lễ của dì nó.

"Ruby!" - Vài giây sau Jerry và Sam đã đứng đối diện với Ruby. Trong khi Ruby đang cố dỗ cho pé J nín nhưng không được. Ruby đành bế nó ra ngoài, tuy là có nhìn thấy Jerry và Sam nhưng Ruby vẫn tỏ ra bình thường, có một chút cảm xúc khác lạ nhưng đã giấu kín trong lòng.

[Con của cô ấy và Jerry hay là Wallace? Nó đáng yêu quá nhưng sao nhìn khuôn mặt này rất giống...] - Sam nhìn đứa bé thấy rất quen thuộc.

[Ba năm không gặp, Ruby đã sinh con, thật là đáng yêu, đẹp trai giống mình] - Jerry cũng thầm nghĩ khi đi theo Ruby ra ngoài.

Pé J vẫn khóc trong khi Ruby đành bất lực, bắt đầu bực lên. Bên trong thánh đường vẫn chưa tiến hành buổi lễ, Jessica muốn đợi Ruby và ba chàng trai vào trong.

"Đưa cho anh, để anh bế nó xem sao" - Sam và Jerry đồng thanh. Ruby lưỡng lự miễn cưỡng đưa pé J cho Sam. Vừa mới bế nó vào lòng thì nó đã không khóc nữa khiến Ruby, Jerry và cả Wallace đang đi ra ngạc nhiên. Nhưng khi vừa thấy Wallace, pé J đã bập bẹ: "Papa..." và đòi Wallace bế. Nó hoàn toàn không khóc nữa. Jerry, Sam và Ruby đều có suy nghĩ khác nhau về chuyện này. Nhưng không đứng đó lâu, họ vội trở vào thánh đường, hôn lễ được tiếp tục tiến hành.

[Papa? Nó gọi Wallace là papa, mình vừa bế nó là nó không khóc tại vì nó thấy Wallace - papa của nó đi ra hay vì nó được mình bế. Nhưng nó rất giống, giống ai nhỉ? Nó còn nhỏ quá, mình cũng không chắc. Nhưng gặp lại cô ấy mình thấy đã vui lắm rồi. Mọi chuyện cứ để sau] - Sam suy nghĩ lung tung trong buổi lễ.

[Papa? Wallace? Không có chuyện đó được, Wallace vừa mới đi ra thì nó lập tức không khóc nữa và còn đòi Wallace bế. Không suy nghĩ nhiều, dù gì gặp lại Ruby hôm nay là một điều rất vui rồi] - Jerry cũng suy nghĩ vu vơ.

[Sao mình lại thế nhỉ, đã bảo là sẽ quên Sam & Jerry đi, giờ gặp lại chỉ nên xem nhau như những người bạn, pé J chỉ là con của mình mà thôi] - Ruby bị rối tung khi gặp lại Sam và Jerry. Cả Sam và Jerry hay nhìn về phía Ruby khiến Ady & Shirley tức điên.

Sau khi nghi lễ kết thúc, mọi người đi dự tiệc rượu. Pé J vẫn quấn quýt bên Wallace không chịu xuống. Ruby đành chịu, Sam và Jerry càng cố tình tránh xa Shirley và Ady - hai cái đuôi cứ bám theo họ - dù không muốn Ruby thấy nhưng Ruby cũng đủ nhìn ra hai người đi chung với Shirley và Ady. Lại thêm một đứa bé, con của Ady.

Sam và Jerry cố tình muốn ngồi chung bàn với Ruby. Nhưng Shirley và Ady cũng vào ngồi chung. Ngoài ra Wallace, Vic cũng vào ngồi. Mọi người không được tự nhiên lắm, ít nói chuyện cho đến khi Louis và Jessica đến bàn của họ.

"Ru, chị sẽ xử em sau, dám đến trễ còn để pé J "phá" nữa à, maa2 sao rồi? Gặp Sam và Jerry sao im lặng vậy?" - Jessica nói nhỏ vào tai Ruby, chỉ có ý chọc em gái mình mà thôi.

"Xin lỗi mà chị, em đâu có muốn. Thì cũng đâu có chuyện gì để nói" - Ruby nói nhỏ lại với Jessica.

"Louis, hôm nay trông mày rất ra dáng đàn ông" - Wallace cố tình chọc Louis cho không khí bớt căng thẳng.
"Đừng nói vậy, tao đâu có già, chỉ là trưởng thành chín chắc hơn thôi" - Louis đáp trả với nụ cười vui vẻ.
”Mấy đứa cứ tự nhiên, chị và Louis còn phải tiếp nhiều bàn khác" - Jessica nói rồi cùng Louis cạn ly với bọn họ, sau đó đi sang bàn khác.

"Lâu rồi không gặp, nghe nói mấy năm nay cô sang US học?" - Ady mở đầu cuộc nói móc của mình.
“Đúng vậy...tôi mới về nước thôi" - Ruby ngập ngừng trả lời.
"Có con rồi trông cô ‘thay đổi’ nhiều quá, thằng nhóc trong kháu khỉnh quá, con trai mà giống y như mẹ không khác" - Shirley cũng tham gia.
"Thời gian trôi qua thì con người ta sẽ trưởng thành hơn thôi, không có gì lạ" - Wallace cũng lên tiếng bênh vực Ruby.
"Nó tên gì? Được mấy tuổi rồi?" - Sam quan tâm.
"Bé J, nó sinh gần được 1 năm 7 tháng rồi" - Ruby đáp lời Sam.

[J? Chẳng lẽ nó là con của Jerry sao?] - Sam bắt đầu rối.
[J? Vậy là Ruby coi mình là ba của nó rồi, vậy thì còn gì bằng] - Jerry tỏ ra vui vẻ trong khi Ady đang rất bực mình khi nghe cái tên đó.

"Bé J đã nói rành chưa?" - Ady vờ hỏi cho có.
"Nó chỉ mới bập bẹ được vài tiếng thôi" - Ruby không muốn nói rõ.
"Anh nghe nó kêu papa, chắc là cu cậu chỉ mới nói được từ papa & mama" - Jerry cũng hào hứng với hy vọng mình sẽ được nhận làm ba của pé J.
"Không, nó nói được chỉ một tiếng papa thôi. Còn mama thì nó vẫn chưa chịu gọi" - Wallace cố tình nói rõ ra.
"Papa, nó gọi anh là papa à?" - Shirley thêm mắm muối vào.
"Đúng vậy, tôi là papa của nó mà" - Wallace tiếp tục trả đũa.
"Bé J là con nuôi của Wallace, nói đúng hơn là..." - Ruby muốn giải thích rõ ràng câu nói ẩn ý của Wallace nhưng Wallace ngăn lại, không muốn cho Ruby nói rõ quan hệ giữa hai người.

"Ra vậy, làm tôi cứ tưởng" - Ady tỏ ra thất vọng.
"Còn nhóc này, là con của cô à?" - Ruby muốn chuyển đề tài.
"Nó tên S, cũng gần 2 tuổi rồi. Nó rất ngoan, ít khi nào khóc" - Ady nói móc đủ điều. Bé P biết ý mẹ mình vội qua ngồi vào lòng Jerry khiến Jerry bối rối.
"Anh là ba nuôi của nó" – Jerry vội giải thích để tránh hiểu lầm, nhưng dù gì Ruby cũng biết là bé S không phải là con của Jerry.

"Papa" - Pé J nãy giờ đang ngồi trong lòng Wallace thấy bé S chuyển chỗ, nhóc ấy bèn gọi papa và đòi xuống đi qua ngồi vào lòng Sam khiến mọi người trố mắt nhìn. Hai đứa bé đều hành động kỳ lạ nhưng Sam thì mừng ra mặt.

[Nó gọi mình là papa? Phải không? Hay là nó đang gọi Wallace? Thằng nhóc, nó GIỐNG MÌNH. Mình phải về kiếm lại hình lúc nhỏ xem mới được] - Bây giờ trong đầu Sam có nhiều suy nghĩ khác nhau.
[Bé J, nó phải gọi mình là papa mới đúng, sao lại là Sam? Không thể chịu nổi, thằng nhóc S này hôm nay nó sao lại] - Jerry mặt méo xẹo đang rủa thầm Ady.

"J, con hư quá rồi, hôm nay không đánh không được" - Ruby thấy ngượng khi bé J hành động như vậy.
"Cứ để nó ngồi đây, con nít mà, nó có biết gì đâu" - Sam vội cắt lời Ruby, cảm thấy rất vui trong khi Wallace không được vui lắm.
”Mọi người ăn đi, sao cứ lo nói chuyện mãi" - Vic muốn phá vỡ không khí gươm đao đang hiện diện.

::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::


Sau buổi tiệc...

Louis và Jessica tạm biệt mọi người để đi hưởng tuần trăng mật. Sam và Jerry có ý muốn đưa Ruby về nhà nhưng Wallace không muốn vì có đi xe. Cả Sam và Jerry đều có xe hơi riêng. Dù có thắc mắc là tại sao Ruby lại ở gần nhà Wallace nhưng Sam và Jerry cố tình nói muốn đến nhà Wallace tham quan "sẵn tiện" ghé qua nhà Ruby.

Sau cùng Ruby và bé J lên xe của Wallace. Còn Vic & Jerry lên xe của Sam để đến nhà Wallace. Jerry giao xe cho Ady chở Shirley về nhà giùm. Cả Ady và Shirley đều không thích nhưng cũng đành phải lên xe.

Trên đường về, Wallace đang cầm tay lái không được vui lắm.
"Sao em lại đồng ý cho Jerry và Sam đến nhà?" - Wallace có vẻ cáu.
"Hôm nay sao anh kỳ lạ vậy? Sam là bạn của anh, nhà của anh chứ đâu phải chỗ em ở, em ở gần đó thôi mà…" - Ruby thấy Wallace rất khác thường.
"Thì lúc họ bảo đến nhà anh, anh chưa nói gì em đã ừ rồi" - Wallace bắt bẻ.
"Em tưởng anh đồng ý rồi chứ. Tại lúc đó anh không nói gì nên em mới trả lời thay. Nhưng họ là bạn...” - Ruby giải thích và thắc mắc.

"Thì hôm nay dự tiệc cả ngày cũng mệt, giờ trời cũng chiều rồi nên anh cảm thấy phiền" - Wallace viện cớ.
"Thôi thì cứ tiếp đãi họm anh đừng có mà lo cho em. Hai năm qua, em đã khác trước rồi" - Ruby muốn nói cho Wallace hiểu.
"Uh thì vậy nhưng bé J và Jerry..." - Wallace muốn ám chỉ việc Jerry là ba của J.
"Chuyện này xưa rồi, anh đừng nhắc. Nó chỉ là con của em thôi, có nhiều chuyện em cũng không muốn làm rõ, cứ để tự nhiên" - Ruby nhắc lại nhiều lần về việc này khiến Wallace không còn gì để nói.

Trên xe Sam, Jerry và Vic ngồi sau trò chuyện với nhau khá thú vị mặc cho Sam lái xe. Jerry đang bực vụ bé J lúc nãy nên cũng không muốn nói gì với Sam. Vic thì thỉnh thoảng nói vài câu với Sam nhưng Sam chỉ uh, uh...cho có lệ. Sam đang suy nghĩ Ruby mới trở về nước, sao không về nhà mình mà lại dọn đến ở chỗ Wallace.

[Chẳng lẽ hai người họ thật sự có quan hệ? Bé J, qua cái tên mình lại thấy nó là con của Jerry. Khuôn mặt nó rất quen thuộc nhưng sao mình lại không nhớ rõ, chẳng lẽ là mình, không thể nào] - Sam lại suy nghĩ lung tung.

Một lúc sau đã đến nhà Wallace, mọi người cùng bước xuống xe. Để tránh gây bực bội cho Ruby nên Jerry và Sam chưa dám hỏi nơi Ruby ở, tất cả vào nhà Wallace.

"Đúng là rộng rãi thật..." - Jerry trầm trồ khen cũng chỉ để làm cho khuôn mặt không mấy vui của Wallace đừng có nhăn nhó. Thái độ của Wallace khiến Jerry và Sam cảm giác hình như là cậu ta đang ghen.

"Mọi người ngồi xuống đi, đừng khách sáo. Nhà rộng thế mà chỉ có Wallace sống, ba mẹ anh ấy ít khi ở nhà. Em cũng thường qua đây..." - Ruby giới thiệu trong khi Wallace vào trong, có vẻ như rất hiểu biết về ngôi biệt thự này, Ruby biết mình đã nói hớ quên mất Jerry và Sam.
"Em thường qua đây? Hình như em chỉ mới về nước thôi mà..." - Sam thắc mắc.
"Không, em về nước hơn 1 tháng rồi" - Ruby ngập ngừng, không biết nói sao.
"Sao em không về nhà mình?" - Jerry tiếp tục hỏi khiến Ruby bắt đầu thấy không ổn.
"Nhà em chật chội, lại có thêm bé J nên..." - Ruby cố giải thích.
"Mọi người có thể đi dạo quanh đây, ở ngoài sân rất rộng và đẹp" - Vic cứu nguy cho Ruby, không để cho Sam và Jerry hỏi tiếp. Nhưng cả hai thấy có chuyện gì đó không ổn, hình như Wallace và Ruby đang giấu chuyện gì đó.

Ruby và bé J không đi ra ngoài dạo mà đi về nhà vì bé J đã buồn ngủ. Jerry và Sam muốn đi theo nhưng Wallace và Vic đã ngăn lại. Họ đành phải đi dạo trong khu vườn rộng lớn ngoài căn biệt thự nhà Wallace.

Vic đi với hai người họ một lát rồi nói phải vào nhà kéo Wallace ra. Sam và Jerry thấy hình như trong nhà Wallace mọi chuyện đều rất mờ ám, thái độ của Vic và Wallace khiến họ nghi ngờ.

.................................

Về phía Ady và Shirley đang chạy xe của Jerry trên đường.
"Đúng là con nhỏ sao chổi, gặp nó là mình xui xẻo rồi" - Shirley đang nói về Ruby với Ady. Cô ta rất bực mình về chuyện bé J lại ngồi chung với Sam.
"Thôi cậu đừng bực mình" - Ady giả vờ khuyên bạn nhưng thật ra cô ta cũng đang rất tức.
"Thôi đi cậu, mình nghĩ cậu còn bực hơn mình vì thằng nhóc J đó là con trai của Jerry mà. Chuyện này lúc trước cậu cũng biết rồi mà, giờ ngay cái tên nghe đã biết" - Shirley mỉa mai lại Ady.
"Chưa chắc, cậu có thấy thằng nhóc đó ngồi với Sam. Nhìn mặt nó cũng khá giống Sam, cậu nên coi chừng" - Ady không vừa nói móc lại.
"Mấy đứa nhỏ thằng nào cũng giống thằng nào, mình thấy nó giống Jerry hơn" - Shirley phản bác nhưng Ady vì không muốn tranh cãi nội bộ nữa nên cô ta chuyển đề tài.
"Vào nhà mình chơi một chút rồi hãy về, mình có chuyện muốn nói" - Ady nói với giọng thâm độc.
"Vậy cũng được, dù gì về nhà cũng không có gì làm" - Shirley chán ngán gia đình cô ta hiện nay, và cô cũng hiểu rõ về Ady.

...................................


[Thật là kỳ lạ, khách đến nhà mà không ai tiếp. Wallace có vẻ không đón chào mình đến đây.] - Sam thầm nghĩ, đi với Jerry nhưng chẳng muốn nói chuyện gì, Jerry cũng vậy. Hai người đi tiếp một lát thì gặp cặp vợ chồng già giúp việc trong gia đình Wallace đang ngồi ở ghế đá tán chuyện.

"Chào hai bác!" - Jerry và Sam lịch sự.
"Chào hai cậu, cậu chủ chắc sẽ ra liền thôi. Hai cậu có thể ngồi ở đây đợi" - Bà vợ tỏ thái độ kính trọng bạn của Wallace.
"Cám ơn bác, có thể cho cháu hỏi. Bác có biết về cô gái lúc nãy đi vào cùng bọn cháu không?" - Jerry nhanh nhảu hỏi.
"Cậu muốn nhắc đến cô Hai?" - Bà già hỏi lại.
"Cô Hai?" - Sam và Jerry há hốc.
"Vâng, cô Hai..." - Ông già nói để khẳng định thêm.
"Nghĩa là vợ của Wallace?" - Jerry và Sam gần như nghẹt thở khi hỏi câu này.

"Không, không, hai cậu hiểu lầm rồi, là em gái của cậu Wallace. Chúng tôi gọi cậu ấy là cậu Cả" - Bà già nhanh chóng giải thích.

"Ra vậy, bà có biết cô ấy ở nơi nào không?" - Jerry và Sam giờ thấy nhẹ nhõm trong người. Jerry không hiểu lắm tại sao Wallace lại là anh trai của Ruby nhưng Sam thì bắt đầu hiểu mọi chuyện, thì ra bấy lâu nay anh đã hiểu lầm. Ruby chính là người em gái thất lạc của Wallace.

[Thế mà lâu nay mình lại nghĩ, vậy là bé J chỉ có thể là con của Jerry. Mình thật có lỗi với Ruby. Phải chi lúc đó...giờ mình đã hiểu thái độ khó hiểu của Wallace hôm nay. Chắc là lo cho Ruby, không muốn mình quấy rầy Ruby] - Sam tỏ ra tiếc nuối vì đã biết sự thật quá muộn.

"Căn nhà nhỏ dưới kia, đấy..." - Bà giúp việc chỉ tay về phía trước, Jerry và Sam rất vui vì cuối cùng cũng biết Ruby đang ở đâu. Định hỏi cho rõ hơn thì Wallace và Vic đã đi ra, họ không còn cơ hội để hỏi tiếp.

Sau đó 4 người đã tổ chức ăn uống tới tối. Vì đã trễ nên Sam đành chở Jerry về nhà không thể ghé vào nhà Ruby dù rất muốn. Jerry cũng vậy.

.................................

Tại nhà Ady - căn phòng rất chặt chội và bừa bộn - thật ra cô ta không đủ tiền để mua, đều phải nhờ đến sự giúp đỡ của Jerry, Jerry chỉ muốn tốt cho đứa con của cô ta nên đã giúp đỡ.

"Ngồi đi, nó ngủ rồi. Mình đi lấy nước và thức ăn" - Ady gom đống đồ lại và quăng vào phòng ngủ. Sau đó cô ta đi vào trong lục lọi đồ ăn trong khi Shirley nhìn quanh nhà và cười thầm khinh khi.
“Đây rồi, ăn đỡ đi, tiệc cưới lúc nãy mình thấy cậu cũng không ăn được gì" - Ady mang ra mấy hộp thức ăn nhanh.
"Cậu cũng vậy mà, cũng vì con nhỏ khó ưa đó" - Shirley cảm thấy bực mình khi nhắc đến Ruby.
"Cả hai chúng ta đều thấy khó chịu khi nó trở về. Vì vậy, chúng ta hãy..." - Ady với giọng nói khàn khàn đang sắp vạch ra âm mưu.
"Chúng ta? Bồ lại nghĩ ra kế hoạch?" - Shirley hơi lo lắng nhưng cô ta cũng không phản đối vì điều này có lợi cho cô ta…



Louis,
Edit: 25.05.2011


#41
sagavon


  • Khách Mới Vào

  • 8 posts
  • 1 Thanks

Current mood: None chosen
hoan hô Lou ca :troidat: :troidat: , hihi mai Lou ca thi mờ còn tích cực thế nì, hihi good luck tommorow ;)

#42
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 38: Anh Đã Không Biết


"Kế hoạch là thế này..." - Ady thì thầm vào tai Shirley, vẻ mặt nham hiểm, nhất là đôi mắt chứa đầy sát khí. Shirley sau khi nghe xong có chút do dự nhưng qua lời thuyết phục của Ady thì cô ta đã đồng ý.
"Nhưng chúng ta chưa biết nơi con nhỏ đó đang ở?" - Shirley nói.
"Dễ mà, để mình thuê thám tử điều tra" - Ady coi đó là chuyện nhỏ vì cô ta đã quen thuê thám tử rồi.
"Hay là cậu hỏi Jerry đi, anh ta mới đến nhà con nhỏ đó hôm nay mà" - Shirley gợi ý.
"Không được, tuyệt đối không, mắc công anh ta nghi ngờ" - Ady kịch liệt phản đối.
"Vậy thôi, nhưng nhờ thám tử tư thì tốn nhiều tiền" - Shirley không còn được như lúc trước, cô ta phải lo lắng về vấn đề tiền bạc.

"Yên tâm, không có gì có thể cản trở chúng ta, cũng vì lần này không có tiền nên mình và cậu phải tự mình ra tay đó" - Ady nói với vẻ mặt căm hờn, làm như chính Ruby đã đẩy cô ta và Shirley vào hoàn cảnh thê thảm như bây giờ vậy.

Vì mọi việc phải tiến hành từ từ nên cả hai cô ta cũng không vội vàng, bàn tính thật kỹ và thực hiện từ từ.




Tan tan hợp hợp thấy nhiều rồi, cô ấy nên để tình yêu dừng lại thôi
Nếu ở bên nhau không vui vẻ, thì nên học cách từ bỏ

Người muốn khóc là kẻ yếu đuối, nên cô ấy đã giấu nước mắt trong lòng
Rốt cuộc thì tình yêu sâu đậm cỡ nào, cô ấy một mình thấu hiểu là được
Không cần cả thế giới này phải hiểu

Đã quen rồi cũng trở nên tê dại rồi, cô ấy phát hiện tình yêu có độc dược
Nếm thử rồi bỏ đi thì lại tiếc rẻ, bước vào rồi thì lại sợ gánh nặng

Đã quen rồi cũng cảm thấy an toàn rồi, sẽ không bị tâm tư tình cảm lôi kéo nữa
Tình yêu mà cô ấy muốn chỉ có một loại
Thay lòng đổi dạ thì xin buông tay ra


[Dịch bởi Ruvicbinh @ RubyandMe.com]



Một tuần sau…

Cả tuần nay Sam và Jerry đều rất bận rộn với công việc. Cả hai thường đi làm về khuya nên không có cơ hội đến nhà Ruby dù rất muốn. Hôm nay là ngày nghỉ, mới sáng sớm Jerry đã lái xe tới trước cửa nhà Ruby.

Ngập ngừng một lát, cuối cùng Jerry cũng bấm chuông với một bó hoa hồng thật lớn sau lưng. Jerry nay đã khác, giàu có, mọi thứ đã thay đổi chỉ có tình cảm là không đổi. Bấm chuông vài lần nhưng vẫn chưa thấy ai ra mở cửa.

[Hay là mình đến quá sớm, mới có…6h sáng. Ruby chưa dậy? Chắc thế, ráng đợi một lát xem sao] - Jerry cố gắng chờ đợi, trong lúc đó thì sửa soạn lại quần áo cho mình trông thật bảnh trai. Jerry rất khác trước.

Bấm chuông tới lần thứ 10 thì thấy cánh cửa "tự động" mở mà không thấy ai đứng trước mặt mình khiến Jerry giật mình. Jerry kịp hoàn hồn khi thấy bé J đứng phía dưới. Miệng cười rất kháu khỉnh, Jerry cũng cười để "lấy lòng" thằng bé, vẫn không thấy Ruby đâu nên Jerry chưa bước vào nhà.

Trong lúc chờ đợi, bế bé J lên, bỗng nó khóc thét lên làm Jerry hoảng hốt. Không lâu sau Ruby từ trong phòng đi ra với khuôn mặt ngấy ngủ và đầu tóc bù xu vì nghe tiếng bé J khóc nên vội chạy ra.

"J, con lại phá gì nữa rồi?" - Ruby vẫn chưa nhìn thấy Jerry trước cửa mà lo nhìn quanh phòng khách, đến lúc phát hiện ra Jerry bế bé J với vẻ mặt méo xẹo. Khi Jerry nhìn thấy Ruby thì đã cố nhịn cười. Ruby biết mình đang trông giống ma nên vội vào trong chải tóc gọn gàng rồi vội chạy ra vì bé J vẫn còn khóc.

"Jer, anh làm gì ở đây? Sao cửa lại mở?" - Ruby hoảng hốt, tưởng nhà bị trộm.
"Anh đến thăm em, anh cứ tưởng là em mở cửa" - Jerry bối rối vội đưa bé J cho Ruby, nó lập tức nín khóc.
"Cái gì? Thôim em hiểu rồi. Ông tướng này, mẹ bó tay với con rồi" - Ruby nhìn thấy cái ghế nhựa ở gần cửa đã hiểu ngay là do bé J mở, mới có gần 2 tuổi mới nó lanh quá đi mất.
"Hả? Do bé J mở? Không thể nào? Nó làm sao mở khóa được" - Jerry không tin.
"Nó bắt ghế đó, em sợ nó luôn rồi. Chắc lúc nãy anh bấm chuông nó thức dậy, thấy em còn ngủ nên nó tự đi ra ngoài đây loay hoay một hồi để mở cửa" - Ruby suy đoán như vậy.

"Hèn chi lúc nãy anh bấm chuông lâu lắm mới thấy cửa mở mà lại không thấy em. Bé J giỏi quá, chắc lớn thêm một tí thì nó có thể làm thần đồng được rồi" - Jerry khen bé J hết lời.
"Anh vào nhà đi, mà không nên, anh ra chỗ cái bàn sau vườn ngồi đợi em đi. Em mời anh tách cafe" - Ruby chợt nhớ ra chuyện gì đó, thấy ngại nếu Jerry vào nhà mình.

"Cũng được, đưa bé J đây anh bế cho" - Jerry nói vậy chứ thật lòng không muốn bế nữa, sợ nó khóc.
"Em còn vệ sinh cho nó nữa, anh cứ ra ngoài đó trước đi" - Ruby sợ bé J khóc nữa nên không muốn Jerry bế nó.


15 phút sau, Ruby với 2 tách cafe dẫn theo bé J với bình sữa trên tay.
"Xin lỗi, anh đến hơi sớm, phá giấc ngủ của em" - Jerry tỏ ra áy náy.
"Không sao đâu, mọi khi em thức sớm nhưng hôm qua Wallace dẫn bé J đi chơi về khuya nó lại không chịu ngủ nên hôm nay em mới ngủ quên" - Ruby giải thích, nãy giờ không để ý nhiều đến Jerry nhưng bây giờ nhìn kỹ cô thấy Jerry dạo này ăn mặc khác trước.
"Dạo này em thế nào? Vẫn tốt chứ?" - Jerry ngại ngùng không biết nên bắt đầu nói thế nào với Ruby.

"Cuộc sống bình thường nhưng khá thoải mái, không suy nghĩ nhiều" - Ruby nói với Jerry theo cách nói dành cho một người bạn mà thôi.

Jerry đến không được bao lâu thì Sam cũng lái xe đến, thấy có xe đậu trước nhà, biết ngay là Jerry đã đến nhưng hình như nhà đóng cửa. Sam nghe loáng thoáng tiếng trò chuyện sau vườn nên chầm chập bước ra sau hơi ngại ngùng nếu gặp mặt Jerry.

"Ru, hôm nay anh đến là có chuyện muốn hỏi em..." - Jerry lấy hết can đảm để nói với Ruby chuyện cũ. Thật ra Jerry rất sợ, bởi vì cách nói chuyện của Ruby so với lúc trước đã thay đổi.
"Có chuyện gì mà anh tỏ ra căng thẳng vậy Jer?" - Ruby thấy lạ trước thái độ của Jerry, không quan tâm đến chuyện lúc trước.
"Tại sao lúc trước em lại bỏ qua US? Chúng ta đã nói là kết hôn với nhau rồi mà? - Jerry bắt đầu đi vào vấn đề.
"Chuyện qua rồi anh nhắc lại làm gì?" - Ruby không tỏ ra khó chịu mà còn cười.
"Bé J là…con ruột của anh, anh có trách nhiệm..." - Jerry ngập ngừng nói tiếp, nhưng thấy sợ khi Ruby cười.

"Thôi đi Jer, em không muốn nhắc lại chuyện cũ, chuyện qua rồi nên cho qua" - Ruby nghiêm mặt nhưng trông vẫn khá bình tĩnh và kiên quyết. Sam đang đi gần tới thì nghe cuộc nói chuyện của Jerry và Ruby, không muốn đi ra bây giờ. Sam đứng bên tường để nghe tiếp.

"Sao em thay đổi nhiều quá vậy Ru? Chẳng lẽ, em muốn bé J không có ba. Vả lại, anh có quyền chăm sóc cho nó" - Jerry vẫn mong Ruby thay đổi thái độ, thực ra ý muốn chính của Jerry khi đến đây là mong Ruby sẽ quay lại với mình.

"Nó là CON CỦA EM, chỉ là của em thôi. Nó không phải là con của anh" - Ruby khẳng định lại một lần nữa.
"Ruby, em có sao không? Nghe cả cái tên J, cũng rất giống tên anh. Sao em…" - Jerry thật sự không hiểu ý Ruby muốn nói gì và cũng đang hồi hộp khi nói ra những điều này.

"Cái tên chỉ là một sự trùng hợp. Em đã không muốn nhắc đến chuyện cũ. Mà giờ anh đã thành đạt, có một cô bạn gái và một đứa con nuôi kháu khỉnh. Em giờ chỉ muốn là bạn tốt của anh thôi" - Ruby bắt đầu nổi cáu.

"Ady không phải là bạn gái của anh. Hay là em hiểu lầm. Hay là tối hôm đó, em đã đến nhà anh...thật ra tối hôm đó anh say...Và chính cô ta đã hôn anh mà anh không biết, nhưng sau đó không có chuyện gì khác nữa. Anh đã đuổi cô ta về" - Jerry nghĩ ra lí do vì sao Ruby lại bỏ đi không nói lời nào, nghĩ Ruby đã hiểu lầm, nói đến chuyện đó làm Jerry cảm thấy ghét Ady.

"Cứ cho là như vậy nhưng với em mọi chuyện đã là quá khứ rồi. Do em đã hiểu lầm nhưng giờ" - Ruby dịu giọng nhưng vẫn giữ nguyên thái độ của mình đang nói thì bị Jerry cắt lời.
"Sao lại là quá khứ? Chúng ta hãy bắt đầu lại. Vẫn chưa muộn, hãy vì bé J đi, Ru!" - Jerry nói như van xin Ruby.

"Thật ra em không muốn nhắc đến chuyện này nữa nhưng vì anh đã ép em. Jer, bé J không phải là con của anh. Anh dư sức biết mà, em không cần anh thương hại. Sao lúc đó anh lại bịa chuyện???" - Ruby bắt đầu kể về sự việc 2 năm trước.
"Ru, anh...em..." - Jerry bắt đầu lúng túng không biết nói gì.
"Jer, vì em biết là anh có ý tốt, muốn giúp em nhưng anh có biết khi anh nhận là ba của bào thai trong bụng em lúc đó đã làm cho nhiều chuyện xảy ra không? Nhưng bây giờ em không muốn nhắc đến nữa, mọi chuyện hãy cho vào quá khứ" - Ruby tiếp tục nói mặc cho Jerry ngồi đó như trời trồng.

"Anh…Ru, sao em lại nói thế?" - Jerry ú ớ không thể phản biện.
"Thật ra thì em biết chuyện này sau khi em ra đi khoảng một tháng. Khoảng thời gian đó rất rảnh rỗi, buồn chán và em đã phát hiện. Khi đó bác sĩ bảo em mang thai khoảng 2 tháng nhưng cái đêm mà anh nói, nó chỉ xảy ra cách gần một tháng, làm sao bào thai đó là của anh và em biết anh đã bịa chuyện" - Ruby giải thích thêm cho Jerry rõ.
"Anh, không còn gì để nói nhưng cũng vì ANH YÊU EM nên anh mới làm vậy. Em hãy tha lỗi cho anh, chúng ta sẽ làm lại từ đầu. Anh sẽ coi J như con ruột của mình" - Jerry biết mình không thể nào giải thích được vì những lời Ruby nói hoàn toàn đúng nên đã chuyển sang hành động khác.

"Jer, em không trách anh. Cũng nhờ anh mà cuộc sống bây giờ của em rất thoải mái. Nếu lúc đó em kết hôn với anh thì không biết sẽ ra sao, bây giờ em chỉ muốn sống một mình với bé J mà thôi" - Ruby nở nụ cười hiền lành nói như động viên Jerry.

Jerry không biết nói gì hơn, rất thất vọng. Mục đích đến nhà Ruby hôm nay đã tan theo mây khói. Jerry không thể làm gì hơn được nên đành ngồi đó nói chuyện linh tinh với Ruby.

Sam nghe được toàn bộ câu chuyện nên đã bị shock, một khoảng thời gian dài đã bị anh bỏ lỡ cũng vì những hiểu lầm. Vậy cuối cùng, chỉ còn có mình, người có "cơ hội" là ba của bé J nhất. Sam vừa cảm thấy hạnh phúc vừa thấy có lỗi với Ruby nhưng lại rất lo, lo thái độ của Ruby. Bây giờ đối với chuyện tình cảm cô ấy rất lạnh lùng.

Nhưng trước khi tiến hành "chinh phục" Ruby, Sam phải làm rõ, thật ra bé J có phải là con của anh không? Nhưng mà anh và Ruby đã quan hệ lúc nào? Không nhớ, không biết, Sam cảm thấy rối tung.

[Mình nói sẽ về kiếm tấm hình mình lúc nhỏ mà vẫn chưa có thời gian tìm. Thật ra bé J, mình cảm thấy nó giống mình. Giống lắm phải không ta? Nhưng sao không ai nói là nó giống mình? Chẳng một ai, kỳ lạ...Wallace, Vic, Louis, chị Jessica, Ady, Shirley, Ruby...tất cả đều không nói gì, vì sao vậy? Bởi vì không ai nói giống mình nên dù mình có thấy bé J giống mình, mình cũng không tin được. Đúng là rắc rối thật, phải tìm lại tấm hình lúc nhỏ của mình] - Sam đang đặt ra câu hỏi lớn và muốn tìm ra câu trả lời nhanh chóng nên lặng lẽ trở về nhà mình. Hiện giờ Sam chưa muốn đối mặt với Ruby.

Jerry thất vọng tràn trề, ngay cả bộ quần áo mới của anh cũng bị bé J làm dính sữa. Anh cảm thấy chán nản, nhất là vì thái độ của Ruby. Jerry tự hỏi mình có yêu Ruby không? Đặt câu hỏi cả ngàn lần nhưng lần nào anh cũng cho là mình yêu Ruby? Nhưng có thật vậy không? Có lẽ vì Ruby là cô gái đầu tiên mà mình quen biết, giản dị, xinh đẹp, tất cả những gì hoàn hảo đều tập trung ở Ruby.

Jerry quay về nhà sau khi để áo khoác lại cho Ruby giặt. Ruby cứ đòi giặt tại vì bé J đã làm dơ, Jerry đành chịu. Cả một buổi chiều nằm ở nhà suy nghĩ, Jerry đã quyết định, vẫn chỉ là Ruby, chỉ có Ruby mới là người mình mong muốn được cưới làm vợ, ngay từ năm đại học đầu tiên.


Sam về nhà và lục tung cả phòng lên để kiếm tấm hình lúc nhỏ của mình. Tấm hình lúc 4 tuổi, tấm hình lúc nhỏ duy nhất còn giữ. Tưởng là hết hy vọng vì đã 20 năm rồi Sam không hề đụng đến tấm hình này.

Sam mệt mỏi nhảy lên giường nằm, tình cờ phát hiện trong con gấu bông lúc nhỏ của mình có tấm hình đó. Sau một chút lưỡng lự, Sam từ từ lấy ra xem, hình đã rất cũ, vài chỗ nhìn không rõ nữa nhưng khuôn mặt Sam lúc nhỏ trong hình, tưởng mình như đang xem hình bé J, nó giống hệt Sam lúc nhỏ…



Louis,
Edit: 25.05.2011


#43
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Lưu ý: Chương này đã thêm vô một đoạn in nghiêng, không có trong chương cũ. Chương 40 cũng thay đổi một ít tình tiết nhỏ. Các bạn nên đọc lại để theo dõi phần II dễ hơn.


Chương 39: Âm Mưu Cuối Cùng


Cảm thấy bối rối không thể nhớ ra chuyện gì nữa, Sam ngồi vào chơi bản dương cầm, hát bài Forever Love mà Sam rất thích, cả Ruby nữa. Cảm xúc khó tả, trong đầu Sam lại lóe lên một sự việc, đang nhớ lại. Hôm đầu tiên Ruby đến nhà anh, Ruby đã rất thích khi mình hát bài này. Hôm đó...


:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

“Cô uống dở thế, để tôi hát một lần nữa…” - Sam lại một lần nữa hát bài Forever Love…Mỗi lần hát là lại thêm một ly. Sau cùng, cả hai không còn biết trời trăng gì nữa…

“Cô đẹp lắm đó, cô biết không?” – Sam nói với giọng say xỉn sau khi cậu ta và Ruby đã uống hết hai chai rượu.
“Tôi mà đẹp à? Không có đâu, trước giờ có ai khen tôi đẹp đâu, trừ Jerry ra…” – Ruby cũng gật gù nói, lúc này Sam đã ngồi bên cạnh Ruby.
“Lại là Jerry à, hắn có gì đâu mà cô thích chứ?” – Sam đang quay cuồng nhưng vẫn còn biết Jerry là ai.
“Jerry đẹp trai, lại đối xử tốt với tôi…” – Ruby không còn phân biệt được gì nữa.
“Bộ tôi không đẹp trai, không đối xử tốt với cô à?” – Ruby càng khen Jerry càng làm Sam nổi cáu.
“Anh đó hả? Tôi thấy anh…” – Ruby gật gù chỉ tay về phía Sam.
“Thấy sao?” – Sam bất ngờ nắm tay Ruby.
“Anh tự cao, anh…” – Ruby còn không biết là Sam đang nắm tay mình.
“Không được nói xấu tôi nữa…” – Sam bất ngờ kéo Ruby về phía mình và nhanh chóng hôn lên đôi môi ngọt ngào để Ruby không thể nói xấu mình nữa.

Ruby đã không còn biết trời trăng gì nữa, cả Sam cũng không tự chủ được mình. Nụ hôn ngọt ngào vẫn tiếp tục đến khi Sam cùng Ruby ngã xuống giường và cả hai vẫn tiếp tục…


:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::


[Trời ơi, mình nhớ ra rồi. Ruby đã ở lại qua đêm, không thể tin được. Hôm đó mình và cô ấy đều có uống rượu…] - Trong đầu Sam dần dần hiện lên sự việc hôm đó, Sam nhớ mình đã hôn Ruby khi cả hai đang nói chuyện, sau đó chuyện gì xảy ra thì "có trời mới biết". Sam cảm thấy sự việc đã quá rõ ràng nhưng đối với mình, thật khó khi đối diện với Ruby…


Nhưng ngay tối hôm đó, Sam vội đến nhà Ruby để hỏi rõ. Khi lái xe tới nơi, thấy cửa để mở nhưng hình như không có ai trong nhà, ngập ngừng một lát Sam đi vô trong nhà, đập vào mắt anh là một bức hình khá lớn của Ruby và bé J chụp chung. Sam nghĩ đó là lúc sinh nhật lần thứ 1 của bé J nhưng lại phát hiện một điều lạ. Nhìn quanh khắp nhà càng thấy lạ hơn. Đang định đi sâu vào trong xem thử thì nghe thấy tiếng của Ruby và bé J. Sam vội trở ra cửa, vừa ra thì chạm mặt Ruby khiến cả hai đều giật mình.

"Anh làm gì ở đây?" - Ruby còn chưa hết hoảng hốt.
“Anh...anh đến tìm em, lúc đến không có ai, cửa không khóa" - Sam giải thích.
"Hình như em quên khóa cửa. Thật là, may mà em và J chỉ đi quanh đây” – Ruby giật mình nhớ ra mình chưa khóa cửa.

"Papa..." - Bé J bất ngờ gọi Sam, lần nào gặp Sam nó đều gọi vậy khiến Ruby và Sam bối rối.
"Anh thông cảm, tại nó chỉ mới biết nói vài tiếng nên…" - Ruby hơi ngại ngùng, thái độ có khác so với lúc Jerry đến.
"Không có gì, trẻ con mà" - Sam vui vẻ nói cười.
“Anh đến đây có việc gì?" - Ruby dò hỏi.
"Anh đến thăm em thôi" - Sam lúng túng trả lời.
"Vào nhà cái rồi nói chuyện" - Ruby mời Sam vào trong.
"Căn nhà tuy hơi nhỏ nhưng trông rất gọn gàng, ấm cúng" - Sam khen.
"Cũng bừa bộn lắm, lúc trưa sau khi Jerry về em mới dọn dẹp lại thôi" - Ruby nói rõ.
"Jerry đến đây à?" - Sam giả vờ như mình không biết gì.
"Bé J ngủ rồi, anh chờ em bế nó vô phòng cái đã" - Ruby vội vàng đứng lên bế J vào trong phòng ngủ.

Sam tiếp tục nhìn quanh phòng, rất lạ. Sam nghĩ vậy…
"Anh uống một tách cafe chứ?" - Ruby nói vọng ra.
"Cũng được, làm phiền em quá" - Sam vẫn chưa đi vào vấn đề chính.

Sau khi Ruby mang 2 tách cafe ra, lén quan sát và thấy Sam đang đeo sợi dây chuyền lúc trước.
"Sam, bây giờ chúng ta hãy là bạn tốt của nhau" - Ruby biết được Sam đến đây để làm gì, không muốn mọi chuyện lại trở về như cũ.
"Ru, sao em nói vậy?" - Sam lúng túng đang định nói về chuyện cũ.
"Cuộc sống của em giờ rất thoải mái, em không muốn thay đổi" - Ruby tiếp tục.

"Tức nhiên là sẽ không thay đổi, nhưng em hãy cho anh nói thêm vài lời" - Sam bắt đầu đi vào vấn đề chính.
"Sam, em biết anh muốn nói gì nhưng tốt hơn anh đừng nói sẽ mất vui. Em không muốn" - Ruby cứng rắn.
"Bé J là con anh, anh nghĩ em cũng đã nhớ ra, vì nó trông giống hệt anh lúc nhỏ" - Sam vừa nói vừa đem tấm hình lúc nhỏ của mình ra.

"Bé J, nó chỉ là con em, anh hiểu chứ? Em không còn quan tâm đến những việc khác nữa" - Ruby liếc nhìn tấm hình, hơi bối rối một chút nhưng cũng kịp trấn tĩnh.

"Ruby, hãy cho anh một cơ hội. Lúc trước chúng ta chia tay cũng vì hiểu lầm, bây giờ chúng ta hãy bắt đầu lại. Anh nghĩ gia đình ba người sẽ vui vẻ hạnh phúc hơn là hai người mà em" - Sam đang cố thuyết phục Ruby.

"Em không muốn quay về quá khứ, mọi chuyện đã qua đừng nhắc lại nữa" - Ruby vẫn nói như nói với Jerry lúc sáng nhưng lần này có chút gì đó không được cứng rắn.
"Thế sao em lại còn giữ sợi dây đó. Tuy em không đeo nhưng em lại cho bé J đeo" - Sam phát hiện ra điều này khi Ruby bế bé J vào phòng.

"Sợi dây nào bé J đeo? Em không để ý, chắc là em quăng đâu đó, nó thấy nên tự đeo thôi" - Ruby bối rối không biết nói gì đành bịa chuyện.
"Nó tự đeo? Ok, nhưng dù sao em cũng đã giữ sợ dậy hơn 2 năm qua, như thế cũng đủ" - Sam cảm thấy bất lực vì Ruby, không thể nào làm thay đổi quyết định của Ruby được nhưng Sam vẫn không nản chí.

"Thôi Sam, nếu anh còn muốn làm bạn với em thì đừng nói chuyện này nữa. Chúc mừng anh, em nghe Wallace nói anh đã được lên chức Tổng Giám Đốc" - Ruby muốn nói sang chuyện khác.
"Cảm ơn em. Có phải Wallace là anh trai em nên em mới dọn về đây ở không?" - Sam biết không thể nói thêm được nên cũng chuyển đề tài.
"Sao anh biết? Chuyện này cũng không có gì, em không muốn giấu mọi người đâu nhưng vì anh Wallace không muốn nói" - Ruby hơi ngạc nhiên nhưng cũng giải thích rõ.

Hai người vẫn tiếp tục trò chuyện một lúc…

"Thôi anh về đây nhưng em hãy suy nghĩ những lời anh nói. Bé J cần có ba, anh cần em và con" - Sam cố thuyết phục lần cuối.
"Được rồi Sam, còn em mong anh hãy sống vui vẻ bên Shirley" - Ruby không muốn Sam nói lại vấn đề lúc nãy, vội đứng dậy tiễn Sam ra cửa.

"Anh và Shirley từ đầu đến cuối không có gì hết, em đừng hiểu lầm. Anh sẽ chờ em…" - Sam nói xong bất ngờ ôm Ruby vào lòng, cảm giác của Sam bây giờ cũng như xưa, cảm thấy hạnh phúc khi được ôm Ruby vào lòng.

Ruby rất bất ngờ, một chút lúng túng, không biết phản ứng ra sao để cho Sam ôm vào lòng, cảm giác rất khác lạ. Hình như lúc trước cũng cảm giác này.

"Sam..." - Ruby bình tĩnh trở lại, biết mình phải làm gì. Ruby cố đẩy Sam ra nhưng Sam lại ôm mình rất chặt.

Không để Ruby khó chịu, Sam đành buông ra và ra về. Ruby suy nghĩ rất nhiều, không hiểu sao lại như vậy, đối với Jerry đâu như vậy nhưng Ruby vẫn cố giữ lập trường của mình. Chỉ có mình và con trai, thế là đủ.

Ruby còn cảm thấy Wallace dạo này rất lạ, không biết tại sao, có lẽ là do sự xuất hiện của Jerry và Sam làm cho Wallace lo lắng cho mình.

..........................................

"Alo..." - Giọng của Ady.
"Sao rồi?" - Shirley dò hỏi.
"Biết chỗ ở của con nhỏ đó rồi" - Ady cười nham hiểm.
"Vậy định chừng nào hành động?" - Shirley đang nghĩ mình có nên làm theo kế hoạch này không, cô ta hơi sợ, sự việc bại lộ thì sẽ mất tất cả. Nhưng Shirley vẫn chọn lựa là sẽ phải hành động vì Sam ngày càng đối xử với cô ta xa cách, từ khi Ruby xuất hiện trở lại.

"Không gấp, phải xem xét kỹ" - Ady trả lời.
"Phải chắc ăn..." - Shirley vẫn còn chút sợ sệt, không muốn làm.
"Vậy thôi nghe, cậu phải cẩn trọng đừng để lộ chuyện. Sau vụ này, chúng ta sẽ thoải mái…" - Ady nói giọng đắc ý trước khi cúp máy.

::::::::::::::::::::::::::::::::::::


Một tuần sau...

Sam vẫn thường đến nhà Ruby dù không nói gì về chuyện tình cảm nhưng vẫn đang cố lấy lòng Ruby và bé J, chỉ cần bé J thích là Sam sẽ có nhiều cơ hội hơn.

Bé J rất mến Sam, giờ nó đã không còn sợ sệt khi gặp người Sam mà không có mẹ bên cạnh. Sam hay chơi đùa với nó. Chỉ có Sam và Wallace, bé J mới chịu cho bế và gọi bằng papa, còn Jerry không được mỗi lần muốn bế nó, nó lại khóc.

Jerry rất chán chường, không thể nào thay đổi thái độ của Ruby dù đã rất cố gắng. Thất vọng lẫn thất tình, Jerry đành phải mượn rượu giải sầu.

Chiều chủ nhật, sau khi đã uống khá nhiều rượu. Jerry cảm thấy nhớ Ruby, bèn gọi điện cho Ruby.
"Alo, Ru..." - Giọng Jerry nghe có vẻ đã say.
"Jer, có chuyện gì vậy? Anh uống rượu à?" - Ruby quan tâm.
"Em có thể đến nhà anh được không?" - Jerry nói giọng buồn.
"Jer, đã gần tối, em phải lo cho bé J nữa" - Ruby không muốn đến nhưng cũng nói thật lý do mình phải trông con.

"Ru, ý anh là…cái áo khoác hôm bữa của anh. Em có thể đem đến nhà cho anh được không?" - Jerry viện cớ để cho Ruby đến nhà, đang buồn chán, đang nhớ Ruby thật nhiều. Jerry không quen với một cô gái nào khác vì cứ luôn nghĩ về Ruby, coi Ruby là người phụ nữ duy nhất của đời mình. Vì thế nên Jerry đã lâm vào tình trạng này.

"Thôi được rồi, để em mang đến. Nhưng anh phải đợi em, em phải nhờ bác quản gia đến trông bé J giùm" - Ruby nói rồi cúp máy, gọi điện đến nhà Wallace nhờ bà quản gia đến trông giùm bé J. Sau khi bà quản gia đến Ruby nhanh chóng mang áo khoác đến nhà Jerry.

20 phút sau…
"Kính coong!!!" - Ruby bấm chuông trước cửa nhà, một lát sau Jerry mới ra mở cửa. Jerry vẫn còn uống rượu, đi đứng không vững nữa.
"Ru, em đến rồi à?" - Jerry nói với giọng say khướt.

"Sao anh ra nông nổi này. Uống nhiều quá, anh uống với ai vậy?" - Ruby lo lắng khi trông thấy bộ dạng của Jerry. Ruby không hiểu sao mình lại luôn lo lắng cho Jerry dù cậu ta có làm gì đi nữa, Ruby vẫn luôn lo lắng cho Jerry…

"Anh uống một mình...Ru, hay là em vào đây uống với anh?" - Jerry nắm tay Ruby kéo vào nhà.
"Anh say quá rồi, đừng uống nữa. Anh ngủ đi" - Ruby cố gắng dìu Jerry vào phòng ngủ.

Jerry nói năng linh tinh nhưng Ruby không quan tâm, cố dùng hết sức để dìu Jerry nhưng không may, khi dìu Jerry lên giường thì bị vấp ngã. Jerry nằm lên người Ruby.

Jerry đột nhiên trở thành kẻ “mất trí” sau cú ngã. Cậu ta thấy Ruby mặt đối mặt với mình, với nỗi nhớ Ruby bao lâu nay cộng với rượu, Jerry giữ chặt đầu và cố tìm cách hôn Ruby.

Ruby đã thấy sợ lúc nhìn thấy Jerry mặt đối mặt với mình. Nhìn mặt Jerry trông như kẻ say rượu mất trí. Khi Jerry cố hôn, Ruby cố vùng vẫy nhưng với sức nặng của Jerry và tay anh giữ chặt đầu, Ruby không tài nào thoát ra được. Ruby thật sự sợ, đã cố hết sức đẩy ra nhưng Jerry vẫn tiếp tục hôn, đã không còn tỉnh táo...

Nếu không thoát ra được, mọi chuyện sẽ tệ hơn nữa. Ruby nắm chặt hai tay, cố đấm vào người Jerry nhưng cậu ta làm như chẳng biết đau, vẫn tiếp tục. Nước mắt bắt đầu chảy, Ruby cố kéo tấm ráp nệm…



Cuối cùng, Ruby cũng với được một cuốn sách khá lớn và nặng. Cố sức dùng hai tay đập cuốn sách thật mạnh vào đầu Jerry. Lúc này, Jerry đã biết đau. Ruby cố hết sức đẩy ra, cậu ta té xuống giường, đập đầu xuống nền. Jerry đã tỉnh ra.

Ruby vội ngồi dậy, định bỏ chạy nhưng thấy tấm hình kẹp trong cuốn sách rơi xuống giường.

Jerry ngồi dậy, đầu đau điến nhưng cũng nhận ra mình đã có hành động không phải với Ruby nên Jerry liên tục nói xin lỗi. Hình như Ruby không nghe thấy, đang xem tấm hình, vẻ mặt đầy kinh ngạc, nhìn thẳng vào mặt Jerry.

Trong khi Ruby đang rất ngạc nhiên thì lại có điện thoại.
"Alo, cô Hai. Bé J, tôi không thấy nó đâu nữa. Lúc nãy tôi ra vào nhà bếp pha sữa, khi đi ra thì không thấy nó nữa" - Giọng bà quản gia rung rung đang rất hoảng loạn.

Ruby hoảng hốt cực độ vì nhiều chuyện mới vừa xảy ra, thật sự bị sốc, rất sốc. Không thể nói gì với Jerry được, Ruby vội trở về nhà trong lo lắng, bé J là tất cả đối với mình.

Jerry thấy mình thật là đáng chết, tưởng là Ruby đã hận mình nên bỏ về vì hành vi lúc nãy. Nhưng không phải, trong lòng Ruby bây giờ chuyện đó đã không còn đáng giận, chỉ lo lắng cho bé J, tâm trạng cực kỳ hoảng loạn và kinh ngạc vì nhiều chuyện...



Louis,
Edit: 25.05.2011


#44
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Note: Có edit chương cuối một chút so với lúc trước, mọi người đón đọc chương Bonus nhé!


Chương cuối: Từ Bất Ngờ Đến Hạnh Phúc


Hidden Content
You'll be able to see the hidden content once you reply to this topic.



Louis,
Edit: 26.05.2011


Thanked by 1 Member:

#45
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
res...





0 user(s) are reading this topic

0 members, 0 guests, 0 anonymous users


Ruby&Me - RubyVNFC Ruby's Weibo Ruby's Official Blog Ruby Lin's Official Site Ruby's BaiDu Tieba

2005-2017 RubyandMe.com - Ruby Lin's Vietnamese FanClub - Câu Lạc Bộ Người Hâm Mộ Lâm Tâm Như tại Việt Nam.