Jump to content

Change

[Edit & Write] [Chương 16] Đi Tìm Hạnh Phúc I & II [Ruby, Sam, Jerry...]Tác giả: Louis


  • You cannot start a new topic
  • You cannot reply to this topic
102 replies to this topic

#16
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 15: Sự Thật


Sau buổi ăn tối…

Trời bắt đầu mưa, mưa càng lúc càng lớn. Sấm sét từng tiếng ầm ầm liên tiếp vang lên. Ruby vốn sợ sấm sét nên sau khi dọn dep bàn ăn với Sam, Ruby vội lên phòng ngủ dù chỉ mới 8h tối.

Còn Ady sau khi ăn xong, cô liền nhảy lên ngồi trên bộ ghế sofa ở phòng khách xem tivi. Ady không sợ sấm sét nhưng khi có tiếng sét đánh cô lại giả vờ la lên với vẻ sợ hãi nhưng Sam chẳng thèm quan tâm.

Sau khi Ruby đi lên trên lầu một chút thì Sam cũng đi lên theo. Ngoài trời mưa mỗi lúc một lớn, mưa tưởng như có thể dội sập ngôi nhà này, sấm chớp liên hồi làm cho Ruby sợ trùm chăn kín mít cả người.

Ruby nhớ lại lúc ở nhà cứ mỗi lần trời mưa có sấm sét là cô lại chạy vội vào phòng chị Jess mà trùm kín chăn ôm chị ấy cho đỡ sợ. Tuy là đã lớn nhưng Ruby vẫn sợ sấm sét, cũng không hiểu vì sao nhưng dù có cố gắng nhưng mỗi khi nhìn thấy những tia sáng lóe lên cộng với những tiếng nổ vang trời lại thấy sợ.

Tiếng Sam gõ cửa cắt ngang suy nghĩ của Ruby: “Em có sao không Ruby?” - Sam nói lớn. Ruby vẫn trùm kín chăn đáp: “Không có gì…” - Tiếng Ruby trả lời nhỏ xíu Sam không nghe được gì vì ngoài trời mưa to quá. Lần này Sam nói lớn hơn nữa: “Em mở cửa đi, anh có chuyện muốn nói…”

Ruby vẫn nghe rõ lời Sam nói, sau vài giây chừng chừ Ruby chui ra khỏi chăn đi xuống giường để mở cửa cho Sam. Cánh cửa vừa mở ra thì một tiếng sét vang lên rầm trời. Cúp điện, Ruby sợ quá theo phản xạ tự nhiên cô nhảy lên ôm chặt Sam. Sam hơi bất ngờ nhưng cũng hiểu được nguyên nhân vội trấn an Ruby: “Không có gì, chỉ cúp điện thôi mà, em đừng sợ…”

Dưới lầu lần này Ady la thật, cô ta la thất thanh nhưng Sam không quan tâm, Ruby vẫn ôm Sam thật chặt. Ngoài trời tối đen như mực nhưng thỉnh thoảng có ánh sáng từ những tia sấm chớp làm trong phòng sáng lên. Sam mò mẫm đến giường…

Lúc này Ruby đã bớt sợ thả Sam ra và cất tiếng nói: “Cảm ơn anh, hồi nãy vừa có sấm sét vừa cúp điện làm em hết hồn…”

Được Ruby ôm nãy giờ khiến Sam có nhiều cảm xúc vui sướng, hạnh phúc, anh không biết diễn tả thế nào, suy nghĩ ấy bị Ruby cắt ngang, Sam lúng túng đáp: “À, anh biết, mà sao em nhát gan thế?” - Sam buộc miệng hỏi một câu hỏi vớ vẩn, tự nhiên thấy mình thật là ngốc.

Sau câu hỏi của Sam, cả hai im lặng. Ruby không biết nói gì vì ngoài trời vẫn mưa to và sấm sét làm cô sợ. Sau câu hỏi của mình, Sam cũng im bặt không biết nói gì. 2 người ngồi im trên giường, 1 phút, 2 phút. Có tiếng bước chân Ady đi lên lầu, Ruby lên tiếng: “Anh ra coi cô ta bị gì mà la thất thanh vậy?” Sam nói với giọng bực bội: “Cô ta không sao đâu, em khỏi cần lo, cứ mặc cô ta…”

Nghe giọng Sam bực bội như vậy Ruby cũng không kêu nữa, cô chuyển sang nói chuyện khác: “Sao mà mưa gần 2 tiếng rồi mà vẫn chưa tạnh, mưa càng ngày càng lớn…”
“Cũng chẳng biết sao hôm nay lại mưa to đến như vậy…”
“À, mà anh muốn tối nay ngủ ở đây phải không?” Câu hỏi của Ruby làm cho Sam bỗng giật mình, anh không ngờ Ruby lại nói như ý anh định nói: “Ờ, sao em biết?”
Ruby vẫn nói với giọng tỉnh bơ: “Thì tại cái cô Ady chứ gì, anh muốn sao cũng được”.

Tiếng gõ cửa của Ady cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người. Sam bực mình nói vọng ra: “Chúng tôi đi ngủ rồi, có gì ngày mai cô hãy nói”.
“Nhưng mà, em cần có người nói chuyện…”
“Đã nói là ngủ rồi mà ngày mai đi, cúp điện nhà tối thui mà nói cái gì chứ, cô về phòng ngủ đi”.

Sam chợt nhớ ra là lúc nãy mình chưa khóa cửa, anh định đi ra khóa cửa thì Ady đã mở cửa vào. “Cô làm trò gì vậy? Đã nói là ngày mai sao còn dám xông vào đây? Thật là, tôi sợ cô luôn rồi” - Sam & Ruby nhanh chóng nằm xuống giường giả vờ là mình đang chuẩn bị ngủ.

Ady vẫn không tin Sam & Ruby là 2 vợ chồng nên cô đã đẩy cửa vào nhưng rồi thất vọng đi ra ngoài.

Lần này cô ta từ Mỹ trở về là đã cố sẵn ý định sẽ kết hôn với Sam vì cô ta đang gặp rắc rối nhưng khi về đến đây cô ta đã bị hố nắng vì ban đầu luôn tưởng rằng Sam vẫn còn yêu mình, chờ mình. Bây giờ cô ta đã thất vọng, nhưng qua cách xử sự của 2 người, Ady luôn cho rằng họ không phải là vợ chồng, cô ta nghĩ rằng có việc gì không rõ ràng, phải khám phá ra và phải kết hôn với Sam càng sớm càng tốt…

“Cô ta ra ngoài rồi, giờ anh…” - Ruby nói chưa hết câu thì Sam đã vội nói: “Anh không hiểu sao cô ta vẫn không tin chúng ta là vợ chồng, chúng ta có gì không giống vậy ư?”
Ruby bật cười trước câu nói của Sam. “Sao em lại cười?” “Thì chúng ta không giống thật mà…”

Sam hơi bực khi nghe câu nói của Ruby. Sam đột nhiên nói giống nghiêm túc: “Bộ em không muốn chúng ta là vợ chồng thật ah?”
Ruby đang cười khi nghe câu nói của Sam thì lúng túng không biết nói gì nhưng Ruby kịp trấn tĩnh: “Anh lại đùa nữa rồi, thôi, giờ cô ta cũng về phòng rồi…anh…”
Sam hơi thất vọng vì câu nói thật lòng mình thì Ruby lại tưởng là nói đùa.

“Anh còn không xuống dưới giường mà ngủ à?” - Ruby nói tỉnh bơ.
“Xuống dưới ngủ hả?” – Sam vô vọng nhìn Ruby.
“Chứ anh muốn sao nữa?” - Sam bị hố nặng vì lúc nãy khi nghe Ruby nói anh cứ tưởng, còn Ruby thì hồn nhiên nói tiếp ”Sao? Anh còn không xuống?”
“Được rồi…” - Sam ngồi dậy lấy một cái chăn xuống giường nằm. Ruby vẫn vui vẻ nói: “Anh chịu khó hôm nay, ngày mai cô ta đi rồi thì anh sẽ không bị vậy nữa. Thôi gần 10h rồi, ngủ thôi…”

“Chúc em ngủ ngon” “À, ngày mai anh có thể chạy qua công ty chở em đến bệnh viện được không?” “Ok”. Trời vẫn mưa, điện vẫn chưa lên. Ruby nằm trên giường đã đi vào giấc ngủ trong khi Sam nằm dưới giường bực bội nhưng rồi anh cũng ngủ thiếp đi.


Sáng hôm sau, sau trận mưa kéo dài hơn 3 tiếng, trời trong xanh không gợn chút mây…Đã hơn 7h30 sáng, Ruby giật mình ngồi dậy nhìn đồng hồ rồi vội xuống giường…
“A…” “Ây da…” Ruby vấp phải Sam ngã nằm lên người làm Sam đau điếng…
“Em làm gì vậy?” – Sam nhăn nhó mặt mày.
“Sorry, em quên là anh ngủ dưới này…đã 7h30 rồi, nửa tiếng nữa là em đã vô làm rồi…” – Ruby đang sợ trễ giờ làm.
“Vậy em thay đồ đi, anh sẽ đưa em đi…” – Sam ngồi dậy sau khi Ruby đã chạy vô phòng tắm.
“Cám ơn, anh không đi làm à?” – Ruby nói vọng ra.
“Anh nghỉ làm ở công ty cũ rồi. Hôm nay sẽ đến công ty khác xin việc làm đây”
“Trễ rồi, lát ra xe nói chuyện. Chiều nay nhớ ghé qua công ty chở em đến bệnh viện giùm nghe” – Ruby rửa mặt vội vàng nói.
“Ok. Anh nhớ rồi” - Một ngày mới bắt đầu, Sam cảm thấy vui vẻ hơn khi nhìn thấy một Ruby trẻ trung yêu đời, Sam tin là mình và Ruby sẽ có một cuộc sống hạnh phúc dù cho bây giờ chưa đi đến đâu.

Sam vội về phòng mình thay quần áo, anh gần như quên luôn sự tồn tại của Ady trong nhà này nếu không có tiếng gọi của Ady khi anh vừa mở cửa ra khỏi phòng Ruby:

“Sam, đêm qua anh ngủ ngon chứ?” - Giọng của Ady - cái giọng mà 6, 7 năm về trước mà Sam thích được nghe nhưng bây giờ khi nghe thấy nó anh cảm thấy như cái giọng của cái đĩa bị xước vậy.

“Cô thức sớm vậy sao?” - Sam đáp lại lời chào của Ady bằng một câu nói cộc lốc.

“Anh cũng vậy mà…tối qua em ngủ ngon nên bây giờ mới thức sớm” – Vẫn cái giọng điệu đó.
“Thôi, tôi đang bận, phải chở Ruby đi làm, khi nào về tôi sẽ nói với cô sau” – Sam không hơi đâu nói chuyện với cô ta.
“Vợ chồng anh quấn quít với nhau quá hử? Sao anh không cho cô ấy ở nhà luôn đi mà còn để cho đi làm” – Ady lại bới móc.
“Thôi, đã bảo là không nói nữa, tôi bận…” - Sam đi vội về phòng trong khi Ady đang bực tức bởi sự lạnh lùng mà Sam đối với mình.

10 phút sau, Ruby xuống dưới nhà ra cổng chờ Sam lái xe ra…

Nhưng 5 phút sau vẫn chưa thấy Sam ra, Ruby hơi bực vì sợ trễ giờ thì có một chiếc xe hơi chạy về phía mình. Xe dừng lại ngay trước mặt Ruby, Ruby nhìn chăm chăm vào chiếc xe coi người lái xe là ai.

“Ru…” - Một người trong xe bước ra khiến cho Ruby vô cùng bất ngờ.
“Jer…” - Ruby mở to mắt ngạc nhiên.

“Em đi làm phải không? Lên xe đi anh chở” – Jer lịch lãm khác xa với lúc trước.
“Xe này, ở đâu mà anh có?” - Ruby buột miệng nói ra câu này sau đó cảm thấy mình vô duyên khi hỏi như vậy.
“Xe này hả? Công ty thưởng cho anh đó” – Jerry vui vẻ nói.
“Công ty thưởng?” – Ruby hơi bất ngờ, mới nghỉ phép có 1 tuần mà sao có nhiều thay đổi.
“Do anh có một sáng kiến mới rất có lợi cho công ty…” – Jerry tiếp tục.
“Ra vậy, anh giỏi quá! Vậy chắc anh cũng được thăng chức?” – Ruby chia vui với Jerry.
“Anh được thăng chức trưởng phòng”.
“Vậy mà anh không nói cho em biết…” – Ruby vờ trách móc.
“Ơ, hôm qua anh có gửi cho em một món quà, có một bức thư, em chưa xem à?” – Jerry ngạc nhiên.
“A, sorry, hôm qua trời mưa cúp điện nên em…” – Ruby giờ mới nhớ ra món quà đó.
“Thôi, lên xe mau…trễ làm bây giờ…” – Jerry mở cửa xe mời Ruby.

Ngay lúc này Sam cũng chạy xe ra, Ruby hơi bối rối. Cuối cùng thì Ruby lên xe Jerry vì một lý do đơn giản là tại 2 người cùng làm một công ty…“Sam, anh vô nhà ăn sáng đi, em có Jerry chở đi rồi. Kế hoạch buổi chiều vẫn như cũ” - Ruby ló đầu ra ngoài xe nói với Sam.

Sam bực mình vì lại là tên này đi chung với Ruby. Jerry thì rất vui vì Ruby lên xe mình, còn Sam lái xe vào lại…

Trên xe của Jerry…
“Kế họach buổi chiều mà em nói với anh ta là kế họach gì vậy?” – Jerry tò mò.
“Không…có gì đâu, cám ơn anh đã chở em…” – Ruby gượng cười không muốn đề cập.
“Em có vẻ khách sáo với anh quá, không như lúc trước…” – Jerry nhận thấy vậy.
“Đâu có, em thấy anh dạo nào thay đổi nhiều lắm, chững chạc hơn rồi đó…” – Ruby lại chuyển sang vấn đề khác.
“Ru này, anh có một chuyện muốn hỏi…” – Jerry ngập ngừng
“Thôi tới công ty rồi, sắp trễ rồi. Em vào phòng mình làm trước đây. Quên chúc mừng anh thăng chức trưởng phòng. Anh nhớ cố gắng nữa nghe. À, quà của anh chiều nay em về sẽ coi. Cám ơn anh…” - Ruby nói một loạt rồi quay người đi mau vào công ty làm cho Jerry không mở miệng nói tiếp được chỉ nhìn theo…vẫn dáng người xưa, vẫn mái tóc dài xưa. Ruby trong mắt Jerry bây giờ với xưa vẫn vậy, không thay đổi, sẽ không bao giờ thay đổi. Tự nói với mình như vậy, sẽ mãi yêu Ru của Jerry…

Chiều đến, tháng 10 nên trời mau tối, mới có 4h30 chiều mà mặt trời đã đến đường chân trời, cả một vùng chân trời phía Tây đỏ rực, trời vẫn trong xanh nhưng gió lại thổi mạnh, báo hiệu một sự việc lớn sắp xảy ra

Sam không đến công ty xin việc làm, anh ở nhà để tống khứ Ady đi. Cuối cùng cô ta cũng dọn sang khách sạn, Sam gấp rút chạy đến công ty Ruby làm dù trong lòng vẫn bực mình chuyện lúc sáng nhưng anh đang vui vì mình sắp làm được một việc mà Ruby sẽ rất vui.

Sam chạy đến công ty Ruby thì đã thấy Ruby đứng đợi trước cổng: “Xin lỗi, đã để em đợi lâu, lên xe đi”

“Không sao, em mới ra thôi” - Ruby vừa nói vừa lên xe.
“Sao em có vẻ không vui vậy?” – Sam để ý kỹ nét mặt của Ruby.
“Không có gì, tại hôm nay mắt cứ giựt hoài, mong là không có gì xảy ra” – Ruby lo lắng.
Sam cười vì Ruby cũng tin mấy chuyện này: “Em đừng có lo…mấy chuyện này người ta chỉ nói nhảm thôi…”
Ruby cũng cười lên, không nghĩ đến chuyện đó nữa: “Dạo này anh thường hay cười quá, không giống như lúc trước, anh cười trông anh đẹp trai hơn đó…”

Ruby nói vậy làm Sam bối rối, anh cũng vui lên không còn nghĩ về chuyện hồi sáng nữa “Để em khỏi lo, anh chạy nhanh đến bệnh viện nhé” - Sam vui vẻ nói với Ruby, cô gật đầu đồng ý.

Chỉ 10 phút sau xe đã đến bệnh viện, trời bắt đầu tối. Nhưng không phải vì mặt trời đã lặn mà vì mây đen kéo đến, Ruby & Sam đi nhanh vào phòng bệnh. Không thấy chị Jess & mẹ mình đâu hết. Ruby bắt đầu lo lắng, vội đi tìm bác sĩ: “Bệnh nhân trong phòng đó thế nào rồi thưa bác sĩ?” – Sam lên tiếng hỏi trước.
“Cần phẫu thuật gấp, tôi đã nói với người nhà bệnh nhân rồi. Cần có 500.000 để phẫu thuật”
“500.000 ư?” – Sam hỏi lại.
“Uh, nhưng nãy giờ không thấy họ đâu hết, tình trạng bệnh nhân ngày càng xấu đi…” – Bác sĩ nói tiếp.

“Nhưng mà bác sĩ có thể để phẫu thuật xong…” – Ruby ngập ngừng biết là không thể…

“Ruby, em đừng lo, đi kiếm chị Jessica và mẹ đi, để anh lo vụ này cho” – Sam động viên.
“Cám ơn anh nhiều lắm” - Ruby rất cảm động khi Sam nói vậy…

Một lát sau, Ruby đi tìm chị & mẹ mình vẫn không gặp, cô nghĩ có lẽ họ đã đi lo tiền cho ca phẫu thuật…

Ruby trở về chỗ Sam…“Vẫn không gặp” - Ruby lo lắng.
“Em yên tâm, ca phẫu thuật đã bắt đầu rồi đó, ba em sẽ không sao đâu…” - Sam an ủi Ruby

Ngay lúc này trời lại mưa, mưa lớn như hôm qua, làm cho không khí căng thẳng, buồn chán hơn. Ruby ngày dựa người vào vai Sam chờ trước phòng phẫu thuật… “À, chị em có di động không? Thử gọi cho chị ấy đi”
“Em quên mất, chị ấy mới mua di động mà, hôm trước có cho em số…” - Ruby vội vàng gọi điện cho Jessica.

“Alo, chị đó phải không?”- Ruby vui mừng khi Jessica bắt máy.
“Chị đây, em gọi có gì không?”
“Em đang ở bệnh viện, tiền phẫu thuật đã có Sam lo rồi. Chị và mẹ khỏi lo nữa, đến bệnh viện đi” – Ruby thông báo tin mừng.
“Vậy ah? Cám ơn 2 vợ chồng em nhiều lắm, chị và mẹ đang ở ngân hàng, sẽ đến bệnh viện ngay. Bye!” – Jessica vui mừng khi nghe tin đó, lúc đầu vì không muốn phiền Ruby nên không muốn nói…

Ruby cảm thấy tươi tỉnh hơn sau khi nói chuyện với chị mình, đối với Ruby gia đình là quan trọng nhất, chỉ cần có người thân bên cạnh là cô thấy vui vẻ rồi.

Một bác sĩ trong phòng phẫu thuật vội vã đi ra: “Xin lỗi, bệnh nhân ra nhiều máu quá, lượng máu bệnh viện dự trữ hôm nay phải đã gần hết rồi. Ai có nhóm máu O xin vui lòng đi theo tôi xét nghiệm hiến máu gấp”
“Vâng tôi là con gái bệnh nhân đây”
“Vậy thì tốt quá, xin cô vui lòng đi theo tôi…”
‘Tôi cũng nhóm máu O” – Sam lên tiếng.
“2 người đi theo tôi” – Bác sĩ nhanh chóng dẫn 2 người đi xét nghiệm và hiến máu.

Trời ở ngoài vẫn mưa, Jessica & mẹ đang gấp rút đến bệnh viện, Jessica cảm thấy lo lắng, cô linh cảm có một chuyện không hay sẽ xảy ra nên kêu taxi vội đi đến bệnh viện…

Tại bệnh viện…

Sam & Ruby cùng hiến máu. Sau khi hiến máu xong, Ruby phải nằm nghỉ vì cô hơi khó chịu, Sam vẫn khỏe mạnh…

Một lát sau, bác sĩ vội vàng đi đến chỗ 2 người: “Xin lỗi, máu của anh thì đúng là máu nhóm O nhưng cô đây thì là máu nhóm A” “Sao???” – Ruby hoang mang.
“Có thể là mẹ cô mang nhóm máu A, cô đừng suy nghĩ nhiều, anh có thể hiến thêm máu được không? Bệnh nhân đang rất cần…”
“Ok…” - Sam vội vàng đi hiến máu tiếp. Sau khi anh cho thêm một lần nữa thì cũng cảm thấy khó chịu nên cũng nằm giường kế bên Ruby.

Lúc này thì Jessica & mẹ cũng đến. Hai người vội vã vào trong hiến máu khi nghe bác sĩ nói cần người nhà hiến máu.
“Hai người cũng là nhóm máu O ư? Vậy thì quá tốt rồi, chỉ cần cầm cự đến khi bệnh viện chuyển máu từ ngân hàng máu về, 2 người vào phòng hiến máu đi” “Vâng…vâng…” - Jessica và mẹ cô vội vàng đi vào phòng hiến máu, vội vàng nên không để ý Ruby & Sam nằm trên giường kế bên.

Ruby đã nghe thấy mẹ mình nhóm máu O. Lòng cô bây giờ rối bời. Sam vì cho nhiều máu nên đã ngủ thiếp đi. Anh không biết chuyện này. Ngoài trời vẫn còn mưa, mưa rất lớn…



Louis,
Edit: 14.05.2011


#17
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 16: Ác Mộng


Mọi việc đến quá nhanh, Ruby nằm bất động trên giường bệnh mà vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đối với mình. Ba nhóm máu O, mẹ cũng nhóm máu O, vậy sao mình lại có nhóm máu A, có khi nào mình bị “đột biến” không? Ruby cố tìm mọi lý do để trấn tĩnh lại, tìm mọi lí do để vẫn tin mình là con ruột của bố mẹ mình, là em ruột của chị mình. Nhưng rồi, dù cố tìm mọi lí do nhưng vẫn không thể nào trấn tĩnh được. Ruby cần tìm người để tâm sự, trời mưa, mưa to quá. Sam, sao anh lại ngủ? Sao anh không tỉnh lại? Anh hãy tỉnh lại đi, đưa em khỏi chỗ này…"Sao ở đây ngột ngạt quá, mình không thể ở đây được, mình phải đi thôi”…

Sam vẫn nằm đó, vẫn ngủ ngon, anh không biết được rằng chính vì giấc ngủ này mà sau này có nhiều chuyện hiểu lầm đã xảy ra…
Sam giật mình tỉnh dậy “Ruby đâu mất rồi? Cô ấy đi đâu rồi…” Tìm kiếm, chạy lòng vòng hết trong bệnh viện vẫn không thấy, mệt nhưng vẫn cố chạy, còn một nơi Sam chưa đến: cổng bệnh viện. “Ngoài trời mưa to thế Ruby đi ra đó làm gì” Nói thế nhưng vẫn chạy ra đó dù Sam vẫn còn không khỏe trong người.

Thế đó, chạy ra tới cổng bệnh viện thì lại gặp cảnh tượng không muốn thấy, bực bội, giận dữ… “Tên Jerry đó đang dìu Ruby vào xe hắn và chạy biến đâu mất”

Sam định đuổi theo nhưng mệt quá không thể đuổi kịp, ngoài trời mưa to quá cho nên Sam chẳng nhìn thấy cảnh Ruby vừa khóc vừa chạy ra ngoài lúc trời mưa và va phải Jerry. Vì thế nên Jerry mới dìu Ruby lên xe.

Ruby muốn đi xa nơi này, muốn đi thật xa, nên Jerry sẵn sàng chiều ý dù anh chẳng biết xảy ra chuyện gì. Sam cũng không biết rõ sự việc, cậu ta chỉ tin vào mắt mình, chỉ biết là giữa Jerry và Ruby vẫn còn tình cảm.

Bực tức, Sam cũng chẳng hiểu tình cảm của Ruby,sao mà cô ấy lúc này lúc khác, đi về cũng không nói gì với mình. Dù sao mình cũng giúp cô ấy nhiều việc mà. Cô ấy không cảm động một chút nào ư? Rõ chán, mình cũng đi về thôi, không được, phải đi vào trong đó coi sao đã. Mình thật ngốc, làm mọi thứ cho cô ta, nhưng cô ta lại chẳng hiểu tấm lòng của mình” – Sam rầu rĩ.

Mưa vẫn rơi như trút nước, tối qua mưa lớn, tối nay mưa còn lớn hơn. Jerry chẳng hiểu Ruby bị gì ngồi trên xe bất động. Chẳng nói năng gì, Ruby không khóc nữa, cứ ngồi đó không nói, không gây ra một tiếng động nào. Thấy thế Jerry dừng xe lại, lấy khăn lau mặt cho Ruby, cũng chẳng phản ứng.

“Có chuyện gì xảy ra vậy Ru? Chẳng lẽ bác trai đã…” Jerry đón mò nhưng mà trật lất. Ruby vẫn không lên tiếng làm cho Jerry tưởng chuyện đó là sự thật. Động viên, an ủi hết lời, Ruby vẫn không nhúc nhích nhưng mà có chảy nước mắt
“Em đừng như thế nữa Ru, anh xin em đó, em có chút phản ứng đi…” Vẫn không nói một lời nào. Jerry cũng im lặng, anh tiếp tục lái xe, lái đi đâu cũng chả biết, mưa tạnh dần cho đến khi Jerry chở Ruby ra tới bãi biển thì mưa tạnh hẳn.

Tại bệnh viện…Sam đi vào trong thì gặp Jessica đang bước dọc hàng lang…
“Ơ, em đến hồi nào vậy? Còn Ruby đâu? Chị không thấy nó đâu?” – Jessica ngạc nhiên khi thấy Sam, lúc vào gấp quá nên chẳng để ý gì.

“Ruby và em đi hiến máu, sau đó em ngủ thiếp đi, còn Ruby đi đâu em cũng không biết” - Sam không muốn nói đến cảnh tượng hồi nãy, nghĩ đến không đã tức rồi nên tốt nhất đừng nghĩ đến làm chi.

Jessica khi nghe Sam nói vậy một phần nào đã suy nghĩ ra nhưng không chắc muốn hỏi kỹ thêm nữa: “Thế có phải bác sĩ nói là nhóm máu Ruby không hiến được phải không?”
“Đúng vậy, sao chị biết vậy?” – Sam ngạc nhiên nhưng vẫn không hiểu gì.
“Rồi nó có nói gì thêm với em không?” – Jessica bắt đầu lo lắng.
“Không có, lúc đó Ruby vẫn bình thường, sau đó em đi hiến máu thêm lần nữa khi ra ngủ thiếp đi, rồi khi thức dậy thì cô ấy đã biến mất” – Sam kể lại sự việc.

Linh cảm của Jessica đã đúng, cuối cùng thì sự thật cũng đã phơi bày. Cô lo lắng, muốn đi tìm Ruby nhưng cha đang phẫu thuật và mẹ thì đang nằm hồi sức, đi sao được? Thế là: “Có gì em đi kiếm Ruby giùm chị. Nếu nó về nhà thì em gọi điện báo chị biết nghe” – Jessica chỉ biết làm vậy trong hoàn cảnh này.
“Vâng…” [Lạ nhỉ, gia đình Ruby có chuyện gì? Khó hiểu, thôi mình không suy nghĩ nữa, đang bực mình…] - Sam suy tư rồi chào tạm biệt Jessica ra xe chạy về nhà.


Tại bãi biển…
Sau cơn mưa, trời rất lạnh, mây đen đã tan biến hết làm xuất hiện.hàng trăm tinh tú trước mắt Ruby, vẫn ngồi đó, im lặng.

Jerry cũng vậy…5 phút…10 phút…Ruby bắt đầu lên tiếng: “Jer, nếu bây giờ một gia đình mà bấy lâu nay anh rất yêu quý bỗng tan biến mất, không còn gia đình của anh nữa, anh sẽ làm sao?” Câu hỏi của Ruby khiến Jerry lúng túng, anh không biết trả lời sao cả vì từ nhỏ anh không có gia đình, không có tình thương. Nhắc đến gia đình làm Jerry nhớ lại một chuyện buồn…

Chuyện lúc anh lên 3 tuổi, chuyện mà bấy lâu nay anh giấu kín, lúc đó cũng chẳng nhớ gì rõ, mọi chuyện cứ mơ mơ hồ hồ, Jerry có một người em sinh đôi…2 người bị thất lạc nhau vào năm đó. Bây giờ anh chẳng biết nó sống chết thế nào. Jerry bắt đầu rưng rưng vì quá khứ mơ hồ, anh không khóc nhưng lại buồn, chẳng hiểu sao Ruby nói vậy anh lại nhớ đến đứa em gái tội nghiệp của mình.

“Sao anh không trả lời em??? Anh không biết làm sao à? Anh phải biết chứ, anh phải chỉ cho em, để em vượt qua nỗi đau lần này, gia đình đối với em rất quan trọng, không ai có thể sánh bằng” - Jerry không hiểu Ruby đang muốn nói gì nhưng thấy Ruby như vậy, Jerry cũng đau lòng.

“Em đừng như thế Ru, gia đình em vẫn còn mà, chỉ có điều ba em…ba em…” – Jerry vẫn cứ tưởng là ba Ruby đã mất.
“Không phải, không phải, em không còn ai, không còn một người thân” - Ruby ném một hòn đá xuống biển la lớn…
“Em nói gì vậy Rubyvẫn còn mẹ em…còn chị Jess mà em rất yêu mến mà…” – Jerry cố động viên.

“Không phải, giờ họ đã không phải là người thân của em nữa rồi, em biết làm sao đây. Sao mà cuộc đời này đầy giả dối, ai cũng nói dối???”- Một hòn đá khác lại bị Ruby ném xuống biển, cô ném đã giải tỏa bức xúc trong lòng, để cho mọi việc không phải là sự thật nhưng mà sự thật vẫn là sự thật, cũng giống như mặt trời chỉ mọc vào ban ngày, không thể mọc vào ban đêm được.

Jerry vẫn chưa hiểu rõ vấn đề ở đây là gì, anh chẳng biết làm sao, chỉ biết nói lời an ủi: “Thôi, vậy là đủ rồi, để anh đưa em về nhà, em mà ngồi đây lâu lại cảm lạnh, về thôi”

“Không, em không về” - Ruby một mực không chịu về khiến cho Jerry cũng hết cách.


Sam về đến nhà, không thấy Ruby, anh phát cáu…“Đã 10h rồi, sao cô ta vẫn chưa về?” Sam bật tivi lên coi cho quên đi suy nghĩ về sự việc lúc nãy
Vẫn không quên được Sam bực bội đi lên phòng Ruby, ngồi, nằm xuống, đứng lên, vẫn suy nghĩ giờ này Ruby & thằng ấy đang ở đâu??? Ngồi xuống, ngắm bức ảnh để bàn của Ruby, mỉm cười một mình rồi lại nhăn mặt. Đi qua lại và phát hiện ra cái túi mà Jerry đưa cho Ruby hôm qua.

Mở hay không mở??? Suy nghĩ đắng đo vài giây và mở ra, một hộp quà và một tấm thiệp.

Đọc hay không đọc??? Vài giây suy nghĩ với sự tò mò của một người ‘chồng’ đang ‘ghen’ tức nhiên là Sam sẽ đọc tấm thiệp: “Ruby! Đây là món quà anh tặng em vì sự thành công đầu tiên trong công việc của anh…”

“Tên này láo, mới được chút thành công đã lên mặt” - Sam vừa đọc vừa mỉa mai lời nói của Jerry trong thiệp nhưng vẫn đọc tiếp. Bỗng Sam giật mình khi đọc thấy: “Anh đã biết rõ mọi việc, anh không biết giữa em và Sam đã xảy ra chuyện gì nhưng anh biết em lấy hắn không phải vì em yêu hắn, em lấy hắn vì một lí do mà em tưởng tượng ra nhưng không có. Cho nên, anh biết em vẫn còn yêu anh, anh muốn chúng ta hãy làm lại từ đầu. Em và hắn giờ chẳng có gì với nhau,em hãy cho anh một cơ hội…”




“Thằng này, nó dám nói thế với Ruby, nó có còn lòng tự trọng nữa không khi nói với một người đã có chồng như vậy” - Sam nổi điên quăng tấm thiệp xuống sàn nhưng rồi lại nhặt lên liền, để mọi thứ lại như cũ và về phòng mình nhưng không ngủ. Làm sao mà ngủ được, anh nằm đợi Ruby về…11h….12h…1h…2h…Sam ngủ thiếp đi vì mệt…


Tại bãi biển vắng người, gió biển thổi lạnh giá, cả người Jerry lạnh rung lên nhưng cậu vẫn choàng áo cho Ruby đang dựa vào mình ngủ. Muốn đi về nhưng sợ Ruby tỉnh giấc lại xúc động, Jerry vẫn ngồi đó chịu lạnh, anh nghĩ mãi vẫn không hiểu Ruby muốn nói gì.

“Ắt…xì…” Tiếng hắt hơi của Jerry làm Ruby giật mình tỉnh dậy đã hơn 2h sáng với vẻ mặt thất thần nhưng vẫn còn nhận ra được mọi việc: “Về thôi Jer, xin lỗi đã làm phiền anh, anh mặc áo lại đi, tay anh rung quá để em lái xe cho” - Ruby nói liên tục không cho Jerry nói.

Hai người bước lên xe, gió biển vẫn thổi mạnh. Ngoài khơi xa vẫn còn đó những chiếc tàu đánh cá giữ một vùng biển tối mênh mông. Ruby quay lại nhìn, không còn cảm xúc buồn cũng chẳng cảm thấy vui. Biển tối vì trời tối hay vì lòng người không chút ánh sáng???

“Ru, rút cuộc có chuyện gì? Em nói cho anh biết đi” - Jerry cố hỏi nhưng bất lực, Ruby không nói gì. Thỉnh thoảng chỉ gượng cười và nói vài câu mà Jerry chẳng hiểu gì.

Jerry đành ngồi im không nói câu nào nữa nhưng rất lo lắng cho Ruby “Anh cho em ngủ tạm nhà anh một đêm nghe, trời gần sáng rồi, em buồn ngủ quá, từ đây chạy về nhà em hơi xa” - Cuối cùng Ruby cũng nói chuyện mà Jerry có thể hiểu được muốn nói gì.

Jerry vội trả lời: “Tới nhà rồi, để anh vô đậu xe. Em vào phòng lên giường mà ngủ”.

“Ok” - Ruby làm biếng nói, đối với cô bây giờ chỉ muốn ngủ, không suy nghĩ thêm.

Jerry dẫn Ruby vào phòng mình, không biết bị gì mà chẳng bao lâu sau Ruby đã đi vào giấc ngủ say, hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra.

Một giấc mơ quen thuộc lại đến…


“Con nhà ai mà lại lang thang một mình thế này?”
“Tội nghiệp quá, chắc là bị bỏ rơi rồi…”
“Trời tối vậy, chỗ này lại không có ai, nó khóc trông tội quá…”
“Hay là mình đem nó về nuôi đi…dù gì ở nhà cũng có mỗi con Jessica, đem nó về cho 2 đứa nó chơi chung…”
“Nhưng mà…”
“Đi mà anh, tuy là nhà mình nghèo nhưng cũng đủ lo cho nó mà…”
“Vậy thì được rồi, em bế nó về trước đi, anh đi mua vài món ăn rồi về sau…”
“Ngoan ngoan, bé cưng đừng khóc nữa, đừng khóc nữa mà, con đói bụng phải không? Đi về nhà ăn tối với cô, đi thôi con…”



Ruby giật mình tỉnh dậy, cảm thấy toàn thân ê ẩm, chắc là bệnh rồi quá? Lại là giấc mơ cũ. Bây giờ đã biết rõ đứa bé đó chính là mình, giờ thì không thể không tin…
“Thế đó, bao nhiêu năm nay mình mơ thấy giấc mơ này, tưởng rằng nó chỉ là một giấc mơ thôi, không ngờ…” - Ruby ngồi dậy định đi xuống giường thì thấy Jerry đang nằm dưới đó, tự nhiên cô thấy mắc cười.

Hôm qua Sam cũng nằm ngủ như vậy và mình đã vấp ngã. Ruby chợt nghĩ về Sam [Tối qua mình bỏ đi không về, chắc anh ta lo lắm, đã 6h sáng rồi, mình phải về thôi].

Nói rồi Ruby gọi Jerry dậy: “Jer, anh lên giường mà ngủ nè, em về đây, cám ơn anh nhiều lắm”.

“Em thức rồi đó hả? Để anh đưa em về” – Jerry mơ màng tỉnh lại.
“Không cần, không cần, em tự về được rồi…”
“Không được, đợi anh, để anh đưa em về mà thực ra có chuyện gì xảy ra vậy em?” – Jerry vẫn quan tâm chuyện hôm qua.
“Không có gì đâu anh, hôm qua em có chút chuyện buồn thôi” – Ruby không muốn nghĩ đến chuyện đó nữa.
“Được rồi, chờ anh, để anh đưa em về…” – Jerry vội rửa mặt nhanh chóng rồi xuống lấy xe.

Sam ngủ thiếp đi lúc khuya nhưng tỉnh dậy rất sớm, 6h sáng, đi xung quanh, Ruby vẫn chưa về. Sam lại bực…Đi xuống dưới cổng đợi. Một ngày mới bắt đầu giống như hôm qua, trời rất xanh, không gợn chút mây. Nhưng hôm nay Sam đã khác hôm qua, lòng đầy mây đen bao phủ, xuống dưới cổng, đi qua đi lại…

Cuối cùng, Ruby cũng trở về nhưng đám mây đen trong lòng Sam lại tăng lên gấp đôi khi thấy Ruby tươi cười bước xuống xe tạm biệt Jerry.

Sam luôn tin những gì mình thấy luôn đúng theo sự việc mình đang nghĩ nhưng không phải vậy. Không phải bao giờ nhìn thấy cũng đúng như mình nghĩ. Tốt nhất là nên hỏi rõ bởi vì tuy Ruby tươi cười chào tạm biệt Jerry nhưng trong lòng vẫn rất đau, đau vì sự thật mà cô mới biết. Nhưng rút cuộc Sam lại không hỏi.

“Cô hay quá, đi đến giờ này, cô ‘ngủ’ ở nhà hắn ngon chứ?” - Sam biết mình nói hơi quá lời, nhưng lời đã nói ra rồi làm sao mà rút lại được…
“Anh nói gì thế? Ý anh muốn nói gì?” - Ruby đang buồn, không nhận ra Sam đang ghen nên khi nghe câu nói của Sam. Ruby tưởng là anh ta muốn hỏi như vậy.
“Tôi…” - Sam lúng túng.
“Đúng vậy đó, tôi ngủ ở nhà Jerry, điều đó có gì không mà anh hỏi” – Ruby chẳng quan tâm Sam nói gì.
“Cô…” – Sam vẫn ú ớ không nói được gì.
“Không hơi đâu nói với anh, tôi đi làm…”
“Cô đứng lại đó, dù gì tôi và cô cũng là vợ chồng mà, tôi đối xử với cô cũng không tệ mà. Sao mà cô cứ luôn đi chung với thằng đó. Còn đi qua đêm, không nói tiếng nào đã bỏ đi, cô làm vậy mà được à?” – Sam tức giận lên tiếng.
“Ok, tôi xin lỗi anh vì không gọi điện nói với anh, lần sau nếu đi qua đêm tôi sẽ báo. Ok chứ?” – Ruby mệt mỏi đi vào trong.
“Hôm nay cô bị gì vậy? Nói chuyện rất lạ” - Sam vẫn nhận ra sự khác lạ của Ruby nhưng vẫn không biết sự thật. Ruby thì không muốn nói, không muốn nghĩ đến sự thật đó nữa.

“Tôi về phòng thay quần áo đi làm, không nói với anh nữa…”
“Ê, chị cô lo lắng cho cô lắm, chị ấy có gọi cho tôi, báo là ca phẫu thuật đã thành công, chiều nay tôi và cô đến thăm chứ?” - Sam tưởng mình báo tin này Ruby sẽ vui mừng nhảy lên reo lên sung sướng và cám ơn anh nhưng không phải vậy. Ruby không một lời nào, đi vào nhà làm cho Sam càng không hiểu hơn nữa.



Louis,
Edit: 14.05.2011


#18
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 17: Sinh Nhật Vui Vẻ


Một ngày trôi qua trong căng thẳng, Ruby mệt mỏi nên không đi làm cũng không nói một lời nào với Sam từ lúc về nhà làm Sam vô cùng bực bội. Sam cũng không đi phỏng vấn. Có khá nhiều lời mời Sam làm việc tại những tập đoàn lớn nhưng Sam đều từ chối.

Hôm nay là ngày quan trọng của anh, Sam muốn cùng Ruby ăn mừng nhưng Ruby cứ ngồi trong phòng mình không biết làm gì, cửa phòng vẫn mở.

Đến gần tối, Sam lâu lâu lại đi qua phòng Ruby nhìn vào, chẳng hiểu sao cô ấy cứ ngồi trầm tư một mình. Khi Ruby nhìn ra thì Sam lại giả vờ đi tiếp. Cứ như vậy được vài lần.

Sam đứng trước cửa nhìn chăm chăm vào phòng Ruby đơn giản vì Ruby đang lấy món quà của Jerry ra xem. Lòng bồn chồn, nôn nóng lẫn bực bội khi thấy Ruby mở tấm thiệp ra. Sam đi vội vào phòng làm Ruby giật mình: “Anh làm gì vậy? Sao lại tự nhiên đi thẳng vào phòng tôi mà không gõ cửa?”
“Cô đã mở cửa rồi còn gõ làm gì?”
“Hôm nay anh kỳ lắm, từ nãy giờ cứ đi qua đi lại phòng tôi, thật ra anh muốn gì đây…” – Ruby nhìn Sam với ánh mắt nghi ngờ.

“Tôi…” – Sam ấp úng.
“Anh ghen với Jer à?” - Ruby cũng chẳng hiểu mình nói gì, hôm nay đầu óc có vấn đề nên cứ nói lung tung cả lên, Ruby cũng chẳng hiểu tình cảm giữa mình và Sam như thế nào…
“Cô…” – Sam càng bối rối.
“Làm gì mà anh đỏ mặt vậy? Tôi nói giỡn thôi, rút cuộc là anh có chuyện gì không? Không có thì làm ơn ra ngoài giùm tôi…” – Ruby tỏ vẻ bí ẩn trong lời nói.

“Ok…tôi…” - Sam chậm chạp bước ra trong vẻ thất vọng.
“Happy Birthday!!!” Ruby làm Sam vô cùng bất ngờ hạnh phúc không thể tả khi nghe câu chúc này…
“Happy Birthdaym Sam!!! Chúc anh sinh nhật vui vẻ. Lúc nãy tôi mới biết hôm nay là sinh nhật anh nên không có quà, xin lỗi anh nhe” – Ruby cố tỏ ra vui vẻ.
“Cô làm tôi bất ngờ quá, không nói sao cô lại biết?” - Thật ra khi nãy khi Ruby lục đóng giấy tờ ra coi cho đỡ buồn thì phát hiện ra tờ giấy khai sinh của Sam trong ngăn tủ nên cô mới biết hôm nay là sinh nhật Sam.

“Bí mật, thật ra hôm qua tôi gặp chút chuyện, bây giờ đã nghĩ thông suốt rồi. Thôi anh xuống dưới nhà đi, hôm nay để tôi trổ tài coi như chúc mừng sinh nhật anh”
“Ok” - Ruby nói là đã nghĩ thông suốt nhưng có thật sự đã thông suốt không hay chỉ là vẻ bên ngoài vui vẻ nhưng trong lòng thì vẫn chưa đâu ra đâu giống như bầu trời hôm nay trong xanh không chút mây đen nhưng ai biết được sắp tới sẽ có một cơn bão lớn xảy ra. Ruby vẫn chưa đọc xong tấm thiệp mà Jerry gửi.

“5 phút nữa là ok, có cái bánh kem trong tủ lạnh phải không? Anh chuẩn bị trước rồi à?” - Ruby tỏ ra vui vẻ để mừng sinh nhật với Sam.

5 phút sau, mọi thứ đều ổn thỏa, Sam rất vui vì ý muốn của mình tưởng chừng sẽ không được gì nhưng bây giờ lại có tất cả…

“Happy Birthday To You…Happy Birthday To You…Happy Birthday... Happy Birthday…Happy birthday to Sam…” “Cám ơn em, Ruby, cám ơn em rất nhiều” - Mỗi lần đến sinh nhật mình, Sam đều ăn mừng một mình, năm nay có thêm Ruby làm anh rất hạnh phúc.

Mỗi lần sinh nhật ai cũng cầu nguyện một điều, Sam năm nào cũng cầu nguyện [Mình mong có một gia đình hạnh phúc] - Có những điều ước đã đạt được nhưng cũng có nhiều điều chưa như ý muốn. Nhưng chỉ cần luôn giữ mơ ước đó thì có ngày sẽ đạt được. Lúc trước Ruby tin là như vậy nhưng ngay bây giờ đã đánh mất lòng tin. Mỗi năm sinh nhật Ruby đều ước cho gia đình mãi hạnh phúc nhưng gia đình đó chỉ là một tấm gương, bây giờ nó đã vỡ vụng ra rồi…

Tiếng chuông điện thọai cắt ngang suy nghĩ của Ruby…Sau vài giây lưỡng lự, Ruby cũng đến nghe điện thoại…“Ru, em vẫn ổn chứ?” “Em vẫn khỏe…” “Ba đã tỉnh lại rồi, mai em đến bệnh viện thăm ba nghe…” “…” “Ru,sao em không nói gì, mai chị chờ em ở bệnh viện đó, em nhớ đến…” “Được…” – Giọng Ruby trầm buồn còn Jessica tỏ ra khẩn trương.

“Có chuyện gì em cũng đừng suy nghĩ nhiều, gặp chị sẽ nói rõ…”
“Ok…”
“Vậy tạm biệt em…” - Jessica, người chị mà Ruby rất yêu mến nên Ruby không thể nào lại nói chuyện một cách vô tình với chị ấy được…
[Có lẽ chị ấy không biết việc này…] - Ruby cố gán suy nghĩ này vào đầu, quay lại bàn ăn với Sam và tỏ ra vui vẻ để trong đầu đừng suy nghĩ nhiều nữa.Ruby cố để cho tình cảm lấn át lí trí…

[Sinh nhật Sam thì phải vui vẻ lên cho anh ấy vui, đó là cách giải quyết tốt nhất hiện giờ] - Ruby muốn cho mình vui vẻ lên và thế là…

“CHỤT…” - Ruby đi đến rồi bất ngờ hôn lên má Sam, cũng không biết sao mình lại làm như vậy. Hôm nay tâm trạng Ruby thay đổi liên tục vui buồn lẫn lộn làm rối tung cả lên. Và cái hôn vừa rồi là một hành động theo tình cảm của Ruby “Quà tặng sinh nhật anh đó, chỉ có vậy thôi nghe” - Ruby nói một cách lém lỉnh.

Sam bị bất ngờ nhưng hạnh phúc như ở tận trên mây, không ngờ Ruby chỉ trong phút chốc đã thay đổi hoàn toàn. Từ sáng đến chiều cứ ngồi lì trong phòng không nói gì nhưng mới đây đã vui vẻ hẳn lên, nụ hôn của Ruby làm Sam có cảm giác: [Mình đã thật sự...yêu cô ấy rồi].
Đây là một ngày sinh nhật hạnh phúc nhất của Sam từ trước đến giờ, có quá nhiều điều dù nhỏ bé vô cùng nhưng Sam lại cảm thấy quá bất ngờ, quá hạnh phúc và trong lòng đầy những rung động.
Đó là tâm trạng của một người, một người đang…yêu…Một người yêu thực sự chứ không phải thứ tình cảm với Ady vào 5, 6 năm trước và cũng không giống tình cảm với Shirley mà đây là tình yêu, tình yêu đầu tiên của Sam...[Chỉ mới kết hôn 2 tuần thôi mà mình…mình đã…yêu cô ấy mất rồi…] - Sam thật sự cảm thấy rất hạnh phúc…

“Anh làm gì mà bất động luôn rồi, chỉ một cái hôn lên má anh thôi mà, làm gì anh cảm động ghê vậy?” - Ruby cười nói như đùa, vui vẻ nhưng thật ra khi bất ngờ hôn Sam, Ruby cũng có một cảm xúc lạ…Ruby cũng chẳng rõ tình cảm của mình đối với Sam là như thế nào.

“Hôm nay em làm anh bất ngờ thật. Để anh hát tặng em bài hát mà em thích” - Sam bây giờ có thể chết vì Ruby, cảm xúc đang bùng cháy mãnh liệt trong Sam, vừa chơi dương cầm vừa hát làm Ruby nhớ lại lần đầu cô đến ngôi nhà này, cũng khung cảnh này, cũng phong cách này của Sam mà cảm xúc của cô bây giờ đã thay đổi. Lúc trước khi ngồi xem và nghe bài hát này Ruby bị thu hút bởi giọng hát của Sam, và nghĩ nếu Sam làm ca sĩ thì chắc sẽ thành công. Còn bây giờ, cũng bị thu hút, tràn đầy cảm xúc nhưng lần này Ruby chỉ muốn Sam hát cho mình nghe từ giọng hát đến vẻ mặt, cách chơi dương cầm, lần này Ruby đã thật sự bị chinh phục.

Khi Sam hát vừa xong thì có tiếng chuông cửa vang lên, người ngoài cửa là Ady. Cô ta lại đến, để tìm mọi cách, phải chiếm Sam, phải kết hôn với anh ta ngay, không thể đợi lâu thêm được, một âm mưu đã được cô ta vạch ra sẵn. Phá hoại tình cảm giữa Ruby & Sam.


Một buổi tối đẹp trời mang đến cho ngôi biệt thự của Sam đầy ắp hạnh phúc, tiếng cười vui vẻ. Hạnh phúc cho cả 2 người nhưng bầu trời không phải hôm nào cũng có đầy tinh tú sáng lấp lánh mà có những hôm chúng bị mây đen che mất. Cuộc đời con người cũng vậy có hạnh phúc và cũng có đau khổ. Buổi tối hạnh phúc bị phá ngang bởi Ady - một đám mây đen che đi hạnh phúc.

Còn Ruby tỏ ra cứng rắn, một mình đối mặt với sự thật mình không phải là là con ruột của gia đình. Nhưng Ruby chỉ tự dối lòng mình, sự thật đã gây ra cho cô một cú sốc lớn nhưng Ruby lại không cùng chia sẻ nỗi buồn với bất kỳ ai.

Với Sam, cậu ta đã biết rõ tình cảm của mình đối với Ruby nhưng có lúc lại đánh mất niềm tin vào tình yêu

Còn về Jerry, tình yêu dành cho Ruby sau này sẽ gây ra cho anh - Ruby - Sam đau khổ vì sự thật chỉ mới hé mở chứ chưa phơi bày hết mọi việc. Cuộc sống đầy sự lừa dối nhưng không phải sự dối trá bao giờ cũng xấu…



Louis,
Edit: 14.05.2011


#19
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 18: Âm Mưu Đen Tối


Khi Ady đến, trời đang đẹp bỗng kéo cơn giông, gió thổi mạnh. Cô ta như một mụ phù thủy chuyên làm chuyện ác. Kéo theo cô ta là một bầu trời u ám để báo trước những âm mưu hiểm độc mà “mụ phù thủy” này sắp thực hiện.

“Cô lại đến à, có chuyện gì nữa đây?” - Sam đứng trước cửa chặn lại không muốn cho cô ta bước vào nhà, Sam không muốn bị Ady phá hỏng buổi tối mà mình đang rất vui vẻ.

“Anh cũng phải mời em vào nhà rồi mới nói chuyện chứ?” - Ady cũng rõ hiểu là mình không được hoan nghênh như cô ta làm mặt dày để vào được “mời vào nhà” bằng được.

“Cô thật rắc rối, vào đi, có chuyện gì thì nói mau đi…” - Sam cho Ady vào nhưng vừa mới đi vô vài bước anh đã tức tốc nói lúc Ady chưa kịp ngồi xuống.
“Anh làm gì mà gấp dữ vậy? Happy Birthday!” - Ady đưa một món quà cho Sam nhưng Sam chẳng tỏ ra bất ngờ và cũng chẳng thèm nói cảm ơn, anh chỉ muốn Ady biến mất.
“Xong rồi phải không? Cô go out được chưa?” - Ady tưởng Sam sẽ vui mừng vì mình đã làm cho anh ta bất ngờ nhưng kết quả lại trái ngược lại, cô tức muốn điên lên vì những lời nói phũ phàng của Sam nhưng cô đã có kế hoạch rõ ràng.

“Ok, em về, tặng anh thêm món quà này nữa, nhớ mở ra coi nhe” - Ady cười nhếch mép nhìn sang Ruby rồi bỏ đi. Ruby không ưa gì Ady nên cũng chẳng thèm mở miệng chào hỏi.
“Tạm biệt cô!” - Sam tỏ ra vui mừng khi Ady ra về.
“Anh nhớ mở ra xem món quà thứ hai đó” - Ady đã đi ra cửa còn quay người lại nói lớn rồi lại cười bí hiểm.

Tuy Ady đã về nhưng không khí trong nhà không vui được như lúc nãy, trời lại bắt đầu mưa.
“Em tưởng hôm nay sẽ không mưa nhưng bây giờ lại mưa” - Ruby thở dài nói giọng hơi buồn, cơn mưa lại làm cô nghĩ đến chuyện hôm qua.
“Nhưng không sao, chúng ta vẫn tiếp tục, anh sẽ hát cho em nghe thêm một bài nữa…” - Sam muốn làm cho cảm xúc trở lại như lúc nãy.

“Ắt xì…” - Tối qua Ruby dầm mưa rồi lại ra bãi biển ngồi trong bộ đồ ướt nên bây giờ bị cảm, cảm thấy mệt.
“Em bị cảm rồi, để anh coi” - Sam quan tâm vội đến sờ trán Ruby xem sao.
“Anh đừng lo, chỉ bị cảm thường thôi, uống thuốc sẽ khỏe mà” - Ruby hơi ngại khi Sam sờ trán mình, lòng có rất nhiều cảm xúc khi Sam quan tâm đến mình nhưng Ruby cũng chẳng rõ đó là cảm xúc gì.
“Không được rồi, người em nóng lên rồi kìa, lên phòng nằm nghỉ đi để anh dọn dẹp xong rồi lên lấy thuốc cho em, nhanh lắm” - Sam tỏ ra khẩn trương lo lắng cho Ruby…đó là cảm xúc của một người đang yêu…
“Được rồi, anh làm gì mà…thôi để em lên” - Ruby không kịp trở tay với Sam khi anh cứ thúc giục lên phòng nằm nghỉ. Ruby đành ngoan ngoãn nghe lời mà đi lên phòng nằm.


Một lát sau, Sam đem thuốc lên…
“Thuốc đây rồi, em uống đi cho mau khỏe…” - Sam vừa đi vào phòng vừa nói rồi im lặng nhẹ nhàng để thuốc trên bàn vì Ruby đã chợp mắt. Thật ra thì Ruby vẫn chưa ngủ nhưng vì mệt và muốn giả vờ ngủ để chọc Sam.

Sam bước nhẹ đến ngồi bên cạnh Ruby. Ngồi yên lặng…5 phút…Ruby tuy nhắm mắt nhưng cũng biết Sam đang ngồi bên cạnh mình, đang rất mắc cười nhưng cố nhịn để đùa với Sam.

Bỗng tim đập nhanh khi Sam đột ngột nắm lấy tay mình, Ruby muốn ngồi dậy nhưng vẫn cố giả vờ. muốn xem Sam sẽ làm gì tiếp theo. Sam nắm tay, nhìn kỹ khuôn mặt của Ruby, càng nhiều càng thấy Ruby càng dễ thương hơn. Sam muốn hôn lên khuôn mặt quá ư là đáng yêu này. Sam cúi mặt từ từ xuống một cách e dè vì sợ Ruby tỉnh lại lúc đó thì ngượng chết.

Ruby vẫn nhắm mắt nhưng cảm nhận được hơi thở của Sam. Hơi thở đó làm ấm khuôn mặt Ruby, bắt đầu hình dung ra Sam định làm gì nhưng chưa kịp mở mắt thì Sam đã hôn nhẹ lên trán mình. Một cái hôn nhanh như chớp, bởi vì Sam sợ Ruby tỉnh dậy nên không dám hôn lên môi…

Ruby vẫn giả vờ ngủ, Sam không dám “làm bậy” nữa nên đắp chăn cho Ruby rồi trở về phòng mình, trong lòng đang rất vui sướng…Sam vứt 2 gói quà của Ady vào một góc phòng, anh bật nhảy lên giường nằm suy nghĩ về cảnh lúc này mà cười một mình và ngủ thiếp đi.

Sau khi Sam đi khỏi phòng, Ruby mới mở mắt ra và cười một mình, cũng chẳng hiểu tại sao mình lại cười…[Đáng lẽ là mình phải bực vì anh ta dám làm…nhưng mà nghĩ lại anh ta cũng không làm gì quá đáng mà còn quan tâm đến mình] - Nên Ruby uống thuốc rồi chìm vào giấc ngủ, Ruby vẫn chưa đọc tấm thiệp của Jerry.


Sáng hôm sau, một ngày mới bắt đầu với một đám mây đen che kín bầu trời, báo hiệu việc không vui sẽ xảy ra. Ruby thức dậy trong mệt mỏi nhưng hôm nay phải đi làm, Sam đã thức từ sớm với tâm trạng vui vẻ khởi đầu một ngày mới sẽ đi phỏng vấn ở công ty khác nhưng trước hết là Sam đã chuẩn bị sẵn sàng để chở Ruby đi làm.

Ruby gượng dậy trong mệt mỏi, sau khi thay quần áo Ruby xuống nhà thì Sam đã đợi sẵn…“Để anh chở em đi, hôm nay anh cũng đi…” - Sam nói với giọng vui vẻ. “Chờ em một chút, hình như em có thư mới gửi đến sáng hôm nay”.

Ruby lục thư xong rồi ra ngoài đi luôn vì vội, Sam lần này mau mắn lấy xe ra chở Ruby: “Lên xe đi em!” “Ok” “Thư ai gửi vậy?” “Em chả biết ai, hình như không phải gửi qua đường bưu điện” - Ruby cũng thắc mắc không biết ai lại gửi thư cho mình. [Hay là Jerry? Chắc không phải].

“Thôi anh chạy đi, em sắp trễ giờ” – Ruby không muốn đoán mò nên không quan tâm đến bức thư nữa.
“Ok, chiều nay anh đến đón em đi bệnh viện nghe?”
“Hả? Bệnh viện? Ok…” – Ruby giật mình, giờ mới nhớ ra chị Jess có kêu mình đến bệnh viện.

::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

Ruby xuống xe thì cũng là lúc Jerry đi vào, chào tạm biệt Sam rồi cùng Jerry đi vào công ty. Sam lái xe đi dù trong lòng có chút suy nghĩ nhưng anh cũng không nổi cáu như mọi khi.

Vào phòng làm việc, Ruby lấy bức thư ra xem thì thấy toàn hình của Ady chụp chung với Sam hồi 5, 6 năm trước. Thật ra chính Ady là người gửi thư, Ruby khi xem cũng biết chắc là cô ta nhưng không suy nghĩ nhiều mà còn mắc cười vì mình chẳng quan tâm đến chuyện quá khứ của Sam, đủ biết là cô ta giở trò rồi. [Mình không hơi đâu nổi ghen với cô ta, mà mình làm gì phải ghen, cô ta đúng là rảnh quá]

Nhưng đây chỉ là âm mưu đầu tiên của Ady nhằm chia rẽ Ruby & Sam…


Sam tình cờ gặp Ady khi đến công ty phỏng vấn. Đối với Sam thì tình cờ nhưng với Ady thì cô ta cố ý sắp xếp theo dõi “Lại là cô…” - Sam ngạc nhiên.
“Em với anh thật có duyên” - Ady cũng tỏ ra bất ngờ.
“Cô đến đây làm gì?” – Sam khó chịu.
“Xin việc làm…” – Cô ta vẫn hồn nhiên.
“Cô đâu có học ngành mà công ty cần” – Sam cũng nghĩ đến chuyện cô ta theo đuôi anh.
“Không học đâu có nghĩa là không làm được, tình cờ vậy mình đi lên chung nói chuyện cho vui.” - Ady vòng tay qua vai Sam, tỏ ra thân mật, Sam lập tức đẩy tay cô ta ra với thái độ bực mình.

Sau khi phỏng vấn xong, Sam có ý định về nhà nhưng Ady lại năn nỉ đi dùng cơm với cô ta, Sam cố từ chối nhưng cuối cùng cũng bị cô ta thuyết phục…

“Trời không nắng nhưng sao nóng quá, anh gọi nước trước đi” - Ady lấy khăn ra lau mồ hôi trên trán cho Sam, Sam lập tức phản ứng đẩy tay cô ta ra.

“Cô đừng có tay chân quơ lung tung nữa có được không?” - Sam cáu.
“Anh quả thật đã thay đổi rất nhiều, lúc trước anh đâu có như vậy” – Vẫn tỏ vẻ thục nữ.
“Chuyện cũ sao cô cứ nhắc lại hoài vậy, tôi về đây…” - Sam không muốn dây dưa với cô ta nên đứng lên ra về, Ady lập tức đuổi theo…
“Anh làm gì mà tức giận vậy? Chẳng lẽ anh không thể coi em như là một người bạn được sao?” – Cô ta lại tỏ vẻ bi thương.

“Tức nhiên là được, nhưng cô đừng có nhắc đến chuyện cũ nữa…” – Sam nghiêm mặt.
“Ok, vậy giờ trở vào lại đi” – Tưởng là sẽ thuyết phục được Sam.
“Không, tôi phải về…” – Nhưng Sam vẫn cứng rắn từ chối vì mệt mỏi với cô tay.

“Vậy khi khác anh phải bù lại hôm nay đó” - Ady cười nói rồi nhào tới ôm chặt lấy Sam chào tạm biệt và hôn lên má Sam làm anh không kịp phản ứng.
Sam cáu: “Những hành động này cũng không được, lần sau cô mà còn làm thế thì chúng ta bạn cũng không còn. Cô nhớ kĩ giùm tôi” - Sam không hiểu nổi tại sao 5 năm trước cô ta ra đi không lời từ biệt thế mà 5 năm sau trở về cô ta lại bám lấy anh.

Chiều hôm đó, sau giờ làm việc, Sam đứng đợi sẵn ngoài cổng mãi nhưng không thấy Ruby.

Bắt đầu phát cáu thì Ruby gọi điện "Alo, sorry Sam, em được về sớm nửa tiếng nên đã đến bệnh viện luôn rồi, anh khỏi đón em nghe”. Sam còn nghe thấy tiếng Jerry nói gì đó với Ruby. Anh lại phát cáu vì lần nào Ruby cũng đi chung với tên này, Sam lái xe về nhà.


Tại bệnh viện, tình trạng của ba đã gần như bình phục, Ruby đã đến trước cổng bệnh viện một lúc, một chút lưỡng lự, cô đã quyết định không vào và nhờ Jerry chở đi nơi khác.

“Sao em lại không vào?” – Jerry thắc mắc vì vẫn chưa biết rõ sự việc.
“Để khi khác, em đang bị cảm, hơi khó chịu nên không vào đó sợ lây bệnh cho ba thì khổ…” - Ruby nói dối trong sự lúng túng
“Vậy anh chở em về nhà” – Jerry đề nghị.
“Cũng được…nhưng thôi, anh chở em đi đâu đó một chút đi” – Ruby cũng không muốn về nhà sớm, mắc công Sam hỏi này hỏi nọ.
“Uh, về nhà anh, có một điều bất ngờ dành cho em.” – Jerry tỏ vẻ bí ẩn.

“Bất ngờ???” – Ruby tò mò.
“Uh, đến rồi sẽ biết” - Jerry làm ra vẻ bí ẩn càng khiến Ruby tò mò nhưng có chút lưỡng lự, cuối cùng Ruby cũng đồng ý…

Nhưng giữa 2 người còn có một bất ngờ lớn mà không hay biết…

Về đến nhà, Jerry bịt mắt Ruby lại dẫn vào nhà, kiến Ruby rất nôn nóng muốn biết nhanh điều bất ngờ này.

“Tèn…tén…ten…” - Jerry thả tay ra khỏi mắt Ruby.
“Wow…anh…” - Ruby thật sự bất ngờ khi trước mặt mình là một tấm hình rất rất to phủ kín một bức tường nhà, hình của Ruby & Jerry chụp chung.

“Em thích chứ?”
“Thích…nhưng sao?” - Ruby đã hết ngạc nhiên bây giờ cô cảm thấy Jerry đã đi quá xa về chuyện này.
“Sao em không nói?” – Jerry hỏi dồn.
“Không, hình em chụp xấu quá phóng to ra càng xấu thêm. Ở nhà anh thì nên làm hình của anh thôi chứ, để hình em vô là xấu cả tấm hình.” - Ruby cố nói tránh vào vấn đề tình cảm giữa cô và Jerry.
“Nhưng mà…” – Giọng Jerry có chút buồn, chắc là Ruby vẫn chưa đọc bức thư anh gửi.

“Thôi em về, chắc là anh Sam đang đợi. Tạm biệt!” - Ruby cố tình muốn về nhanh để khỏi dây dưa với Jerry về chuyện tình cảm. Thật ra Ruby vẫn chưa biết rõ tình cảm của mình nghiêng về phía Jerry hay Sam nhưng bây giờ chuyện đó không quan trọng. Ruby vẫn đang suy nghĩ về chuyện gia đình mình.


Trên đường về Ruby không mở miệng nói câu nào. Jerry thì rất muốn nói nhiều điều nhưng thấy Ruby như vậy nên cũng không lên tiếng làm cho không khí trên xe căng thẳng và im lặng đến đáng sợ.

Khi xe chạy gần tới nhà thì trời lại sắp mưa. Ruby giờ mới lên tiếng: “Mấy hôm nay trời cứ mưa hoài…”
“Uh…chắc là do bão” – Jerry cũng mở lời.
“Bão à? Trời lúc nắng gắt lúc lại mưa to…” – Ruby miên man nói.
“Cũng chẳng biết nữa, em phải cẩn thận sức khỏe, vào nhà mau đi, trời sắp mưa tới nơi, anh về nghe” – Jerry chở Ruby đến trước cổng rồi vội giục Ruby vào trong vì mưa đã bắt đầu rơi.


Hòm thư trước nhà, lần này Ruby lại nhận được thư gửi cho mình “Lại là cô ta ư? Lần này không biết là gì đây?” - Ruby vừa vào nhà vừa mở thư ra xem.

Hình mới chụp hôm nay, Sam hẹn hò với cô ta ư? Vậy mà dám nói đi phỏng vấn” - Ruby hơi bực bội khi trông thấy những tấm ảnh thân mật mà Ady đã nhờ người chụp lén lúc sáng.

“Chịu về rồi à?” - Sam nói cộc lốc với giọng không vui
“Anh nói vậy có ý gì?” – Ruby không thích cách nói chuyện đó của Sam.
“Cô lại đi với thằng đó phải không? Sao cô cứ qua lại với hắn hoài vậy?” - Sam cáu. “Qua lại gì? Chúng tôi chỉ là bạn, còn anh mới có vấn đề đó, tự mà nhìn nè. Tôi lên phòng, không rảnh nói chuyện với anh…” – Ruby bực bội thảy xấp hình vào tay Sam rồi bỏ lên phòng không thèm nhìn Sam khiến Sam bực tức thêm. Nhưng khi coi sắp hình đó thì Sam tức điên lên vì Ady “Không ngờ cô ta lại sai người chụp những tấm hình này”.

Sam vội lên phòng Ruby giải thích nhưng Ruby không mở cửa cho anh vào, Sam gõ cửa một hồi vẫn không có phản ứng gì nên đành về phòng mình và xé hết mấy tấm hình đó. Ngồi tức tối một hồi Sam chợt thấy gói quà hôm qua của Ady.

Tức giận quăng mạnh vô tường thì bất ngờ một số tấm hình rơi ra, Sam đến nhặt lên xem. Anh thật sự tức điên lên khi trong hình là cảnh Ruby dựa vào vai Jerry ngủ ngoài bãi biển, rồi thêm cảnh hai người nằm ngủ cùng một giường. Trong số đó, có tấm thật, tấm giả.

Dù biết đây là tác phẩm của Ady nhưng Sam lại đánh mất lí trí, anh tức giận đi qua phòng Ruby gõ cửa ầm ầm. “Anh muốn gì nữa đây?” - Ruby bực bội mở cửa ra vì Sam làm mình khó chịu.

“Cô tự mà coi đi…” - Sam đưa xấp hình, Ruby bất ngờ khi xem những tấm hình này -
“Cô và hắn còn thân mật đến như vậy, thế mà cô nói tôi” – Sam tức điên nói.
“Anh hãy nhìn kỹ đi, chỉ có vài tấm là có thật, còn lại đều là hình ghép…” – Ruby cố giải thích.
“Cô còn chối…” – Sam vẫn chưa ‘tỉnh’ lại.
“Anh làm gì mà giận dữ, tôi làm gì phải chối, tôi thấy anh hết thuốc chữa rồi, không nói chuyện với anh nữa. Tôi và anh cũng không có gì với nhau, anh đừng có mà nhìn tôi bằng ánh mắt đó” - Ruby bực bội vì đủ chuyện sao lại đến với mình dồn dập, không còn hơi sức đâu giải thích với Sam nữa.

“CÔ CHỈ GIỎI LÊN GIƯỜNG VỚI HẮN” - Sam rất tức giận khi thấy tấm hình Ruby & Jerry cùng ngủ trên giường, lại nghe những lời Ruby nói không liên quan đến mình nên đã buột miệng nói ra. Vừa nói ra đã biết mình lỡ lời nhưng cũng không nói xin lỗi vì đang tức giận.

Đang tranh cãi quyết liệt bỗng không khí trở nên cực kỳ im lặng. Ruby không nói gì, đóng cửa phòng lại, bị sốc trước câu nói của Sam. Bây giờ đối với Ruby, Sam không còn là gì trong lòng cô. Bên ngoài trời bắt đầu mưa nặng hạt. Bây giờ chỉ còn sự buồn bã bao trùm ngôi nhà này.

Sam sau cơn tức giận anh trở về phòng bình tĩnh lại, suy nghĩ lại, nhìn kỹ lại những tấm hình. Lần này anh biết mình đã sai, sai trầm trọng. [Không được rồi, mình đã nói quá lời, mình điên rồi, biết làm sao đây? Mình...] - Nhưng bây giờ khó có thể để mọi việc trở lại như xưa…



Louis,
Edit: 15.05.2011


#20
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 19: Mâu Thuẫn





...Anh im lặng ngồi cạnh bên em, dường như em chỉ muốn được lặng lẽ
Anh đoán rằng tình yêu hai ta đã đến hồi kết thúc không còn gì để nói
Điều đó còn dằn vặt hơn là cãi vã, chi bằng chia tay đi
Để anh sống tiếp một mình, xin em đừng nắm chặt lấy tay anh nữa

Một mình anh ít ra cũng được thoải mái hơn
Thích phóng túng thì phóng túng
Thích gây lộn với ai thì cứ gây lộn

Anh cũng để em được một mình sống tiếp
Anh biết cho dù tiếp tục thì chúng ta cũng sẽ không có kết cục
Hà cớ gì còn muốn kéo dài mãi
Vậy thì hãy giải thoát cho nhau
Giải thoát cho nhau để giữ lại khoảnh khắc của đôi ta

Khi còn yêu nhau thốt lên bao lời hứa hẹn
Sau khi tình yêu ra đi xin đừng cố níu kéo
Chia tay nhau từ đây xin đừng nhìn lại
Mỗi người tự mình sống

Đã từng cô đơn lại thêm cô đơn
Tất cả trở thành ngọn lửa tình đã thiêu cháy đôi ta
Giờ đây buồn bã lại thêm im lặng thì cũng chỉ làm tăng thêm nỗi sầu
Không có gì mà không từ bỏ được cả…


[Dịch bởi Haiyian @ DichNhac.com]




Ruby cố nằm ngủ nhưng không chợp mắt được, thật sự rất thất vọng khi Sam lại nói ra câu nói đó. Lăn qua lăn lại một lúc Ruby phát cáu thật sự định qua phòng Sam chửi cho hả giận nhưng lại cố kìm chế, không rời khỏi phòng. Và cuối cùng Ruby lại đưa ra một quyết định khác…sẽ ra đi khỏi ngôi nhà này.

Sam rất muốn Ruby chửi mình nhưng Ruby lại im lặng làm Sam lo lắng, cậu ta đã thực sự biết mình đã sai nhưng giờ có qua phòng Ruby cũng không mở cửa cho vào. Anh nằm trằn trọc đến sáng vẫn không chợp mắt được…

Sáng sớm hôm sau, Sam đã đợi sẵn trước cửa phòng cửa Ruby với vẻ mặt bơ phờ vì không ngủ. Ruby thu dọn một số đồ đạc vào vali và đang lưỡng lự không biết đi đâu. Về nhà ba mẹ? Ruby không muốn đối mặt với sự thật, lại không muốn ai lo lắng cho mình nên không thể về nhà. Ở lại đây thì cô không muốn. [Hắn ta đã nói mình như vậy thì mình còn ở lại đây nữa làm gì? Thêm bực bội cho cả hai mà thôi.] - Ruby quyết định ra đi dù vẫn chưa biết sẽ đi đâu.

Ruby xách vali trên tay và mở cửa phòng đi ra thì đụng phải Sam, Sam hơi bất ngờ khi Ruby xách vali nhưng anh cũng đoán được…“Cô làm gì vậy?” “Anh đứng sẵn ở đây thì tốt quá, tôi sẽ ra đi một thời gian, không muốn chạm mặt với anh. Qua thời gian thì tôi với anh sẽ ly hôn để anh khỏi vướng bận, anh yên tâm rồi chứ?” “Sao cô lại làm thế? Có gì cũng nên bình tĩnh lại, tối qua tôi có nói hơi quá, chỉ là trong phút nóng giận…”

“Tôi biết nhưng tôi đi khỏi đây không phải hoàn toàn vì chuyện hôm qua, tôi cần bình tâm lại, tôi với anh quả thật không hiểu nhau nên tốt nhất không nên đối mặt nhau tối ngày. Tôi sẽ về lại đây sau khi đã suy nghĩ kỹ, lúc đó chúng ta hãy nói chuyện rõ ràng với nhau” – Ruby với vẻ kiên quyết.

“Nhưng mà, cô ở đây cũng đâu có gì, cô chuyển đi đâu?” – Sam sốt ruột.
“Thì…” – Ruby ấp úng, quả thật vẫn chưa biết đi đâu.
“Cô chuyển về nhà thì chẳng lẽ không sợ bị nghi ngờ sao?” – Sam vẫn cố níu kéo.
“Tôi thuê khách sạn…thôi tôi đi đây…” - Ruby đâm thẳng vào Sam mà đi, không muốn nói nhiều với cậu ta nữa. Sam đành phải nhường đường cho Ruby. Dù anh rất muốn Ruby ở lại nhưng không thể được nữa rồi…

…………………………..

Sau khi Ruby bỏ đi, Sam lâm vào tình trạng chán chường, anh chẳng muốn làm gì, không đi xem kết quả cuộc phỏng vấn làm hôm qua, không phải Ruby gọi thì cũng chẳng thèm bắt máy, chỉ nằm nhà chán nản. Hết ngồi xem tivi thì lại nghe nhạc nhưng nỗi buồn vẫn bám lấy Sam, cậu ta không thể ngừng nghĩ về Ruby. Sam muốn đi tìm Ruby trở về nhưng lại không biết Ruby đang ở đâu. Tức mình sao lúc Ruby xách vali đi mà không chịu ngăn cản tới cùng. Và cuối cùng Sam tìm đến rượu để giải sầu…đi uống rượu…

Sau khi xách vali ra khỏi nhà Sam, Ruby vẫn chưa biết mình sẽ đi đâu về đâu. Mới đầu Ruby có đi về nhà mình nhưng đó chỉ là ý định trong chốc lát. Khi gần về đến nhà cô vội quay lại đi tìm chỗ khác. Ruby không thể ở khách sạn vì không muốn tốn tiền, tiền để dành từ lúc đi làm đến giờ còn không đủ để ở khách sạn trong 1 tháng nữa.

Ruby quyết định đi kiếm nhà trọ, cứ đi lòng vòng khắp nơi đến 5h chiều mà vẫn chưa đâu vào đâu. Đang rất mệt mỏi, Ruby quyết định quay về nhà một lần nữa. Đến ngã ba gần nhà, ngập ngừng hồi lâu, một lần nữa Ruby lại bỏ đi. Vừa quay đi thì Ruby gặp Jerry đang trên đường đi làm về.

“Ruby, sao hôm nay em lại nghỉ làm? Ơ…sao em xách vali, chuyện gì đã xảy ra?” - Jerry ngạc nhiên khi thấy Ruby tay xách vali nặng nề

“Không có gì, em có chút chuyện nên phải ra ngoài này ở cho…gần chỗ làm vì sắp tới có nhiều việc bận…” - Ruby ấp úng trả lời.
“Vậy em về nhà à?” – Jerry thắc mắc.
“Không…em không muốn làm làm phiền gia đình, em đang kiếm chỗ trọ gần đây” – Ruby vội trả lời.


“Em lên xe đi, anh thấy em xách vali đi nặng quá, để anh chở em…” - Jerry biết là Ruby đang nói dối nhưng anh vẫn giả vờ tin.
“Cám ơn anh nhiều, em không có làm phiền gì anh chứ?” – Ruby ngại ngùng nói.
“Tức nhiên là không, anh đi làm về cũng chẳng có gì làm mà…” – Jerry mỉm cười vui vẻ.

Ruby lên xe, Jerry lái vài vòng quanh khu phố để tìm giúp nhà trọ cho Ruby nhưng không ưng ý. Không phải vì Ruby kén chọn mà giá tiền thuê cao quá.
“Hay là em đến ở tạm nhà anh đi, em cũng chỉ bận vài ngày thôi mà” – Jerry đề nghị. “Không…như vậy vừa phiền anh lại vừa…” – Ruby vội từ chối.
“Em sợ bất tiện à?” – Jerry cũng hiểu được ý Ruby.
“Anh nói gì vậy? Em không có ý đó nhưng mà…” – Ruby bối rối không biết nói sao.
“Thôi, cứ quyết định vậy đi” - Jerry đoán là Ruby & Sam đã có tranh cãi gì đó nên Ruby mới dọn đi nhưng lại không muốn hỏi Ruby chuyện này - “Em vẫn chưa đọc tấm thiệp anh gửi hôm bữa phải không?”
“Em xin lỗi, bây giờ em để tấm thiệp đó ở nhà luôn rồi…” – Ruby ái ngại nói.
“Không có gì, chừng nào em rảnh rồi về lấy đọc cũng được. Bây giờ em cũng mệt lắm rồi trời lại tối, cứ về nhà anh ở tạm trước đi, rồi tính sau…” – Jerry tiếp tục đề nghị, Ruby ngập ngừng nhưng rồi cũng đồng ý.

“Nhà anh đâu phải đường này? Rẽ phải mà sao anh lại rẽ trái? ” - Ruby ngạc nhiên hỏi Jerry.
“Anh mới chuyển nhà, sang căn mới rộng hơn một chút, có vậy mới dám để em về ở được chứ” – Jerry tiết lộ.
“Vậy thì em có phúc quá, ngày đầu tiên anh chuyển sang nhà mới thì em đã đến khai trương rồi” - Ruby nói cười vui vẻ trước mặt Jerry nhưng trong lòng thật không thoải mái. Bây giờ thì cứ tính vậy, tự mình đã muốn đi rồi chẳng lẽ lại quay về nhà Sam. Và với Ruby, Jerry bây giờ chỉ là một người bạn thân, ngại ngùng gì nữa khi tên Sam đó đã nói như vậy với mình.

“Tới nơi rồi!” - Jerry dừng xe trước khu chung cư mới được xây dựng vừa xong cuối tháng trước. Đối diện chung cư là một quán bar.

“Khu chung cư mới? Em nhớ ra rồi…” - Ruby nhớ lại hơn một năm trước có từng đi qua đây thì công trình chỉ mới bắt đầu thi công - “Quán bar này…” - Ruby nhìn quán bar bên đường cố nhớ lại, sau vài giây suy tư thì nhớ ra chuyện cách nay hơn 3 tháng, Ruby đã từng vào bar này uống rượu. Lần đầu tiên uống rượu, để say khướt nên mới có chuyện hiểu lầm giữa Ruby và Sam. Nhớ đến Sam, Ruby cảm thấy lòng khó chịu…

“Ruby, lên nào, anh ở phòng 521 tầng 5 đó…” – Jerry nhắc nhở khi thấy Ruby như người mất hồn.
“Khu chung cư này trông đẹp quá…”- Ruby giật mình khi Jerry nói, chỉ mới 3 tháng mà cuộc sống của mình có quá nhiều thay đổi. Đáng lẽ mình với Jerry đã là một cặp đẹp đôi. Nhưng bây giờ, mọi chuyện đã khác.

“Anh chỉ mới chuyển đồ đến nên còn bừa bộn, em thông cảm…” – Jerry nói khi vừa mới mở cửa vào nhà.
“Không sao, cám ơn anh nhiều lắm, có chỗ tuyệt thế này mà, để em giúp anh một tay dọn dẹp cho mau” - Ruby nói rồi nhanh nhảu sắp sếp đồ đạt trong phòng. Sau khi dọn dẹp và ăn tối xong, Jerry mời Ruby xuống quán bar uống vài ly để ăn mừng dọn về nhà mới. Lý do chính đáng như vậy nên Ruby cũng khó mà từ chối.

Không hẹn mà gặp, Sam cũng lái xe đến bar này từ trước. Nơi đây là nơi để anh giải sầu khi gặp chuyện bực mình. Khi Ruby & Jerry vào quán thì Sam đã uống say. Hai người đi vào nhưng không thấy Sam, họ chỉ muốn uống vài li cho vui.

“Cho thêm một chai nữa…” - Sam nói giọng của một người đã say mềm.
“Anh làm gì mà uống đến như thế này?” - Ady không biết từ đâu xuất hiện giả vờ hỏi thăm.
“Cô…cô là ai?” – Mắt mũi tèm lem không phân biệt được nữa, giờ trong đầu Sam chỉ có mỗi hình ảnh Ruby.
“Em là Ady nè, có chuyện gì mà anh uống đến độ này…” – Giọng của cô ta lại ngọt ngào đến đáng sợ.
“Ady là ai? Tôi chả biết, cô tránh ra đi…” – Nói rồi Sam lấy tay đẩy Ady ra xa mình.


“Cạn ly…” - Ruby nâng cao bia uống mừng nhà mới của Jerry. Hai người cười nói vui vẻ ở bên kế bên, Sam tuy say nhưng vẫn nghe loáng thoáng giọng của Ruby. Cậu ta đứng lên nhìn xung quanh…

Bước loạng choạng bên tai vẫn nghe giọng nói của Ruby xen lẫn với tiếng gọi của Ady đang đi theo bên cạnh mà Sam chẳng biết cô ta nói gì. Sam nhìn thấy Ruby trước mắt mình, muốn chạy lại thật nhanh để mong Ruby trở về nhưng khi liếc mắt sang bên trái anh lại thấy Jerry cười nói vui vẻ. Sam không kìm chế được mình, xông tới đánh Jerry…

“Thằng khốn…” - Sam chạy đến định đấm vào mặt Jerry nhưng vì say quá nên đánh không trúng mà bị ngã xuống sàn. Lúc này Ruby mới biết là Sam cũng đang uống rượu tại đây, Ady chạy lại đỡ Sam.

“Chúng ta về thôi Jerry, anh ấy làm gì thì làm.” - Ruby vội kéo tay Jerry đứng lên, chủ yếu là muốn đi mau để Sam không gây sự.
“Nhưng anh ta say lắm rồi.” – Jerry thấy lạ khi thái độ của Ruby như vậy.
“Kệ anh ấy, có cô ta đưa về thì lo gì” - Ruby ám chỉ Ady.
“Thật ra em và Sam đã xảy ra việc gì?” – Jerry thắc mắc.
“Về rồi em sẽ nói” - Ruby vội vã bỏ đi.
“Khoan đã Ruby, còn phải trả tiền…” - Jerry đi đến quầy thanh toán tiền.

Ady đỡ Sam lồm cồm ngồi dậy, Sam bây giờ chỉ muốn đánh chết Jerry, đánh chết thằng tối ngày đi theo Ruby, vì thế mới gây ra nhiều hiểm lầm.
“Ruby…em nghe anh nói nè” - Sam chạy theo gọi Ruby.
“Anh coi lại mình đi, sao lại uống say đến thế? Thôi tôi về đây!” – Ruby bực mình khi thấy bộ dạng Sam như thế.
“Sao lúc nào em cũng đi chung với thằng đó?” – Sam la lên.
“Anh cũng hay đi với cô ta đó, anh về nhà mà nghỉ đi, anh say quá rồi đó, đừng gây chuyện nữa…” - Ruby muốn kết thúc nhanh cuộc nói chuyện với Sam, Jerry cũng vừa thanh toán tiền xong.
“Cô ta và tên đó hiện giờ đang ở chung” - Ady cố thêm dầu vào lửa.
“Ở chung? Cô nói bậy cái gì đó?” - Sam quát Ady.
“Sao cô lại biết? Cô đừng có mà theo dõi tôi. Tôi sẽ báo cảnh sát bắt cô về tội xâm phạm đời tư của người khác đó” - Ruby nói với Ady với giận tức giận.
“Cô có chứng cớ không?” - Ady đắc ý.
“Cô là loại người phụ nữ khác thường mà tôi chưa bao giờ gặp đó, Jerry, chúng ta về” – Ruby muốn Jerry đi nhanh hơn.
“Khoan đã, vậy rút cuộc cô và hắn thế nào với nhau? Cô nói cô ra thuê khách sạn mà…” - Sam chạy theo Ruby.

Cuộc xung đột lên đến đỉnh điểm, Ruby không muốn nói chuyện với Sam trong tình trạng cậu ta đang say mềm. Không trả lời câu hỏi của Sam mà kéo Jerry đi ra về. Sam đuổi theo, phía sau là Ady.

Ra đến bên ngoài…
“Cô đứng lại, cô phải nói cho rõ ràng…” - Sam chạy theo nắm chặt tay Ruby lại.
“Anh buông ra…đau…chờ anh tỉnh rượu thì tôi sẽ nói chuyện với anh, bây giờ anh về nhà ngủ đi…” – Ruby không chịu Sam nổi nữa.
“Cô phải nói, nói ngay bây giờ!” - Sam nắm chặt tay khiến Ruby bị đau.
“Anh buông tay Ruby ra, anh làm Ruby đau kìa” - Jerry dùng sức tháo tay Sam ra nhưng Sam cứ nắm chặt. Jerry buộc phải đấm vào mặt Sam khiến cậu ta té ngửa xuống đất. Nhưng Sam nhanh chóng ngồi dậy lao tới đấm Jerry:

“Cũng tại mày mà bây giờ mới như vậy” - Sam đấm đá loạn xạ và chửi mắng Jerry giống như một tên say rượu chính hiệu. Ruby không muốn nhìn thấy cảnh này nữa trong khi Jerry đã phát bực và đã buột miệng nói: “Đủ rồi đó, anh là gì mà có thể hành động như vậy? Thật ra anh và Ruby chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa mà thôi. Hai người chẳng có quan hệ gì, kết hôn chỉ vì do hiểu lầm, anh có biết vì anh mà tôi và Ruby đã cắt đứt không? Chỉ vì anh mà bây giờ chúng tôi mới ra nông nổi này.”

Sam không nhào tới đánh Jerry nữa. Tuy say nhưng nghe những lời Jerry nói Sam như tỉnh lại. Ruby cũng bất ngờ, không ngờ Jerry lại biết hết sự thật, Ady thì mỉm cười trong lòng. Cô ta tự khen mình rất tài vì đã đoán trúng sự thật này.

Im lặng…không đánh, không nói, chỉ đứng yên…cả 4 người đứng đều đứng yên. Mỗi người với một tâm trạng khác nhau.

Ruby thì lòng rối như tơ vò chẳng nghĩ được gì vào lúc này. Trong 4 người thì chỉ có Ady là vui mừng, cô ta biết kế họach của mình đã gần thành công, chỉ còn một bước quan trọng cuối cùng hôm nay. Trời chợt đổ mưa, Ruby chạy về phía chung cư, Jerry cũng chạy theo sau…Ady thì dìu Sam vào trong quán bar uống rượu tiếp…


Sáng hôm sau, tại nhà Jerry…
Tối hôm qua sau khi về nhà, Ruby không nói gì với Jerry vì chẳng biết mình phải đối mặt như thế nào với gia đình, với Sam và với Jerry.

Sao một đêm suy nghĩ Ruby cũng quyết định: “Jerry, bây giờ em sẽ đi về nông thôn để du lịch, em cần có thời gian suy nghĩ toàn bộ những chuyện đã xảy ra. Em tưởng khi dọn khỏi nhà Sam sẽ có thể bình tâm suy nghĩ nhưng ở thành phố náo nhiệt này, đầu óc em không thể bình tĩnh được. Cám ơn anh đã giúp đỡ em rất nhiều, khi nào em đi trở về sẽ nói chuyện rõ ràng với anh” - Ruby nói lời tạm biệt Jerry để lên đường đi xuống vùng quê để thư giãn đầu óc và bình tâm suy nghĩ.

“Anh hiểu, anh sẽ chờ em trở về. Nhưng nhớ là phải về trước sinh nhật anh đó, anh muốn mừng em sinh nhật với anh như mọi năm…” - Jerry tuy không muốn Ruby đi nhưng anh tôn trọng quyết định của Ruby.

Thế là Ruby khởi hành…


Tại nhà Sam…
Sam tỉnh dậy trong cơn đau đầu kinh khủng, người nằm bên cậu ta bên giờ là Ady. Đúng như kế hoạch của cô ta. Sam lúc này cũng không nhớ gì chuyện tối qua từ sau khi anh về nhà…



Louis,
Edit: 16.05.2011


#21
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 20: Trở Về


Nửa tháng sau, Ruby quay về sau khi đã thật sự bình tâm suy nghĩ lại tất cả mọi chuyện, cảm thấy thanh thản, không còn nhiều vấn đề rắc rối trong lòng nữa. Cùng về với Ruby còn có thêm một người. Đó là Vic…

Thật ra sau khi Ruby kết hôn với Sam thì Vic cũng xin nghỉ làm và về quê nội sống một thời gian. Tình cờ trong một ngày Ruby đi lang thang trên đường và va phải Vic.

“Xin lỗi, tôi gấp quá nên không để ý, xin lỗi…” – Vic vội vã quay lại xin lỗi người mới bị cậu ta va phải.
“Không có gì, tôi không sao. Anh…Vic…” – Ruby cũng mới định thần lại sau cú va chạm.
“Ruby, bất ngờ quá, sao em lại ở đây?” – Vic tỏ ra hết sức ngạc nhiên.
“Sao anh lại xin nghỉ làm mà không nói cho em một tiếng, biệt tăm luôn?” – Ruby không muốn trả lời câu hỏi của Vic bèn hỏi lại.

Lần gặp lại trong bất ngờ đó, hai người đã có rất nhiều chuyện để nói với nhau. Ruby nhận thấy Vic đã khác trước nhiều, giờ trông trưởng thành hơn, rất vui vì ở nơi đây cũng gặp được người quen. Hai người trao đổi địa chỉ và trong suốt thời gian ở đây hai người gặp nhau mỗi ngày. Trong số những lần đó có một lần mà Ruby còn nhớ…

“Anh lại đến đấy à?” – Vic đến chỗ Ruby ở như mọi khi.
“Em không muốn anh đến à?” – Vic nói đùa.
“Ờ...mà hôm nay em mới để ý sợi dây đeo trên cổ anh” – Ruby chợt thấy sợi dây hơi quen thuộc.
“Em thấy kỳ lắm phải không? Nó hơi ngắn…” – Vic lấy mặt dây cầm lên tay ngắm nghía.
“Uh…” - Ruby thấy lạ không chỉ vì sợi dây ngắn mà sợi dây này rõ ràng đã thấy ở đây lúc trước.
“Thật ra sợ dây này lâu lắm rồi, cách cũng hơn 10 năm rồi đó, không phải của anh nhưng…” – Vic đang kể ‘lai lịch’ của sợi dây.
“Không phải của anh?” – Ruby thắc mắc.
“Thôi chuyện này bí mật, không thể nói cho em biết được” - Vic tỏ ra bí mật làm Ruby càng tò mò, sợi dây quen vậy nhưng chắc là lâu lắm rồi nên Ruby không thể nhớ nổi.

“Em có gì muốn tâm sự với anh không?” – Vic đột nhiên chuyển đề tài.
“Sao anh hỏi vậy?” – Ruby lại tiếp tục ngạc nhiên.
“Em xuống đây là biết em gặp chuyện buồn rồi, nếu muốn nói với anh thì cứ nói, không cũng không sao” - Vic vẫn vui vẻ như trước nhưng anh đã trưởng thành, biết nhìn người, hiểu người khác hơn.

“Anh khác trước nhiều đó Vic, thôi được rồi, em về đây cũng vì muốn nghĩ thông suốt về những chuyện này, em sẽ kể cho anh nghe…” - Ruby ngập ngừng một lúc rồi cũng không biết tại sao hôm đó mình lại có thể nói ra tất cả những chuyện đó…
Vic lắng nghe, rồi như một bác sĩ tâm lí, cậu ta cố gắng khuyên Ruby và cứ ngày qua ngày. Ruby cũng dần nghĩ ra cách đối mặt với những vấn đề đó. Khi quyết định trở về thì Vic cũng đi về cùng muốn giúp Ruby giải quyết những vấn đề đó và cũng vì cậu ta đã rời thành phố lâu rồi.


Tại ga xe lửa…
“Em định thế nào? Ở chỗ nào?” – Vừa bước ra khỏi ga, Vic đã vội hỏi Ruby.
“…Nhà Sam…” - Ruby suy nghĩ một lát rồi quyết định.
“Em đã suy nghĩ kỹ chưa đó?” – Vic thấy lo cho Ruby.
“Cám ơn anh những ngày qua đã giúp em rất nhiều…” – Ruby tỏ ra kiên quyết.
“Không có gì, vấn đề là ở em thôi. Anh về nhà mình trước đây, có gì cứ đến gặp anh” – Vic tạm biệt Ruby rồi ra đoán taxi về nhà mình.
“Tạm biệt, em sẽ liên lạc!” - Ruby vẫy chào Vic, lòng đang rất bình thản, nhẹ nhõm. Ruby quyết định sẽ về nhà Sam, nhưng mọi chuyện đã không đơn giản như Ruby nghĩ, Ruby đã quên mất Ady, vì thế cho nên mọi chuyện sẽ tiếp tục rắc rối khi còn một số điều nhầm lẫn và dối trá đang tồn tại.


Nửa tiếng sau, Ruby đã về đến trước cổng nhà Sam, bấm chuông mãi nhưng không có người ra mở cửa. [Sam không có ở nhà? Nhưng mà rõ ràng mình nghe tiếng nhạc trong nhà mà? Hay là anh ta không nghe tiếng chuông? Bấm tiếp vậy…” - Ruby tiếp tục bấm chuông.
“Sao cô không ra mở cửa hả Ady? Không thấy tôi đang làm thức ăn hay sao?” - Sam từ trong nhà bếp đi ra mở cửa trong khi Ady vẫn ngồi trên sofa vừa ăn snack vừa coi tivi.

Ruby bấm mãi không có ai ra nên không bấm nữa, vừa quay lưng bỏ đi thì…
“Ai vậy? Ruby…Ruby…em đó à?” - Sam mở cổng chạy ra rất bất ngờ khi trong thấy Ruby. Nửa tháng rồi không gặp mặt, Sam rất nhớ Ruby. Không biết có ai đẩy hay không nhưng Sam lại chạy đến ôm Ruby vào lòng. Ruby ngạc nhiên không kém khi Sam chạy đến ôm nhưng cũng không phản ứng gì…5s…10s…15s…trôi qua, đến lúc này Sam mới nhận ra mình đã hành động thật là khó hiểu. Thế là anh vội buông Ruby ra.

“Anh làm tôi bất ngờ đó…” - Ruby vẫn bình thản nói.
“À, không biết tại sao anh lại làm vậy, xin lỗi em” - Sam tỏ ra lúng túng khi lâu rồi anh mới nói chuyện với Ruby, mới không gặp nửa tháng mà Sam tưởng như đã nửa năm. Sau chuyện tối hôm đó, Sam có đến tìm Ruby ở công ty nhưng không thấy, anh vừa lo lắng vừa chán chường vì chuyện anh với Ady.

“Lâu rồi không gặp, anh vẫn khỏe chứ?” – Ruby hỏi thăm.
“Uh, khỏe…còn em?” – Sam vui mừng ra mặt.
“Vẫn khỏe, khỏe hơn lúc trước nữa…” – Ruby cũng nói chuyện vui vẻ.
“Nửa tháng qua em đi đâu?” – Sam quan tâm.
“Du lịch, tôi có thể vào nhà nói chuyện được không?” – Ruby bất ngờ hỏi Sam.
“Xin lỗi, tất nhiên, anh đang nấu dở bữa tối” – Sam vui đến nổi quên mất phải kêu Ruby vào nhà mới đúng.

Sam dù biết Ady đang ở trong nhà mình nhưng vẫn muốn Ruby về đây sống, vấn đề giữa Sam và Ady, cậu ta vẫn cứ để lênh đênh như vậy, không muốn nghĩ đến chuyện đó.

Ruby bất ngờ khi thấy Ady đang ngồi xem tivi, bất chợt có cảm giác không hay khi có sự tồn tại của Ady trong nhà này.
“Ah, cô ấy ở tạm đây thôi, không có gì đâu, em lên phòng trước đi, chút chúng ta sẽ nói chuyện, anh vào làm cho xong” - Sam giải thích với Ruby dù Ruby không nói gì, anh sợ Ruby hiểu lầm, lại bỏ đi nữa.
“Uh, một chút tôi cũng có chuyện nói với anh” - Ruby nói rồi đi lên phòng cũ của mình. Trong lòng hơi bồn chồn nhưng vẫn không đánh mất vẻ bình tĩnh đã có được sau nửa tháng qua.

Sam cảm thấy vui hẳn lên, nửa tháng qua ngày nào anh cũng chán, cũng nản vì Ruby không tăm tích, vì chuyện với Ady. Nói về Ady, cô ta dùng mọi thủ đoạn để cuối cùng Sam cho cô ta dọn vế sống. Hôm nay khi thấy Ruby trở về, cô ta thấy tức tối trong lòng, không ngờ lại có sự việc ngoài ý muốn. Cô ta ngồi đó, mắt thì dán vào tivi nhưng trong đầu thì đang tính kế phá hoại.

Sau khi ăn tối xong với Ruby và Ady (dù Sam không mời cô ta ăn chung nhưng vẫn ráng lết lại), Sam lên phòng Ruby để nói chuyện.
“Em vẫn còn thức chứ Ruby?” - Sam gõ cửa phòng Ruby, trong lòng rất vui nhưng cậu ta chẳng hiểu vì sao Ruby lại về đây bất ngờ vậy, cũng không biết nửa tháng qua Ruby làm gì, Sam có nhiều điều muốn hỏi Ruby.

“Cửa không khóa, anh vào đi…” - Ruby đang ngồi trên giường đọc sách.
“Ruby…em…” - Sam không biết bắt đầu câu chuyện như thế nào, nói năng lắp bắp.
“Nửa tháng không gặp, sao anh thay đổi nhiều vậy? Ăn nói cứ ấp úng hoài” - Ruby nói với giọng vui vẻ.
“Không…anh chỉ muốn biết, nửa tháng qua em làm gì, sao em lại trở về đây?” – Sam hỏi vào vấn đề chính.
“Tôi đã nói rồi mà, đi du lịch” - Ruby vẫn nói chuyện bình thản, trông rất vô tư. Nửa tháng qua được Vic làm thay đổi nhiều trong cả cách nói chuyện và tính cách.
“Anh thấy em thay đổi đó, vui vẻ hơn trước” – Sam gật gù.
“Thôi anh đứng đó làm gì cho mỏi chân, lại đây ngồi luôn đi. Muốn biết chuyện gì thì tôi sẽ kể cho nghe” - Ruby để cuốn sách xuống vẫy tay kêu Sam đến, Sam thấy Ruby như vậy cũng rất vui. Vui vẻ hơn, dễ gần hơn, đối với mình cũng thân mật hơn không như lúc trước.


Ruby kể rất nhiều chuyện cho Sam nghe như một người bạn thân.Tức nhiên là Ruby có nhắc đến Vic nhưng Sam không quan tâm lắm vì qua cách kể chuyện, hai người chỉ là bạn.
“….Như thế đó, Vic đã làm cho tôi thay đổi suy nghĩ, bây giờ cứ vui vẻ mà sống, chuyện gì đến rồi sẽ đến cũng không ngăn cản được” – Ruby mỉm cười nói với Sam.
“Thế anh ta cùng về với em?” - Sam dù không quan tâm nhưng cũng tò mò…
“Uh, Vic cũng về…” - Nói chưa hết câu thì cảm thấy buồn nôn, Ruby chạy vội vào phòng vệ sinh.
“Em sao vậy?”- Sam lo lắng…

Một lát sau Ruby từ trong đi ra vẫn bình thường…
“Chẳng biết nữa, chắc là bệnh cũ tái phát thôi, lúc trước cũng bị…thế mà lúc đó lại tưởng…” - Ruby nói đến chuyện nhầm lẫn trước kia vì chuyện đó mà Ruby & Sam mới kết hôn.
“Mai em đến bệnh viện khám đi…” - Sam quan tâm.
“Chuyện nhỏ thôi, không cần đến bệnh viên đâu” – Ruby từ chối.
“Em phải giữ gìn sức khỏe” – Sam lo lắng.
“Biết rồi, mà nửa tháng qua anh đã làm gì?” - Ruby hỏi bất chợt làm Sam không biết nói gì vì anh đang gặp rắc rối với Ady.

“Chẳng làm gì…” – Sam lúng túng không biết nói gì.
“Ady dọn về đây sống?” – Dù không muốn nhiều chuyện nhưng Ruby cũng quan tâm.
“Uh…bởi vì…” - Sam ngập ngùng.
“Sao cũng được, bây giờ chúng ta nói chuyện chính đi” - Ruby muốn nói vào việc chính. Nhưng bỗng nhiên cả nhà chìm vào bóng tối...

“Sao lại cúp điện rồi?” - Sam nói trong bóng tối.
“Thôi chuyện này để hôm khác nói, nhưng sao bên nhà kia lại có điện” – Ruby nhìn qua cửa sổ, bên ngoài vẫn sáng đèn.
“Không biết cô ta làm gì ở dưới, chắc là cầu chì bị đứt, để anh xuống dưới nhà xem sao” – Sam bực bội đi xuống dưới nhà.



“Ruby…em về sao không báo cho anh biết?” - Ruby đang ngồi chờ thì có điện thoại của Jerry.
“Jerry, sao anh biết số điện thoại của em?” – Ruby hơi ngạc nhiên nhưng sau vài giây cũng đoán ra.
“Vic gọi điện cho anh đó” – Jerry giải thích.
“Ra vậy, anh vẫn khỏe chứ?” – Ruby hỏi thăm.
“Uh, em thế nào rồi?” – Jerry quan tâm.
“Tốt…rất tốt…” – Ruby cười nhẹ trong điện thoại.
“Thật không?” – Jerry nghi ngờ.
“Tất nhiên.Vic không nói với anh à?”
“Không, nó chỉ gọi nói là nó đã về cùng em thôi” – Jerry kể.
“Mà thôi để khi khác gặp chúng ta sẽ nói chuyện” – Ruby thấy đèn sáng trở lại nên không muốn Sam biết mình đang nói điện thoại với Jerry.
“Vậy cũng được, tạm biệt em!” – Giọng Jerry hơi tiếc nuối.
Có tiếng Sam nói vọng lên.
“Ruby, em xuống đây, Ady…cô ta bị ngất rồi, giờ chắc phải đưa đến bệnh viện…” - Khi Sam sửa xong cầu chì đèn sáng thì cũng thấy Ady đang nằm xỉu trên sofa. Ruby vội chạy xuống, hai người vội đưa Ady vào viện.



Louis,
Edit: 16.05.2011


#22
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 21: Nhầm Lẫn


Tại bệnh viện…
“Anh uống đi, anh có vẻ mệt mỏi…” – Ruby đưa ly cà phê cho Sam.
“Cảm ơn em. Đã 12h đêm rồi hay em về nhà ngủ đi” – Sam quan tâm.
“Thôi để tôi ở lại đây chờ với anh, chắc là bác sĩ khám gần xong rồi, không biết cô ta bị gì mà ngất” – Ruby nói bâng quơ.
“Vậy cũng được, anh cũng không biết cô ta bị gì nữa. Kỳ lạ, mới lúc sáng cô ta còn chạy nhảy tùm lum” – Sam thắc mắc.
“Đành chờ vậy…Anh nhớ chuyện lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?” – Ruby mỉm cười khi nghĩ đến chuyện hiểu lầm đó.
“Chuyện đó, lúc đó 2 chúng ta đều say, rồi qua nhiều lần nhầm lẫn, chúng ta đã kết hôn” – Sam mỉm cười nói với vẻ mặt ngượng ngùng.
“Chúng ta không xảy ra chuyện gì thế mà lúc đó tôi lại tưởng…” – Ruby chưa nói hết câu thì bác sĩ bước ra.

“Cô ta bị sao vậy thưa bác sĩ?” – Sam vội hỏi.
“Cô ấy không bị sao hết, có lẽ là hơi mệt vì đang mang thai” – Bác sĩ nói.
“Mang thai?” – Sam giật mình làm rớt ly cà phê xuống sàn.
“Anh sao vậy?” – Ruby ngạc nhiên vì thái độ của Sam.
“Xin lỗi, bác sĩ nói cô ta mang thai?” – Sam vội trấn tĩnh.
“Cô ấy mang thai gần 3 tháng rồi, do mặc đồ chật quá nên ảnh hưởng đến sức khỏe” – Vị bác sĩ giải thích rõ hơn.

[Vậy là cô ta không phải…mình đâu có liên quan đến chuyện này] – Sam đứng lặng người suy nghĩ.
[Anh ấy có vẻ hơi lạ? Chẳng lẽ? Không, mình tưởng tượng quá rồi, mình dọn khỏi nhà Sam mới 2 tuần thôi mà, cô ta đến nhà Sam trước đó vài ngày thôi mà…] – Ruby cũng không nói gì, chỉ suy tư.

“Hai vị, ai là người thân của cô ấy, xin đi làm thủ tục…” – Nữ y tá bên cạnh bác sĩ nói.
“Cô ta không có người thân ở đây, gia đình cô ta đều ở US…Chúng tôi chỉ là bạn thôi nhưng để tôi đi làm thủ tục…” – Sam lên tiếng nói rõ ràng trước.

[Hình như có chuyện gì không ổn, Sam có vẻ lạ. Chẳng lẽ anh ấy và cô ta đã liên lạc với nhau trước đó nữa? Mình phải hỏi rõ mới được, mình muốn làm lại từ đầu nhưng…] – Ruby vội đi theo Sam để hỏi rõ.

“Ok, thủ tục vậy là xong rồi, chúng tôi sẽ chuyển cô ấy qua bên khoa sản nghỉ ngơi vài ngày là cô ấy có thể về…” – Nữ y tá thông báo.
“Cám ơn cô…” – Sam định quay về phòng bệnh thì gặp Ruby đi tới, cố tránh ánh mắt của Ruby.

[Cô ấy nhìn mình có vẻ lạ, chẳng lẽ cô ấy đã đoán ra? Nhưng chuyện này không có liên quan đến mình] – Sam hoang mang.

“Chúng ta ra ngoài nói chuyện một chút đi” – Ruby đề nghị.
“Ra ngoài, nhưng mà bên ngoài khuya rồi trời lạnh lắm!” – Sam thấy bất ổn nên không muốn nói chuyện bây giờ với Ruby.
“Không sao, tôi có chuyện muốn hỏi rõ anh thôi” – Ruby kiên quyết hỏi rõ.
“Uhm, cũng được…” – Sam đành chấp nhận.

Tại lan can bệnh viện…1 phút…3 phút…5 phút…im lặng…
[Phải mình không đó, sao mình không biết mở lời hỏi sao đây, thiệt tình là…] – Ruby bối rối.
“Em khoác áo này đi, trời lạnh quá. Sao em không nói gì? Chúng ta vô trong đi…” – Sam thấy Ruby rất lạ, trong lòng cũng hồi hộp.
“Sam…anh và Ady…có chuyện gì phải không?” – Ruby lúng túng nhưng cũng quyết định hỏi.

“Hả? Chuyện gì…” – Sam giật mình.
“Anh và cô ta…thật ra thì có phải cô ta về nước 1 tháng trước hay là về lâu rồi?” – Ruby tiếp tục.
“Em nói gì anh không hiểu?” – Sam hoàn toàn không hiểu ý Ruby.
“Thôi được rồi, em muốn biết…bào thai đó có phải là của anh không?” – Ruby hỏi thẳng vấn đề.
“Em nói gì vậy Ruby? Anh…không phải…anh…đúng là cô ta chỉ mới về nước tháng trước thôi…em đừng có nghĩ lung tung” – Sam bối rối không biết nói sao, không muốn kể chuyện tối hôm đó cho Ruby biết.

“Nhưng mà…” – Ruby vẫn chưa hài lòng với câu trả lời của Sam.
“Thật ra…thật ra thì…tối đêm ở quán rượu…thật ra là…nhưng mà quả thật là không phải của anh” – Sam nói ra sự việc mà không rõ chuyện gì đã xảy ra đêm đó. Nhưng cách nói úp mở của Sam lầm Ruby hiểu lầm.
“À, em hiểu rồi, không sao…không có gì. Thôi chúng ta vào trong đi, giờ em cảm thấy lạnh quá!” – Ruby hơi bị shock.

[Ra là vậy…lúc mình trở về thì anh ta vào bếp làm đồ ăn cho cô ta…cô ta dọn đến sống chung…mình phải dọn đi thôi…dù gì anh ta cũng phải có trách nhiệm với cô ta cho dù bào thai không phải của anh ta…] – Ruby chậm chạp bước vào trong nhưng bị loạng choạng, Sam chạy lại đỡ.

“Em có sao không?” – Sam lo lắng.
“Không sao, có lẽ hôm nay đi đường hơi mệt một chút” – Ruby viện đại một lý do.
“Đây là bệnh viện, em vô khám luôn đi” – Sam quan tâm.
“Không cần đâu, tôi không sao…” – Ruby không muốn rắc rối.
“Không được, em vô khám đi, anh đợi…” - Sam kéo Ruby vào phòng khám.


Gần 2h sáng, sau khi Ruby đã khám xong nhưng chưa có kết quả liền…
“Về thôi, cô ta không sao rồi. Em cũng phải về ngủ, anh thấy em mệt lắm rồi” – Sam nói khi thấy Ruby bước ra khỏi phòng khám.

“Anh cũng mệt rồi, cũng nên về…” – Ruby nói với vẻ mệt mỏi, tự nhiên cảm thấy buồn nôn.
“Em sao vậy? Vẫn còn cảm thấy không khỏe à? Lúc nãy bác sĩ bảo sao?” – Sam lại lo lắng khi thấy Ruby như vậy.
“Không sao, chắc là bệnh cũ đó, lúc đó em cũng bị vậy nên cứ tưởng là mang thai” – Ruby giải thích, triệu chứng gần như lúc trước.
“Chắc là dạo này em ăn uống không điều độ phải không nên bệnh mới tái phát, em phải lo mà ăn uống đúng bữa, chứ đừng để đến khi đau dạ dày thì khổ…” – Sam khuyên nhủ.
“Tôi biết mà, về thôi” – Hai người ra xe...


Tại cổng nhà Sam…
“Ruby, đến…nhà…” – Sam vội im lặng khi thấy Ruby ngủ trên xe.

[Ruby có vẻ mệt, thật là chán cho mình. Ady…lúc nãy mình nói vậy, không biết Ruby hiểu thế nào nữa. Ngày mai phải nói rõ ràng với Ruby mới được…Cô ấy ngủ trông dễ thương quá, không được, để cô ấy ngủ ngoài xe như vậy không ổn, mình phải cỏng cô ấy lên phòng thôi…] - Sam hành động nhẹ nhàng sợ Ruby tỉnh giấc.

[Nặng thiệt, trông ốm vậy mà nặng quá, cỏng lên cầu thang mà mình mệt quá…3h rồi buồn ngủ quá, phải chộp mắt một chút] – Sam mệt mỏi chìm vào giấc ngủ bên cạnh Ruby.


7h sáng, Ruby mơ màng tỉnh dậy…

[Đêm qua mình ngủ khi nào vậy cà? Giật cả mình…cứ tưởng gối ôm, ai dè là Sam. Sao anh ta lại ngủ ở đây? Còn dám gác tay lên người mình, sao mà mình ngồi dậy đây? Để cho anh ấy ngủ một chút nữa vậy] – Ruby nằm đó nhìn Sam ngủ và suy tư.

[Nhưng…mình quên chuyện hôm qua, mình phải đi thôi. Ở lại đây cả Sam và mình đều khó xử nhưng mình biết đi đâu. Về nhà, không ổn, đến nhà Jerry càng không được. À, nhà Vic, sống một mình, ở tạm vài ngày rồi mình tính sau vậy] – Ruby nhẹ nhàng ngồi dậy không muốn Sam tỉnh giấc.

“Ruby, anh…yêu…em!” – Sam nói mớ làm Ruby giật mình.

[Ruby…mày đã tỏ ra không có gì, mày đã nghe lời Vic, đã tỏ ra vui vẻ, cho nên dù chuyện này có sao đi nữa mày vẫn phải cười mà ra đi chứ không được khóc. Nhưng sao mày vẫn không cam tâm ra đi khi nghe Sam nói vậy? Không cam tâm…nhưng mọi chuyện đã xảy ra rồi, không thể quay trở lại được nữa. Tạm biệt Sam…] – Nuốt nước mắt vào lòng, Ruby hôn nhẹ lên trán Sam rồi nhẹ nhàng ra đi.


8h sáng, Sam thức giấc…
[Mấy giờ rồi vậy cà? Nhức đầu quá, đêm qua mình ngủ luôn ở đây, phòng Ruby. Cô ấy đâu rồi? Sao không thấy?]

“Ruby…” – Sam lo lắng gọi to nhưng không có ai trả lời.

[Không ổn, hành lý hôm qua của cô ấy, biến mất rồi…] – Sam lật đật ngồi dậy tìm xung quanh thấy được lá thư Ruby để lại trên bàn.

“Xin lỗi anh, em đi sớm quá nên không chào anh được. Dù gì cũng rất vui trong khoảng thời gian ở nhà anh. Nhưng giờ chúng ta biết đó chỉ là hiểu lầm và anh đã có Ady, em không muốn khó xử và càng không muốn anh khó xử. Chúng ta không có xảy ra chuyện gì nên anh cũng đừng áy náy vì em. Em cứ nghĩ khi mình trở về thì mọi chuyện sẽ trở lại như cũ nhưng không được, chúng ta sẽ ly hôn. Một tháng nữa em sẽ tìm gặp anh bàn việc này. Đừng có mà đi tìm em, em sẽ sống tốt thôi.

Tạm biệt,
Ruby”


[Cô ấy làm gì vậy? Rõ ràng là cô ấy đã hết giận mình rồi mà chẳng lẽ là vì Ady nhưng mà mình đã nói là bào thai đó không phải của mình, sao cô ấy lại bỏ đi? Mình vẫn chưa biết rõ ràng mọi việc mà. Phải đi tìm cô ấy nhưng biết tìm ở đâu, một tháng sau ư? Lâu quá, mình muốn nói rõ bây giờ, không chờ được, phải đi tìm thôi…] – Sam cảm thấy hụt hẫng và buồn bã vội lái xe đi tìm Ruby…



Louis,
Edit: 16.05.2011


#23
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 22: Wallace Hoắc Kiến Hoa


Trên đường đến nhà Vic, Ruby vừa đi vừa suy nghĩ vu vơ…

[Mình có nên đến nhà Vic không? Làm phiền anh ấy thì ngại quá, nhưng mà chỉ có Vic là người mình tin tưởng và thấy không rắc rối về tình cảm nhất. Anh ấy ở một mình nên mình cũng không ngại vì Vic không có người thân, nhà cũng ở riêng biệt, ít người qua lại, có lẽ chọn đi đến ở nhờ nhà Vic là đúng nhất rồi, thôi không suy nghĩ gì nữa…mình…] – Dòng suy nghĩ bị cắt đứt bởi một chiếc xe hơi đang tiến trong khi Ruby đang đi trên vỉa hè, người lái xe bị lạc tay lái xém chút nữa đâm sầm vào Ruby. Theo phản xạ tự nhiên, Ruby giật mình la lớn một tiếng rồi ngã xuống đường.

“Cô có bị sao không?” – Người thanh niên vội vàng bước xuống xe chạy đến chỗ Ruby. Ruby vẫn chưa hoàn hồn nên chưa nói được lời nào khiến cho người thanh niên đó hơi lo. - “Cô có sao không? Xe có đụng trúng cô không? Lên tiếng đi, đừng làm tôi mệt…”

“Tôi không sao, chưa đụng trúng, tôi chỉ hơi hoảng thôi. Sao anh lái xe gì kỳ cục vậy? Tôi đang đi trên vỉa hè chứ có phải đi dưới lòng đường đâu, lái xe gì mà, anh có bằng lái chưa đó? Lái xe kiểu gì mà, anh làm tôi sợ đứng tim…đau…” – Ruby nói nguyên một tràng dài mắng người thanh niên trong khi người đó ngơ ngác nhìn thẳng mặt cô như người mất hồn. Chỉ đến khi Ruby nói ‘đau’ anh ta mới giật mình lên tiếng.

“Xin lỗi, tôi không cố ý. Tại vì tôi tránh con chó tự nhiên chạy ra đường. Mẹ kiếp…con chó đó…” – Người thanh niên kịp stop lại khi nhận ra mình nói năng thô lỗ, thật ra đó là cách nói chuyện thường ngày của anh ta nhưng [trước mặt một con gái này mình không nên làm mất hình tượng…]

“Xin lỗi, tôi đã trách anh nặng lời. Thôi anh cứ đi đi, tôi ổn rồi. Lúc nãy hơi đau bụng thôi, giờ không bị gì nữa” [Hắn ta, thô lỗ, nhìn cách ăn mặc bụi bặm là biết rồi, lại còn ăn nói, đi sớm giùm…] – Ruby thấy bực khi nghe người đó chửi thề nên không muốn đôi co lâu với anh ta.
“Vậy…nhưng…cô tên gì?” – Người thanh niên tỏ ra kỳ lạ khi nhìn kỹ mặt Ruby.
“Ruby, tạm biệt anh!” – Ruby muốn hắn đi khỏi cho sớm nên vội vàng đứng dậy nói lời tạm biệt.
“Nhà cô ở đâu? Cho tôi địa chỉ đi, tôi sẽ đến xin lỗi cô sau. Hiện giờ tôi bận nên phải đi trước” – Người thanh niên cố gắng xin địa chỉ.

“Không cần đâu, nhà tôi địa chỉ dài khó nhớ lắm. Tôi ổn mà, anh xin lỗi vậy được rồi, không cần đến nữa đâu. Tạm biệt!” – Ruby cố gắng chịu đựng để đuổi hắn đi càng sớm càng tốt. [Loại người như hắn hết nói nổi].
“Tôi là WALLACE, rất vui vì hôm nay gặp cô, nhà tôi ở gần đây thôi, rất dễ tìm. Ngôi nhà cao nhất ở kia kìa, nếu cô gặp vấn đề gì thì cứ đến đó tìm tôi, bye!” - Người thanh niên lên xe thò đầu ra nói.

[Đau quá, trầy tay, chân cũng trầy. Xui thiệt, đúng là mình thật xui khi gặp tên này. Hắn nói cái gì? Ngôi nhà cao nhất nơi này, chỉ về phía kia. Hả? Hắn nói chơi hay nói thật vậy? Hắn vậy mà, khu biệt thự trên đồi đó…Thôi mình không quan tâm, đi mau giùm đi ông…” – Ruby cố cười vẫy tay chào tạm biệt dù đang rất đau.


Wallace định chạy đi thì vội dừng xe lại, nhanh chóng xuống xe, chạy đến chỗ Ruby làm Ruby không hiểu gì “Sao anh không đi? Tôi đã nói không sao mà, quay lại làm gì? Tôi…” – Ruby không nói tiếp được nữa vì Wallace bất ngờ nắm tay.

“Tay cô bị trầy rồi, để vậy dễ nhiễm trùng lắm, hình như chân cũng vậy, phải về nhà tôi thôi, để tôi rửa và băng lại cho” – Wallace tỏ ra quan tâm đến Ruby dù từ trước đến giờ anh chẳng thèm quan tâm đến ai.
“Không cần đâu, tôi về nhà tự làm được rồi. Anh bận thì đi đi, không làm phiền anh…” – Ruby bắt đầu nóng lên, giật tay ra khỏi Wallace vì tưởng anh ta là tên dê xồm.

“Vậy tôi chở cô về nhà cô cũng được, tôi làm cô bị thế này nên phải làm vậy thôi. Cô đừng ngại” – Wallace cố gắng nói nhỏ nhẹ không giống cách nói thường ngày của mình trong khi Ruby thì phát bực.
“Không! Anh đi đi, tôi không sao mà, nhà tôi xa lắm, sẽ làm tốn thời gian của anh” – Ruby hơi lớn tiếng.
“Tôi không có việc bận nữa, cô bị vậy là lỗi của tôi, thôi cứ về nhà tôi gần đây thôi. 15-20 phút là tay làm xong à, như thế để tôi không áy náy” – Wallace vẫn tiếp tục.

“Anh làm tôi phát bực rồi đó, đã bảo là tôi không sao. Tôi đi đây…” – Ruby tức giận bỏ đi, bước đi khập khiểng khiến Wallace bực mình vì từ trước đến giờ không ai dám cãi lại lời anh nên Wallace vội chạy lại kéo Ruby lên xe mình. “Coi cô đi vậy kìa, lên xe đi…” – Ruby cố sức để không bị Wallace kéo lên xe nhưng không được.
“Anh vừa phải thôi, cho tôi xuống xe, đồ dê xồm, cho tôi xuống xe mau, mau đi” – Ruby hét lớn nhưng Wallace vẫn kéo chặt lấy. Ruby xuống không được, bắt đầu lo sợ cố la thật lớn.

“Dê xồm? CÔ BẢO TÔI LÀ DÊ XỒM? Thôi được cô đã nói vậy thì đừng trách tôi, cô la hét cỡ nào thì cũng không ai nghe đâu. TỐT NHẤT LÀ NGỒI YÊN NẾU KHÔNG THÌ ĐỪNG TRÁCH TÔI ĐÓ. Tôi đã có ý tốt mà cô lại bảo vậy, vừa vừa phải phải thôi bà chằn” – Wallace nói lớn tiếng như thường ngày và với vẻ mặt trông rất đáng sợ rồi cho xe chạy khiến Ruby cảm thấy rất sợ nhưng không la hét, vùng vẫy nữa. Cũng không dám nhìn thẳng vào mặt Wallace, cảm thấy sợ khi nhìn khuôn mặt dữ tợn đó.

[Mình có làm dữ quá không? Thường ngày mình vẫn làm vậy mà. Tại cô ta dám chửi mình dê xồm. Cô ta tưởng mình là ai? Có cả tá cô gái đi theo gót chân mình, tốt nhất là cô ta nên ngồi yên, mình sẽ thay đổi thái độ, đừng có mà làm mình bực mình nữa] – Wallace cũng mệt với Ruby nhưng vì khuôn mặt này...

[Mình thật sự sợ hãi khi nhìn vào vẻ mặt lúc nãy, có chuyện gì vậy? Từ trước đến giờ dù có gặp người dữ dằn thế nào mình cũng không sợ mà, sao mình lại sợ hắn? Sao mình lại im lặng, hắn ta muốn làm gì mình? Sao mình không la hét nữa? Hình như mình biết hắn không phải là tên dê xồm mà lúc nãy mình nói. Giờ mình phải hành động ra sao? Tùy cơ ứng biến vậy. Nếu nhà hắn là ngôi biệt thự đó thì cũng gần nhà Vic, mình có thể nhờ Vic giúp đỡ] – Ruby thầm nhũ trong lòng hơi lo sợ.

“Tới rồi…phải chi lúc nãy cô như vậy thì tôi đâu có làm thế. Giờ vào tôi rửa vết thương rồi băng lại cho cô rồi cô muốn đi đâu thì đi” – Wallace hạ giọng nói nhỏ nhẹ còn Ruby không nói gì, không dám nhìn thẳng mặt của Wallace, chỉ đi vào ngôi biệt thự như lời Wallace bảo.

[Chẳng lẽ mình sợ hắn quá rồi hóa điên à? Mình có thể chạy đến nhà Vic bây giờ mà, thật ra hắn có vẻ gì đó…thật lạ…] – Ruby không muốn nói gì.
“Lấy cho tôi hộp bông băng lại đây” – Wallace nói với người giúp việc giọng nhỏ nhẹ không giúp thường ngày.
“Vâng thưa cậu chủ…tôi đi lấy liền” – Bà giúp việc trong nhà Wallace trả lời.


“Ông…cậu Wallace dẫn 1 cô gái về nhà kìa…” – Bà giúp việc nói với chồng mình.
“Hả? Cô gái đó hơi giống…giống ai nhỉ? Sao tôi không nhớ” – Ông giúp việc cố nghĩ
“Thôi để tôi đi lấy hộp bông băng cái đã, tôi cũng thấy cô ta hơi giống một người, không phải, chính xác là người trong ảnh…”
“Tôi nhớ rồi, ảnh lúc nhỏ ở trong phòng cậu ấy, cậu Wallace với một bé gái có nhiều nét giống cô gái này”.
“Đúng vậy, chúng ta giúp việc ở nhà này 10 năm rồi mà không biết bé gái trong ảnh là ai, ông bà chủ cũng không nói gì…Trời, để tôi đi lấy bông băng, ông này, nói nãy giờ chắc tôi bị mắng quá…” – Bà giúp việc vội nhớ ra việc chính mình phải làm.


“Cô kéo quần lên đi, tôi mới rửa vết thương ở đầu gối được” – Wallace ngập ngừng.
“Bông băng và thuốc sát trùng đây cậu chủ, có cần tôi giúp 1 tay?” – Người giúp việc nói.
“Không cần, để tôi tự làm, bà cứ làm tiếp việc của mình đi” – Wallace giọng nhỏ nhẹ.


Bà giúp việc lại tiếp tục đi nhiều chuyện…
“Ê ông, cậu chủ có vẻ quan tâm đặc biệt, có lẽ là người yêu…”
“Tôi cũng nghĩ vậy, bé gái trong ảnh, có lẽ là bạn của cậu chủ lúc nhỏ, chứ không thể là em gái vì tôi đâu có bao giờ nghe ông bà chủ nhắc đến con gái đâu. Ai ở đâu cũng biết họ chỉ có một người con trai duy nhất” – Ông giúp việc gật gật đầu đồng ý.
“Có lẽ là bạn gái rồi, vì đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy tự mình băng bó vết thương cho người khác” – Bà giúp việc còn khẳng định thêm.


“Anh để tôi tự rửa vết trầy ở chân” – Ruby giờ mới lên tiếng vì ngại.
“Không, để tôi rửa cho, có gì đâu mà ngại” – Wallace nhất quyết.
“Nhưng…” - [Mình và anh ta có quen nhau trước đây không? Lạ thật!] – Ruby nghĩ không ra lý do tại sao một tên công tử nhà giàu lại phải làm vậy.

“Cô đang thắc mắc phải không?” – Wallace vừa rửa vết thương cho Ruby vừa hỏi.
“Uh…không…không…” – Ruby lúng túng.
“Thật ra là vì cô rất giống một người thân của tôi nên tôi mới hành động khó hiểu vậy thôi” – Wallace giải thích.
“Thân? Là ai? Có phải là bạn…” – Ruby định nói là bạn gái nhưng bị Wallace ngắt lời - “Bí mật…tôi sẽ nói với cô khi có cơ hội…”

“Anh làm tôi khó hiểu, xong rồi chứ? Tôi về đây…” – Ruby bực bội lẫn khó hiểu đứng dậy bỏ đi.
“Chờ chút, cho tôi số điện thọai của cô đi, tôi cần liên lạc với cô” – Wallace vội gọi Ruby lại.
“Thôi, tôi đã chịu đến đây là quá đủ rồi, tôi mong sẽ không gặp lại…” – Ruby không muốn cho Wallace số điện thoại.
“Không được…” – Wallace vội giật lấy điện thoại của Ruby xem số điện thoại. “Anh…” – Ruby tức giận nhưng không làm gì được.
“Vậy đi, cô có cần tôi đưa về không?”
“Không cần, tôi tự đi được rồi”
“Nhớ đó, tôi với cô phải gặp lại, tạm biệt!” – Wallace khẳng định chắc chắn.

[Chẳng biết vì sao hôm nay mình lại vậy? Một tên không quen biết mà mình lại đến nhà hắn, chắc là vì chuyện với Sam nên đầu óc mình không tỉnh táo, thôi đi đến nhà Vic thôi…] – Ruby lầm bầm đi ra.

[Ruby, tên cũng giống, vẻ mặt càng giống hơn. Nhưng sao chân cô ta không có vết sẹo, chẳng lẽ là mình nhìn nhầm? Lâu lắm rồi, có thể mình nhầm, thật ra em đang ở đâu hả Ruby? Anh muốn gặp lại em, ngày xưa lỗi cũng tại anh, tất cả là tại anh…] – Wallace tự nhủ.



Louis,
Edit: 16.05.2011


#24
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 23: Sợi Dây


“Kính coong! Kính coong!!!” - Ruby bấm chuông nhà Vic.
“Ai vậy? Jerry phải không? Sao đến sớm thế? Mới có 9h mà đã đến” – Vic trong bộ dạng mệt mỏi còn ngáy ngủ đi ra mở cửa.
“Hi, Vic…” – Vừa thấy Vic mở cửa, Ruby lên tiếng chào nhưng bị sựng lại vì bộ dạng Vic trong rất mắc cười.
“Ah, Ruby, sorry…chờ anh 3 phút…” – Nói rồi Vic vội vàng đóng cửa lại.

5 phút sau…
“Vào đi Ruby, xin lỗi em. Anh cứ tưởng” – Vic ngượng ngùng.
“Không sao, em mới thấy ngại đến làm phiền anh” – Ruby ngập ngừng.

[Có nên xin ở nhờ nhà Vic không? Hình như là không tiện, mình thấy ngại quá. Chẳng lẽ giờ mình về nhà, không được, ở nhà mình lại lo lắng hơn. Thôi, cứ quyết định vậy đi] – Suy nghĩ một lúc Ruby cũng trở về mục tiêu ban đầu.
“Em đến có chuyện gì vậy Ruby?” – Vic vừa nói vừa ho.
“Ah…em muốn xin ở nhờ nhà anh, vài ngày…” – Ruby ngập ngừng.
“Sao vậy???” - Vic hơi bất ngờ.
“Có bất tiện cho anh không? Nếu bất tiện thì em kiếm chỗ khác…”
“Không phải…ắt xì, xin lỗi, anh sống một mình sợ em thấy bất tiện” – Vic ấp úng, lấy khăn lau nước mũi.
“Em đến xin ở nhà anh mà thấy bất tiện gì…” – Giọng Ruby vẫn còn ngại.
“Được rồi, em cứ ở lại đây đi, có tới 2 phòng trống. Em ở phòng nào cũng được” – Vic bị cảm nên thấy khó chịu trong người.
“Cám ơn anh nhiều” – Ruby tỏ ra vui mừng.
“Không có gì, em dọn đồ vô đi, xin lỗi, anh khó chịu quá, phải nằm nghỉ một, chút nữa Jerry sẽ đến, có gì em…” – Vic đi vội vào phòng vừa đi vừa nói với vẻ mệt mỏi.
“Jerry? À, anh cứ ngủ đi, có gì em sẽ gọi anh dậy” – Ruby nói vọng theo.

[Ruby có chuyện gì mà đến nhà mình, chẳng lẽ trở về rồi chia tay với tên Sam đó rồi? Mình khó chịu quá, để hỏi chuyện này sau…] – Vic lăn lên giường nằm ngay tức thời vì quá khó chịu.


Tại nhà Jessica…
“Sam, em đến đấy à, vào đi” – Jessica hơi bất ngờ khi thấy Sam.
“Chào chị…” – Sam ngập ngừng.
“Ruby đã về chưa?” – Jessica vẫn không quên hỏi về Ruby.
“Em định đến hỏi chị, hôm qua cô ấy mới về, Ruby có đến đây không chị?” – Sam phải mở miệng hỏi chuyện này dù anh thấy rất ngại.
“Không có, em với nó lại cãi nhau nữa à? Hơn 2 tuần rồi chị không gặp mặt Ruby. Con nhỏ này, gọi điện cho nó thì nó không bắt máy. Rút cuộc 2 đứa có chuyện gì vậy?” – Jessica lo lắng.
“Em cũng không rõ…” – Sam thất vọng.

[Chẳng lẽ, Ruby biết sự thật rồi? Hôm đó ở bệnh viện, mình đã có linh cảm là vậy. Nhưng khi đến nhà Sam thì cậu ta bảo Ruby đi về du lịch. Không được, mình phải tìm gặp con nhỏ này nói chuyện mới được, phải giải thích rõ cho nó hiểu…] – Jessica suy nghĩ trong lo âu.

“Thôi, xin phép chị em về…” – Sam đành ra về trong buồn bã.
“Nếu Ruby về thì gọi điện cho chị nghe, chị sẽ gặp Ruby nói chuyện” – Jessica dặn dò.
“Vâng…em sẽ gọi…” – Sam nói giọng yếu xìu.


20 phút sau, tại nhà Sam…
“Anh đi đâu mà từ sáng sớm vậy? Làm tôi phải ngồi đây đợi nãy giờ” – Ady cằn nhằn.
“Sao cô không ở trong bệnh viện, về đây làm gì?” – Sam bực bội.
“Ở trong đó chán ngắt, mà anh có thèm vô đó thăm tôi đâu nên tôi phải về…” – Ady vẫn cố nói.
“Đây không phải là nhà cô, cô đi đâu thì đi đi…” – Sam bắt đầu nổi điên.
“Anh đuổi tôi, đứa con trong bụng tôi là con của anh đó…anh…” – Ady muốn ăn vạ.
“Cô đừng có mà gạt tôi, gần 3 tháng, nghĩa là trước khi cô về đây hơn tháng” – Sam chỉ mặt Ady mà nói.
“Anh có nghe lầm không? Bác sĩ nói là 1 tháng mà, anh đừng có mà chối bỏ trách nhiệm” – Ady lắp liếm.
“Cô mới điên đó, đừng có mà gạt tôi, cô phá tôi như vậy là đủ rồi. Đêm đó, tôi và cô cũng chẳng xảy ra chuyện gì, tôi đã nhớ lại mọi việc rồi, cô đừng có mà lấy ai rồi đem tôi ra là ba đứa con của cô…đi đi…” - [Mình quả thật là không nhớ xảy ra chuyện gì đêm đó nhưng phải nói vậy, coi cô ta phản ứng ra sao].
“Anh hôm đó anh say không biết trời trăng gì mà nhớ ra ư? Rõ ràng là vừa về đến nhà anh đã ngủ mất tiêu mà anh nói anh nhớ à?” – Ady không chịu thua.
“Thấy chưa, là do cô nói đó, tôi về đến nhà đã ngủ rồi,tôi với cô không có chuyện gì. Tránh ra đi, tôi phải vào nhà. Cô đi về US để gia đình cô lo bầu thai đó, chuyện này không liên quan đến tôi” – Sam tức giận đi phăng vào nhà đóng cổng lại.
“Anh…được…rồi anh phải hối hận vì đã hạ nhục tôi như thế này, anh phải hối hận đó” – Ady hâm dọa.
“Cô cút khỏi cổng nhà tôi mau, không tôi gọi cảnh sát đến bây giờ.” – Sam quát lớn, rất tức giận vì từ đầu đến cuối bị Ady lừa.

Cuối cùng rồi âm mưu của Ady cũng tan thành mây khói vì cố giấu mình có thai, dẫn đến bị ngất và lộ hết mọi chuyện. Cô ta ăn chơi phóng túng bên US, gia đình đã từ bỏ. Định về đây làm lành với Sam sẵn giải quyết hậu quả bào thai nhưng rút cuộc lại không thành.


:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::


Tại nhà Vic…
[Hơn 10h rồi, Jerry vẫn chưa đến, Vic vẫn còn ngủ. Hình như anh ấy có điện thoại, để mình vô phòng coi sao] – Ruby không biết làm gì, chỉ ngồi đó suy nghĩ vu vơ.
“Vic, hôm nay tao không đến được, để hôm khác nghe, hôm nay tưởng được nghỉ nhưng phải đi làm. Xin lỗi mày!” – Jerry để lại lời nhắn.

[Thì ra là Jerry gọi, Vic sao ngủ say quá, điện thoại reo lớn thế mà vẫn ngủ. Sợi dây này, lúc trước khi mình ở quê có thấy Vic đeo sợi dây này, hình như…mình cũng có một sợi vậy. Mình để ở nhà mẹ, hồi nhỏ mình vẫn đeo nhưng sau này lớn lên thấy nó ngắn quá nên mình đã tháo ra, sao Vic cũng có một sợi giống của mình quá?] – Ruby tiến đến để xem kỹ sợi dây đang đeo trên cổ Vic và chợt nhớ ra vài chuyện.

[Sao nóng quá? Người anh ấy nóng quá] – Ruby giật mình khi sờ trán Vic. [Thật là hết biết, sốt cao cỡ này mà không nói với mình] – Bất chợt Ruby lại nhớ đến chuyện hôm Sam bị sốt khi hai người đi hưởng tuần trăng mật.

“Anh ngồi dậy uống thuốc nè, Vic!” “Ruby, có chuyện gì?” – Vic mơ màng ngồi dậy. “Uống thuốc, anh bị sốt cao quá…” – Ruby lấy thuốc cho Vic uống.

Ruby cho Vic uống thuốc xong rồi đi nấu cháo trong khi anh ta tiếp tục nằm nghỉ.

12h trưa…
[Vic vẫn sốt cao, sao vẫn không hạ sốt tí nào? Chắc phải đưa anh ấy đi bệnh viện. Trước hết phải cho Vic ăn cháo cái đã] – Ruby vô phòng xem tình hình của Vic thế nào.

“Thức dậy ăn cháo nè Vic!” – Ruby khẽ gọi.
“Sao mà, anh ngồi dậy không nổi, đầu óc thấy quay cuồng” – Vic tỉnh dậy nhưng bệnh càng nặng thêm.
“Anh ráng ngồi dậy ăn cháo, uống thuốc không giảm, chắc là phải đưa đi bệnh viện…” – Ruby bỏ tô cháo xuống đỡ Vic ngồi dậy…
“Cám ơn em, không hiểu sao hôm nay lại bị như vậy. Từ trước đến giờ anh có bao giờ bị nặng vậy đâu” – Cuối cùng Vic cũng ngồi dậy được, lưng dựa vào gối.
“Anh lại nói nữa rồi, để em đúc cho, há miệng ra nào” – [Ấy chết, lúc nãy ra ngoài đổ rác, mình quên khóa cửa lại rồi. Đúng là lẩn thẩn quá,để lát nữa cho Vic ăn cháo xong…] – Ruby chợt nhớ ra mình quên khóa cửa chính.

“Ruby, thực ra…em có yêu Sam không?” – Vic bất ngờ hỏi.
“Hả? Em không biết…thôi…anh lo mà ăn cháo đi” – Thật tình Ruby cũng không rõ tình cảm của mình.
“Anh phải hỏi cho rõ, yêu hay không yêu?” – Vic vẫn cố chấp.
“Em đã bảo là không biết, em cần có thời gian suy nghĩ…” – Ruby muốn nói cho qua chuyện.
“Nhưng sao em mới về mà đã dọn đi, chẳng phải lúc lên đây với anh em đã nói…” –Vic vẫn tiếp tục dù đã ho sặc sụa.
“Đã bảo là không nói mà, anh nói nữa là em giận. Gần xong rồi, thêm mấy miếng nữa…mau…” – Ruby không muốn nói về Sam bây giờ.
“Em…” – Vic chịu thua.
“Xong rồi, để em đỡ anh nằm xuống nghỉ. Một chút nữa chắc phải đưa anh đi bệnh viện…” – Ruby vừa đúc xong cháo cho Vic.


[Thằng nhóc Vic này sao không khóa cửa? Phòng khách không có ai, quái, nghe tiếng trong phòng nó. Hình như, nó dẫn nhỏ nào về nhà, thằng này quá lắm rồi. Cả tháng nay nó biệt tích, giờ mới về mà đã vậy. Phải vào coi mới được, lúc trước nó đâu có vậy, phải trị cho nó một trận] – Một người bạn cũng là người anh của Vic đang tiến vào phòng Vic.

“Anh nặng quá…nào…” – Ruby cố đỡ Vic nằm xuống.
“Hình như có người vào nhà…” – Vic nghe tiếng bước chân.
“Em quên khóa cửa, nằm xuống mau nào…ấy…” – Vì Ruby vội vàng nên đã ngã xuống đè lên người Vic.

[Thằng này quá lắm. Giờ này mà…] – Người đó tiến vào phòng.

“Xin lỗi, anh nặng quá nên…Anh có bị đau không?” – Ruby gượng người ngồi dậy.
“Thằng nhóc này, mày đang làm gì vậy?” – Giọng nói bất ngờ làm Vic & Ruby giật mình nhìn về phía âm thanh phát ra.

“Hả? Wallace!” – Ruby & Vic la lớn
“Cô…là Ruby” – Wallace cũng ngạc nhiên không kém
“Ơ…anh biết anh ta à?” – Ruby vội vàng hỏi Vic.
“Ah…uh…” – Vic bối rối…
“Cô làm gì ở đây?” – Wallace hỏi.
“Ờ…tôi…” – Ruby bối rối.
“Sao anh lại đến đây?” – Vic hỏi Wallace.
“Thằng nhóc, mày về mà không báo cho tao biết. Lâu rồi không gặp nên tao đến thăm, không được à?” – Wallace trả lời.
“Ý em không phải vậy” – Vic có vẻ sợ Wallace.
“Thằng nhóc? Anh lớn hơn Vic bao nhiêu tuổi mà ảnh gọi là thằng nhóc?” – Ruby phát bực.
“Cô hỏi làm gì? Còn cô nữa, nói cô về nhà mà…nhà cô là ở đây à?” – Wallace cũng không thua.

“Vì nhà Vic gần đây, nên tôi đến thăm bạn, mà anh hỏi làm gì? Tôi làm gì thì kệ tôi” – Ruby cũng phát mệt với Wallace.
“Ghé thăm, hai người cặp bồ?” – Wallace hỏi một câu vô duyên.
“Không có” – Ruby & Vic đồng thanh.
“Vậy thì còn tệ hơn, thằng nhóc này, không phải là người yêu mà nằm ôm ấp vậy đó à? Có tin tao dạy mày bài học không?” – Wallace tỏ ra giống anh trai Vic.
“Ôm ấp? Không phải, anh hiểu lầm rồi” – Vic & Ruby lại đồng thanh.
“Mà hắn là ai vậy?” – Ruby hỏi nhỏ Vic.
“Hắn…là con trai của ông bà chủ ngôi nhà này”- Vic thều thào vì mệt.
“Nghĩa là…” – Ruby thắc mắc.
“Nghĩa là ngôi nhà này là của ba mẹ hắn, hơn 10 năm trước, họ đã nhận nuôi dưỡng tôi. Và khi tôi học đại học, họ cho tôi ra ở riêng tại ngôi nhà này, cũng gần bên ngôi biệt thự đó” – Vic nói nhỏ cho Ruby hiểu.

“Thằng nhóc này, sợi dây” – Wallace tình cờ trong thấy sợi dây đeo trên cổ Vic.
“Sợi dây nào?” – Ruby hỏi.
“Ở đâu mà mày có, hả thằng nhóc? Nói mau” – Wallace tức giận.
“Lúc mới về nhà, em đã nhặt được và đeo nó tới bây giờ…” – Vic giải thích.
“Mày nói dối, đeo nó từ đó đến giờ, sao tao chưa nhìn thấy bao giờ”- Wallace bắt bẻ.

“Tại vì anh không để ý…” – Ruby lên tiếng bênh Vic.

“Nó là của tao, đưa đây. 10 năm trước, bị mất tao đã kiếm khắp nhà, không ngờ, mày…” – Wallace rất mừng khi tìm thấy sợi dây.
“Chưa chắc nó là của anh, sợi dây này có bán thiếu gì. Tôi cũng có 1 sợi ở nhà kìa, anh đừng có mà, Vic thích sợi dây này lắm” – Ruby quyết bênh vực Vic.

“Cái gì? Cô nói là cô cũng có, thật à?” [Chẳng lẽ cô ấy chính là Ruby thật sự] – Một tia hy vọng lóe lên trong Wallace.
“Tức nhiên, của mẹ tôi mua cho tôi” [Mình còn không biết nó ở đâu ra nhưng nói đại cho tên này im luôn]
“Mẹ cô?” – Wallace vội thắc mắc.
“Chị tôi cũng có một sợi giống vậy” - [Cái này mình bịa ra, cho hắn đừng có mà la làng].
“Ra vậy…[Vậy là không phải, sợi đây đó kèm theo miếng mặt, chỉ có 2 cái duy nhất] nhưng sợi dây này chắc chắn là của tôi, đưa xem miếng mặt nào…” – Wallace muốn lấy Vic tháo ra.

“Thôi, anh lấy lại đi” – Vic tháo sợi dây ra đưa cho Wallace.
“Vic, anh làm gì vậy? Anh rất thích nó mà” – Ruby bức xúc
“Vậy thì tao lấy…mà…” – Wallace vui mừng nhưng anh sựng lại vì…
“Vic, anh sao vậy?” – Ruby lo lắng – “Tỉnh lại đi, anh còn đứng đó à? Vic bị sốt cao từ sáng đến giờ, mau đưa anh ấy đến bệnh viện. Tại anh đó, anh ấy ngất rồi, mau đi, còn đứng đó à?” – Ruby la làng lên với Wallace.

Sau đó cùng Wallace đưa Vic đến bệnh viện…



Louis,
Edit: 17.05.2011


#25
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 24: Âm Mưu Mới


Tại bệnh viện, sau khi đưa Vic vào cấp cứu. Ruby & Wallace ngồi ngoài hành lang chờ đợi.

“Cô đang suy nghĩ gì mà có vẻ ưu tư vậy?” – Wallace thắc mắc.
“Không…chỉ là…” – Ruby ngập ngừng.
“Sao? Có gì cô cứ nói đi, tôi chỉ ngồi nghe thôi chứ không có nhiều chuyện đâu” – Wallace động viên Ruby tâm sự để cậu ta hiểu rõ về Ruby hơn.

“Thật ra, bệnh viện này, chỉ mới có 2 tháng thôi mà tôi đã ra vào cả chục lần. Mỗi lần vào đều có chuyện làm tôi lo lắng” – Suy nghĩ một lúc Ruby cũng chịu kể.
“Thì tức nhiên, cô vào bệnh viện một là cô bị bệnh, hai là người thân cô bị bệnh, tức nhiên cô phải lo lắng rồi” – Wallace tỏ ra am hiểu.
“Mấy lần đầu vào đây thì tôi biết mình có thai…” – Ruby lại nhớ về những kỉ niệm với Sam, chưa nói hết câu.
“Vậy là cô với thằng Vic chưa kết hôn mà đã” – Wallace bắt đầu suy diễn lung tung.
“Trời, tôi nhức đầu với anh luôn, đã bảo là tôi với Vic chỉ là bạn thân thôi. Sao mà anh có thể suy diễn lung tung vậy chứ. Vả lại tôi chưa nói hết mà, tôi định nói là chỉ là lầm tưởng. Tôi không có thai. Nhưng mà nếu là sự thật thì cũng không phải là Vic. Không nói với anh một lời nào nữa” – Ruby tức giận.
“Xin lỗi, sao cô cứ thích nói làm người khác hiểu lầm thế? Tự nhiên nói có thai mà rút cuộc ai là bạn trai của cô, không phải Vic chẳng lẽ là Jerry?” – Wallace tiếp tục tò mò.
“Hả? Anh biết Jerry?” – Ruby ngạc nhiên.
“Cũng biết chút ít, có gặp vài lần ở nhà Vic” – Wallace giải thích.
“Thế sao 2 anh ấy không nói gì về anh với tôi” – Ruby thắc mắc.
“Thì cũng đâu có thân đâu mà nói. Mà đừng có đánh trống lãng, tôi hỏi là có phải Jerry là bạn trai của cô không?” – Wallace tiếp tục tò mò.
“Anh có quyền gì mà hỏi tôi như hỏi cung vậy? Không nói…” – [Anh ta tưởng mình là ai, sao mà ăn nói chẳng ra gì].
“Vậy là không rồi đúng không? Thật ra thì thằng Vic…Nó thích cô lắm” – Wallace giả vờ ngập ngừng.
“Hả?” – [Tên này, hết chịu nổi rồi, nói năng lung tung, mình phát điên quá].
“Cô ngạc nhiên à? Sao cô lại không biết chứ? Không tin?” – Wallace tiếp tục nhưng mình rất am hiểu.
“Tin cái đầu anh, ăn nói lung tung quá, anh có biết là tôi đã có chồng rồi không?” – Ruby lớn tiếng giải thích.
“Hả?” – Lần này đến Wallace há hốc mồm.
“Mà nói thêm là khi biết Vic, tôi đã có bạn trai là Jerry nên cái vụ anh nói thì chỉ nên để mà lừa con nít” – Ruby tức giận.
“Chuyện cô có chồng hay có bạn trai tôi không biết nhưng mà chuyện thằng Vic thì là sự thật mà nè chồng cô là ai vậy?” – Wallace tiếp tục điều tra.
“Trời ơi, sao anh nhiều chuyện vậy? Không nói gì với anh nữa” – Ruby làm mặt giận quay sang chỗ khác.


Cách đó không xa, trong phòng khám phụ sản.
“Xin lỗi cô, đã gần 3 tháng rồi, cô muốn phá, e rằng không tốt” – Vị bác sĩ nói.
“Nhưng mà tôi muốn phá, bác sĩ có thể giúp được không?” – Giọng của Ady.
“Nhưng rất nguy hiểm, bệnh viện chúng tôi không cho phép” – Vị bác sĩ tiếp tục khuyên can.
“Ok, vậy tôi đi chỗ khác” – Ady hậm hực bỏ ra khỏi phòng - [Sam, anh hãy chờ đó, rồi anh sẽ sống không yên với tôi đâu…Có phải con nhỏ Ruby ngồi ở đằng kia không? Với một thằng nào đó, con nhỏ này cũng ghê gớm thật. Được rồi, tôi sẽ cho con nhỏ này biết tay, lúc đó anh đừng có mà van xin tôi] - “Alo, tôi cần…” – Ady gọi điện thoại.



Hơn 5h chiều…
[Từ sáng đến giờ, anh ấy gọi cho mình mấy chục lần, mình đã gửi giấy để lại rồi mà. Chị Jess cũng có gọi cho mình. Mình có nên gọi điện thọai cho Sam không?] – Ruby đang xem lại di động của mình.
“Ê, chồng cô gọi à? Là ai vậy?” – Wallace tò mò muốn biết ai là chồng của Ruby.
“Tôi chưa từng gặp một người đàn ông nào mà nhiều chuyện như anh, tôi nói ra anh cũng đâu biết” – Ruby nhìn Wallace với vẻ khó chịu.
“Chưa chắc, cô cứ nói đi” – Wallace không tha cho Ruby.
“Sammul Chan, anh đừng làm phiền tôi nữa” – Ruby bực mình với Wallace.
“Sammul? Là hắn?” – Wallace hơi bất ngờ.
“Anh cũng biết Sam à?” – Lần này tới lượt Ruby há hốc miệng vì ngạc nhiên.
“Bạn thời đại học nhưng tôi nhớ là lúc đó hắn kiêu lắm, vả lại lúc đó hắn cặp với một con nhỏ nào đó đâu phải cô” – Wallace vừa suy nghĩ vừa nói.
“Ady phải không?” – Ruby cũng tò mò.
“Sao cô biết, hắn tự thú?” – Wallace nhìn Ruby thắc mắc.
“Không, cô ấy mới ở nước ngoài về một tháng trước rồi ghé nhà Sam” – Ruby kể giọng hơi buồn.
“Nhà Sam? Cô nói có vẻ xa lạ nhỉ?” – Wallace thắc mắc, Ruby cũng ở đó sao lại bảo là nhà Sam.
“Anh đừng có mà bắt bẻ” – Ruby phát bực.
“Không hiểu sao hắn lại chịu lấy cô làm vợ?” – Wallace vừa nói ra câu này thì bác sĩ đã bước ra, Ruby không thèm để ý đến cậu ta nữa.

“Anh ấy thế nào rồi thưa bác sĩ?” – Ruby lo lắng hỏi.
“Bệnh nhân mới đầu chỉ bị cảm thường, nhưng sau đó bị nhiễm khuẩn, sức đề kháng rất yếu nên uống thuốc thường còn làm bệnh nặng hơn, may mà đưa vào đây sớm. Chỉ cần uống thuốc theo chỉ định và nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏe lại thôi” – Vị bác sĩ nói rõ bệnh tình Vic.
“Cám ơn bác sĩ. Chúng tôi có thể vào thăm được không?” – Ruby tiếp tục.
“Bệnh nhân đang ngủ nên 2 người có thể về, ngày mai vào thăm sẽ tốt hơn” – Bác sĩ khuyên.
“Vậy cũng được. Cám ơn bác sĩ nhiều” – Từ đầu đến cuối chỉ là Ruby nói.

:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

Những ngày giữa tháng 11, chỉ mới 6h mà trời đã tối sầm lại, thời tiết lạnh, gió thổi mạnh làm cho mọi người cố gắng bước nhanh về nhà.

“Lên xe đi chứ. Tôi sẽ đưa cô về nhà, lâu rồi không gặp Sam, tôi cũng muốn gặp” – Wallace ló đầu ra cửa xe gọi Ruby.
“Thôi khỏi, anh về nhà luôn đi, hôm nay anh ấy không có ở nhà đâu…” – [Trời, hắn mà chở mình về nhà Sam thì khổ].
“Không sao? Chở cô về nhà cũng được. Lên xe đi, gió thổi mạnh quá, giờ này khó đoán xe lắm” – Wallace vẫn tiếp tục kiên quyết.
“Anh về đi, tôi có thể tự về được” – Ruby nhất quyết không lên.
“Sao cô cứng đầu vậy? Chẳng lẽ cô sợ chồng ghen? Yên tâm đi, lên xe đi, gió thổi lạnh lắm, cô mặc bộ đồ mỏng manh như vậy mà đứng đón xe bị cảm bây giờ, trời bắt đầu mưa lâm râm rồi kìa” – Wallace hối thúc.
“Thôi được rồi, anh chờ tôi 5 phút, tôi phải gọi điện” – [Chán chết, tên này mà mình không chịu là hắn cũng sẽ lôi mình lên xe như hồi sáng, giờ phải gọi điện cho Sam trước].

“Alo…” – Ruby ngập ngừng.
“Ruby, là em phải không?” – Sam vui mừng.
“Ờ…” – Ruby không biết nói gì.
“Em đang ở đâu vậy?” – Sam vội vàng hỏi.
“Ở cổng bệnh viện…” – Ruby ngập ngừng không biết nói sao về Wallace.
“Có chuyện gì vậy? Để anh đến đón em” – Sam lo lắng.
“Không…Ady là đã về nhà rồi phải không?” – Ruby dần nói vào vấn đề chính.
“Không, không…em về nhà đi, anh sẽ giải thích rõ mọi việc cho em biết, mọi việc không phải như em tưởng đâu. Cô ta…” – Sam nói chưa hết lời thì nghe đầu bên kia tiếng la của Ruby rồi im re do cúp máy.
“Mấy người làm gì vậy? Buông tôi ra…” – Ruby la lên.
“Ruby, có chuyện gì vậy Ruby?” – Sam hết sức lo lắng.
[Không ổn rồi, có chuyện gì không hay, mình phải chạy đến bệnh viện mau] – Sam vội chạy lấy xe phóng nhanh đến bệnh viện.

………………………………………

“Mấy thằng khốn kia, buông cô ấy ra mau” – Wallace xuống xe chạy đến chỗ Ruby.
“Buông ra…” – Ruby cố sức vùng vẫy.
“Con bé này khôn hồn thì lên xe, không thì đừng có trách. Còn thằng kia, nếu mày khôn hồn thì đi chỗ khác chơi, không thì mày cũng như nó vậy…” – Một tên trong bọn người 4 tên đang muốn bắt Ruby lên xe.
“Chỉ có 4 thằng mày mà đòi, xem này…” – Wallace chạy đến đạp cho tên vừa nói một đá khiến hắn lảo đảo té xuống buông Ruby ra.
“Cô chạy lên xe mau…” – Wallace vừa nói vừa thẳng tay đấm mạnh vào mặt một tên đang tiến đến làm cho hắn choáng váng.
“Wallace, coi chừng tên ở đằng sau” – Ruby nhắc nhở, Wallace lập tức móc chân đá về phía sau trúng ngay bộ hạ của tên khác khiến hắn nằm lăn quay.

“Còn không mau chạy lên xe, còn một tên nữa là xong rồi” – Wallace thúc giục Ruby lên xe, đồng thời đấm cho tên còn lại một cú trời giáng.

Trong khi đó Sam đang lái xe tăng hết tốc độ chạy nhanh đến bệnh viện…

“Wallace, lên xe mau…” – Ruby tiến đến xe đồng thời gọi Wallace lên xe khi thấy 4 tên đó đều nằm gục.
“Ok, về thôi” – Wallace tự đắc, tiến về phía xe.
“WALLACE……coi chừng phía sau!” – Ruby hét lớn cảnh báo cho Wallace nhưng đã không kịp rồi.
“Bụp!!!” – Một khúc gỗ đánh vào lưng Wallace khiến cậu ta gục ngã.

Khi đó, Sam đã gần đến bệnh viện…

“Con nhỏ kia, mày không chịu xuống xe à? Không xuống thì thằng này coi như tiêu luôn đó” – Tên Đại Ca – tên thứ 5 mới vừa xuất hiện – tên đã đánh khúc gỗ vào người Wallace nói.

[Làm sao đây? Chẳng lẽ mình lại chạy xe đi, không được, nhưng nếu mình xuống. Hắn bắt cả mình & Wallace, gọi điện cho Sam, không được, bọn nó thấy mình gọi điện chắc là giết Wallace chết mất…SMS…] – Ruby lo sợ cố cầm cự một lát đã nhắn tin cho Sam.

“Con nhỏ kia, còn không xuống, tao đếm đến 3, mày không xuống thì…1….2….” – Tên đại ca nói giọng dữ dằn trong khi đám đàn em lần lượt ngồi dậy.
“Tôi xuống, từ từ…tôi xuống” – Ruby nhanh chóng SMS cho Sam rồi xuống xe.


3 phút sau, khi Sam đến nơi thì cũng là lúc chiếc xe chở Ruby & Wallace chạy đi…

[Không ổn rồi, mình đến quá chậm, hình như Ruby có nhắn tin cho mình] – “Sam, em bị một bọn người bắt đi cùng với một người bạn nữa. Anh ấy đang bị thương, em đang giữ di động của anh mua, anh hãy cố gắng tìm nơi ở của bọn chúng”.

[Di động của mình? À, dò tìm nơi ở của người đang giữ nó, em thông minh lắm Ruby, anh phải đến tổng đài ngay bây giờ] – Sam vội lái xe đi…



Louis,
Edit: 17.05.2011


#26
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 25: Tìm Kiếm


Trên xe của bọn người bắt Ruby & Wallace…
“Wallace, tỉnh lại đi…” – Ruby cố gắng dùng đôi tay đang bị trói lây người Wallace.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” – Wallace tỉnh dậy trong cơn đau đầu vì bị khúc gỗ giáng vào người, không biết trời trăng gì hết.
“Nhỏ thôi, bọn chúng đang ngồi ở đằng trước” – Ruby nhắc nhở Wallace.
“Chúng trói tay và chân của tôi luôn rồi” – Wallace bực bội khi mình không thể cử động được.
“Vì bọn chúng sợ anh trốn, tôi chỉ bị trói tay thôi” – Ruby khẽ nói.
“Mà tôi nhớ cô đã lên xe tôi rồi mà, sao cô không chạy xe đi mà để bị bắt? Cô thật là dở, cứ lái xe lao thẳng đi bọn nó sao dám đuổi theo” – Wallace nói giọng bức xúc.
“Tại vì…anh…vì tôi không biết lái xe…” – [Anh ta thật đúng là, mình không chạy đi vì sợ bọn chúng làm hại anh ta nhưng dù có nói với anh ta cũng chẳng được gì, còn dám trách mình].
“Có phải cô không đó, không biết lái xe? Bó tay!” – Wallace tỏ ra tiếc vì Ruby không thoát được.
“Không biết bọn chúng chở chúng ta đi đâu?” – Ruby hơi lo lắng.
“Phải chi cô thoát được thì sẽ có cơ hội hơn không, giờ 2 người bị bắt” – Wallace tiếp tục trách Ruby.

“Anh đừng nói đến chuyện này nữa được không? Thế nào Sam cũng đến cứu chúng ta” – Ruby tin tưởng vào Sam.
“Vậy cô đã nhắn cho Sam?” – Wallace tỏ ra bình tĩnh hơn.
“Ờ mà xe mới chạy qua cánh đồng hoa cúc, thơm quá, tôi biết bọn chúng đang chạy ở đâu rồi” – Ruby vui mừng.
“Tôi có ngửi thấy mùi gì đâu?” – Wallace ngạc nhiên.
“Tức nhiên là anh không ngửi thấy mùi hương rồi, mũi cũng tôi nhạy lắm. Từ nhỏ đã vậy rồi, tôi biết nơi đây là đâu bởi vì lúc trước Sam có đưa tôi đến vùng này thả diều” – Ruby giải thích.
“Lãng mạn quá há? Nhưng mà không biết bọn chúng đưa chúng ta đi đâu? Sao mà Sam biết ở đâu mà tìm?” – Wallace vẫn không hy vọng được vào Sam.
“Nếu tôi đoán không lầm thì Sam cũng biết chỗ đó…Mong là như vậy” – Ruby tràn đầy niềm tin vào Sam.
“Cô cố dùng tay cởi trói cho tôi đi, nếu được thì khỏi cần Sam, mau đi…” – Wallace hối thúc Ruby.

…………………

Sau 30 phút, Sam cũng biết được địa điểm xe đang chạy tại khu Đông Hải…
[Khu Đông Hải? Nơi này lúc trước mình đưa Ruby đến thi thả diều nhưng nó không phải nhỏ, bọn chúng giam giữ Ruby ở nơi nào trong khu đó? Thôi vừa chạy đi vừa tìm vậy, không có nhiều thời gian] – Sam tức tối chạy đến khu đó.


Trên xe tải đang nhốt Ruby & Wallace…
“Xong chưa?” – Wallace hối thúc Ruby.
“Gần xong rồi, h ngồi yên đi” – Ruby đang cố gắng mở trói ở tay cho Wallace.
“Két……” – Tiếng thắng xe.
“Nm xuống giả bộ ngủ đi, đừng mở nữa không kịp rồi” – Wallace vội kêu Ruby nằm xuống.

“2 đứa này, bị bắt mà vẫn còn ngủ được, tỉnh dậy mau lên” – Một tên trong bọn đó đá vào người Wallace.
“Bọn khốn kiếp, cô có sao không?” – Wallace giả vờ tỉnh lại.
“Con nhỏ này xuống, đi vào trong kia mau. Còn mày, cởi trói chân cho thằng này, dẫn nó vào luôn” – Tên đại ca ra lệnh.

[Đúng như mình đoán, ngôi nhà hoang. Mong là Sam sẽ biết] – Ruby vẫn lờ mờ thấy được ngôi nhà hoang dù trong đã tối đen.

[Thật ra là ở đâu? Nơi này nhiều bãi đất hoang quá, bọn chúng nhốt Ruby ở đâu? Nếu chạy xe tải thì không thể đi vào mấy con đường mòn, mình cứ chạy trên con đường lớn này. Mình nhớ có một nơi…đúng rồi, phía trước không xa, giữa bãi đất hoang có một ngôi nhà hoang bị rừng cây che khuất, có thể là nơi đó] – Sam vui mừng lái xe nhanh đến đó.

[Bọn chúng có tất cả 7 người, mình đang bị trói tay, có thể đánh được không? Không được còn cô ta nữa, phải chờ Sam đến thôi] – Wallace vừa đi vào ngôi nhà vừa suy nghĩ.

“Hai đứa mày ngồi im ở đây, đừng có ý định bỏ chạy, nếu không thì biết tay bọn tao, mấy đứa mày coi chừng cẩn thận đó, để tao gọi điện thoại” – Tên đại ca cảnh cáo.

[Hắn gọi cho ai? Người đã thuê hắn bắt mình? Mình đau gây thù oán với ai?] – Ruby vẫn suy nghĩ ai lại sai người bắt mình.

“Alo, sao cô vẫn chưa đến? Tôi đã bắt bọn chúng đến đây rồi, mau đến đi” – Tên đại ca muốn nhanh chóng nhận tiền công.
“Tôi đang chạy đến nè, nhưng sao là bọn chúng? Ông bắt luôn tên con trai à?” – Giọng Ady ở đầu bên kia.
“Cô đừng lo, hắn bị tôi cho ăn một khúc gỗ, bây giờ hết sức lực rồi, cô đến mau đi. Nhớ đem theo 50% còn lại, không thì…” – Tên ham tiền này vẫn hối thúc.
“5 phút nữa…” – [Con nhỏ Ruby đó, lần này nó chết với mình, cứ chờ đó]

::::::::::::::::::::::::::::::::::::
[Đúng là nơi này rồi, chiếc xe tải ở bên kia, mình phải lái xe vào lùm cây kia để không bị phát hiện. Ruby, em phải chờ anh] – Sam vội lái xe vào lùm cây thì nhận được điện thoại.
“Alo, tôi hỏi anh lần cuối cùng, anh có xin lỗi tôi không?” – Giọng Ady đầy nham hiểm.
“Xin lỗi? Cô điên à? Tôi có việc gấp, không nói với cô nữa” – Sam vẫn chưa nghĩ ra âm mưu của Ady.
“Rồi anh sẽ hối hận, tôi đã cho anh cơ hội rồi, đừng có trách tôi” – Ady tắt máy khi vừa chạy đến điểm hẹn.

[Ai vừa chạy đến, đồng bọn của bọn chúng à? Thì ra là cô ta, đúng là một con người độc ác, tôi sẽ cho cô biết tay…] – Sam tức giận khi nhìn thấy Ady, đi đường vòng bí mật sang ngôi nhà hoang.

“Cô đến rồi. Tiền đâu?” – Tên đại ca chỉ chờ nhận tiền.
“Đây…” – Ady đưa một cọc tiền cho tên đại ca.
“Vậy là xong, chúng tôi rút đây” – Tên đại ca muốn rút êm.
“Khoan đã, cho sẽ trả thêm 50% nữa, tôi mới nghĩ ra một trò hay hơn…” – Ady cười nham hiểm.
“Thêm 50% ? Nhưng mà tôi nói trước, bọn tôi chỉ bắt người chứ không bao giờ giết người” – Tên đại ca hơi lo sợ trước giọng cười của Ady.
“Tôi đâu có kêu ông giết bọn chúng, chỉ cần…” – Ady nói nhỏ vào tai hắn.
“Cô…bị điên à? Tưởng là đánh đập, chứ làm chuyện đó. Quả là điên, cô có bị…” – Hắn ngạc nhiên với ý định biến thái của Ady.
“Hai đứa nó là người yêu mà, làm vậy cũng có gì đâu, tôi trả ông gấp 2 lần” – Ady vẫn không chịu buông tha.
“Không được, chuyện này…” – Hắn vẫn chưa chịu làm theo ý Ady.
“Gấp 5, ok?” – Ady bất chấp tất cả.
“Gấp 5, trả liền?” – Hắn sáng mắt vì tiền.
“Đưa 50% trước, còn lại sẽ đưa khi ông đưa tôi hình” – Cô ta cười nửa miệng rất ghê gợn.

[Lần này thì hắn ta sẽ thấy người vợ đảm đang của hắn ta làm gì…hahaha…] – Ady đắc ý trong lòng, lấy di động gọi khi Sam đang tiến gần đến ngôi nhà.

[Chết, xém nữa là bị bọn chúng phát hiện. Con mụ Ady đó muốn gì nữa đây? Mình sẽ cho cô ta một bạt tay] – Sam núp vào bụi cây gần ngôi nhà nghe điện thoại.
“Alo, cô còn muốn gì nữa?” – Sam giận dữ nói.
“Một lần cuối, anh có chịu xin lỗi tôi không?” – Giọng Ady vẫn thách thức.
“Cô điên à? Nhảm quá, tôi cúp máy đây” – Sam không muốn nói nhiều, định sau khi cứu Ruby xong sẽ xử cô ta.
“Bây giờ anh hãy đến khu Đông Hải đi, haha…có chuyện này sẽ vui lắm đây…” – Cô ta cười nham hiểm rồi cúp máy.


[Cô ta định làm gì Ruby? Chẳng lẽ, mình phải xông vào thôi, không được, mình chưa biết bọn chúng có mấy người, xông vào mà bị bắt coi như không cứu được Ruby…] – Sam nhẹ nhàng tiến sát đến bên hông ngôi nhà hoang.

“Hai đứa nó ngất rồi…” – Một tên đàn em báo cáo sau khi đã giáng một cú vào Ruby và Wallace.
“Tao thấy mày đánh nhẹ vậy mà đã ngất à? Thiệt không đó, coi kỹ lại xem” – Tên đại ca vẫn chưa tin.
“Em đã giật tóc mai tụi nó rồi mà tụi nó không chút cử động, đảm bảo là đã ngất” – Hắn cam đoan.

“Được rồi, cởi đồ 2 đứa nó ra” – Tên đại ca ra lệnh.
“Hả? Đại ca, từ trước đến giờ, băng nhóm của mình đâu có…đại ca muốn làm gì con bé này? Vợ đại ca mà biết không những trị tội đại ca mà còn tụi em cũng bị…” – Tên đàn em lo sợ, một băng nhóm…sợ vợ chính hiệu đây mà.

[Mình phải cố nhịn cười, đây là băng nhóm gì vậy trời? Toàn mấy tên nhà quê, đánh cho mình xỉu mà lại giật tóc mai để cho mình tỉnh lại. Thấy bọn chúng như vậy mình cũng ra không tay nặng đâu, chỉ cho ăn mấy đấm là được rồi, mình phải cố cởi trói tay ra mới được, bọn này bị biến thái mà] – Wallace đã tỉnh lại và vẫn đang cố tự cởi trói cho mình.

“Tưởng tao không biết à? Tao đâu có muốn nhưng mà con nhỏ ngoài kia trả gấp 5 kìa…100.000 lận đó,làm xong vụ này mình nghỉ ngơi nửa năm cho khỏe, phải không? Chỉ cần cởi đồ 2 đứa nó ra chụp hình là được rồi” – Tên đại ca tức giận nhưng vẫn ráng giải thích cho đàn em hiểu.

“Ra vậy, những 100.000, em làm ngay đây…” – Tên đàn em cũng sáng mắt ra vì tiền.

[Tốt nhất là đừng có mà đụng vào mình, bọn người này thật là, như vậy mà đòi làm băng nhóm à, bọn chúng khùng rồi] – Ruby vừa lo sợ vừa buồn cười khi nghe mấy tên cướp đối thoại.

[Bọn chúng có 7 tên, chỉ là bọn rỗi hơi, mình có thể hạ. Mà tên kia, có phải là người mà Ruby nói bị bắt chung không? Quen thật, ơ…bọn nó đang làm gì hắn vậy, bọn này biến thái, còn dám đụng đến Ruby. Mình hiểu âm mưu của con điên Ady rồi, cho bọn này chết] – Sam quan sát tình hình rồi xông vào.

[Bọn này dám đụng đến mình…xong rồi, cho bọn mày chết] – Wallace vội vùng dậy hất hai gã đang định cởi đồ cậu ta ngã sang 2 bên.

Trong khi đó, Ruby vội vàng đứng dậy, đá chân quơ tay tán lọan không cho bọn chúng đụng vào người. Sam chạy đến bất ngờ giáng cho hai tên một đấm lên mặt khiến bọn chúng choáng váng ngã xuống. Sau đó Sam & Wallace thay nhau đánh cho bọn chúng sợ chạy mất.

“Ruby, em có sao không?” – Sam & Wallace đồng thanh hỏi khi đã giải quyết xong bọn chúng.
“Không sao, tôi vẫn ổn, cám ơn anh” – Ruby hơi e ngại.

[Có thật Sam là chồng của Ruby không? Sao cô ta có vẻ ngại ngùng] – Wallace hơi nghi ngờ trước thái độ của Ruby khi đứng trước Sam.

“Quên nữa, anh phải ra đây một lát” – Sam vội chạy ra ngoài tìm Ady tính sổ.
[Cô ta định chạy, đừng hòng…] – Sam vội đuổi theo ra xe của Ady.

“Không ngờ tôi đến sớm vậy phải không?” – Sam kéo tay Ady lại.
“Buông ra…” – Lúc này cô ta lại lo lắng.
“Cô thật là độc ác, dám nghĩ ra cả trò này” – Sam giận dữ nói.
“Cũng tại anh nên tôi làm vậy” – Ady còn cố tỏ ra nguy hiểm.
“Cô im đi…bốp…” – Sam tát cho Ady một bạt tay thật mạnh, một bên má cô ta đỏ cả lên.
“Anh dám đánh tôi?” – Ady nhìn Sam với ánh mắt hình viên đạn.
“Bạt tay này là tôi cảnh cáo cô, cấm cô đụng đến Ruby, không thì lần sau sẽ không nương tay với cô nữa đâu” – Sam nói giọng cứng rắn lẫn cảnh cáo.

Ady vội lên xe bỏ đi, trong khi Sam quay vào thì cũng vừa thấy Wallace dìu Ruby đi ra làm Sam hơi bị chướng mắt, nhưng cậu ta vẫn chưa nhận ra Wallace là ai…



Louis,
Edit: 17.05.2011


#27
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 26: Bật Mí


9h tối...tại ngôi nhà hoang, khu Đông Hải…
“Sam, người vừa mới đi khỏi là ai vậy?” – Wallace & Ruby nhìn theo bóng người vừa mới đi khỏi.
“Không…một người đã đi cùng tôi đến đây” – Sam không muốn Ruby biết kẻ chủ mưu là Ady - [Coi hắn kìa, dám dìu Ruby, hắn muốn chết với mình rồi nhưng nhìn quen quá mà trời tối mình nhìn không rõ mặt]

“Sam, đây là…” – Ruby định giới thiệu về Wallace nhưng bị Sam cắt lời.
“Ruby, em có sao không? Để anh…” – Sam tiến tới cố tình dìu Ruby để đẩy Wallace sang một bên.
“Em không sao, hơi đau một chút thôi, hai người làm gì vậy? Em tự đi được mà. Đây là Wallace, anh ấy nói là bạn học của anh” – [Khó xử cho mình, giờ phải làm sao đây, theo Sam về nhà? Nhưng mà mình không muốn] – Ruby cảm thấy ngượng ngùng khi đứng giữa Sam & Wallace.

“Wallace?” – Sam ngạc nhiên.
“Tưởng cậu không còn nhớ tớ nữa chứ?” – Wallace vỗ vai Sam như người bạn thân lâu ngày gặp lại. Thật ra muốn gọi Sam là mày nhưng trước mặt Ruby nên Wallace mới tỏ ra lịch sự.
“Lâu ngày mới gặp, vẫn khỏe chứ? Ruby, em cũng biết Wallace à?” – [Thằng này lâu rồi không gặp, sao nó đi chung với Ruby? Hồi còn học đại học, nó với mình tuy là bạn nhưng luôn đối đầu nhau].

“Em mới gặp anh ấy sáng nay, cả ngày hôm nay đi đâu cũng gặp anh ấy” – Ruby giải thích.
“Mới gặp sáng nay? Sao 2 người có vẻ như thân…” – Sam muốn ám chỉ kêu Wallace buông tay Ruby ra.
“Xin lỗi, tao không có ý gì, chỉ muốn dìu Ruby vì cô ấy bị đau bụng thôi” – [Thằng này nổi máu ghen, mà sao mình thấy Ruby & nó không có thân mật gì hết, nhìn chẳng giống là vợ chồng] – Wallace không muốn xưng hô lịch sự nữa, khó mà điều chỉnh.

“Cám ơn Wallace, Sam không có ý đó đâu” – Ruby nói đỡ.
“Tao cũng không có ý vậy đâu. Ruby, em bị đau bụng thế nào vậy? Để mai anh chở em đi bác sĩ” – Sam tỏ ra quan tâm Ruby trước mặt Wallace để khẳng định vai trò là chồng của Ruby trước mặt Wallace.
“Em không sao, không cần đâu. Chúng ta về thôi, ở đây hoang vu mà trời tối làm em thấy ớn lạnh quá” – Ruby hơi ngại và thấy nổi da gà khi nghe Sam nói nhỏ nhẹ như vậy.
“Lên xe để anh chở em về” – Sam & Wallace lại đồng thanh nói.
[Cái gì? Hắn đòi chở Ruby về, hắn có khùng không đó, mình là chồng của Ruby. Tên này, hắn muốn chết với mình] – Sam trố mắt nhìn Wallace.
[Hai người này sao hay đồng thanh nói vậy? Giờ mình cũng đang rối, không biết về đâu nhưng trước mặt Wallace mình nói Sam là chồng mình, làm sao đây?] – Ruby suy tư.

“Haheho, ừng nhìn tao như vậy, nói lộn thôi. Ý tao muốn nói là…ah…nói là tao muốn đi cùng với mày & Ruby về nhà mày tham quan đó. Từ trước đến giờ có bao giờ đến nhà mày đâu, vả lại tao phải quá giang xe mày về, xe tao vẫn còn ở bệnh viện…” – Wallace kịp chữa cháy rồi cười trừ.

“Nhưng giờ trời tối quá rồi, để khi khác đi…” – Sam cố từ chối.
“Đúng rồi, để khi khác đi” – Ruby cũng không muốn Wallace đến nhà Sam.

[Sao 2 người họ cố ý không cho mình đến, chẳng lẽ nhà Sam có vấn đề gì? Sợ mình đến lộ bí mật à? Nhất định phải đến cho bằng được] – Wallace vẫn là trùm tò mò - “Tao sợ khi khác không có dịp, sẵn tiện cho quá giang vào tham quan nhà mày luôn, dù gì về nhà tao cũng phải chạy qua nhà mày mà”.

“Được rồi, chân em bị trầy à? Để về nhà em thay băng cho…” – Sam trong lòng ghen nhưng vẫn tỏ ra quan tâm đến Ruby để dập tắt ‘ý đồ’ của Wallace.
“Không, bị trầy sơ thôi, chúng ta về thôi” – Ruby đành chấp nhận, biết sẵn tính Wallace không thể từ chối.
“Để anh đi lấy xe…” – Sam vội đi lái xe ra đường cái rồi cả ba cùng về nhà Sam.

::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

10h tối xe chạy về đến nhà Sam, trong phòng khách, Ruby đi lấy nước cho Wallace…

“Sam, hai vợ chồng mày ở ngôi nhà rộng vậy thì quả thật là rất sướng đó” – Wallace khen cho có lệ.
“Cũng bình thường thôi, nghe Ruby nói thì nhà mày còn rộng lớn hơn nhiều” – Sam cũng nói một câu cho có.
“Mà hình cưới của 2 vợ chồng mày đâu? Sao mày cưới vợ mà không mời tao” – Wallace vờ trách, thực ra đang muốn tìm hiểu.

“Hình cưới? Hình lớn treo ở trong phòng ngủ rồi nên mày không thấy” - [Hình cưới? Mình & Ruby có đi chụp hình cưới đâu, sao mình lại quên nhỉ. Đáng lẽ phải đi chụp chứ…mà sao tên này lại hỏi hình cưới…hắn nghi ngờ?]

“Trời, thì cũng phải có hình nhỏ chứ, album ảnh cưới đâu. Lấy cho tao xem với” – Wallace đòi xem cho bằng được.

“Nước đây, hai anh uống đi…” – Ruby bưng nước từ trong nhà bếp đi ra.

[Thằng này, chịu không nổi nó, mình với Ruby đâu có đi chụp ở studio đâu mà cho nó coi. Nhưng có mấy tấm hình chụp hôm đám cưới và đi hưởng tuần trăng mật, cho nó coi cho nó tức chơi] - Sam cười thầm khi nghĩ vậy.
“Sao? Không muốn cho tao coi à? Đám cưới không mời mà giờ xin xem hình cũng không cho, mày có coi tao là bạn không đó?” – Wallace vờ trách móc để xem cho được hình cưới.

“Sao vậy? Có chuyện gì mà anh nói Sam vậy?” – Ruby thắc mắc.
“Thì anh xin xem hình đám cưới của hai người thôi, vậy mà nó…” – Wallace tiếp tục.
“Hình cưới?” – [Mình với Sam đâu có đi studio chụp hình cưới] – Ruby cũng ú ớ không biết nói sao.
“Để tao đi lấy, cũng phải từ từ chứ..” – Sam vội chạy lên phòng ngủ lấy một cuốn album ảnh xuống.

“Hôm đám cưới lu bu lắm, chắc Sam quên mất mời anh, đừng trách ảnh…” – Ruby nói đỡ cho Sam.

“Đây nè, hình hôm đám cưới…” – [Tên này nhiễu, mình với hắn đâu phải là bạn thân, mời hắn làm gì] – Sam nhanh chóng lấy album xuống.


Wallace cầm cuốn album ảnh xem kỹ…
“Có thằng Louis nữa nè, ba đứa mình lúc đi học cũng chơi khá thân…mà sao hình gì mà chỉ có mấy chục tấm, mà chẳng thấy chụp riêng 2 người được mấy pô, hình chụp studio cũng không có à?” – Wallace lại thắc mắc.

“Hình chụp studio sao cho mày coi được, thằng này mày đòi hỏi quá…” – Sam tỏ ra bực mình khi Wallace hỏi nhiều quá – [Mình mà có chụp thì chụp cả ngàn tấm luôn, cho nó khỏi nhiều chuyện].

“Wallace, anh để yên coi đừng lật nữa, mấy tấm hình ở sau này, sao em chưa bao giờ thấy vậy Sam?” – Ruby ngạc nhiên khi thấy mấy tấm hình chụp khi đi hưởng tuần trăng mật.
“Wow, nãy giờ mới thấy mấy tấm thân mật, lãng mạn quá há? Đi dạo trên biển, đi chơi trong khu giải trí, có mấy tấm một mình Ruby dễ thương lắm đó, anh chụp vậy” – Wallace hết lời khen Ruby, nãy giờ cậu ta mới thấy được vài tấm hình thân mật của Sam & Ruby.

“Lúc đó anh nhờ người chụp, tại em mãi lo chơi nên không để ý thôi, còn mấy tấm này là do anh chụp” – Sam & Ruby rất vui khi xem lại mấy tấm hình này.

“Hai vợ chồng mày cũng khá hạnh phúc đó chứ, coi xong rồi, nay mai chắc tao cũng phải kiếm vợ mau mau, một mình cũng buồn quá” – Wallace thấy trong lòng tự nhiên trống trải.

“Ah…em gái mày, kiếm được chưa?” – Sam bất ngờ hỏi khiến Wallace yên lặng vẻ mặt buồn.

“Em gái? Anh có em gái à?” – Ruby cũng thắc mắc...



Louis,
Edit: 17.05.2011


#28
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 27: Nắm Giữ


Khi Sam nhắc đến em gái làm cho Wallace hơi buồn
“Vẫn chưa…không có chút tin tức…” – Wallace trả lời trong buồn bã.
“Em gái, bị thất lạc à?” – Ruby quan tâm.
“Hai anh em Wallace bị thất lạc từ nhỏ” – Sam nói thêm.
“Lúc đó nó mới có 3, 4 tuổi thôi, đã 20 năm rồi” – Wallace giải thích thêm.
“Chắc em gái anh lúc đó cũng không biết gì” – Ruby cũng trầm buồn.
“Nó còn nhỏ quá, không biết giờ nó có biết có một người anh trai không nữa, không biết nó sống chết ra sao?” – Wallace thở dài trong ưu tư.

“Mày yên tâm đi, chắc là em gái mày sẽ được người khác nhận nuôi, không chừng giờ cuộc sống của nó còn tốt hơn mày, cứ tin là vậy đi” – Sam an ủi.
“Đúng đó, đừng có suy nghĩ nhiều, rồi một người anh sẽ gặp lại em mình thôi” – Ruby tiếp lời Sam.
“Cám ơn vợ chồng mày nhé, trễ rồi, không phiền nữa” – Tâm trạng không tốt, không muốn phá nữa, Wallace muốn về nhà.
“Chờ chút để tao đi lấy xe” – Sam cũng không thấy khó chịu với Wallace nữa.
“Làm phiền mày quá” – Wallace áy náy.
“Không có gì, đừng khách sáo” – Sam đi lấy xe.

:::::::::::::::::::::::::::::::::::

Trên đường về nhà Wallace, trong xe Sam...
“Lâu rồi không gặp, mày vẫn như xưa” – Wallace lên tiếng.
“Mày cũng vậy mà” – Sam vẫn nhìn thẳng mà nói chuyện với Wallace.
“Nhưng mày khác trước một chút, không có tự cao như trước” – Wallace nói ra những suy nghĩ của mình.
“Mày nói cái gì?” – Sam hơi bất ngờ.
“Mày đã có vợ rồi, tính cách có chút thay đổi” – Wallace tiếp tục.
“Sao mày vẫn cái giọng điệu cũ vậy? Không thay đổi tí nào” – Sam không bực, chỉ có điều hơi mệt với cái tật nhiều chuyện của Wallace.
“Mà mày với Ruby đã xảy ra chuyện gì?” – Wallace lại nhiều chuyện.
“Hả? Mày có ý gì?” – [Sao hắn biết? Chẳng lẽ Ruby nói cho hắn biết, không thể nào].

“Tao hỏi là hai đứa đang cãi nhau à?” – Wallace giải thích rõ câu hỏi.
“Sao mày quan tâm vậy? Hình như mày chỉ mới gặp Ruby lần đầu” – Sam cũng thắc mắc về thái độ của Wallace với Ruby.
“Có lẽ, nhưng cũng có thể không, tao thấy rất quen” – Wallace nói làm Sam khó hiểu.
“Quen? Cô ấy là vợ tao nghe” – [Nó nói vậy là có ý gì? Mới gặp lần đầu mà nói là thấy quen].
“Tao không có ý gì đâu, mày đừng hiểu lầm, dù sao cũng là vợ mày nên tao quan tâm vậy thôi” – [Thằng này đích thực là đã yêu Ruby nên mới khẩn trương như vậy. Tuy là mình có một cảm giác đặc biệt với Ruby nhưng chắc không phải là tình yêu].

“Mà mày vẫn chưa tìm được cô nào à?” – Sam muốn chuyển đề tài.
“Tao đã thề lúc nhỏ, chừng nào tìm được em tao, tao mới kiếm người yêu mà” –Wallace vẫn buồn vụ em gái bị thất lạc.
“Mày thề vậy lỡ không tìm được chắc ở một mình suốt đời quá” – Sam nói.

“Cái cô Ady, bạn gái mày thời đại học đó” – Wallace tự nhiên nhắc đến Ady.
“Sao?” – Sam giật mình.
“Cái người lúc ở ngôi nhà hoang, tao thấy giống cô ta” – Wallace nghi ngờ.
“Có lẽ mày nhìn lầm, tao và cô ta đã cắt đứt lâu rồi” – [Mắt thằng này cũng tinh lắm, tối vậy mà nhận ra cô ta].

“Tới đây được rồi, nhà tao ở đằng kia. Cám ơn mày, bữa nào tao sẽ ghé nhà mày chơi” – Wallace xuống xe chào tạm biệt.
“Tạm biệt!” – [Hắn đòi đến nữa, chắc chết mất. Mình nghi ngờ tên này có âm mưu gì đó với Ruby, không cho hắn đụng đến Ruby-Của-Mình.Phải chạy về nhanh giải thích với Ruby, sợ cô ấy bỏ đi nữa thì khổ] – Sam chợt nhớ ra, vội lái xe thật nhanh về nhà trong lo lắng.


Tại nhà Sam…
[Mình có nên đi không? Ở lại đây? Không được, phải đi thôinhưng cũng phải chờ Sam về, nói một tiếng rồi đi, để nhà cửa không có người coi thì nguy. Không được, mình lại viện cớ ở lại rồi. Gặp Sam anh ấy giữ mình lại thì mình không thể đi, phải đi ngay bây giờ, kẻo Sam về] – Ruby bước vội ra cổng, cô cẩn thận khóa cổng lại.

[Gần tới nhà rồi, sao mình thấy không yên tâm, phải chạy nhanh hơn nữa…Đó là Ruby, đúng là cô ấy. Mình đoán đúng mà, phải quay xe lại mau lên. Chết tiệt, chỗ này không có cho quay xe, đành tấp vô lề vậy] – Sam vội vàng tấp xe vô lề chạy bộ theo Ruby.

“RUBY!!!” – Tiếng Sam gọi theo khiến Ruby giật mình [Sam đi kiếm mình, không được, phải tìm chỗ trốn thôi] – Ruby vội vàng nấp vào sau gốc cây.
“RUBY…” – [Cô ấy đâu rồi, mới nãy mình còn thấy phía trước này mà, không được rồi, mình phải làm sao đây?] – Sam vừa chạy vừa nhìn xung quanh vừa gọi tên Ruby.

[Mình cũng không biết mình đang làm gì nữa, làm gì mà phải trốn Sam, mình điên rồi. Hay là mình đi ra, không được, phải giữ vững lập trường, anh ấy chạy gần đến chỗ mình rồi…] – Ruby càng núp kỹ hơn khi thấy Sam chạy đến.

“Aaa…” – Sam vấp phải một cái gì đó té úp mặt xuống đường, nằm bắt động.

[Anh ấy bị làm sao vậy?] – Ruby lo lắng định chạy ra – [Không ổn, anh ấy chỉ bị vấp té thôi mà, đâu có bị nặng đâu mà nằm bất động. Chắc là gạt mình thôi, không thể ra được] – Ruby đề phòng.
[Mình phải nằm yên, không thể ngồi dậy được, mặc dù chân mình đau quá, hình như nó bị chảy máu rồi, phải nằm yên. Nếu Ruby ở đây thì thế nào cô ấy cũng ra khi thấy mình như vậy] – Sam vẫn kiên quyết nằm đó dù anh đang cảm thấy đau.

5 phút sau, Sam vẫn nằm bất động khiến Ruby lo lắng thật sự
[Chẳng lẽ, cô ấy không có ở đây? Mình không thể nằm thế này được nữa] – Sam cảm thấy chân anh đau nhức.
[Có chuyện thật rồi, hình như anh ấy ngất xỉu thiệt] – “Sam, anh có sao không? Tỉnh lại đi” – Khi Sam vừa định đứng dậy thì Ruby cũng vừa chạy ra, Sam giả vờ nằm bắt động…

“Sam…” - [Không ổn rồi, chân anh ấy chảy máu nhiều quá. Hình như bị một miếng thủy tinh cắt] – Ruby cố dìu Sam đứng lên đón taxi đến bệnh viện.


[Ruby, cô ấy lo lắng cho mình như thế, mình biết, cô ấy cũng giống như mình mà] – Sam sung sướng khi được Ruby lo lắng nhưng anh vẫn chưa muốn tỉnh lại.

“Sam, tỉnh lại đi” – Đón taxi nhưng không có, Ruby càng lo lắng hơn - [Tại mình tất cả, đáng lẽ lúc anh ấy vừa bị ngất mình phải ra ngay, giờ lại không có taxi, làm sao bây giờ? Chân anh ấy chảy máu nhiều quá, có một trung tâm y tế gần đây, phải đưa anh ấy đến đó ngay] – Ruby có ý định cỏng Sam đến bệnh viện.

[Cô ấy định làm gì vậy? Định cỏng mình…thôi mình phải tỉnh lại] – “Ruby…” – Khi Ruby để Sam sau lưng định cỏng đi thì Sam giả vờ gọi tên Ruby như anh mới tỉnh lại.

“Sam, anh tỉnh lại rồi” – Ruby vui mừng khi nghe giọng nói yếu ớt của Sam.
“Em làm gì vậy? Để anh xuống đi, anh có thể đi được” – Sam vờ bất ngờ khi thấy Ruby định cỏng mình.
“Anh có bị sao không?” – Ruby lo lắng.
“Không sao, chân anh hơi đau nhức thôi, em dìu anh lại xe, về nhà băng bó vết thương là ổn thôi” – Sam không muốn đến bệnh viện.
“Anh không sao thật chứ?” – Ruby vẫn không tin khi thấy bộ dạng của Sam như vậy.
“Anh không sao thật mà” – Sam khẳng định.
“Vậy là ổn rồi, em đi đây” – Ruby không muốn trở về nhà Sam.
“Không được, em đi thì sao anh về nhà được. Anh có chuyện muốn nói rõ với em, anh và Ady không có chuyện gì xảy ra hết. Về nhà đi, anh sẽ kể cho em rõ…” – Sam thấy Ruby bỏ đi vội kéo Ruby lại.

[Không có gì, thật vậy ư? Sao lúc trước anh ấy nói khác. Mình có nên tin không, từ đầu đến bây giờ mình và Sam chỉ là vợ chồng nên danh nghĩa, hình như mình đã quên chuyện đó. Anh ấy muốn làm gì cũng được. Mình cư xử thật kỳ lạ khi biết Sam và Ady có quan hệ, mình điên thật rồi. Chẳng lẽ, mình đã…] – Ruby đứng đó suy tư không đáp lời Sam.

[Chỉ mới hơn 1 tháng mà mọi chuyện đã rối tung lên rồi, từ sự việc hiểu lầm này đến sự việc hiểu lầm khác, sao mà rắc rối quá? Đáng lẽ mình cứ để cho Ruby đi đâu thì đi. Từ đầu kết hôn chỉ là do hiểu lầm, mọi việc làm mình muốn điên lên nhưng sao mình vẫn một mực muốn giữ cô ấy ở lại? Từ trước tới giờ, mình chưa vì một cô gái nào mà có những hành động ngớ ngẩn như lúc nãy. Chẳng lẽ mình đã…Còn Ruby, sao cô ấy cứ muốn ra đi, không lẽ cô ấy không có chút tình cảm gì với mình?] – Sam cũng im lặng suy tư trong lúc đó.

Cả 2 đều lặng người suy nghĩ, mặt Sam hơi tái vì mất nhiều máu, Ruby thấy thế nên…
“Ok, về nhà anh. Chân anh chảy nhiều máu quá, để em quấn tạm để cầm máu cái đã, mọi chuyện khác sẽ giải quyết sau” – Ruby vội dìu Sam đến xe.

Sam chở Ruby về nhà, cả hai đều có suy nghĩ rối bời. Gần 1h sáng…
“Anh ngồi đó nghỉ đi, để em đi lấy hộp cứu thương” – Ruby dìu Sam ngồi xuống sofa rồi vội chạy đi - [Nghĩ cũng lạ, lúc sáng mình bị thương ở chân, bây giờ Sam cũng vậy, thật là trùng hợp].

“Sam…” – Ruby vội im lặng khi thấy Sam ngủ thiếp đi – [Có lẽ anh ấy quá mệt mỏi vì hôm nay có nhiều chuyện xảy ra, lại còn bị thương nữa. Cả ngày hôm nay mình cũng mệt quá] – Ruby nhẹ nhàng băng bó tạm thời vết thương cho Sam vì không muốn Sam tỉnh dậy. Sau khi dọn dẹp Ruby cũng ngủ thiếp đi trên ghế...



Louis,
Edit: 17.05.2011


#29
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 28: Nụ Hôn




Ái tình đang dạo chơi trên phố, dọc theo con đường mang tên Hạnh Phúc
Chúng tôi bèn ghé vào nơi đó, tôi từ từ tìm hiểu trái tim anh

Những niềm vui đều đáng được ghi nhận, ghép lại thành những cung đường êm dịu
Bay lượn dưới bầu trời, quan sát trái tim anh
Những tin tức lãng mạn, liên tục truyền gửi đến anh

Cả thế giới đều hiếu kì rằng: Tại sao tôi lại yêu anh đắm say đến như vậy?
Những người chưa từng hôn qua anh, sẽ không biết lời giải đáp của câu đố này

Không có ai hiểu rõ hơn tôi rằng: Tại sao tôi lại can đảm yêu anh đến như vậy?
Chỉ có anh mới có thể, giải đáp được câu đố tình yêu này


[Dịch bởi Sissi & Ruvicbinh @ RubyandMe.com]




Sáng hôm sau…
“Kính coong! Kính coong!”
“…Ra ngay…” – Ruby giật mình tỉnh dậy vì tiếng chuông cửa vang lên liên hồi – [Quái, mới 7h sáng mà ai đến, Sam vẫn còn ngủ, chẳng lẽ là Ady?] – Ruby thắc mắc đi ra mở cổng.

“Chào buổi sáng!” – Wallace nở một nụ cười thật tươi.
“Wallace!!!” – Ruby kinh ngạc khi thấy Wallace – [Anh ta sáng sớm mà đã đến đây rồi hả trời].
“Sao cô ngạc nhiên quá vậy?” – Wallace rất tự nhiên.
“Mới sáng sớm anh đến đây có việc gì?” – Ruby thấy bực bội.
“Vào nhà rồi hãy nói chứ” – Wallace không biết khách sáo là gì.
“Mời anh vào” – Ruby bối rối.
“Ai đến vậy Ruby?” – Sam cũng giật mình thức dậy khi nghe tiếng chuông cửa.
“Wallace!” – Ruby đi vào chỗ Sam
“Chúc 2 vợ chồng buổi sáng vui vẻ” – Wallace lại cười một cách khó hiểu.
“Sao…” – [Hắn thật sự có âm mưu gì đây, sao lại đến nhà mình nữa, tốt nhất là hắn đừng có giở trò gì với Ruby] – Sam cũng hơi bực mình.

“Không có gì, nó đây rồi. Xin lỗi, sáng sớm đã làm phiền, hôm qua để quên đồ nên hôm nay đến lấy lại thôi” – Walalce vui mừng khi tìm lại được.
“Sợi dây, sao anh có thể để quên được? Anh đeo trên cổ mà” – Ruby thắc mắc.
“Thì nó bị rớt ở đây, hôm qua lấy lại từ thằng Vic đeo chắc là gài móc không kĩ nên nó một bị rớt” – Wallace giải thích.

[Thật vậy sao? Hay hắn cố tình đánh rơi để có cơ hội trở về đây, tên này không thể tin nó được] – Sam nghi ngờ.

“Miếng mặt của sợi dây này có khắc chữ à?” – Ruby nhìn ngắm kỹ.
“Nên mới nói nó là của anh chứ không phải của Vic”- Wallace tiếp tục.
“Sao anh hay đánh rơi vậy? Em cũng có sợi dây y như thế này” – Ruby cố nghĩ.
“Giống hệt à?” – Wallace quan tâm.
“Không, hơi giống thôi trên đó cũng khắc chữ thì phải” – Ruby lần mò trong trí nhớ.

[Ruby và hắn ta đang nói về miếng mặt nào vậy kìa? Chẳng lẽ lúc trước hai người đã quen nhau?] – Sam thấy bực mình vì có sự hiện diện của Wallace.
“Thật vậy à? Có khắc chữ? Em có nhớ chắc không?” – Wallace hỏi dồn.
“Không chắc,vì lâu lắm rồi, em đâu có đeo nó nữa đâu, mà anh hỏi làm gì?” – Ruby thắc mắc.
“Chỉ quan tâm vậy thôi, nhưng sợi dây của em đâu rồi?” – Wallace khá là quan tâm đến sợi dây của Ruby.
“Ở nhà, chị em còn giữ” – Ruby thành thật trả lời.

[Định mệnh ư? Có thể Ruby chính là “Ruby của mình”, nhưng sao lại không có vết thẹo ở chân, mình phải tìm hiểu kỹ…] – Lòng Wallace bây giờ ngập tràn hy vọng.

“Wallace, hình như có chuyện gì phải không?” – Sam bực mình khi thấy Wallace & Ruby nói chuyện gì mà mình chẳng hiểu.
“Không có gì nhưng sao mặt mày xanh quá vậy?” – Wallace chuyển đề tài.
“Bị thương một chút thôi. Nhưng mày đến đây chỉ tìm sợi dây này thôi phải không?” – Sam trở lại vấn đề chính.
“Ruby, hôm nào em có thể lấy cho anh mượn sợi dây của em được không?” – Wallace tiếp tục câu chuyện với Ruby.
“Được nhưng chờ vài hôm nữa đi, em mới về nhà, nhưng rút cuộc là chuyện gì?” – Ruby thắc mắc.
“Bí mật” – Wallace không muốn nói rõ mọi việc ra trước lúc biết rõ sự thật.

“Tao mệt mày rồi đó, chuyện gì thì nói ra luôn đi” - [Tên này, hắn và Ruby có phải là đã biết nhau lâu rồi nhưng lại giấu mình, chút hắn về phải hỏi Ruby cho rõ] – Lòng Sam đang chất đầy thắc mắc về mối quan hệ của Ruby & Wallace.

“Thôi tao về mà quên Ruby, anh đến bệnh viện thăm Vic, em có đi thăm luôn không?” – Wallace muốn Ruby đi cùng để dễ hỏi chuyện, không muốn bị Sam phá đám.
“Em…” – Ruby lưỡng lự - [Có nên đi hay ở nhà? Sam vẫn chưa khỏe, chắc mình nên ở nhà lo cho anh ấy]
“Vic? Có phải là người em kể không Ruby?” – Sam tò mò - [Lại một tên nữa, sao tên Wallace này cứ muốn rủ Ruby đi chung…đừng đi, Ruby].
“Anh đi một mình đi, chiều nay em sẽ đến thăm Vic” – Ruby từ chối muốn ở nhà lo cho Sam.

[Ruby ở nhà, chứng tỏ cô ấy lo cho vết thương mình chưa khỏi, cô ấy rất quan tâm đến mình. Tên W kia dù có muốn giở trò cũng không được, nhưng mình vẫn không hiểu tại sao hắn lại quan tâm đến Ruby như vậy. Hồi học đại học có cả tá con gái theo nhưng nó lại không chịu ai. Lạ quá, chẳng lẽ……chắc là không phải, mình cứ hay tưởng tượng] – Sam chìm trong suy tư.

“Vậy anh đi đây, tạm biệt vợ chồng mày nghe” – [Ruby, thật sự có phải là em không?] – Wallace ra khỏi cửa vẫn không quên quay lại nhìn Ruby.

Sau khi Wallace đi khỏi…
“Sam, hay là đi bệnh viện luôn đi, em thấy sắc mặt anh khó coi lắm,chắc là bị mất nhiều máu lắm” – Ruby lo lắng.
“Không cần đi đâu em, uống thuốc là sẽ ổn thôi” – Sam cứng đầu không muốn đi bệnh viện, mặt khác không muốn Ruby đi đến đó gặp Wallace & Vic.
“Vậy anh lên phòng nghỉ ngơi đi, để em dìu anh” – Ruby đành chịu theo ý Sam.
“Cũng được…” – [Ruby đúng là quan tâm đến mình…Ruby-yêu-mình] – Sam trông mệt mỏi nhưng vẫn đang rất vui vì điều mình tự tưởng tượng ra.

Cuối cùng cũng lên tới phòng ngủ của Sam…
“Chìa khóa phòng, để đâu rồi ta?” – Sam suy nghĩ.
“Sao anh lại khóa phòng lại, lúc trước đâu có mà” – Ruby thắc mắc.
“Tại vì…” – Sam ngập ngừng – [Mình khóa phòng Ruby & phòng của mình lại sau khi Ruby bỏ đi vì không muốn cho Ady vào phòng đó ngủ].
“Sao?” – [Sao Sam lại khóa phòng. chẳng lẽ có gì bí mật].
“Chìa khóa phòng của em đây” – Sam ngại trả lời câu hỏi.
“Để em dìu anh vô phòng trước cái đã” – [Sao anh ấy lại không trả lời, có chuyện gì khác lạ à?]

“Anh nằm xuống giường nghỉ ngơi đi để em xuống dưới nấu buổi sáng” – Ruby đỡ Sam nằm xuống giường rồi đứng lên định đi xuống nhưng…
“Ruby…” – Sam nắm tay Ruby kéo xuống khiến Ruby giật mình ngã xuống người Sam, mặt đối mặt.


[Anh ấy muốn gì đây, sao anh ấy lại như vậy? Mình nên làm gì đây? Sao mình cảm giác, tim mình đập nhanh quá] – Ruby nhìn chằm chằm vào Sam và suy nghĩ.
[Mình mới làm gì vậy trời? Đúng là mất lí trí rồi, sao tự nhiên mình lại kéo Ruby lại, không biết cô ấy có hiểu lầm mình có ý đồ không, sao cứ nhìn mình chằm chằm, sao trong lòng mình có cảm giác hồi hộp. Quả thật mình-đã-yêu-Ruby rồi. Một nụ hôn? Nhưng mình không dám, sợ Ruby hiểu lầm. sao nãy giờ cô ấy không nói gì…Mình như muốn nghẹt thở, không dám nói thêm một lời nào, đành liều vậy…] – Sam suy tư trong hồi hộp.

“ANH YÊU EM!” – Sam nói rồi bất ngờ hôn lên đôi môi ngọt ngào của Ruby.

[Mình…cảm giác của mình, anh ấy hôn mình, phải làm sao đây? Sao mình lại để Sam hôn, cảm giác này, sao giống ngày đầu Jerry tỏ tình với mình, thậm chí còn mạnh hơn cảm giác đó. Sao lại có thể, đúng thật là không sai, mình-đã-yêu…thật rồi] – Ruby vẫn nằm bất động không biết phải làm gì với nụ hôn của Sam.

[Mình chưa bao giờ có cảm giác như thế này khi hôn một cô gái, không ngờ mình lại yêu cô ấy đến như vậy, một nụ hôn như thế chứng tỏ Ruby cũng có tình cảm với mình, như vậy là mình rất hạnh phúc rồi] – Sam vẫn còn cảm giác lâng lâng trên mây khi vẫn còn môi chạm môi với Ruby.

“Kính Coong!!!” – Tiếng chuông cửa reo vang làm cả hai người giật mình. Ruby vội ngồi dậy, chạy nhanh xuống để mở cửa mà mục đích là muốn tránh ánh mắt Sam vì thấy ‘xấu hổ’ sau nụ hôn ngọt ngào ấy.

[Ai lại đến nhỉ? Lúc nãy, sao mình có thể để cho Sam hôn mình, giờ thấy ngượng quá, làm sao mà nói chuyện với anh ấy, lúc đó chắc mình bị thôi miên quá] – Ruby vẫn còn ngượng ngùng đỏ mặt bước ra mở cửa.

“Ai vậy?” – Ruby mở cửa.
“Chào cô, còn nhớ tôi chứ?” – Một giọng nữ kiêu ngạo vang lên làm Ruby thấy khó chịu khi thấy mặt người đó.
“Chào, cô đến đây tìm Sam?” – Ruby lịch sự nói.
“Đúng, anh ấy có ở nhà chứ?” – Shirley ăn nói cộc lốc.
“Có việc gì? Tôi có thể…” – Ruby nói chưa hết câu đã bị Shirley cắt ngang với thái độ khinh khi - “Rút cuộc là có Sam ở nhà không?”
“Có…nhưng…” – Ruby cố nhịn nhưng lần này lại bị Shirley tiếp tục cắt ngang lời.
“Gọi anh ấy xuống đây gặp tôi đi” – Shirley nói giọng ra lệnh.
“Xin lỗi, anh ấy đã nghỉ làm ở công ty của cô rồi. Tôi là vợ anh ấy, anh ấy đang ngủ nên ngoài chuyện công việc ra thì tôi không muốn phá giấc ngủ của chồng tôi bởi những chuyện không đâu. Nếu cô không nói được chuyện này với tôi thì khi khác hãy đến tìm chồng tôi” - Ruby nghiêm mặt nói với Shirley vì biết cô ta đến đây cũng chẳng có gì quan trọng.
“Cô…vậy thì cô chuyển túi này cho anh ấy giùm tôi” – Shirley không biết nói gì nên phải dịu giọng.
“Ok, tôi sẽ đưa cho anh ấy. Cô còn chuyện gì nữa không?” – Ruby muốn Shirley ra về sớm.
“Tôi về đây, cô nhớ chuyển túi đó tận tay Sam” – Shirley ra về trong bực tức – [Cái con nhỏ đó tưởng nó là ai, vợ của Sam à? Được rồi, mình sẽ làm mọi cách cho Sam bỏ nó, dám nghênh mặt lên với mình].


Shirley ra khỏi nhà Sam một khoảng thì gặp một người…
“Shirley, phải không? Còn nhớ mình không?” – Một giọng nữ nhỏ nhẹ chào.
“Ady đây mà” – Shirley cũng vờ vui vẻ.
“Lâu rồi không gặp, 5 năm rồi còn gì. Từ khi mình ra nước nước ngoài, cậu vẫn tốt chứ?” – Ady vờ quan tâm.
“Cũng khá tốt, không phải lo gì, còn cậu?” – Shirley cũng không vừa, giả bộ khoe..
“Mình mới về nước hơn tháng nay, cậu ngày càng xinh ra đó, công việc làm ăn của bác vẫn tốt chứ?” – Ady vẫn tiếp tục màn kịch hỏi thăm.
“Cám ơn…ba mình mới mở thêm chi nhánh” – Shirley cũng tiếp tục.

Hai người gặp lại nói nhiều chuyện nhưng chủ yếu là vờ khen qua khen lại nhau được một lúc…
“Sao cậu lại đi đến đây? Đến nhà Sam à?” – Ady tò mò.
“Lúc trước hình như cậu cũng cặp với Sam?” – Shirley vờ như chợt nhớ ra điều này.
“Nhưng giờ thì anh ta đã có vợ rồi…” – Ady nói trong ánh mắt thù hận.
“Con nhỏ đó…” – Shirley bực tức.
“Sao? Cậu bị cô ta chơi à?” – Giờ lại bàn qua chuyện Ruby.
“Không, chỉ là cô ta hống hách” –Shirley nói trong tức giận.
“Mình cũng thấy như vậy” – Ady ăn theo.
“Cứ chờ xem, cô ta còn hống hách bao lâu nữa” – Shirley nói giọng nham hiểm.
“Vậy cậu và mình…” – Ady ngập ngừng nói trong lòng đã có sẵn âm mưu.
“Cậu cũng ghét con nhỏ đó?” – Cuối cùng hai cô ta cũng gặp đúng ‘đồng minh’ tốt.
“Tức nhiên, vậy chúng ta hãy cùng nghĩ cách…” – Ady nham hiểm…

:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

Tại nhà Sam…
Ruby chưa lên đưa túi đồ của Shirley gửi mà cặm cụi trong bếp nấu ăn.
“Kính Coong!!!!!!” – Tiếng chuông cửa lại vang lên.
[Sao hôm nay nhiều người đến thế? Không biết ai lại đến? Có khi nào là Ady, không nghe Sam nói gì về cô ta, chẳng lẽ cô ta ra viện trở về đây?] – Ruby vừa ra mở cửa vừa suy nghĩ coi ai đến.

“Ruby, lâu rồi không gặp chị nhớ em quá” – Jessica vui mừng quàng tay ôm cổ Ruby.
“Chị Jess…” – Ruby hơi bất ngờ và không biết xử sự ra sao khi Jessica đến.



Louis,
Edit: 18.05.2011


#30
Louis


  • ღ Trái Phải Tâm Như ღ

  • 30,582 posts
  • 300 Thanks

Current mood: Sick
Chương 29: Âm Mưu Mới Lại Sắp Bắt Đầu


Chị Jess đến đây làm gì? Bây giờ mình không biết phải làm gì, nhưng mà quả thật chị ấy rất quan tâm đến mình dù biết mình không phải là em ruột. Chị ấy đối xử rất tốt với mình, trong nhà ai cũng đối xử tốt với mình, mình thật sự rất vui khi được sống trong gia đình ấy. Cho nên, mình làm gì mà phải tức giận, phải trách móc ai? Thời gian qua thật là mình đã suy nghĩ quá nhiều, có lẽ tại mọi chuyện xảy ra dồn dập…] – Ruby vừa nhìn thấy Jessica đã suy tư về những chuyện đã xảy ra.

“Ru, em sao vậy? Sao đứng đơ người ra đó?” – Jessica lo lắng hỏi.
“Em đang suy nghĩ một việc thôi, chị vào nhà đi” – Ruby giật mình nói.
“Lâu rồi không thấy em về nhà, có chuyện gì vậy?” – Jessica vẫn chưa đi vào vấn đề chính, vừa ngồi xuống ghế lại tiếp tục nói.
“Em bận việc nên không có thời gian” – Ruby ngập ngừng nói, cũng không biết nói sao cho phải.
“Con nhỏ này, nhìn mặt em là chị biết rồi, đừng gạt chị…” – [Chắc là Ruby biết chuyện rồi. Khó xử quá, chẳng lẽ nói thẳng ra, dù sao đi nữa đối với mình nó vẫn là đứa em gái mình cưng nhất, phải nói ra chứ để mọi chuyện thế này mình thấy không ổn] – Jessica suy tư rồi quyết định.

“Em…” – Ruby ấp úng, quả thật đây là chuyện khó nói.
“Ru, dù gì đi nữa thì em cũng là em của chị mà, phải không?” – Jessica bắt đầu trong khó khăn.
“Chị Jess…” – Ruby vẫn không thể nói ra lời nào.
“Chị biết là ba mẹ và chị không nói cho em biết, rất có lỗi với em nhưng mà mọi người chỉ muốn em tốt thôi, vả lại trong nhà đâu có ai coi em là người ngoài, phải không?” – Jessica tiếp tục.

“Em biết là mọi người đối xử rất tốt với em, đặc biệt là chị, chị đã rất quan tâm chăm sóc em từ nhỏ đến lớn. Cho nên, em không giận chị nhưng khi biết chuyện này, em cảm thấy hụt hẫng, không biết đối diện sao với mọi người trong gia đình” – Cuối cùng Ruby cũng nói ra được những điều muốn nói, mắt đã rưng rưng.
“Con nhỏ này, chắc em không biết, cả chị nữa cũng do ba mẹ nhận về nuôi, trong nhà không có ai là con ruột cả” – Jessica ôm Ruby vào lòng an ủi.
“Chị nói cái gì?” – Ruby hết sức bất ngờ.
“Chắc là em ngạc nhiên lắm, chúng ta phải cám ơn ba mẹ, em đừng hụt hẫng nữa, mẹ rất mong em về chơi đó, hôm nào em phải về nhà đi. Chúng ta cũng nên cảm thấy hạnh phúc vì không phải ruột thịt nhưng gia đình lại rất hạnh phúc, phải không?” – Jessica cười nói, khóe mắt cũng đã cay cay.

“Quả thật em không biết những chuyện này, em…” – Ruby vẫn chưa hết ngạc nhiên.
“Khó chấp nhận như lúc chị được nhận về nuôi cũng vậy. Lúc đó chị đã 5 tuổi nên cũng đã hiểu được chút ít rồi. Thời gian đầu, chị cũng rất khó chịu nhưng ba mẹ đối xử rất tốt với chị, nên dần chị cũng quen. Sau đó vài tháng thì ba mẹ đưa em về nuôi, lúc đó em mới 3 tuổi nên không biết gì. Thật ra, ba mẹ cũng có một người con nhưng đã chết lúc lên ba nên…” – Jessica kể trong xúc động.

[Mình không ngờ, mình đã sai, mình không nên hành động như vậy, không nên tránh né sự thật. Bây giờ, mình phải đối diện với sự thật, đó mãi là gia đình của mình] – Cuối cùng Ruby cũng hiểu được, gia đình dù không phải ruột thịt nhưng chỉ cần yêu thương nhau là đủ rồi.

“Em xin lỗi chị, em thật có lỗi, em đã tránh né sự thật, em…” – Những giọt nước mắt đã bắt đầu lăn xuống má của Ruby.
“Con nhỏ này, đừng khóc nữa. Chị biết rồi em cũng sẽ hiểu thôi, em cần thời gian để thông suốt nên bây giờ chị mới đến tìm…” – Jessica vỗ về Ruby.
“Em hiểu rồi, hiểu rồi mà…” – Ruby mỉm cười trong nước mắt.
“Vậy thì hôm nào em về nhà thăm ba mẹ nhé, nhớ đó” – Jessica cũng cười lấy tay lau nước mắt cho Ruby.

“Em sẽ về nhà mà…mà chị còn nhớ sợi dây lúc nhỏ em đeo không?” – Ruby chợt nhớ ra sợi dây mà Wallace muốn xem.
“Sợi dây nào?” – Jessica thắc mắc.
“Sợi dây có miếng mặt khắc chữ ấy” – Ruby miêu tả.
“Chị nhớ rồi, hình như là chị vẫn còn giữ trong tủ, lâu lắm rồi không biết nó còn không nữa. Em cần à?” – Cuối cùng Jessica cũng nhớ ra sợi dây đó.
“Chị có biết sợi dây đó ở đâu ra không?” – Ruby cũng thắc mắc về nguồn gốc của nó.
“Hình như là lúc đưa em về nhà đã có rồi. Vì thấy chữ Ruby trên miếng mặt nên mẹ đặt tên cho em là Ruby luôn đó. Mà có chuyện gì à?” – Jessica cố gắng suy nghĩ.

“Cũng không có gì quan trọng, hôm nào em về nhà, có gì chị kiếm lại giùm em” – Ruby cũng không quan tâm lắm, chỉ muốn giúp Wallace mà thôi.
“Ok, thôi chị phải đi làm đây, tạm biệt em!” – Jessica chợt nhớ ra mình phải đến công ty làm việc.
“Tạm biệt chị!” – Ruby tiễn chị gái mình ra cổng.


Mọi việc diễn ra nãy giờ Sam tình cờ nghe thấy…
[Hèn chi tối hôm ở bệnh viện, mình tỉnh dậy không thấy cô ấy đâu. Tội nghiệp Ruby, đã gặp chuyện gia đình mà mình lại gây rắc rối thêm. Giờ mình phải làm sao để cô ấy vui lên đây] – Sam nhẹ nhàng quay trở lại phòng không muốn Ruby biết mình đã nghe trộm.

Sau khi Ruby tiễn Jessica ra cổng…
[Rút cuộc rồi mọi chuyện cũng rõ, thời gian qua vì chuyện này mà mình không vui nên đối xử với Sam cũng khó chịu, giờ mình lại trở về là chính mình. Phải sống vui lên. Cố lên!] - Ruby tiến lên phòng Sam để đưa túi đồ của Shirley nhưng Ruby ngập ngừng đứng ngoài cửa vì vẫn còn ngượng vì nụ hôn lúc nãy.

“Ruby…” – Sam thấy bóng Ruby ở ngoài cửa nên gọi vào nhưng anh cũng còn ngại không biết nói sao nên ngập ngừng
“Sam…” – Ruby cũng ấp úng đi vào.
“Có chuyện gì vậy? Lúc nãy có ai đến à?” – Sam giả vờ không biết.
“Chị Jessica đến, quên nữa, Shirley cũng đến, đưa cho anh túi đồ này” – Ruby vội đưa túi đồ cho Sam
“Shirley đến đây? Túi đồ gì vậy?” – Sam thắc mắc.
“Em cũng không biết, cô ta nói là phải đưa tận tay anh” – Ruby nói với vẻ mặt khó chịu vì ghét Shirley.
“Chắc cũng chẳng có gì…” – Sam không quan tâm vứt sang một bên.

“Vậy anh nằm nghỉ tiếp đi, em xuống đây” – Ruby ngập ngừng nói quay người ra cửa định đi xuống.
“Em đi dạo chứ?” – Sam vội nói.
“Đi dạo? Anh còn chưa khỏe mà?” – Ruby quay lại nói.
“Không sao, anh đỡ hơn rồi. Giờ đã là cuối thu, ở gần đây có khu rừng rất đẹp, chắc em chưa đến đó bao giờ, để anh đưa em đi” – Sam cố mời Ruby đi cho bằng được.
“Nhưng anh…” – Ruby do dự một lúc vì thấy Sam vẫn còn xanh xao.
“Em thay đồ đi, chúng ta đi, anh có mua cho em một bộ mới đó. Em về phòng, nhớ mặc bộ đó, anh để trên giường ấy” – [Hôm qua mình đi qua shop đó thấy thích nên mua ngay, không ngờ hôm nay đã có cơ hội mặc] – Sam mỉm cười, sung sướng trong lòng.
“Vậy cũng được” – Ruby hơi thắc mắc về bộ đồ Sam mua tặng, vội về phòng xem thử..

10 phút sau, Ruby xuống dưới phòng khách, Sam đã đợi sẵn.
“Sam…anh…” – Ruby ngạc nhiên khi thấy Sam – [Thì ra là anh ấy mua đồ tình nhân, đi dạo thôi mà] – Ruby giờ cảm thấy ngượng ngùng, không biết Sam đang muốn làm gì.
“Đi thôi, bộ quần áo này cũng hợp với em lắm, anh mặc cũng không tệ phải không?” – [Thế là được rồi, khi đó kết hôn quá gấp rút, bây giờ mình và Ruby phải trải qua lại thời gian trước khi kết hôn chứ, rồi mình và cô ấy phải đi chụp hình cưới nữa] – Sam suy nghĩ trong lòng thấy vui nên cười thầm.
“Anh tự đi được chứ? Khu rừng nó nằm ở đâu?” – Ruby lo lắng cho Sam vì thấy cậu ta đi lại hơi khó khăn.

“Được mà, chỉ bị thương nhẹ ở chân, anh không sao đâu. Khu rừng đó cách đây 1km thôi, sau khu nhà kia” – Sam chỉ tay về phía khu rừng.
“Anh đi từ từ thôi” – Ruby định dìu Sam nhưng cậu ta không muốn thế.
“Anh không sao mà, đi mau thôi” – Sam cố bước đi nhanh dù thật sự chân rất đau nhức.
[Mình vẫn không yên tâm về Sam, sắc mặt anh ấy vẫn còn tái, để về rồi mình phải đưa Sam đến bệnh viện sẵn tiện thăm Vic luôn] – Ruby vẫn còn lo lắng.

“Gần tới rồi, đi vòng qua khu nhà này, mùa thu ở khu rừng này rất đẹp” – Sam hớn hở nói.
“Con đường này trồng nhiều hoa đẹp quá” – Ruby cũng bị hấp dẫn bởi con đường dẫn tới khu rừng.
“RUBY!!! Coi chừng…” – Một chiếc xe chạy nhanh đến, Sam phải ôm Ruby nhảy sang một bên tránh chiếc xe đó.


Trong khi Ruby còn chưa kịp hoàn hồn không hiểu chuyện gì đã xảy ra thì Sam tỏ ra đau đớn vì vết thương [Đau quá, ai mà chạy xe ẩu quá, đường thì nhỏ xíu mà chạy xe nhanh như vậy mà còn không bấm còi, muốn đụng chết người ta hay sao. Mình nhìn thấy người ngồi trên xe rất quen mặt…] – Sam cố giấu vẻ mặt đau đớn.

“Sam, anh có sao không? Người gì mà chạy xe kiểu đó. Thật là quá đáng…” – Ruby vội ngồi dậy đỡ Sam lo lắng lẫn bực mình..

“Anh…không sao, thôi chúng ta đi tiếp, đường này cấm chạy xe hơi vào mà sao họ vẫn chạy, thật là hết chịu nổi” – Sam tức giận nhưng cũng cố kìm chế.
“Hay là chúng ta đến bệnh viện, khi khác hãy đến đây, em thấy anh có vẻ đau lắm đó, chắc là động đến vết thương rồi” – Lần này Ruby tỏ vẻ cứng rắn.
“Chỉ còn mấy chục mét nữa là tới nơi rồi, đi đến đó một chút rồi anh sẽ đến bệnh viện” – Sam nói với vẻ nài nỉ.
“Thôi được, anh hứa đến bệnh viện là được rồi” – Ruby đành đồng ý đi tiếp.
“Đi thôi, rồi em sẽ không hối hận vì đi đến đây đâu” – Sam vui mừng.


“Wow, đẹp như trong mơ, không ngờ ở gần nhà anh lại có chỗ đẹp đến thế này. Đúng là tiếc vì em không đến đây sớm hơn” – Ruby bị vẻ đẹp của khu rừng lá đỏ chinh phục.
“Em thích là anh vui rồi, đến chỗ đó ngồi nghỉ đi” – Sam thật sự đau đớn không đi nổi nữa.
“Chỗ này cũng khá đông người đó chứ” – Ruby quan sát xung quanh.
“Lúc trước không có đông như vậy đâu nhưng sau này nhiều người biết đến nên…” – Sam hơi tiếc vì khu rừng này lại đông người đến vậy.

“Không sao, đông cũng được. Khu rừng này tuyệt đẹp nên nhiều người đến là phải, ở đây còn có bán cả hàng lưu niệm nữa…” – Nãy giờ quan sát nên Ruby phát hiện được mấy quầy hàng lưu niệm.
“Họ thấy đông người nên lợi dụng cơ hội kinh doanh đó mà, em chờ anh một chút” – Sam đi đến quầy hàng lưu niệm chọn mua đồ - [Mua gì bây giờ? Có rồi…]

“Ruby, tặng em nè…” – Sam đưa cho Ruby một sợi dây chuyền mặt dây có khắc chữ S.
“Cám ơn anh…” – Ruby vui vẻ nhận lấy.
“Anh cũng mua sợi có mặt chữ R, em đeo thử luôn đi, để anh đeo cho…” – Sam hí hửng, dù rất đau nhưng lại rất vui.

[Sam hơi lạ, từ bộ quần áo tình nhân đến sợi dây chuyền này. Anh ấy có ý gì, anh ấy vẫn chưa nói gì với mình mà…] – Ruby thắc mắc.
[Ruby không từ chối, mình biết là cô ấy-yêu-mình mà. Nhưng sao mình không dám mở lời, thôi để từ từ rồi hãy nói] – Sam vẫn còn ngại ngùng, chưa dám bày tỏ với Ruby - “Xong rồi, em đeo giùm anh đi” – Ruby cũng vui vẻ đeo sợi dây cho Sam.


“Hình như đằng kia, có phải là…” – Sam trông lại đằng xa.
“Hình như là Jerry, đi với…Shirley và Ady” – Ruby không thể tin vào mắt mình nữa – [Jerry lâu rồi không gặp, anh ấy thay đổi nhiều quá, sao lại đi chung với hai người đó. Mà mình điên rồi, anh ấy đi chung với ai thì mặc kệ. Mình đâu có quyền gì mà thắc mắc, mình không nên chào Jerry] – Ruby không có ý định chào hỏi Jerry vì thấy Shirley và Ady đang bên cạnh cậu ta.

[Hai con kia đi chung với tên đó, có ý đồ gì đây? Hình như. chiếc xe chạy qua lúc nãy,người ngồi trên xe là Shirley thì phải. Thật là quá đáng, phải dạy cho cô ta một bài học. Nhưng mà thôi, mình không muốn chạm mặt ở đây, nên tránh bọn họ] – Sam cũng có ý muốn đi chỗ khác nhưng…

“Ru!!!” – Jerry đã nhìn thấy Ruby nên vội đi đến.
“Sam, anh cũng đến đây à?” – Ady & Shirley cũng vờ như mới nhìn thấy Sam…



Louis,
Edit: 18.05.2011






0 user(s) are reading this topic

0 members, 0 guests, 0 anonymous users


Ruby&Me - RubyVNFC Ruby's Weibo Ruby's Official Blog Ruby Lin's Official Site Ruby's BaiDu Tieba

2005-2017 RubyandMe.com - Ruby Lin's Vietnamese FanClub - Câu Lạc Bộ Người Hâm Mộ Lâm Tâm Như tại Việt Nam.